Vạn Vực Phong Thần

Lượt đọc: 79 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14
Sơ tuyển bắt đầu

❊ ❊ ❊

Đại hội cược ngọc tuy được tổ chức sớm hơn, nhưng điều này hoàn toàn không làm ảnh hưởng đến mức độ náo nhiệt của đại hội lần này. Toàn bộ Tụ Tài Lâu đã bị biển người vây kín mít, bất kể là biết hay không biết nhìn ngọc đều muốn đến thử vận may.

Mười khu vực thi đấu đã bắt đầu vòng sơ tuyển, chỉ có qua từng tầng tuyển chọn và so tài mới có thể tham gia vòng chung kết lớn cuối cùng đó. Gần như tất cả mọi người đều hướng về cái danh hiệu hạng nhất của Tụ Tài Lâu mà đến.

Sơ tuyển bắt đầu, Văn Thanh Thanh vừa buồn bực vừa mong ngóng nhìn cửa lớn Tụ Tài Lâu. Tên tiểu tử Vân Phi Tuyết này không hiểu sao lại bỏ đi, chẳng lẽ là vì hắn hối hận nên cố ý diễn ra vở kịch này sao?

Văn Thanh Thanh càng nghĩ càng cảm thấy là như thế, mà cô càng nghĩ như vậy lại càng mất đi trạng thái. Vốn dĩ bản thân cô còn biết xem ngọc một chút, nhưng bây giờ đến vòng sơ tuyển mà cô cũng hoàn toàn không còn tâm trí đâu nữa.

Chỉ có Tiêu Vô Dạ ở trong tối mang theo vẻ mặt buồn cười. Không có Vân Phi Tuyết, chỉ một mình Văn Thanh Thanh căn bản không cấu thành bất kỳ mối đe dọa nào đối với hắn, cho nên vị trí quán quân đại hội cược ngọc Tụ Tài Lâu lần này hắn đã nắm chắc trong tay.

Ngay lúc kẻ vui người buồn, Văn Thanh Thanh đã nhìn thấy bóng dáng mà cô hằng mong ngóng từ lâu. Không sai, Vân Phi Tuyết cuối cùng đã trở về.

Chỉ là, người phụ nữ bên cạnh hắn là ai?

Chỉ thấy Vân Phi Tuyết và cô ta nói cười vui vẻ, hai người trò chuyện có vẻ như vô cùng vui vẻ. Văn Thanh Thanh vốn dĩ đã một bụng tức giận giờ phút này hoàn toàn bùng nổ.

Ta đã nói ngươi Vân Phi Tuyết vội vã đi làm cái gì, hóa ra là đi tìm phụ nữ đấy à, mới có một chút thời gian như vậy mà ngươi đã không đợi nổi rồi sao?

Ta Văn Thanh Thanh tuy chưa kết hôn với ngươi, nhưng dẫu sao thì gần như toàn bộ Tiềm Long Thành rộng lớn này đều đã biết chuyện hôn sự của chúng ta đã được định đoạt. Ngươi cứ thế đường hoàng dẫn phụ nữ đến Tụ Tài Lâu, vậy thì đặt ta Văn Thanh Thanh vào đâu hả?

Tư duy của phụ nữ quả thực rất kỳ diệu. Chỉ mới nhìn thấy Vân Phi Tuyết và Tiết Tư Vũ cái nhìn đầu tiên, trong đầu Văn Thanh Thanh đã bật ra vô số phỏng đoán và khả năng, hơn nữa bản thân cô ấy còn hoàn toàn coi đó là thật.

“Vân Phi Tuyết!!” Một tiếng quát giận dữ chấn động thẳng về phía Vân Phi Tuyết, tiếp theo đó Văn Thanh Thanh bước tới tát một cái thật mạnh.

Tiếng động giòn giã thu hút ánh mắt kinh ngạc của vô số người xung quanh, nhưng khi nhìn thấy gương mặt giận dữ đến mức sắp biến dạng của Văn Thanh Thanh, tất cả mọi người đều theo bản năng đồng loạt quay đầu đi coi như không nhìn thấy gì.

“Ngươi… ngươi đánh ta làm gì?” Vân Phi Tuyết ôm má trái kinh ngạc hỏi.

“Ngươi còn dám mở miệng, người phụ nữ này là ai?” Văn Thanh Thanh chỉ vào Tiết Tư Vũ giận dữ nói.

