Vô Thượng Thần Đế

Lượt đọc: 5480 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2914
Mục Vân Dương Danh

❊ ❊ ❊

"Chuyện gì mà hốt hoảng thế!"

Gã đàn ông mặc kình phục, đôi mắt rất nhỏ híp lại thành một đường, miệng lại rất rộng. Y vừa cất lời, giọng nói đã hùng hậu vang dội.

"Thạch đại ca, có tin tức của Mục Vân rồi."

Tên đệ tử dẫn đầu vội nói: "Gã đó đã gặp Nguyệt Phồn Hoa của Thái Âm giáo."

"Nguyệt Phồn Hoa? Nàng ta đâu rồi?"

"Chết rồi!"

Nghe vậy, Thạch Lập An nhíu mày.

"Ai làm?"

"Là Mục Vân!"

Thạch Lập An càng thêm khó hiểu.

Tên đệ tử vội nói: "Ở trong Địa Âm cung, tên Mục Vân đó đã đột phá đến Địa Tôn đại viên mãn. Không chỉ Nguyệt Phồn Hoa mà cả mấy người Cổ Ung cũng bị hắn giết."

"Thạch đại ca, chúng ta có nên lập tức lên đường không?"

"Tiểu tử đó hơi tà môn, nếu cứ để hắn tiếp tục đột phá, e là... sẽ bất lợi cho chúng ta."

Nghe vậy, Thạch Lập An càng nhíu chặt mày.

Tên đệ tử vội nói: "Đương nhiên rồi, Thạch đại ca xếp thứ bảy trên Địa Tôn Bách Nhân Bảng, dù tên tiểu tử kia có lợi hại đến đâu cũng chắc chắn không phải là đối thủ của đại ca."

Thạch Lập An lúc này đứng dậy, chậm rãi nói: "Mục đích lần này của ta không phải là hắn."

"Ta, Thạch Lập An, là đệ nhất Địa Tôn của Thần Kiếm các, một khi tấn thăng Thiên Tôn, tự nhiên cũng phải trở thành người mạnh nhất."

"Ta sẽ không tấn thăng nếu chưa đánh bại được Huyền Thiên Lãng, kẻ đứng đầu Địa Tôn Bách Nhân Bảng."

"Nhưng đã có tin tức của tên này thì cứ giết hắn trước đã."

"Dù sao đi nữa, nếu chọc giận Hoàng Phủ Khâm, chúng ta sẽ mất đi chỗ dựa Thần Tôn ở trong Thần Kiếm các."

"Vâng!"

Ngay lập tức, mấy bóng người chuẩn bị xuất phát.

Cùng lúc đó, trong một tòa cung điện.

Mấy người đang nhìn quanh cung điện, cùng nhau hợp sức mở một tòa cấm chế.

"Đinh Lâm sư huynh!"

Một bóng người từ ngoài đại điện tiến vào, vội vàng nói: "Đinh Phong chết rồi!"

Phanh...

Đột nhiên, một người trong nhóm mấy người kia dừng tay.

"Ngươi lặp lại lần nữa!"

Gã thanh niên có ánh mắt băng hàn, giờ phút này lạnh lùng nói.

"Đinh Phong... bị Mục Vân giết."

Lời này vừa thốt ra, sắc mặt Đinh Lâm trở nên dữ tợn đáng sợ.

Mấy người còn lại cũng lần lượt dừng tay.

"Mục Vân? Không phải là kẻ mà Đông Phương Thạc sư huynh bảo chúng ta tìm sao?"

Một người trong đó chậm rãi nói: "Tên tiểu tử này lại dám xuất hiện, ta còn tưởng hắn sẽ như chuột chạy qua đường, trốn chui trốn lủi mãi chứ."

"Hay lắm."

Lại có một người nói: "Đinh Lâm, Đinh Phong bị hắn giết, xem ra thực lực của tên tiểu tử này đã tiến bộ vượt bậc rồi."

Nghe vậy, sắc mặt Đinh Lâm lạnh như băng.

