Vô Thượng Thần Đế

Lượt đọc: 5552 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2999
Thiên Âm Cổ Thành

❊ ❊ ❊

Từng luồng khí tức hỏa diễm ngưng tụ lại, dường như sắp nổ tung.

Sự cường thịnh này mang lại một cảm giác không thể chống cự.

Thấy cú đấm đó, sắc mặt Vương Xung trở nên căng thẳng.

Huyền Thiên Lãng chính là đệ tử vương tộc.

Tuy chỉ vừa đột phá Thiên Tôn Đại viên mãn, nhưng khó chắc rằng hắn không có át chủ bài cực mạnh.

Nếu bây giờ Huyền Thiên Lãng thi triển nó, dù hắn có thể giết được Huyền Thiên Lãng thì cũng chắc chắn sẽ để cho đám Âm Dương Thiên Vệ kia ngư ông đắc lợi.

Sắc mặt Vương Xung lại căng thẳng.

Hắn quyết đoán từ bỏ tấn công, chuyển sang toàn lực phòng thủ.

Thế nhưng, hắn chờ một lúc lâu, thanh thế của đòn tấn công kia trông có vẻ ngày càng lớn mạnh, nhưng mãi vẫn không thấy giáng xuống.

Vẻ mặt Vương Xung trở nên quái lạ.

Những người khác cũng vậy.

"Chạy!"

Giữa đám đông, không biết ai đó hét lên một tiếng. Nhìn lại, giữa làn sương khói đã chẳng còn bóng người nào.

Chạy rồi sao?

"Tên khốn, đuổi theo!"

Vương Xung lập tức phản ứng lại.

Nếu Huyền Thiên Lãng thật sự lợi hại như vậy, chắc chắn sẽ không bỏ chạy.

Bây giờ hắn chạy, chứng tỏ hắn đang chột dạ!

Đến nước này thì còn gì không hiểu nữa.

Mình bị lừa rồi!

Vương Xung gầm lên một tiếng giận dữ rồi lập tức lao ra ngoài.

Bọn người Âm Thập Lục cũng tập trung lại một chỗ.

"Thập Lục thống lĩnh, chúng ta..."

"Đuổi theo!"

Âm Thập Lục lạnh lùng nói: "Giết Mục Vân trước, sau đó giết tên kia."

"Đám người này, một tên cũng đừng hòng chạy thoát. Nhưng bây giờ, cứ để chúng nội đấu với nhau thì tốt hơn."

"Vâng!"

Lập tức, hơn hai mươi bóng người vút lên không trung.

Lúc này, Mục Vân đang được Huyền Thiên Lãng kéo đi, tốc độ... thật sự rất nhanh.

"Ngầu được đúng ba giây thôi à?"

Mục Vân bất đắc dĩ nói.

"Ngầu cái con khỉ!"

Huyền Thiên Lãng cạn lời đáp: "Ta vừa mới đột phá, nhảy liền hai cấp, cảnh giới còn chưa ổn định, đấu với hắn thì chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ."

"Với lại, đám Âm Dương Thiên Vệ kia cũng không phải dạng vừa đâu?"

"Cho dù có liều mạng giết được Vương Xung thì hai chúng ta cũng tiêu đời, đương nhiên là phải chạy rồi."

Mục Vân nói: "Trách ta à?"

"Nếu không phải ngươi đột phá vào thời khắc mấu chốt, bọn chúng đã sớm giết đến say máu rồi. Ngươi mà chậm thêm chút nữa là chúng ta đã có thể làm ngư ông đắc lợi."

"Giờ thì hay rồi, mọi mũi nhọn đều chĩa về phía chúng ta."

"Trách ta chắc?"

Huyền Thiên Lãng cũng tỏ vẻ bất đắc dĩ.

Cả hai đều cạn lời.

Phía sau, từng luồng khí tức ngút trời đã đuổi sát đến nơi.

"Buông ta ra, tự ta chạy được!"

