“Chỉ là phân thân bị tổn hại khí huyết, ảnh hưởng chút chiến lực thôi, đệ tử tĩnh dưỡng một thời gian là được, sư bá không cần lo lắng.” Dạ Thương lên tiếng nói.
“Dạ Thương, trong bình này là tinh huyết tiên tổ của Huyết Lân tộc ta, đây là một giọt, còn một giọt đang được phụng thờ ở Tổ điện, nếu một giọt không đủ, bổn tọa sẽ quay về lấy tiếp.” Huyết Lân Vương đẩy một cái bình ngọc tới trước mặt Dạ Thương.
“Việc này không được, tinh huyết tiên tổ Huyết Lân tộc ý nghĩa phi phàm, Dạ Thương sẽ nghĩ cách khác.” Dạ Thương không nhận, nghe Huyết Lân Vương nói nó đang được phụng thờ ở Tổ điện, hắn liền biết tinh huyết của tiên tổ Kỳ Lân tộc này cực kỳ trân quý.
“Nói không trân quý là giả, nhưng dùng trên người Thiếu thành chủ thì chính là tạo phúc cho Thiên Giới.” Huyết Lân Vương lại đẩy về phía Dạ Thương một lần nữa.
“Nhận lấy đi!” Nha Vũ Vương lên tiếng nói.
Nghe Nha Vũ Vương nói vậy, Dạ Thương lại chắp tay với Huyết Lân Vương, sau đó nhận lấy bình ngọc.
“Suy nghĩ của Dạ Thương có chỗ chưa đúng, ngươi nhất định cho rằng phân thân đốt cháy tinh huyết, linh hồn không sao, nhiều lắm thì tu luyện lại. Nhưng phân thân nguyên thủy và phân thân tu luyện sau này không giống nhau. Phân thân nguyên thủy trải qua chiến đấu và sự trầm tích của năm tháng, chiến lực đó là thật chất, tức là có nội hàm. Nhưng phân thân mới thì không được, khiếm khuyết sẽ rất nhiều, cho nên phân thân chiến đấu hiện tại của ngươi nhất định phải bảo vệ, đó cũng là đặt nền móng cho việc thần hồn hợp nhất sau này.” Nha Vũ Vương nhìn Dạ Thương nói.
“Đúng vậy, ngươi còn nhỏ, chúng ta làm bậc tiền bối phải giúp ngươi kiểm soát, ngươi phải nghe lời.” Trần Hoàng lên tiếng nói.
“Dạ Thương đa tạ Thành chủ, đa tạ sư bá, đa tạ các vị tiền bối.” Dạ Thương chắp tay với đám người.
“Nếu nói cảm ơn, thì là chúng ta phải cảm ơn ngươi mới đúng. Ngươi có sào huyệt, hơn nữa sào huyệt lại vô cùng an ổn. Ngươi ở lại Cửu Vực thế giới thì chẳng phong ba bão táp nào thổi tới được ngươi, mà ngươi vẫn kiên trì xông pha vì Thiên Giới, chúng ta đều ghi tạc trong lòng, cũng rất cảm kích.” Kim Long Vương lên tiếng nói.
“Kim Long Vương đại nhân khách khí quá rồi, lời này nói ra lại thành xa cách.” Dạ Thương lên tiếng, lời Kim Long Vương nói là sự thật, nhưng có chút quá nặng nề.
Mọi người tùy ý trò chuyện, Trần Hoàng và những người khác cảm thấy tạm thời sẽ không có chiến sự, Dạ Thương có thể về nhà nghỉ ngơi một thời gian, nếu có chuyện gì thì sẽ phái người thông báo cho Dạ Thương.
Sau khi bàn giao chuyện Nhân Đạo Minh với Đại Ma Vương, Phổ La, Dạ Thương liền rời khỏi Thiên Hoang Thành.
“Nó nên nghỉ ngơi một chút, từ khi tới Thiên Giới, nó chưa từng được yên tĩnh.” Đại Tông Lão lên tiếng nói.
“Đúng là cần nghỉ ngơi, cũng cần trầm tích, cần tĩnh tâm trầm tích. Cho nó thời gian, dù chỉ là một chút thời gian cũng đủ để nó quật khởi, có lẽ lần sau gặp mặt, sẽ lại là một Dạ Thương khác biệt.” Trần Hoàng nói.
Nha Vũ Vương cùng vài người khác đều gật đầu, họ đều biết, thời gian tu luyện ngắn là điểm yếu chí mạng của Dạ Thương.
Dạ Thương quay về Cửu Vực thế giới, phân thân tiến vào bên trong Hạo Thiên Tháp, bắt đầu hấp thụ Kỳ Lân huyết để tu luyện trong trạng thái tăng tốc thời gian.
Nghe lời Thiên Cơ và Trần Hoàng, Dạ Thương cũng đã hiểu tầm quan trọng của phân thân nguyên thủy, có thể không bỏ thì không bỏ, tuy không ảnh hưởng đến việc bản tôn thăng tiến, nhưng chất lượng phân thân lại không giống nhau.
Phân thân tu luyện, bản tôn Dạ Thương đến một nơi yên tĩnh, thuận lợi độ qua Lôi kiếp, đột phá cảnh giới tới Ngũ Hoàng kiếp.
Thành công tấn cấp, Dạ Thương cảm thấy toàn thân tràn đầy sức mạnh.
Sau khi đột phá xong, trong thời gian tăng tốc củng cố cảnh giới một chút, Dạ Thương liền quay về Không Trung Chi Thành, bởi vì sắp tới ngày thành hôn của Cung Huyền, hắn tuyệt đối không thể vắng mặt, chuyện này hắn vẫn luôn ghi tạc trong lòng.