Ngay lúc Văn Thanh Thanh giơ ngón tay ra, Vân Phi Tuyết rõ ràng cảm nhận được xung quanh có mấy luồng khí tức cường đại đến mức khiến người ta nghẹt thở gần như đồng loạt chuyển động. Vân Phi Tuyết chỉ cảm thấy da gà da vịt khắp người dựng đứng cả lên, Văn Thanh Thanh đồng thời cũng nhận ra sự thay đổi kỳ lạ xung quanh.

“Đều dừng tay lại…” Tiết Tư Vũ khẽ quát một tiếng, loại khí tức áp bách xung quanh kia liền biến mất tăm biến mất tích.

Sau đó Tiết Tư Vũ mỉm cười nói: “Vị cô nương này sợ là có hiểu lầm gì rồi, ta chỉ đi ngang qua nhìn thấy Vân công tử, vừa khéo ta cũng muốn tham gia đại hội cược ngọc cho nên mới cùng đi tới đây thôi.”

“Ngươi cũng tham gia đại hội cược ngọc, ngươi…”

“Ồ, ta là Tiết Tư Vũ đến từ Băng Thành, xin cứ chỉ giáo nhiều hơn!” Tiết Tư Vũ đưa bàn tay phải thân thiện ra.

“Ngươi là Tiết Tư Vũ?” Văn Thanh Thanh kinh ngạc nhìn người phụ nữ tuyệt đại phong hoa này. Phải thừa nhận rằng, phần lớn phụ nữ đứng trước mặt Tiết Tư Vũ này đều phải tự thấy hổ thẹn không bằng, cũng may Văn Thanh Thanh vẫn có vài phần tự tin đối với nhan sắc của bản thân, ít nhất cũng không kém cạnh Tiết Tư Vũ đi là bao.

“Đại hội đã tiến hành đến giai đoạn nào rồi?” Để tránh sự lúng túng, Vân Phi Tuyết vội vàng gạt bỏ chủ đề hỏi.

“Vòng sơ tuyển sắp sửa kết thúc rồi, mười khu vực thi đấu tổng cộng sẽ lấy ra top hai mươi người để tiến hành vòng chung kết cuối cùng!” Văn Thanh Thanh vô cùng sốt ruột nói.

“Quy tắc thì sao?” Vân Phi Tuyết tiếp tục hỏi.

“Quy tắc thì ta cũng không rõ, mỗi người đi vào căn phòng khép kín đó, mỗi lần chỉ được vào một người, nhưng ta thấy đại đa số mọi người đều đi ra với vẻ mặt chán nản cúi đầu, chỉ sợ không đơn giản như vậy đâu!” Văn Thanh Thanh chỉ vào hàng phòng ốc chỉnh tề trước mặt nói, ở bên ngoài căn phòng có thể nhìn thấy vô số người khiêu chiến xếp thành một hàng dài, chỉ là hiện tại vòng sơ tuyển đã sắp đi đến hồi kết, những người ở lại đã không còn nhiều.

Đột nhiên, chỉ thấy từ căn phòng ở tận cùng có một người đàn ông trung niên đi ra, người này chính là Hồ Ung do Tiêu Vô Dạ mời đến kia.

Chỉ thấy hắn ta mặt mày phơi phới đầy vẻ tự tin, rõ ràng đã dễ dàng vượt qua tư cách sơ tuyển. Ngược lại những người khác thì bất lực thở dài lắc đầu.

Hồ Ung nhìn quanh bốn phía, đột nhiên ánh mắt hắn dừng lại trên người Vân Phi Tuyết. Ánh mắt tự tin kia lập tức biến mất tăm tích, hắn ta vội vàng bước nhanh đến giữa đám người cách đó không xa.

“Tiêu công tử, xem ra ngươi không thể ngăn cản được Vân Phi Tuyết rồi!” Hồ Ung nói với Tiêu Vô Dạ ở phía trước.

“Cái gì?” Tiêu Vô Dạ có vẻ như chưa phản ứng kịp, nhưng khi hắn nhìn thấy Vân Phi Tuyết vẫn bình an vô sự đứng ở đó thì ngây người tại chỗ.

Vân Phi Tuyết thế mà lại không sao cả, người mà hắn phân phó vậy mà lại không làm xong việc ư?

Nhưng điều này không thể nào xảy ra được, Vân Phi Tuyết căn bản không có cơ hội gọi cao thủ tới, chỉ có một mình Phúc thúc ở bên cạnh hắn thì rất khó để chống lại nhiều cao thủ như vậy, rốt cuộc chuyện này là thế nào?

“Đó… đó là Tiết Tư Vũ? Cô ta ở cùng một chỗ với Vân Phi Tuyết?” Tiêu Vô Dạ gần như không dám tin vào mắt mình.

