Vô Thượng Thần Đế

Lượt đọc: 5627 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3029
Một Kẻ Tàn Bạo

❊ ❊ ❊

"Đừng làm ẩu, cấp trên đã phân phó, không được nhúng tay, chúng ta chỉ cần lẳng lặng quan sát là được!"

Người còn lại nói: "Kẻ này thiên phú độc đáo, chỉ e lai lịch thân phận của hắn cũng không hề đơn giản."

"Ngược lại có mấy phần giống với Hư Thần Chi Kiếm của Đệ Cửu Giới!"

Hư Thần Chi Kiếm!

Lại một người khác lên tiếng: "Thần Kiếm Các cũng không đơn giản, che giấu một Hư Thần Chi Kiếm, lại còn có một Thiên Kiếm Sứ, ta thấy cũng chẳng tầm thường, tương lai thật đáng sợ."

"Hai người này, đều có dã tâm!"

Một giọng nói trong đó chậm rãi vang lên: "Nhưng mà cấp trên cũng đã dặn dò, chuyện này không liên quan đến chúng ta. Việc dính dáng tới Nhân Đế, tốt nhất chúng ta không nên nhúng tay vào."

Nhân Đế?

Mấy người đều rơi vào im lặng.

Mà ở phía dưới, trận chiến giữa Mục Vân và Vương Hổ đã dần tiến đến cao trào.

Toàn thân Vương Hổ, khí thế tăng vọt gấp mấy lần. Nhưng khí thế của Mục Vân lúc này cũng đang dâng lên.

"Lao Nguyệt Kiếm!"

"Huyền Nhật Kiếm!"

Kiếm quang óng ánh, kiếm thể của Mục Vân vào lúc này trở nên ngưng thực hơn bao giờ hết.

Nhật Nguyệt song kiếm tạo thành thế giao nhau, lao về phía Vương Hổ.

"Chết tiệt!"

Vương Hổ chửi thầm một tiếng, sải bước lao ra.

Ầm vang một tiếng, khí thế toàn thân hắn tăng vọt.

Thân thể khôi ngô của hắn lúc này hóa thành hình dáng một con Huyền Điểu.

Liệt Diễm Huyền Điểu!

Toàn thân nó bùng lên ngọn lửa rực cháy, tựa như thần linh từ cửu thiên giáng thế.

Con Huyền Điểu hung hăng vung hai trảo ra.

Tiếng nổ vang lên liên hồi.

Đòn tấn công của Mục Vân lập tức bị chặn lại.

Chỉ có điều, hai vuốt của Vương Hổ cũng bị kiếm khí cắt rách, máu tươi mang màu lửa đỏ tuôn ra.

Mục Vân lúc này hơi thở dốc.

Giao chiến đến bước này, hắn cũng đã tiêu hao không ít.

Chỉ là Vương Hổ này đúng là khó giết thật.

Nửa bước chân đã bước vào cảnh giới Thần Tôn.

Nếu để hắn thành công, người chết sẽ là mình.

"Bá Hoàng Chú!"

Một tiếng quát khẽ vang lên.

Thiên phẩm Chí Tôn thần quyết, Bá Hoàng Chú.

Mục Vân trước nay rất ít khi thi triển.

Nó tiêu hao nguyên lực quá mức khủng khiếp.

Nhưng bây giờ, hắn không thể không dùng.

Bá Hoàng Chú vừa xuất ra, một chữ "Bá" khổng lồ hiện lên trước người Mục Vân.

Cùng lúc đó, xung quanh chữ "Bá" là những đường vân lưu chuyển.

Một đạo... ba đạo... bảy đạo...

Cuối cùng, trọn vẹn chín đạo!

Chín đạo bá văn!

Bá Hoàng Chú đã được thi triển đến mức hoàn mỹ.

"Trấn!"

Chú ấn lập tức oanh kích.

Vương Hổ thấy cảnh này, sao dám chủ quan?

Mục Vân, sâu không lường được.

Giờ phút này, hắn chỉ cần khinh suất một chút thôi, người chết sẽ là mình!

Hắn không thể!

Thân ảnh hắn vun vút lao đi giữa không trung.

Trong thoáng chốc, thân thể Vương Hổ vẽ ra một vòng lửa.

Vòng lửa theo tốc độ của Vương Hổ càng lúc càng nhanh, thanh thế cũng ngày một dữ dội.

Giờ khắc này, toàn bộ lực lượng trong người Mục Vân đều hợp nhất.

Sinh mệnh lực cường đại được hắn dồn hết vào trong Bá Hoàng Chú.

Thân thể Vương Hổ cuối cùng cũng dừng lại, vòng lửa kia lúc này tự xoay tròn.

"Liệt Diễm Huyền Thiên Mệnh!"

Vương Hổ gầm lên một tiếng.

Vòng lửa cứ thế nện thẳng xuống chữ "Bá" khổng lồ kia.

Oanh...

Trong phút chốc, trời đất rung chuyển bởi tiếng nổ kinh thiên động địa.

Xung quanh bị nguyên lực tàn phá tan hoang.

Toàn thân Mục Vân lúc này nguyên lực lấp lóe, thanh sắt kiếm trong tay cũng phát ra tiếng kêu khẽ.

Bá Hoàng Chú đang trấn áp thân thể Vương Hổ, khiến hắn không ngừng lùi lại.

Vòng lửa kia cũng bị Mục Vân chặn đứng.

"Cho dù ngươi mạnh hơn nữa, nhưng cuối cùng, vẫn không phải là đối thủ của ta."

Mục Vân lúc này sắc mặt trắng bệch, nhưng miệng lại nở nụ cười.

"Mục Vân, ngươi..."