"Tề Phong, Lý Minh Nguyên, hai người các ngươi đi giết hắn đi."

Lời này vừa nói ra, sắc mặt mấy người đều thay đổi.

"Đinh Lâm, đối phó một tên Mục Vân mà phải cần cả hai chúng ta sao? Có phải chuyện bé xé ra to không vậy?"

Tề Phong lúc này có chút bất mãn trong giọng nói.

"Tên tiểu tử đó cũng chỉ xếp hạng năm mươi trên Địa Tôn Bách Nhân Bảng, hai chúng ta một người hạng hai mươi mốt, một người hạng ba mươi, lại phải đi cùng nhau..."

"Chẳng lẽ ngươi không tin ta?"

Đinh Lâm lúc này mở miệng nói: "Ta bắt buộc phải ở lại đây, nếu không sẽ không mở được cấm chế."

"Hai người các ngươi đi giết Mục Vân rồi quay lại, ta đảm bảo phần của các ngươi, chắc chắn sẽ thuộc về các ngươi."

"Chúng ta đã hợp tác bao năm, quá hiểu nhau rồi, lẽ nào ta lại đi hại các ngươi sao?"

Nghe vậy, Lý Minh Nguyên vội nói: "Dĩ nhiên không phải không tin huynh, chỉ là cảm thấy vì một tên Mục Vân mà cả hai chúng tôi đều phải ra tay..."

"Các ngươi cũng biết, đây là mệnh lệnh của Đông Phương Thạc. Không chỉ Đông Phương Thạc muốn hắn chết, mà Hứa Uyên cũng muốn hắn chết."

"Nếu làm không xong, chúng ta... sau này sẽ không có ngày lành."

Nghe vậy, Lý Minh Nguyên và Tề Phong đều gật đầu.

"Hai người các ngươi dẫn thêm mười người nữa đi, phải đảm bảo Mục Vân chắc chắn phải chết."

Thấy Đinh Lâm cẩn thận như vậy, hai người cũng không nói thêm gì, bắt đầu chuẩn bị.

Đinh Lâm chậm rãi nói: "Nếu không phải nơi này cực kỳ quan trọng, ta nhất định sẽ tự mình đi giết Mục Vân."

Đinh Lâm, hạng chín trên Địa Tôn Bách Nhân Bảng!

Một cường giả đúng với thực lực, một sự tồn tại đỉnh cao trong cảnh giới Địa Tôn.

Nếu hắn tự mình ra tay, Mục Vân chắc chắn phải chết.

Chỉ là bây giờ, mắt thấy bảo bối sắp tới tay lại bỏ đi để giết Mục Vân thì quá lỗ.

...

Cùng lúc đó, tại một khu cổ điện khác trong Địa Tôn vực.

Một bóng người cao lớn sừng sững đứng trước đại điện, nhìn ra bốn phía.

"Nguyệt Nhi chết rồi..."

Gã đàn ông chậm rãi nói, vẻ mặt ảm đạm.

"Theo tin tức nhận được, là do Mục Vân làm."

Một người khác thấp giọng nói: "Người của Thần Kiếm các và Đan Đế phủ đều muốn giết hắn, chúng ta không hề muốn giết hắn, vậy mà kẻ này lại giết Nguyệt Phồn Hoa. Trình sư huynh, việc này..."

"Giết!"

Trình Nhạc Tú lúc này lạnh lùng nói: "Nguyệt Nhi là nữ nhân của ta, nàng bị người ta giết, nếu ta không có động tĩnh gì, chẳng phải người ngoài sẽ cho rằng kẻ xếp thứ ba trên Địa Tôn Bảng như ta chỉ là hư danh sao?"

"Minh Diệc Hiên từng phái người ám chỉ ta, bảo ta ra tay với Mục Vân và hứa hẹn thù lao, nhưng ta không quan tâm."

"Không ngờ ta không ra tay với hắn, hắn lại dám động đến người của ta."