Hắn trấn định lại tinh thần, sau đó đi về hướng Vân Phi Tuyết đang đứng: “Tiết công chúa, dạo này vẫn khỏe chứ!”

Nhìn thấy Tiêu Vô Dạ đi tới, trên mặt Tiết Tư Vũ lập tức xẹt qua một tia chán ghét: “Tiêu Vô Dạ, chúng ta rất quen sao?”

Một câu nói của Tiết Tư Vũ lập tức khiến Tiêu Vô Dạ vô cùng lúng túng. Nếu không quen thì làm sao ngươi có thể gọi thẳng tên ta ra được? Tuy nhiên hắn không so đo quá nhiều, chuyển hướng nhìn sang Vân Phi Tuyết ở bên cạnh.

“Xem ra Vân công tử nắm chắc phần thắng đối với đại hội cược ngọc lần này rồi đây!”

“Không dám, ngươi có thể mời được cao thủ như Hồ Ung, ai thắng ai thua còn chưa chắc chắn đâu.”

“Vân công tử khiêm tốn rồi, chỉ là ta phải nhắc nhở ngươi, tuy ngươi may mắn thoát được lần này, nhưng chưa chắc lần nào cũng có thể may mắn thoát được đâu. Cho nên ta khuyên ngươi tốt nhất vẫn đừng xem trọng vị trí hạng nhất của đại hội cược ngọc lần này như vậy, bởi vì ở Tiềm Long Thành này ngươi không phải ngày nào cũng gặp được Tiết công chúa đâu!” Tiêu Vô Dạ nhìn sâu vào Vân Phi Tuyết một cái, sau đó quay người hậm hực rời đi, chỉ có ánh mắt của Vân Phi Tuyết bỗng chốc trở nên lạnh băng.

Quả nhiên là tên Tiêu Vô Dạ này, trước đó Vân Phi Tuyết cũng đã có phỏng đoán, dựa vào tính cách của Tiêu Vô Dạ thì rất có khả năng là hắn ta đã sai người của Mai Hoa Trang ra tay, bây giờ xem ra quả nhiên là như vậy.

“Ngươi cũng quen biết Tiêu Vô Dạ sao?” Vân Phi Tuyết không tiếp tục so đo nữa mà chuyển sang hỏi Tiết Tư Vũ bên cạnh.

“Ừm, Tiêu Vô Dạ đã từng tu luyện ở Băng Thành chúng ta một thời gian, nhưng mà người này thật sự rất đáng ghét, hoàn toàn không giống như Vân công tử toàn thân tràn ngập khí chất chính nhân quân tử!” Tiết Tư Vũ không tiếc lời ca ngợi nói.

Văn Thanh Thanh ở bên cạnh bỗng nghi ngờ lỗ tai của mình có phải đã hỏng rồi hay không. Vân Phi Tuyết, chính nhân quân tử ư?

Ngươi nhầm lẫn gì vậy chứ, nếu hắn mà là chính nhân quân tử, vậy thì trên thế giới này phỏng chừng tất cả mọi người đều là tiên nhân chuyển thế rồi!

“Đó là bởi vì ngươi không hiểu nội tâm của hắn ta đấy thôi!” Văn Thanh Thanh cười lạnh một tiếng nói.

“Sao thế, chẳng lẽ nội tâm hắn ta còn khiến người ta mê mẩn hơn sao?” Trên mặt Tiết Tư Vũ xuất hiện một tia mong ngóng ẩn hiện.

Văn Thanh Thanh quả thực cạn lời, truyền thuyết không phải nói Tiết Tư Vũ này thiên tư tung hoành không ai sánh bằng hay sao, chẳng lẽ ông trời lúc ban cho cô ta thiên phú tu luyện cường đại, đồng thời đã tiện tay khóa luôn một đơn vị chỉ số thông minh nào đó của cô ta rồi à?

“Được rồi, ngươi cứ ở đây đợi là được, ta đi vào xem cách thức so tài thế nào đã, Tiết công chúa là cùng một tổ đi vào với ta hay là đi tổ khác đây?” Vân Phi Tuyết nói.

“Cái này… ta cứ cùng đi vào với ngươi vậy, đằng nào lần này ta đến Tiềm Long Thành cũng có việc khác, cược ngọc chỉ là tiện thể mà thôi, có thắng hay không cũng chẳng sao cả, để ta đến tận mắt chứng kiến kỹ thuật cược ngọc của Vân công tử chẳng phải sẽ càng sảng khoái hơn sao?” Tiết Tư Vũ cười tủm tỉm nói, đôi mắt cong cong như hình trăng lưỡi liềm kia thật sự khiến cho đàn ông không sinh ra nổi bất kỳ sức chống cự nào. Vân Phi Tuyết vội vàng tránh đi nụ cười như thiên thần của cô ấy, nếu không vị đại tiểu thư họ Văn này lại phải nổi đóa lên mất.

