Động tác của tên to con có vẻ cồng kềnh hơn rất nhiều, nhưng uy lực của quyền này tuyệt đối không thể xem thường. Ảo ảnh trực tiếp bị hắn oanh bạo bằng một quyền.
Tay phải không chạm phải bất kỳ thực thể nào, sắc mặt đại han đại biến. Ngay sau đó, một đạo huyết quang lóe lên ở phía sau, như vầng trăng máu chói lọi và rực rỡ giữa bầu trời đêm đen kịt.
"Xoạt" một tiếng, huyết nhận trong tay Vân Phi Tuyết trực tiếp chém từ sau lưng đại hán xuống. Huyết nhận vốn là thần binh lợi khí, hơn nữa đại hán lại trúng trọn nhát đao này, hậu quả có thể tưởng tượng được.
Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, Vân Phi Tuyết đã ý thức được điều chẳng lành, bởi vì hắn cảm giác huyết nhận chém không phải là nhục thân con người, mà giống như một Binh khí bình thường chém lên tấm sắt vậy. Cảm giác lúc này của Vân Phi Tuyết chính là như thế.
"Làm sao có thể..." Vân Phi Tuyết biến sắc, thân hình lùi lại như chớp giật. Một kích không thành tất phải rút lui, nếu không để đại hán này phản ứng lại thì sẽ nguy to.
"Thật thông minh, Vân Phi Tuyết! Cách chiến đấu kiểu này khác hẳn ngày thường của ngươi!" Đại hán xoay người lại, trên mặt tràn ngập vẻ âm trầm giá lạnh. Nếu là cao thủ bình thường, nhát đao vừa rồi của Vân Phi Tuyết đã sớm chém cơ thể hắn thành hai đoạn rồi. Đáng tiếc, hắn sở hữu một cơ thể hoàn toàn khác biệt với người thường.
"Ngươi tu luyện công pháp tương tự Thiết Bố Sam trong Hoàng Thành Tự ư?" Vân Phi Tuyết trầm giọng nói, sắc mặt âm trầm.
Thiết Bố Sam Kim Chuông Tráo của Hoàng Thành Tự đao thương bất nhập, tu luyện đến cực hạn, thậm chí có thể nước lửa không xâm nhập, nhục thân ngàn năm không mục nát.
Dù Vân Phi Tuyết chưa từng tu luyện loại công pháp này, nhưng năng lực của chúng thì hắn rất rõ ràng. Đại hán vừa rồi có thể dễ dàng gánh chịu nhát đao của hắn chính là nhờ sử dụng công pháp loại Thiết Bố Sam.
"Hạ ha ha, không sai, thứ ta tu luyện chính là Thiết Bố Sam. Vi tu vi của ngươi căn bản không thể phát huy được uy lực của huyết nhận, cho nên huyết nhận không hề có chút đe dọa nào với ta!" Đại hán cười cuồng dã. Thân thể đồng tiền thiết bích này chính là chỗ dựa lớn nhất của hắn hiện tại, Vân Phi Tuyết muốn đánh lén hắn là chuyện tuyệt đối không thể xảy ra.
"Ta nghe nói Thiết Bố Sam cũng có nhược điểm. Cho dù ngươi tu luyện đến cực hạn, nhược điểm này cũng không thể tránh khỏi." Vân Phi Tuyết đã bình tĩnh trở lại, hắn chằm chằm nhìn đại hán mà không hề có chút vẻ sợ hãi nào.
"Hừ, có nhược điểm thì thế nào, bằng ngươi mà cũng xứng chạm đến nhược điểm của ta sao!" Nói đoạn, đại hán giậm mạnh hai chân xuống đất, giống như một quả đạn pháo bằng da thịt điên cuồng lao về phía Vân Phi Tuyết.
Không được cận chiến, đây là ý niệm đầu tiên xuất hiện trong đầu Vân Phi Tuyết. Một kẻ to con thế này lại thêm thân thể đao thương bất nhập, một khi cận chiến thì hắn tiêu đời.
Cho nên lúc đại hán ra tay thì hắn cũng động. Đại hán oanh một quyền vào nơi hắn vừa đứng, cái cây cách phía sau hắn không xa trực tiếp bị đại hán đánh gãy ngang lưng.
