Dạ Thương và Dương Lôi sau khi trở về Đan Đỉnh Thành thì tách ra, Dương Lôi đi tới Thành Chủ Phủ để bàn giao công việc. Dạ Thương đi tới Thiên Cực Khuyết, hắn vẫn muốn tìm Đổng Chấp Pháp để tìm hiểu một số tình huống.
Khi đến Thiên Cực Khuyết, thứ Dạ Thương nhìn thấy là một cảnh tượng bận rộn. Thiên Cực Khuyết tụ tập rất nhiều tu luyện giả, phần lớn là tán tu, một số thành viên của các gia tộc, các thế lực nhỏ, và còn có một số đệ tử Dược Cốc không hiểu rõ tình hình.
Nhân viên của Thiên Cực Khuyết lấy ra bản đồ của Cực Đông Băng Nguyên, giảng giải cho những người này về tình hình của Cực Đông Băng Nguyên. Theo lời kể của nhân viên Thiên Cực Khuyết, rất nhiều người đã bỏ cuộc, dù sao thì ngay cả khu vực trung tâm của Cực Đông Băng Nguyên cũng không thể tiếp cận, còn bàn gì đến chuyện làm nhiệm vụ.
Dạ Thương trực tiếp tìm thấy Đổng Chấp Pháp.
Đổng Chấp Pháp dẫn Dạ Thương tới một gian nhã phòng, "Ta đã biết ngươi sẽ đến mà, cần giúp đỡ gì sao?"
"Là thế này, ta muốn biết về Cực Đông Băng Nguyên, nơi Băng Giao xuất hiện chỉ có ở Đông Tuyết Sơn thôi sao?" Dạ Thương lên tiếng hỏi.
"Sao ngươi lại hỏi cái này? Để ta đi lấy tư liệu xem thử." Liếc nhìn Dạ Thương một cái, Đổng Chấp Pháp rời khỏi phòng đi tìm tư liệu, ông ta cứ tưởng Dạ Thương sẽ hỏi về nhiệm vụ vô hạn lần này, không ngờ Dạ Thương lại hỏi về Băng Giao.
Lấy hai cuốn tư liệu trở về, Đổng Chấp Pháp ngồi xuống, "Nơi Băng Giao xuất hiện nhiều nhất chính là Đông Tuyết Sơn, tất nhiên là các khu vực khác cũng có, nhưng tương đối thì ít hơn."
"Vậy ta hiểu rồi, còn nhiệm vụ vô hạn, có tiện nói một chút không?" Dạ Thương không muốn làm khó Đổng Chấp Pháp, dù sao một số tin tức, Thiên Cực Khuyết là cần phải trả giá mới có.
"Tất nhiên là tiện rồi, nhiệm vụ lần này là tìm kiếm Băng Linh Huyết Tinh, Băng Linh Huyết Tinh chỉ tồn tại ở trong Băng Linh Tỉnh, Băng Linh Tỉnh là một sự tồn tại khá đặc biệt trên Cực Đông Băng Nguyên, là tuyền nhãn được hình thành do Băng Linh Khí tích lũy mấy vạn năm ở Băng Nguyên Hải dưới đáy Cực Đông Băng Nguyên trùng kích mà thành." Nói đến đây, Đổng Chấp Pháp đẩy cuốn điển tịch trước mặt cho Dạ Thương.
Trang sách đang mở chính là lời giới thiệu về Băng Linh Tỉnh.
Băng Linh Tỉnh không cố định, có thể nói là một hiện tượng của Cực Đông Băng Nguyên.
Băng Linh Khí dưới đáy Cực Đông Băng Nguyên nồng đậm, xông phá mặt băng tạo thành thông đạo với Băng Nguyên Hải dưới lòng đất, đây gọi là Băng Linh Tỉnh.