Mục Vân lên tiếng.

"Ngươi mới Thiên Tôn Viên mãn, chạy chậm lắm!"

Mục Vân ném cho Huyền Thiên Lãng một ánh mắt kỳ quái.

Gã này vừa lên Thiên Tôn Đại viên mãn đã lên mặt rồi!

Huyền Thiên Lãng nói vậy nhưng vẫn buông tay ra.

Mục Vân không nói lời nào, khoác Thương Hoàng Thần Y lên người, tốc độ tăng vọt.

Trong nháy mắt, hắn đã bỏ xa Huyền Thiên Lãng cả trăm mét.

"Vãi chưởng!"

Sắc mặt Huyền Thiên Lãng biến đổi, vội vàng tăng tốc đuổi theo.

Mục Vân lại chạy nhanh hơn cả hắn!

Món đồ trên người gã này chắc chắn là một thần khí không tầm thường!

Giờ phút này, hai người tăng tốc, dần dần bỏ lại đám người Vương Xung ở phía sau.

"Chết tiệt!"

Vương Xung chửi ầm lên.

Huyền Thiên Lãng chạy nhanh, hắn có thể hiểu được.

Vừa đột phá Thiên Tôn Đại viên mãn, Thiên Tôn cốt đại thành, sức mạnh được thăng tiến vượt bậc.

Nhưng Mục Vân dựa vào cái gì mà nhanh hơn cả Huyền Thiên Lãng?

Tên kia rõ ràng đã bị thương.

Huyền Thiên Lãng làm sao có thể hiểu được.

Mục Vân tuy bị thương, nhưng lại có Thương Hoàng Thần Y.

Phần lớn không phải do hắn tự dùng sức, mà là do Thương Hoàng Thần Y phát lực.

Tốc độ của hai người càng lúc càng nhanh.

Lúc này, ánh mắt Mục Vân ánh lên một tia lạnh lùng.

"Trong Âm Hoa cung kia có lẽ vẫn còn những thứ khác, lỗ to rồi."

Nghe những lời này, Huyền Thiên Lãng suýt thì hộc máu.

Đến lúc nào rồi.

Mà Mục Vân vẫn còn nghĩ đến đồ vật trong Âm Hoa cung.

Muốn lấy đồ thì cũng phải có mạng mà lấy đã chứ!

Huyền Thiên Lãng xem như đã nhìn thấu, trong đầu Mục Vân không hề có khái niệm sợ chết.

Gã này sẵn sàng liều mạng điên cuồng để nâng cao tu vi.

Mà còn là liều cái mạng thật sự!

Lúc này, hai người tăng tốc, đám người Vương Xung dần bị bỏ lại phía sau.

Đám Âm Dương Thiên Vệ kia lại càng bị bỏ lại xa hơn.

Dù sao, đám người Vương Xung đều là chiến sĩ của tộc Liệt Diễm Huyền Điểu, tốc độ là năng khiếu của tộc Huyền Điểu.

Lao nhanh về phía trước, hai người rời khỏi không gian thần bí kia, quay trở lại Âm Dương Thiên Vực ban đầu.

"Vãi chưởng, đi một vòng vẫn bị đuổi giết, chỉ có điều, kẻ đuổi giết lại mạnh hơn."

Huyền Thiên Lãng không nhịn được mà chửi bới.

"Đừng vội."

Mục Vân lại nhếch miệng cười nói: "Ta lại thích cái cảm giác bọn chúng đuổi theo ta mà không giết được ta."

"Hơn nữa, cuối cùng, sẽ đến lượt ta đuổi giết bọn chúng."

Nghe vậy, Huyền Thiên Lãng gật gật đầu.

Ở Địa Tôn vực, lúc đầu Mục Vân chính là mục tiêu của tất cả mọi người.

Cuối cùng, những kẻ đó gần như bị Mục Vân xử lý sạch sẽ.

Gã này, thật sự rất mãnh liệt.

