Vô Thượng Thần Đế

Lượt đọc: 5438 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2930
Phong Đao

❊ ❊ ❊

Lúc này, bên ngoài cung Địa Dương.

Mục Vân bay vút ra ngoài.

"Chủ thượng!"

Bóng dáng Bàn Cổ Linh xuất hiện ngay tức khắc.

"Đi!"

Mục Vân không nói hai lời.

Bàn Cổ Linh hóa thành một con Hỏa Long, Mục Vân lập tức nhảy lên lưng nó.

Sương mù nơi đây không gây chút tổn hại nào cho Bàn Cổ Linh, hai người nhanh chóng rời đi.

Không lâu sau, đám người Dương Nhất lần lượt quay về.

Nhìn thấy cảnh tượng bên trong cung Địa Dương.

Sắc mặt của mười đại thống lĩnh trở nên âm u đáng sợ.

"Là ai?"

Trên gương mặt xương xẩu mục nát của Dương Nhất, hắc khí bốc lên sầm sì.

"Cảnh giới Địa Tôn Đại viên mãn, ngoài chúng ta ra, còn ai có thể giết được ba người bọn họ?"

Dương Nhất thì thầm rồi gằn giọng: "Tra!"

"Lập tức phái toàn bộ Âm Dương Thiên Vệ có thể thức tỉnh đi, giết không tha! Giết sạch lũ sâu bọ đó cho ta!"

"Vâng!"

Từng bóng người lập tức tỏa ra tứ phía.

Cùng lúc đó, ở một nơi khác.

Sắc mặt Đinh Lâm và Thạch Lập An trắng bệch.

"Không đuổi theo nữa à?"

Đinh Lâm vẫn còn sợ hãi nói: "Bọn chúng không đuổi theo nữa."

"Đừng nói nhảm, đi mau."

Thạch Lập An chửi thầm một tiếng.

Tề Phàm chết rồi! Bọn họ chẳng được gì cả.

Ngược lại còn bị một đám người xương khô truy sát.

Âm Dương Thiên Vệ là cái quái gì? Chẳng lẽ là hộ vệ đời trước của nơi này?

Nhưng bọn chúng đều chết cả rồi, sao lại có thể sống lại được chứ?

Nhưng những điều đó không còn quan trọng nữa.

Mười tên gọi là đại thống lĩnh kia, mỗi tên đều có thực lực để giết chết bọn họ.

Không thể ở lại nơi này được nữa. Cứ ở lại thì chỉ có con đường chết.

Hai người không dám dừng lại, vội vàng tăng tốc rời đi.

. . .

Trong một sơn cốc, một con phi long màu đỏ rực bay với tốc độ cực nhanh.

"Chủ thượng, chúng ta đi đâu ạ?" Bàn Cổ Linh lên tiếng hỏi.

"Không đi đâu cả, cứ ở lại đây thôi!"

Mục Vân nói: "Tìm một nơi an toàn, ta chuẩn bị bế quan để tiêu hóa những gì đã tích lũy được trong khoảng thời gian này."

"Vâng!"

Hai người dừng lại, tiến vào một thung lũng.

Trong sơn cốc, sương mù lượn lờ.

Bàn Cổ Linh há miệng, sương mù liền tan biến.

Mục Vân đáp xuống, quan sát bốn phía sơn cốc.

"Khoảng thời gian này, ngươi cứ ở đây, thôn phệ đám sương mù này để tăng cường thực lực, cố gắng đạt đến đỉnh cao Địa Tôn Đại viên mãn."

"Ta sẽ bế quan ở đây để tiêu hóa những đột phá gần đây."

"Nếu ta có thể đột phá Thiên Tôn Thần Cảnh, ngươi cũng sẽ nhận được ảnh hưởng mà tiến vào cảnh giới Thiên Tôn."

"Nhân cơ hội này, không chừng ngươi có thể dung hợp trực tiếp một đạo nguyên hỏa, thực lực sẽ tăng vọt!"