Phải biết rằng quyền cước của đại hán hoàn toàn không chạm vào cái cây đó, chỉ riêng kình khí phát thích ra từ quyền phong đã khủng bố nhường này. Nếu Vân Phi Tuyết ăn trọn cú đấm này, phỏng chừng sẽ mất toi nửa cái mạng.
"Thật là Thiết Bố Sam đáng sợ!" Vân Phi Tuyết trợn tròn mắt kinh ngạc.
"Đáng tiếc, chỉ mới ở Bát trọng Nội Nhu cảnh. Nếu có thể tu luyện đến Chân Nguyên Bí Cảnh, có thể thao túng binh khí từ xa, nhất định có thể chớp nhoáng đánh trúng nhược điểm trên người hắn." Vân Phi Tuyết thầm nghĩ. Nhưng nếu thực sự đạt đến Chân Nguyên Bí Cảnh, muốn giết hắn cũng chẳng cần phiền phức thế này.
"Muốn chạy ư, ngươi chạy thoát được sao?" Đại hán cười cuồng dã, lại một lần nữa điên cuồng truy sát Vân Phi Tuyết như một cỗ xe tăng.
"Cứ tiếp tục thế này không phải là cách, kiểu gì cũng bị hắn mài cho chết..." Vân Phi Tuyết rời chân khỏi mặt đất, chớp mắt bay vút lên một tán cây lớn.
Lúc này đại hán vẫn ở dưới mặt đất, ánh mắt Vân Phi Tuyết hơi lạnh, dường như phát hiện ra một cơ hội tuyệt vời. Hắn khẽ quát: "Liều mạng thôi!"
Hai đạo thân ảnh từ trong cơ thể hắn phân thân đi ra, tính cả bản tôn, tổng cộng ba tên Vân Phi Tuyết lao thẳng về phía đại hán.
Ánh mắt đại hán tức khắc bị mê hoặc, dù sao phân thân ảo ảnh tu luyện từ Thiên Hỏa Tuyệt Sát Thuật thoạt nhìn trông giống hệt bản thể, chỉ là phân thân không có thực lực như bản tôn mà thôi.
Đâu là thật đâu là giả, trong chốc lát đại hán quả thực không phân biệt nổi. Nhưng điều chắc chắn là, Vân Phi Tuyết làm vậy sẽ mang lại cho hắn một mối đe dọa nhất định, sự mê hoặc của ảo ảnh sẽ tạo cơ hội cho chân thân.
Cho nên đại hán không tiếp tục hành động nữa. Hắn đứng sừng sững tại chỗ như một quả chuông đồng, hai tay chết trân bảo vệ toàn bộ phần đầu. Bởi vì nhược điểm của Thiết Bố Sam nằm ở phần đầu, toàn thân đao thương bất nhập nhưng duy chỉ có bộ phận từ cổ trở lên là không thể.
Thế nhưng một lúc lâu sau, đại hán bỗng hoang mang, bởi vì trên người không hề hứng chịu bất kỳ dấu hiệu tấn công nào, khí tức của Vân Phi Tuyết cũng đột ngột biến mất.
Đại hán cẩn thận buông tay ngẩng đầu lên, xung quanh quả thực không còn bóng dáng Vân Phi Tuyết nữa. Nhìn thấy cảnh này, sắc mặt đại hán không khỏi khó coi.
"Chạy rồi ư? Tấn công là giả, trốn chạy là thật. Hừ, coi như nhóc con ngươi chạy nhanh, nhưng tóm lại ngươi vẫn không thoát khỏi Kiếm Hổ Chi Sâm đâu." Đại hán cười lạnh một tiếng, tiếp tục đi về phía trước.
Nhưng đúng vào khoảnh khắc hắn lơi lỏng, một đạo quang ảnh từ đỉnh đầu đâm thẳng xuống, khí tức bá đạo như khí quán trường hồng vạn mã bôn đằng.