"Đi đâu bây giờ?"

Huyền Thiên Lãng không nhịn được hỏi.

"Thiên Dương Cổ Thành chúng ta đi rồi, bây giờ, nên đến xem thử Thiên Âm Cổ Thành thôi!"

Mục Vân cười nói: "Trốn vào trong cổ thành, ta không tin Vương Xung có thể lật tung cả thành lên để tìm?"

"Trong Thiên Âm Cổ Thành, không chỉ có một mình bọn chúng đâu."

Lời này vừa nói ra, Huyền Thiên Lãng lập tức sững sờ.

Đúng vậy!

Trong Thiên Âm Cổ Thành, các thiên kiêu Thiên Tôn của chín đại thế lực đều tụ tập ở đó.

Đừng nói Vương Xung chỉ xếp thứ 11 trên Bảng Thiên Tôn Nhập Thần.

Ngay cả Vương Hổ đứng đầu bảng cũng không dám chọc vào giận chung.

"Đi!"

Huyền Thiên Lãng lúc này ha ha cười nói: "Đuổi đi, cứ đuổi theo đi, lão tử bây giờ cũng là Thiên Tôn Đại viên mãn rồi."

"Người của Vương Hổ, ta sẽ giết hết, một tên cũng đừng mong thoát!"

Nhìn thấy vẻ mặt gần như điên cuồng của Huyền Thiên Lãng, hai nắm đấm của Mục Vân cũng siết chặt lại.

Huyền Thiên Lãng như thế.

Hắn nào có khác gì?

Tuy rằng bị truy đuổi rồi phản sát cũng rất sảng khoái.

Nhưng nỗi uất ức trước kia, ai lại muốn cam chịu?

Ba đại thế lực Nhân tộc.

Bảng Thiên Tôn Nhập Thần.

Tùng Thao đứng thứ bảy!

Hứa Nhạc đứng thứ tám!

Khổng Hoài đứng thứ chín.

Ba người này, đều điểm danh muốn giết hắn.

Chỉ là, ai giết ai, thì phải xem, cuối cùng ai mới có thể cười đến cuối cùng!

Phía trước hai người, bóng dáng một tòa cổ thành dần dần hiện ra trước mắt.

Xung quanh cổ thành, cỏ dại ngút ngàn.

Nhìn từ xa, tòa cổ thành kia tựa như một vùng trời u ám, khiến người ta không thở nổi.

Trong khoảnh khắc này, tâm thần hai người khẽ động.

Thiên Âm Cổ Thành!

Chính là tòa thành trì quan trọng nhất trong Thiên Tôn vực.

So với Thiên Dương Cổ Thành, nó càng khiến người ta quan tâm hơn.

Giờ khắc này, Mục Vân cảm nhận rõ ràng một luồng khí tức âm u mơ hồ, khiến lòng người khẽ run.

"Đây chính là Thiên Âm Cổ Thành sao?"

Mục Vân từ từ nói: "Những người này đã vào đây hơn hai mươi năm mà không thu hoạch được gì."

"Nơi này, thật sự ẩn giấu bí mật cực lớn sao?"

"Ừm!"

Huyền Thiên Lãng nghiêm túc nói: "Thiên Âm Cổ Thành và Thiên Dương Cổ Thành là những thành trì cốt lõi trong Thiên Tôn vực của Âm Dương Thiên Vực thời trước."

"Mặc dù đã qua nhiều năm như vậy, nhưng không ai có thể đảm bảo nơi này chỉ là một đống hoang tàn."

"Sự biến đổi trong Thiên Dương Cổ Thành thực ra cũng đủ để chứng minh, nơi này, cũng không hề tầm thường."

"Đám người kia đã nhìn chằm chằm hơn hai mươi năm không buông, chúng ta cũng sẽ chằm chằm!"

"Ừm!" Mục Vân gật đầu, hai người cùng hướng về phía cổ thành.

Nguồn: Tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.