“Ta cũng đi…” Văn Thanh Thanh nói.

“Ơ… xin lỗi ba vị, quy định vòng sơ tuyển là mỗi lần chúng ta chỉ có thể cho một người đi vào, cái này…”

“Không sao đâu, để ba người bọn họ cùng vào đi!” Người trong phòng dường như biết rõ thân phận của mấy người Vân Phi Tuyết, cho nên không hề gây khó dễ cho họ.

Bên trong có ba người, một nam nhân ngồi trước bàn, còn có hai người trẻ tuổi đứng ở hai bên trái phải của hắn ta.

“Thảo dân bái kiến Băng Thành công chúa, Văn đại tiểu thư, cùng với Vân công tử!” Thấy người đi vào, hắn ta vội vàng đứng dậy hành lễ với ba người Vân Phi Tuyết.

“Không cần đa lễ, nên tuân theo quy tắc thế nào thì cứ làm thế ấy đi!” Tiết Tư Vũ thản nhiên nói.

“Vâng!” Nam nhân nói xong liền chỉ vào những khối ngọc thạch tinh doanh dịch thấu (trong suốt lung linh) trên bàn rồi tức tốc nói: “Ở đây có mười khối ngọc thạch, các vị cần phải tìm ra ngọc thạch có tồn tại bảo vật trong thời gian ngắn nhất, thời gian ngắn nhất sẽ là người chiến thắng.”

“Thử thách này thú vị đây, không biết đến hiện tại thời gian nhanh nhất là bao lâu!” Tiết Tư Vũ đôi mắt sáng lên nói.

Nam nhân chằm chằm nhìn vào bảng ghi chép trên bàn rồi nói: “Một phút hai mươi giây.”

“Oa, nhanh vậy sao?” Tiết Tư Vũ kinh ngạc nói.

Phải biết rằng sự lựa chọn giữa mười khối ngọc thạch là quá lớn, mỗi một khối ngọc thạch hầu như đều giống hệt nhau, nếu không có sự nghiên cứu cực cao đối với ngọc thạch cùng với nhãn lực cường đại thì căn bản rất khó để nhanh chóng xác định rốt cuộc khối nào mới chứa đựng bảo vật.

Xác định trong một phút hai mươi giây cơ bản cũng tương đương với việc mỗi khối ngọc thạch chỉ quan sát tám giây, trong khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy mà xác định được bảo vật bên trong ngọc thạch, người này chắc chắn cũng là một cao thủ cược ngọc.

“Vậy ba vị, bắt đầu đi…” Nam nhân lật ngược chiếc đồng hồ cát bên cạnh lại để bắt đầu tính giờ.

Vân Phi Tuyết không hề có quá nhiều sự kinh ngạc, tốc độ này tuy cũng rất nhanh, nhưng so với năng lực nhìn ngọc của hắn thì vẫn còn kém hơn một chút. Ngược lại Tiết Tư Vũ và Văn Thanh Thanh thì mở lớn hai mắt chăm chăm nhìn mười khối ngọc thạch muốn nhìn cho thấu đáo.

Vân Phi Tuyết quét mắt nhìn một lượt quanh bàn, thời gian mới trôi qua vỏn vẹn nửa phút hắn đã đột ngột lên tiếng: “Có thể dừng tính giờ lại rồi.”

Hai người thanh niên giám sát ở bên cạnh dừng đồng hồ cát lại, thời gian vừa đúng ba mươi giây. Cả năm người đều kinh ngạc chằm chằm nhìn Vân Phi Tuyết: “Đã xác định xong nhanh thế rồi ư?”

“Khối ở ngoài cùng bên này, những ngọc thạch còn lại bên trong trống rỗng không có gì cả!” Vân Phi Tuyết chỉ vào khối ngọc thạch nằm ở tuốt phía bên trái nói.

“Oa, ngươi không nhầm đấy chứ, khối ngọc thạch kia nhìn bề ngoài cũng có vẻ không có gì ở bên trong cả mà!” Tiết Tư Vũ ôm thái độ hoài nghi nói.

“Cứ việc cắt ngọc ra là rõ ngay thôi!” Vân Phi Tuyết mỉm cười nói.

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.