Băng Linh Huyết Tinh chính là tinh hoa huyết nhục sau khi một loại yêu thú Kim Long Ngư trong Băng Nguyên Hải chết đi, trải qua sự tôi luyện của Vạn Cổ Băng Linh Khí trong Băng Nguyên Hải mà hình thành, là kỳ trân dị bảo, nhưng cũng rất khó gặp. Đây cũng là lý do Thiên Cực Khuyết đưa ra nhiệm vụ vô hạn này. Loại nhiệm vụ này không chỉ cần thực lực, mà cũng cần vận may, không tìm được Băng Linh Tỉnh, cho dù ngươi là Hạo Thiên Kính Tôn Giả cũng vô dụng. Tìm được Băng Linh Tỉnh mà không có Băng Linh Huyết Tinh thì cũng là uổng công vô ích.
"Ta hiểu rồi." Dạ Thương khép lại điển tịch, đẩy điển tịch trả lại cho Đổng Chấp Pháp.
"Bản đồ ngươi chắc là có rồi, nhưng không toàn diện, tấm bản đồ này ngươi cầm lấy đi." Đổng Chấp Pháp lại lấy ra một tấm bản đồ đưa cho Dạ Thương.
"Vậy đa tạ Đổng Chấp Pháp." Dạ Thương thu lấy bản đồ, chắp tay với Đổng Chấp Pháp rồi rời đi. Hội hợp với Dương Lôi ở cổng Thành Chủ Phủ, hai người liền trở về Long Tuyền Biệt Viện.
Về đến Long Tuyền Biệt Viện, Dạ Thương liền nói quyết định của mình với Thanh Cơ và Tư Không Sơ Vũ.
"Biết ngay là ngươi sẽ đi mà, Lục sư tỷ không đi nữa, Tư Không cũng không tiện, ngươi và Cửu sư tỷ đi là được rồi, lần này người đi tới đó chắc chắn rất nhiều, chiến đấu các thứ là khó tránh khỏi, chú ý an toàn." Thanh Cơ lên tiếng nói.
"Ta hiểu, chúng ta đi làm nhiệm vụ, không phải đi gây chuyện, nhưng có kẻ gây chuyện thì chúng ta cũng sẽ không khách khí." Dạ Thương gật đầu nói.
"Lục sư tỷ, người cứ yên tâm đi!" Dương Lôi lên tiếng nói.
"Các ngươi dự định khi nào đi?" Tư Không Sơ Vũ lên tiếng hỏi.
"Thu dọn một chút là đi, lần này thời gian ta cần có lẽ khá dài." Dạ Thương nhìn Tư Không Sơ Vũ nói, trong lòng hắn có chút không nỡ.
"Đi đi! Chú ý an toàn, nhất định phải sớm trở về, bên ngoài không có nơi nào là an toàn cả." Tư Không Sơ Vũ trong lòng có chút không yên tâm.
"Ta biết rồi, lần này đi Cực Đông Băng Nguyên chủ yếu là xử lý chút việc khác, còn về nhiệm vụ thì xem vận may thôi." Dạ Thương gật đầu nói.
Cũng không có gì cần chuẩn bị, Dạ Thương trở về cũng chỉ là chào hỏi Thanh Cơ cùng Tư Không Sơ Vũ một tiếng. Chào hỏi xong, Dạ Thương và Dương Lôi điều khiển phi hành yêu thú liền rời đi, làm loại nhiệm vụ vô hạn này, cần vận may, cũng cần tiên cơ.
Sau khi Dương Lôi và Dạ Thương rời đi nửa canh giờ, Tư Không Sơ Vũ đang uống trà với Thanh Cơ đột nhiên đứng dậy, sắc mặt đại biến.
"Tư Không sao vậy?" Thanh Cơ lên tiếng hỏi.
"Đông Tuyết Sơn của Cực Đông Băng Nguyên, Thiên Nhẫn Phong là vùng đất cấm, ta quên nói với Dạ Thương và Cửu sư tỷ rồi." Tư Không Sơ Vũ có chút sốt sắng nói.
"Vùng đất cấm gì?" Thanh Cơ nhíu mày hỏi, nàng chưa từng nghe qua.