"Cho dù Bích Thanh Ngọc là thống lĩnh Nguyệt Thần Vệ, việc này cũng không thể cho qua như vậy được."

"Người khác sợ Bích Thanh Ngọc chứ ta thì không. Giết Mục Vân rồi, ta muốn xem thử Bích Thanh Ngọc có thể làm gì được ta!"

Nghe vậy, mấy người còn lại đều gật đầu.

Trình Nhạc Tú, top ba Địa Tôn Bách Nhân Bảng.

Ông nội và cha của hắn đều là trưởng lão, chấp sự cấp cao trong Thái Âm giáo.

Trình gia có gốc rễ sâu xa trong Thái Âm giáo.

Giờ phút này, các phe đều đã hành động.

Tam đại thế lực Nhân tộc càng hiểu rõ hơn về cái tên Mục Vân.

Mà lục đại Thú tộc cũng dần dần biết được.

Tộc Cửu Cực Lôi Sư có Lôi Vô Danh, hạng mười Địa Tôn Bách Nhân Bảng.

Tộc Phệ Thiên Tham Lang có Lang Độc Hành, hạng tám Địa Tôn Bách Nhân Bảng.

Tộc Tuyết Vực Băng Viên có Viên Bùi Ngạo, hạng sáu Địa Tôn Bách Nhân Bảng.

Cả ba tộc đều có cao thủ chết trong Địa Âm cung.

Các phe cũng dần nhận được tin tức.

Cùng lúc đó, giữa một vùng thung lũng.

Hai bóng người đứng vững, nhìn ra bốn phía.

Hai người này thân hình hơi gầy gò, vầng trán có mấy phần tương tự nhau.

"Ca, bây giờ các phe đều đang tìm Mục Vân, tên tiểu tử đó xem chừng lành ít dữ nhiều rồi..."

"Không liên quan đến chúng ta."

Người còn lại khẽ nói: "Mục Vân dính líu đến mối quan hệ của tam đại thế lực Nhân tộc, tốt nhất chúng ta đừng nhúng tay vào. Mục tiêu lần này chỉ là Huyền Thiên Lãng."

"Ca, huynh xếp thứ hai trên Địa Tôn Bách Nhân Bảng, ta xếp thứ mười một, nếu chúng ta liên thủ bằng chiến pháp hợp kích, Huyền Thiên Lãng chắc chắn không phải là đối thủ."

"Ngôi vị đệ nhất Địa Tôn Bách Nhân Bảng này cũng nên đổi chủ rồi."

"Đến lúc đó đại ca sẽ là đệ nhất Địa Tôn Bách Nhân Bảng, sau đó bước vào Thiên Tôn thần cảnh, danh tiếng lẫy lừng."

Hai người này chính là hai anh em lừng lẫy trên Địa Tôn Bách Nhân Bảng.

Khương Nham Bách!

Khương Cát Bách!

Khương Nham Bách nghe vậy chỉ gật đầu, nói: "Huyền Thiên Lãng phải chết, nhưng chỉ hai chúng ta liên thủ thì chưa chắc đã là đối thủ của hắn."

"Nếu có thể mời thêm Hồng Thanh Lâm và Tuyên Bỉnh thì mới là vạn vô nhất thất."

Hồng Thanh Lâm, thuộc tộc Kim Cương Minh Giáp Quy, hạng tư Địa Tôn Bách Nhân Bảng.

Còn Tuyên Bỉnh thuộc tộc Bát Dực Hắc Giao Xà, hạng năm Địa Tôn Bách Nhân Bảng!

Thực lực của hai người này đều vô cùng cường đại.

Nghe vậy, Khương Cát Bách gật đầu.

"Muốn hai tên đó ra tay, thật không đơn giản..."

"Đúng là không đơn giản..."

Khương Nham Bách chậm rãi nói: "Chỉ là, cái giá phải trả không phải do chúng ta gánh. Chỉ cần Huyền Thiên Lãng chết, rất nhiều người trong tộc sẽ rất vui vẻ."

Nguồn: Tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.