"Vâng!"

Bàn Cổ Linh gật đầu.

Mục Vân nhìn bốn phía sơn cốc, bắt đầu bố trí trận pháp.

Một tòa huyễn trận được dựng lên, khiến sương mù trong sơn cốc lượn lờ.

Chỉ có điều, nó khác với sương mù bên ngoài.

Sương mù ở đây chỉ là ảo ảnh do huyễn trận tạo ra mà thôi.

Làm xong tất cả, Mục Vân mới khoanh chân ngồi xuống.

Bóng dáng Bàn Cổ Linh biến mất, tiếp tục tu hành.

Mục Vân lấy ra Thánh Tinh Thạch.

"Quy Nhất, đây là vật gì?"

"Ồ?"

Giọng nói của Quy Nhất vang lên, sau một thoáng kinh ngạc, lão cười nói: "Thứ tốt đấy."

"Ngươi luyện hóa tảng đá này, nó có thể giúp ngươi tăng tốc độ rèn luyện Chí Tôn cốt ở cảnh giới Thiên Tôn."

"Chí Tôn ngưng tụ pháp thân, đến Địa Tôn thì kết hợp pháp thân với nhục thân, lúc này sẽ cô đọng thành chân thân."

"Mà khi chân thân của ngươi tạo thành công, bước tiếp theo chính là cốt thân. Thật ra cốt thân chính là việc ngươi tiếp tục nén ép pháp thân."

"Nén ép đến cực hạn, áp sát vào xương cốt, dung nhập vào tủy xương, đó chính là Thiên Tôn Đại viên mãn."

"Thứ này rất hiếm thấy, có thể giúp ngươi ngưng tụ cốt thân."

"Nhóc con, nuốt luôn đi!"

Nghe vậy, Mục Vân ngạc nhiên: "Ta bây giờ còn chưa đến Thiên Tôn mà."

"Đợi đến lúc ngươi lên Thiên Tôn thì muộn rồi, bây giờ nuốt là vừa đẹp."

"Việc pháp thân áp sát vào xương cốt vốn là do pháp thân chủ động. Nếu ngươi dung hợp Thánh Tinh Thạch này, xương cốt của ngươi cũng có thể tự chủ thu nạp pháp thân để dung hợp, hiểu chưa?"

Mục Vân gật đầu.

Đạo lý rất đơn giản.

Ở cảnh giới Chí Tôn, võ giả phải trả một cái giá rất lớn để ngưng tụ pháp thân, kết hợp với nhục thân để tạo thành chân thân.

Kết hợp với xương cốt thì ngưng tụ thành cốt thân.

Chỉ có điều, quá trình này đều do pháp thân chủ động tác động.

Còn nếu nuốt Thánh Tinh Thạch, xương cốt của bản thân cũng sẽ phát huy tác dụng, chủ động thu nạp.

Hai bên cùng tác động, đương nhiên sẽ mạnh hơn một bên đơn độc dùng sức!

"Nếu đã vậy, ta sẽ dung hợp vật này trước!"

"Ừm!"

Mục Vân lại hỏi: "Rốt cuộc thứ này được ngưng tụ từ cái gì?"

"Ờm... Ngươi đừng quan tâm, cứ nuốt là được."

"Được!"

Dù sao Quy Nhất cũng không hại mình, nên Mục Vân không lo sẽ có chuyện ngoài ý muốn.

Hắn nuốt chửng viên Thánh Tinh Thạch.

Ngay sau đó, Mục Vân chỉ cảm thấy một luồng khí huyết trong cơ thể như muốn nổ tung.

Tiếng ùng ục vang lên, tựa như dung nham đang sôi trào trong cơ thể hắn.

Trong nháy mắt, mặt Mục Vân đỏ bừng, cơ thể phình to ra.

"Tại sao lại có lực lượng khí huyết mạnh mẽ đến thế?"