"Ta là nghe Thái Tổ nhà ta nói, Thiên Nhẫn Phong ở Cực Đông Băng Nguyên là nơi ẩn cư của một cao thủ, năm đó một vị Tôn Giả của Kình Thiên Vực cần Hàn Ngọc Trúc làm binh khí, sau đó tìm tới Thiên Nhẫn Phong ở Cực Đông Băng Nguyên thuộc Đông Huyền Vực, ông ta quả nhiên nhìn thấy Hàn Ngọc Trúc, nhưng cũng suýt chút nữa mất mạng, vì nơi đó có một cao thủ đang ẩn cư, cao thủ đó tha cho vị Tôn Giả này một mạng, là để truyền ra thông tin, Thiên Nhẫn Phong ở Đông Tuyết Sơn của Cực Đông Băng Nguyên, không cho phép bất kỳ ai bước chân vào." Tư Không Sơ Vũ giải thích cho Thanh Cơ.
"Ý muội là nói, ngay cả Tôn Giả cũng suýt chết ở đó?" Thanh Cơ cũng có chút lo lắng.
"Đúng vậy, nơi đó chắc là chỗ ẩn tu của tuyệt thế cao thủ." Tư Không Sơ Vũ gật đầu.
"Họ là đi làm nhiệm vụ, không phải đã nói là tìm Băng Linh Tỉnh sao, sẽ không tìm tới tận trên Tuyết Sơn đâu." Nghĩ một chút, Thanh Cơ thở phào nhẹ nhõm.
"Cũng đúng, ta đây là quan tâm quá nên rối loạn, người đó dám để Tôn Giả ra ngoài thông báo, khoanh vùng cấm địa, thì tuyệt đối không sợ khiêu khích, có thực lực ngạo thị quần hùng." Tư Không Sơ Vũ lên tiếng nói.
"Dược Cốc chúng ta trước kia không có Tôn Giả, cho nên một số chuyện chúng ta không biết." Thanh Cơ lắc đầu, đây chính là nội tình, Dược Cốc không phải siêu cấp thế lực, một số tin tức căn bản không có tư cách biết.
"Dần dần rồi sẽ tốt lên thôi." Tư Không Sơ Vũ cười nói, nàng cảm thấy Dược Cốc sẽ quật khởi.
Tư Không Sơ Vũ có chút không hiểu, nàng nhìn thấy đệ tử Dược Cốc người nào cũng xuất sắc, theo quy luật này, trong vô số năm qua, Dược Cốc đáng lẽ phải xuất hiện nhân vật xuất loại bạt tụy, sao lại không có Tôn Giả? Nàng tất nhiên không biết truyền thừa của Dược Cốc vừa mới tìm lại được. Dạ Thương và Dương Lôi không biết những chuyện này, hai người vì để nhanh chóng lên đường đã cùng cưỡi một con, như vậy Thanh Điêu tiêu hao lớn thì có thể tiếp tục cưỡi Thiên Vũ, để Thanh Điêu đi nghỉ ngơi.
"Thập Tam, tới Cực Đông Băng Nguyên, chúng ta hướng về phía Đông Tuyết Sơn mà tìm kiếm, như vậy việc của đệ và làm nhiệm vụ vô hạn sẽ không xung đột." Dương Lôi nói với Dạ Thương đang khoanh chân đả tọa.
"Sư tỷ làm chủ là được, ai biết được tình hình Cực Đông Băng Nguyên thế nào, đệ không biết liệu mình có chịu nổi hàn khí ở khu vực cốt lõi của Cực Đông Băng Nguyên không." Dạ Thương trong lòng vẫn còn chút lo lắng.
"Tu vi tam giai của người khác có lẽ không được, nhưng đệ thì không vấn đề gì, thân khu này của đệ khí huyết sung túc, máu huyết lưu động như đang sôi sục, hàn khí sẽ không ảnh hưởng quá lớn tới đệ đâu." Dương Lôi nhìn Dạ Thương nói.