"Vậy nếu cậu ta tiến vào Phân Thần giai thì làm sao, chúng ta trực tiếp báo cáo tăng thêm một sao sao?" Ngân Tuyết mở miệng hỏi.
"Nếu trong vòng hai năm cậu ta có thể tiến vào Phân Thần giai, thì báo cáo tăng sao. Nhân tài như vậy, đã không thể dùng tiêu chuẩn thông thường để đo lường nữa rồi, trọng điểm bảo hộ đi! Đây là cơ hội để phân bộ Đông Huyền Vực các người nở mày nở mặt." Lam Vũ Huyên mở miệng nói.
"Được, trong vòng hai năm tiến vào Phân Thần giai, tên nhóc này chắc không thành vấn đề." Lôi Hỏa mở miệng nói, hắn rất có lòng tin với Dạ Thương.
"Ngoài ra, bản tọa muốn đi một chuyến đến khu vực Dược Cốc." Lam Vũ Huyên mở miệng nói.
"Vậy thì để tôi đi cùng Giám sát đại nhân một chuyến." Ngân Tuyết mở miệng nói.
"Được, có một số việc, nếu có kết quả tốt, cũng cần các người phối hợp một chút." Lam Vũ Huyên gật đầu.
Dạ Thương bên này ở Đan Đỉnh Nhai tu luyện hai mươi mấy ngày, đem tu vi nâng lên đến Ngưng Đan đỉnh phong mới xuống khỏi Đan Đỉnh Nhai, trở về Trúc Lâm Phong.
Tu vi đã bão hòa, điều Dạ Thương cần chính là củng cố tu vi, ngoài ra chính là nâng cao tu vi của Vạn Đạo Bảo Điển. Hiện tại Long Giao Rèn Cốt Đan của hắn vẫn còn không ít, đủ để hắn nâng lên đến Vạn Đạo Bảo Điển đệ tứ giai Quy Nhất cảnh.
Cuộc sống của Dạ Thương trôi qua rất tiêu sái, tình cảm với Dương Lôi và Tư Không Sơ Vũ cũng đang nóng dần lên.
Thường xuyên có đệ tử Dược Cốc đến tìm Dạ Thương uống rượu, trước kia là người trên Nguyên Bảng, hiện tại người của Nguyên Bảng và Đan Bảng đều tới.
Dạ Thương không hề vì tu vi cao lên mà coi thường bất cứ ai, hắn cho rằng hợp tính hợp nết chính là bằng hữu.
Dạ Thương tranh thủ thời gian đi xem Tần Trăn một lần, để lại Hổ Ưng cho Tần Trăn, cũng để lại Dược Đỉnh linh dịch còn dư của mình cho Tần Trăn.
Tần Trăn cũng thực sự nỗ lực, tu vi đã nâng lên đến Tụ Nguyên bát cấp đỉnh phong, hơn nữa còn lọt vào top hai mươi Nguyên Bảng.
Không có chuyện gì, Dạ Thương cùng Dương Lôi và Tư Không Sơ Vũ trở về Đan Đỉnh Thành, hắn cũng không đi đến Thiên Cực Khuyết.
Bởi vì nếu Thiên Cực Khuyết không đến hỏi, Dạ Thương không định đem Bản Nguyên Thạch thuộc tính Thủy cho Thiên Cực Khuyết mượn.
Nhưng sự việc lại không giống với suy nghĩ của hắn, ngày thứ ba khi Dạ Thương trở về Long Tuyền Biệt Viện, Đổng Chấp Pháp đã đến Long Tuyền Biệt Viện, nói là có người muốn gặp hắn.
Dạ Thương nghĩ một chút liền biết là chuyện gì, hiểu rõ là Lam Vũ Huyên hoặc là Ngân Tuyết đã tới.
Cuộc gặp mặt thế này Dạ Thương không thể từ chối, trực tiếp đi theo Đổng Chấp Pháp đến Thiên Cực Khuyết.
Trong căn phòng ở tầng cao nhất của Thiên Cực Khuyết, Dạ Thương nhìn thấy Lam Vũ Huyên đang đeo mặt nạ màu bạc và Ngân Tuyết đã tháo mặt nạ xuống.