Khi Dạ Thương trở về Cửu Vực thành, Thiên Cơ xuất hiện: “Ngươi không một tiếng động mà đã độ xong Lôi kiếp rồi, Ngũ Hoàng kiếp! Cách Cao cấp Hoàng kiếp càng lúc càng gần rồi.”
“Cũng tạm được, nàng có tu luyện không? Nếu không tu luyện thì cùng ta tới Không Trung Chi Thành nghỉ ngơi, lát nữa chúng ta cùng đến Dược Cốc, hôn lễ của đại sư huynh ta sắp tới rồi.” Dạ Thương nhìn Thiên Cơ nói.
“Mọi chuyện đều nghe theo sắp xếp của ngươi.” Thiên Cơ lên tiếng nói, nàng biết Dạ Thương muốn dẫn nàng đi là muốn để người khác biết đến nàng, muốn để người khác biết vị thế của nàng ở Cửu Vực thế giới, đều là vì tốt cho nàng.
Dạ Thương và Thiên Cơ quay về căn nhà ở Không Trung Chi Thành.
“Phi dì, Thiên Cơ, mọi chuyện rất thuận lợi, Thụ Tôn đã quyết định đưa con gái thời kỳ ấu sinh của mình tới Cửu Vực thế giới sinh sống, còn bản thân bà ấy tới Tinh Nguyệt Thành.” Dạ Thương nói.
“Hai thế giới đều có Thế Giới Thụ, đây là chuyện vui vẻ cho cả hai bên.” Tư Không Sơ Vũ cười nói.
“Cũng không hẳn vậy, lão Thế Giới Thụ độ Diệt Thần kiếp thất bại, bà ấy dựa vào thiên phú của bản thân cộng thêm sức mạnh thế giới bản nguyên ẩn chứa trong thân thể mới có thể sống sót, nhưng thời gian này là có hạn chế.” Dạ Thương lắc đầu, hắn không biết lão Thế Giới Thụ còn sống được bao lâu, nhưng biết chỉ là trong một khoảng thời gian nhất định.
“Vậy cụ thể là bao lâu?” Dương Lôi cũng sốt sắng hỏi.
“Thời gian này cũng sẽ không ngắn, Thụ Tôn sẽ kiên trì cho tới khi Thế Giới Thụ thời kỳ ấu sinh lớn lên, có thể che chở cho Thiên Giới.” Dạ Thương nói.
“Thập Tam, lần hành động này thành công, đệ lại lập đại công đức với trăm tộc Thiên Giới và ức vạn sinh linh Cửu Vực thế giới rồi!” Dương Lôi nhìn Dạ Thương nói.
Dạ Thương gật đầu: “Thời khắc Thụ Linh gật đầu đồng ý, công đức lực của ta lại tăng thêm, đã chạm tới bình cảnh, tới một cực hạn.”
Khi Dạ Thương gặp Thụ Linh ở Không Trung Chi Thành, Thiên Đạo đã phán định Dạ Thương có đại công đức với trăm tộc Thiên Giới, cho nên có lượng lớn công đức lực gia thân, khiến tu vi công đức của Dạ Thương đạt tới đỉnh phong của Công Đức Đế Quân.
Vũ Linh Phi và Thiên Cơ cũng gật đầu, họ cũng cảm nhận được trong cõi u minh có những vận mệnh thay đổi, tuy không rõ ràng lắm, nhưng cả hai đều biết đó là khí vận gia thân.
“Chuyện này làm rất đẹp, con trai ta xuất mã thì không có chuyện gì là không làm được.” Vũ Tình cười nói.
“Mẫu thân!” Dạ Thương cúi người chào Vũ Tình.
Cả nhà ngồi lại cùng nhau, Dạ Thương hỏi thăm Dương Lôi và Thanh Cơ xem chuẩn bị lễ vật thế nào, nhất định phải thật hậu hĩnh.
“Chuẩn bị xong cả rồi, yên tâm đi!” Thanh Cơ cười nói.
“Lúc ta mới tới Thái Tuyền Phong, sư tôn không thu ta nhập môn, vẫn luôn là đại sư huynh chỉ điểm tu luyện, đại sư huynh dùng chính bản thân mình dạy ta làm người phải trọng tình trọng nghĩa, chuẩn bị thêm hai phần lễ vật nữa đi.” Dạ Thương nói.
Thanh Cơ và Dương Lôi đều gật đầu, họ biết năm đó Dạ Thương suýt chút nữa đã trở thành đệ tử của Cung Huyền, cũng biết tình cảm giữa Dạ Thương và Cung Huyền rất sâu nặng.
“Chuẩn bị thêm hai phần… Dạ Thương, đệ là muốn ta thay đệ xuất lễ hả?” Thiên Cơ cười nói.
“Đúng vậy, còn cả của Phi dì nữa.” Dạ Thương gật đầu.
“Vậy Phi dì sẽ không khách sáo với đệ đâu, đệ bây giờ là nhà cao cửa rộng, là hào môn lớn nhất Cửu Vực thế giới rồi.” Vũ Linh Phi cười nói.
Dạ Thương không phản bác, bởi vì chuyện này không thể khiêm tốn được.
Dạ gia ở Không Trung Chi Thành là đệ nhất hào môn Cửu Vực thế giới, đây là điều không thể tranh cãi. Dạ Thương bôn ba ở Thiên Giới, mỗi một lần thu hoạch đều là vật phẩm giá trị cực cao, giống như Quân Linh thạch, Đế Linh thạch, tùy tiện lấy ra một viên đều là vật vô giá, đừng nói tới những vật liệu khác, tinh huyết, tinh hạch của Hắc Cù Long, lấy ra đều khiến thiên hạ chấn động.