Ấy vậy mà đại hán lại chẳng hề hoảng hốt chút nào, hắn bỗng cười cuồng dã, giơ tay phải tóm ngược lên đỉnh đầu: "Ta biết ngay nhóc con ngươi đang chơi trò bịp bợm với gia mà. Chơi tâm cơ với gia à, ngươi tưởng gia chỉ có tứ chi phát triển, đầu óc..."
"Mau chết đi cho ta!" Phía sau truyền đến âm thanh âm trầm của Vân Phi Tuyết, kèm theo huyết nhận trong tay hắn trực tiếp chém ngang về phía đầu đại hán. Thế nhưng Vân Phi Tuyết vẫn thất bại.
"Ha ha ha, ta đã nói rồi, gia không chỉ tứ chi phát triển mà đầu óc còn rất thông minh!" Đại bàn tay đang định chớp lấy phía trên của đại hán bỗng xoay ngoắt lại, tung một quyền oanh tới.
Chỉ nghe "bịch" một tiếng, tiếng nợn khí kình vang lên ở chỗ quyền phong của hắn. Mũi dao trong tay Vân Phi Tuyết đã sượt qua sau gáy đại hán, nhưng hắn đã nhất định không thể tiêu diệt được đối thủ. Thân thể hắn giống như đạn pháo bắn ngược về phía sau, kèm theo một ngụm máu tươi phun trào điên cuồng từ miệng.
Vân Phi Tuyết vốn muốn dùng phân thân để mê hoặc đối thủ một lần nữa, nhưng lần này hắn đã thất bại. Cơn đau dữ dội trước ngực suýt khiến hắn ngất lịm, hắn có thể cảm nhận rõ ràng xương ngực dưới cú đấm này đã hoàn toàn vụn vỡ.
"Thiết Bố Sam quả nhiên danh bất hư truyền." Vân Phi Tuyết không mảy may do dự, lê lết thân thể trọng thương xoay người bỏ chạy. Đồng thời lúc hắn trốn chạy, ba bóng người Vân Phi Tuyết lao vút về ba hướng khác nhau.
Đại hán đưa tay sờ gáy mình, bàn tay phải dính đầy vết máu. Nếu phản ứng vừa rồi của hắn chậm thêm nửa nhịp, nửa cái đầu đã không còn rồi. Dù sao trên đầu đúng là không có năng lực như Thiết Bố Sam.
Bọn nhãi ranh, đừng để lão tử tóm được ngươi!" Đại hán gầm lên giận dữ, điên cuồng lao về phía Vân Phi Tuyết ở bên phải cùng. Dù là tên nào là thật thì hắn cũng phải đuổi theo một tên. Nhưng trong ba bóng hình chỉ có một cái là thật, trừ khi vận may của Vân Phi Tuyết quá tệ, bằng không xác suất đại hán đuổi theo chân thân là rất nhỏ.
Nghe tiếng động ngày càng xa phía sau, Vân Phi Tuyết thở phào nhẹ nhõm. Xem ra vận may của hắn vẫn chưa đến nỗi tệ lắm.
Nhưng hắn không hề lơi lỏng chút nào, vẫn cứ cắm cổ bạt mạng chạy trốn. Bởi vì sau khi vượt qua khoảng cách trăm mét, phân thân sẽ tự động tiêu tán, đại hán tự nhiên sẽ phát hiện ra kẻ mình đang đuổi theo là giả.
Hơn nữa trong miệng hắn vẫn không ngừng rỉ máu, mùi máu tanh nồng nặc này rất có thể sẽ thu hút sự truy kích của Kiếm Xỉ Hổ. Cho nên hắn nhanh chóng tìm thấy con sông ở hạ du thác nước, hắn ngược dòng nước đi lên, như vậy vết máu có thể bị dòng nước cuốn trôi để không thu hút sự chú ý của bá chủ Kiếm Hổ Chi Sâm.
Phía sau không còn khí tức của đại hán nữa, lúc này Vân Phi Tuyết mới thở phào nhẹ nhõm, chẳng mấy chốc đã quay trở lại nơi có thác nước. Hắn gần như ngã sấp xuống mặt đất.
Linh Nhi ở bên cạnh biến sắc kinh hãi. Qua ánh trăng mờ ảo, lúc này khóe miệng và trước ngực Vân Phi Tuyết toàn là vết máu loang lổ, mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa ra mọi ngóc ngách xung quanh.