"Ngồi xuống đi! Chúng ta tùy ý đàm luận một chút." Lam Vũ Huyên mở miệng nói.
Dạ Thương gật đầu, liền ngồi xuống đối diện hai người.
"Ngưng Đan kỳ đỉnh phong, khí huyết thân thể xung đỉnh, nếu có thể tiếp tục nâng cao, không mất bao lâu liền có thể đạt đến trình độ Tinh Khí Lang Yên. Ở Cửu Vực có người tu luyện thân thể, nhưng thành tựu chân khí đều không cao, có thể đạt tới trình độ Tinh Khí Lang Yên cũng đều là trên trăm tuổi, hơn nữa cực kỳ hiếm thấy." Ngân Tuyết mở miệng nói.
"Đa tạ Tổng Hộ Pháp khen ngợi, đây cũng là nhờ có sự bồi dưỡng của Thiên Cực Khuyết." Dạ Thương mở miệng nói.
Dạ Thương tùy ý trò chuyện với Ngân Tuyết, không hề nhắc đến chuyện Dị Độ Không Gian.
Tán gẫu nửa khắc đồng hồ, Ngân Tuyết có chút bất đắc dĩ nhìn Lam Vũ Huyên, bởi vì bọn họ không nhắc, Dạ Thương liền không có ý định khơi ra chủ đề này.
Lam Vũ Huyên khẽ hắng giọng hai tiếng, "Thu hoạch của cậu ở Dị Độ Không Gian cũng khá chứ?"
"Cũng được ạ! Miệng cọp gan thỏ, đấu với Lôi Minh Tông, đấu với Xích Vân Tông, cũng không dễ dàng gì." Dạ Thương cười cười nói.
"Vậy Thiên Mệnh Thạch thì sao?" Lam Vũ Huyên mở miệng hỏi, bà đã nhìn ra, Dạ Thương rất trầm ổn, chuyện bà không nhắc tới, Dạ Thương sẽ không chủ động nói.
"Ừm, đã được Giám sát đại nhân nhắc tới, vậy thì đàm luận một chút đi!" Lam Vũ Huyên đã nhắc đến, Dạ Thương cũng không né tránh vấn đề này nữa.
"Xem ra cậu thực sự có được, Thiên Cực Khuyết nguyện ý đổi lấy, điều kiện tùy cậu ra giá!" Trong lòng Lam Vũ Huyên vô cùng chấn kinh, bà chỉ ôm thái độ thử một chút, không ngờ Dạ Thương thực sự có.
"Thiên Mệnh Thạch là vô giá, con sẽ không đổi ra ngoài!" Dạ Thương trực tiếp từ chối cách nói của Lam Vũ Huyên.
Bản Nguyên Thạch thuộc tính Thủy Dạ Thương muốn cho Vũ Linh Phi mượn, ngoài ra quyền sở hữu cuối cùng của Bản Nguyên Thạch thuộc tính Thủy là của Tư Không Sơ Vũ.
"Cậu nói không sai, Thiên Mệnh Thạch đúng là vô giá, thế này đi, cho mượn xem nửa năm, một kiện linh khí." Lam Vũ Huyên mở miệng nói.
"Con xin nói trước yêu cầu của mình, nếu các người có thể chấp nhận, chúng ta hãy bàn tiếp. Bản Nguyên Thạch thuộc tính Thủy, con đã hứa cho một người mượn trước, bà ấy cũng là mượn không hao tổn, sau khi xong việc mới có thể tiến hành giao dịch giữa chúng ta." Dạ Thương mở miệng nói.
"Không được, tuyệt đối không được! Cậu có biết Thiên Mệnh Thạch này có giá trị thế nào không? Là vô giá! Cho dù Thiên Cực Khuyết không mượn, cậu cũng không thể cho người khác mượn, đây tuyệt đối là tai họa sát thân." Lam Vũ Huyên đập bàn nói.