Lúc này, Quy Nhất chỉ cười hắc hắc không ngừng trong Tru Tiên Đồ, không nói một lời.

"Thằng nhóc thối, đó là thứ được cô đọng từ tinh huyết của hơn vạn Thiên Tôn đấy. Thánh Tinh Thạch? Tên quái quỷ gì vậy!"

"Nhóc con nhà ngươi, lần này mà lên được Thiên Tôn, thực lực sẽ thật sự bùng nổ đấy."

Quy Nhất thầm nghĩ trong lòng, mặc kệ sống chết của Mục Vân.

Lão tin rằng chút khổ sở này, Mục Vân vẫn chịu được!

Nếu tên này mà không chịu nổi, lão mới thấy kinh ngạc.

Trong sơn cốc, toàn thân Mục Vân đỏ rực, cơ thể lúc này đã phình to đến hơn năm mét, trông hệt như một người khổng lồ.

Nhưng sự bành trướng này vẫn còn tiếp diễn.

Nếu không phải chân thân đã ngưng tụ đến cực hạn, có lẽ giờ này hắn đã nổ tung rồi!

Quy Nhất lừa hắn! Lão già này chắc chắn đã giấu giếm điều gì đó!

Nhưng bây giờ không phải là lúc để nghĩ đến những chuyện này.

Nếu không thể dần dần áp chế luồng sức mạnh này, hắn sẽ nổ tung thật.

Thời gian dần trôi...

Mục Vân ở trong sơn cốc, thoáng chốc đã 10 năm trôi qua.

10 năm, đối với một võ giả Tôn vị mà nói, chỉ là một cái chớp mắt.

Nhưng đối với Mục Vân, lần bế quan này đã đủ lâu.

Trong 10 năm, hắn đã mất ba năm mới hoàn toàn ổn định được khí huyết của Thánh Tinh Thạch trong cơ thể.

Bảy năm còn lại, hắn vừa điều chỉnh sức mạnh của bản thân, vừa nghiên cứu Ngự Đao Thần Quyết.

Ngự Đao Thần Quyết! Dùng hồn lực để thúc đẩy lưỡi đao được rèn từ Thiên Phong Thần Thạch.

Vào thời khắc mấu chốt, với tốc độ cực nhanh, nó có thể phát huy công hiệu vô cùng mạnh mẽ.

Thậm chí một Thiên Tôn đã ngưng tụ Thiên Tôn cốt cũng rất có thể không chống đỡ nổi.

Trong sơn cốc, Mục Vân đứng yên không nhúc nhích.

Vút...

Đột nhiên, một tiếng xé gió vang lên.

Lưỡi đao từ Thiên Phong Thần Thạch bắn ngược trở về.

"Phong Đao!"

Mục Vân vừa dứt lời, lưỡi đao kia đã xuyên thẳng vào giữa hai hàng lông mày của hắn rồi biến mất không tăm tích.

Sau bảy năm nghiên cứu, sự mạnh mẽ của Ngự Đao Thần Quyết khiến Mục Vân càng thêm yêu thích nó.

Lưỡi đao được tạo ra từ Thiên Phong Thần Thạch được Mục Vân đặt tên là Phong Đao.

Lưỡi đao nhanh như gió!

Hơn nữa, Mục Vân còn ngày ngày đặt nó trong hồn phách của mình.

Vô cùng nguy hiểm! Chỉ cần một chút sơ sẩy là có thể tự giết chết chính mình.

Nhưng sau bảy năm tôi luyện, Phong Đao này gần như đã trở thành một bộ phận trên cơ thể hắn.

Đặt nó trong hồn phách của mình.

Nếu có kẻ xâm nhập hồn phách, nó có thể lập tức xuất kích, chém giết đối thủ.

Hơn nữa, khi thi triển Phong Đao, dùng hồn lực thúc đẩy, nó sẽ được bắn ra từ trong hồn phách.

Với tốc độ đó, không một ai cùng cảnh giới có thể chống cự nổi

Nguồn: Tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.