"Cô... Công tử, ngài... thế nào rồi..." Miệng nàng bị bịt kín, chỉ có thể phát ra những âm thanh không rõ ràng. Nhưng lúc này nàng bị trói, hoàn toàn lực bất tòng tâm.
"Khôn... không cần lo lắng, bị thương chút thôi, có lẽ cần chút thời gian để hồi phục!" Vân Phi Tuyết cười khổ một tiếng. Ban đầu hắn không ngờ tới thủ đoạn này của Tiêu Vô Dạ nên cũng không mang theo thuốc trị thương bên người. Bị thương trong Kiếm Hổ Chi Sâm này tuyệt đối không phải tin tốt, đặc biệt là khi bọn họ còn đang phải đối mặt với kẻ địch trùng trùng.
"Dược hiệu không còn mạnh thế nữa ư? Vậy thì tốt..." Vân Phi Tuyết miễn cưỡng lê lết thân thể, dùng hết toàn lực cởi trói cho Linh Nhi, sau đó ngã sấp xuống đất ngất lịm đi.
Công tử..." Linh Nhi đỡ Vân Phi Tuyết dậy. Tình trạng của hắn có thể nói là tệ đến cực điểm, vết lõm hình quyền ấn trước ngực nhìn vô cùng chói mắt. Thêm vào đó việc hắn sử dụng linh lực và Thiên Hỏa Tuyệt Sát Thuật quá độ, khí tức đã vô cùng yếu ớt.
"Công tử, em biết chỗ nào có thuốc trị thương, em... em nhất định sẽ mang về cho ngài, ngài ráng chống đỡ thêm chút nữa!" Linh Nhi ầng ậc nước mắt, đoạn tung người bay vút ra ngoài thác nước.
Kiếm Hổ Chi Sâm hoang vu vắng vẻ, thường xuyên có Kiếm Xỉ Hổ lui tới, ở đây căn bản không thể có sẵn thuốc trị thương. Nhưng Linh Nhi biết chỗ nào có, đám người gã đàn ông râu quai nón bị Vân Phi Tuyết tiêu diệt hầu như trên người ai cũng có dược phẩm trị thương.
Chỉ là lúc đó tình hình đặc biệt, nàng căn bản không kịp nhắc nhở Vân Phi Tuyết lục soát lấy đi. Giờ phút này ra ngoài tuy nguy hiểm nhưng nàng buộc phải đi. Nếu không có thuốc, tính mạng Vân Phi Tuyết đã ngàn cân treo sợi tóc.
Linh Nhi vừa rời đi không lâu, Vân Phi Tuyết trông như linh hồn bỗng từ ngực hắn hiện ra như sương mù. Vân Phi Tuyết ở trạng thái linh hồn mang theo chút sắc đỏ thở dài một hơi.
"Ngươi đúng là to gan lớn mật mà. Cú đấm vừa rồi của hắn mà lệch sang phải thêm vài tấc nữa là tim ngươi nổ tung rồi đấy." Vân Phi Tuyết ở dạng linh hồn bất lực lắc đầu.
"Bây giờ thì hay rồi, ta lại phải dọn bãi chiến trường cho ngươi đây. Ai bảo ngươi và ta linh hồn tương liên chứ. Mau đi tu luyện Hồn Quyết của ngươi lên tầng thứ năm đi, hoặc kiếm cho ta ít dược vật cường hóa linh hồn cũng được. Còn phải nhanh chóng tìm được Tam Hoàng Đỉnh và Cửu Dương Bất Mệt Thể nữa chứ. Ta thật không thể tưởng tượng nổi sau này ngươi có thể đạt thành tựu lớn nhường nào đâu." Dứt lời, đôi tay vẫn luôn ôm trước ngực bỗng chạm vào ngực Vân Phi Tuyết.
Năng lượng vô hình tựa như có năng lực cải tử hoàn sinh, vết lõm quyền ấn trước ngực vậy mà lại đang hồi phục với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường. Nếu áp sát vào lồng ngực hắn lắng nghe, có thể nghe rõ tiếng xương cốt va chạm lách cách yếu ớt bên trong lồng ngực...