"Thế nhưng con đã hứa với người ta rồi, làm người không có tín nghĩa thì không thể đứng vững, con không thể nuốt lời." Dạ Thương mở miệng nói, đồng thời hắn cũng biết Lam Vũ Huyên là vì tốt cho hắn, cũng thể hiện ra sự hào phóng của Thiên Cực Khuyết.
"Dạ Thương, cậu trước hết hãy nói xem chuyện thế nào, Thiên Cực Khuyết chúng ta đối với người nòng cốt, chỉ biết bảo hộ, sẽ không có bất kỳ ác ý nào." Ngân Tuyết biết vấn đề đã nghiêm trọng, chỉ có hiểu rõ đầu đuôi và căn nguyên sự việc, mới có thể giải quyết vấn đề.
Cũng không giấu giếm, Dạ Thương liền kể chuyện ở Đông Tuyết Sơn thuộc Cực Đông Băng Nguyên, "Trước hết con đã hứa với người ta rồi, ngoài ra con là người của Đông Huyền Vực, cũng phải suy nghĩ cho Đông Huyền Vực, dù sao bà ấy cũng là chiến lực đỉnh cấp của Đông Huyền Vực."
"Hóa ra là vậy, bản tọa hiểu rồi, cũng không phản đối nữa." Lam Vũ Huyên mở miệng nói.
"Đa tạ đại nhân thành toàn, đợi sau khi giải quyết xong chuyện này, Bản Nguyên Thạch thuộc tính Thủy đại nhân có thể mang đi nửa năm. Về phần thù lao, tuy rất muốn, nhưng con cũng là người của Thiên Cực Khuyết, trả giá vì Thiên Cực Khuyết cũng là nên làm." Dạ Thương mở miệng nói, hắn cảm thấy mắc nợ Thiên Cực Khuyết, cho nên không muốn đề ra yêu cầu gì.
"Bản Nguyên Thạch thuộc tính Thủy cậu cứ giữ lấy là được, Thiên Cực Khuyết cũng không vội dùng. Thế này đi! Thiên Cực Khuyết nợ cậu một yêu cầu không vượt quá linh khí, lúc cần Thiên Mệnh Thạch, Thiên Cực Khuyết mượn không hao tổn nửa năm." Lam Vũ Huyên đưa ra quyết định.
"Con giữ lấy, các người không sợ con bị người ta giết, Bản Nguyên Thạch bị người ta cướp mất sao?" Dạ Thương thật sự có chút không hiểu phong cách hành sự của Thiên Cực Khuyết.
"Ha ha, không lo lắng! Thiên Cực Khuyết sẽ không ra tay với người mình, nhưng nếu ai giết cậu, chúng ta sẽ thay cậu báo thù, giết hắn là xong chuyện, Bản Nguyên Thạch lấy về, còn không cần tốn cái giá gì cả." Trong giọng nói của Lam Vũ Huyên mang theo tiếng cười.
Lời của Lam Vũ Huyên khiến Dạ Thương sững sờ, suy nghĩ này, thủ đoạn này? Đơn giản thô bạo.
"Tuy nhiên cậu yên tâm, cậu là mầm non Thiên Cực Khuyết trọng điểm bồi dưỡng, sẽ không để người khác dễ dàng động đến cậu đâu." Lam Vũ Huyên dường như đoán được suy nghĩ của Dạ Thương.
"Con vẫn nên nhanh chóng tiến vào tứ giai, tìm một nơi không người đi đảm nhận tuần tra là xong." Dạ Thương có chút do dự nói.
"Cái này thì được, tuy nhiên quy định tuần tra năm năm phải thay một nhiệm kỳ của Thiên Cực Khuyết cậu không cần bận tâm nữa, cậu có thể đi theo con đường của chính mình, đãi ngộ cũng sẽ không thay đổi, thân phận vượt trên tuần tra." Lam Vũ Huyên mở miệng nói.
"Thiên Cực Khuyết không làm sắp xếp đối với con đường của con nữa sao?" Dạ Thương có chút kinh ngạc hỏi, hắn biết Thiên Cực Khuyết có lẽ đã thay đổi trong sự sắp xếp đối với hắn.