Vương Hổ giờ phút này hận đến cực điểm.

Bước vào Thần Tôn, chỉ trong gang tấc.

Thế nhưng hết lần này đến lần khác, lại bị Mục Vân chặn đứng!

Gã này, quá đáng ghét!

Nhưng giờ phút này, hắn đã không còn chút sức lực nào để phản kháng.

Hắn sẽ chết!

Sẽ chết thật!

Lần này, cho dù có cưỡng ép đề thăng, cuối cùng vẫn phải chết.

Tất cả, đều là nhờ Mục Vân ban cho.

"Mục Vân, ta chết, ngươi cũng đừng hòng sống! Cơ duyên này, tất cả đừng ai hòng có được!"

Tiếng gầm rống vang vọng khắp đấu võ trường.

Oanh...

Một khắc sau, một tiếng nổ kinh hoàng vang lên.

Vương Hổ, tự bạo!

Một cường giả có thể xem như nửa bước Thần Tôn, vào lúc này... đã tự bạo!

Rầm rầm rầm!

Trong tích tắc, thân ảnh Mục Vân bị luồng sức mạnh càn quét, biến mất không còn tăm hơi...

Cùng lúc đó, trên thiên thê.

Đứng thứ hai là Thang Phong.

Thứ ba là Lôi Tranh.

Hai người lúc này đều không lựa chọn khiêu chiến.

Còn ở vị trí thứ tư, một bóng người đang đứng đó, trong tư thế gần như sắp chết, toàn thân không có chỗ nào lành lặn, thậm chí còn lộ ra cả xương trắng.

Chính là Huyền Thiên Lãng!

Thang Phong và Lôi Tranh nhìn về phía Huyền Thiên Lãng, sắc mặt có chút do dự.

Gã này, cũng giống như Mục Vân, là một kẻ tàn bạo! Thậm chí còn tàn nhẫn hơn cả hung thần một bậc.

Sau khi diệt sát Khổng Hoài, Huyền Thiên Lãng không hề dừng lại mà tiếp tục khiêu chiến Hứa Nhạc.

Sau đó Hứa Nhạc chết.

Gã này lại tiếp tục khiêu chiến Tùng Thao.

Sau đó Tùng Thao cũng chết!

Hiện tại, hắn đã đứng ở vị trí thứ tư.

Mà phía sau, Vương Xung đang ở ngay vị trí sau lưng Huyền Thiên Lãng.

Thế nhưng, dù thấy bộ dạng thê thảm của Huyền Thiên Lãng lúc này, Vương Xung cũng không dám khiêu chiến.

Sợ!

Là sợ thật sự!

Gã này quá khủng bố.

Đừng nói Vương Xung không dám khiêu chiến Huyền Thiên Lãng lúc này.

Ngay cả Lôi Tranh, hạng sáu trên Thiên Tôn Nhập Thần Bảng.

Bây giờ nhìn thấy Huyền Thiên Lãng cũng là một vẻ lo lắng.

Không phải lo lắng liệu Huyền Thiên Lãng có chết hay không, mà là lo gã sẽ đột nhiên nổi điên, muốn khiêu chiến mình!

Gã điên này, ai mà nói trước được!

"Đừng sợ!"

Huyền Thiên Lãng nhìn Lôi Tranh, cười nói: "Ba tên kia muốn giết Mục Vân, nhưng hắn không có cơ hội ra tay, nên ta giết giúp hắn. Hai người các ngươi không làm chuyện gì xấu xa, không cần sợ ta khiêu chiến."

Thực tế thì, hắn cũng muốn lắm.

Nhưng bây giờ, thật sự không còn chút sức lực nào để khiêu chiến nữa!

Quá mệt!

Hắn không biến thái được như Mục Vân, khiêu chiến Chử Nhất Lôi, giết Trịnh Hải Dương, rồi bây giờ lại giao chiến với Vương Hổ.

Nghĩ đến đây, Huyền Thiên Lãng cũng lộ vẻ lo lắng.

Mục Vân bây giờ... thế nào rồi.

Vương Hổ, hạng nhất Thiên Tôn Nhập Thần Bảng.

Một kẻ có thể bước vào cấp bậc Thần Tôn bất cứ lúc nào.

Hơn nữa, trời mới biết gã đó khi cận kề sinh tử, liệu có trực tiếp tự bạo, kéo Mục Vân chôn cùng không?

Trong lúc Huyền Thiên Lãng đang suy nghĩ.

Đột nhiên, một tiếng vù vù vang lên.

Một bóng người xuất hiện ở cuối thiên thê, bên trong đình các.

Một bộ đồ đen.

Tóc dài rối tung, mặt đầy vết máu.

Trên ngực người đó có một lỗ máu, gần như xuyên thủng thân thể, để lộ ra xương trắng đang tỏa ra hai luồng ánh sáng màu vàng kim và xanh ngọc.

Nhất là hai chân, da thịt cháy đen, trông vô cùng thê thảm.

Trong nhất thời, đám người phía dưới không ai nhận ra đó là ai!

Chỉ đến khi bóng người đó từ từ quệt đi vết máu trên mặt, tất cả mọi người mới kinh ngạc đến sững sờ.

"Mục Vân!"

"Mục Vân!"

Nhìn thấy tia kiên định trong đôi mắt đó, đám người lúc này hoàn toàn bị chấn động.

"Lão Mục! Quá đỉnh!"

Huyền Thiên Lãng phá lên cười ha hả, tiếng cười tùy ý ngông cuồng, không chút kiêng dè.

Mục Vân xuất hiện!

Không cần phải nói, Vương Hổ đã chết!

Mục Vân đã leo lên đỉnh!

Thiên Tôn Nhập Thần Bảng đệ nhất?

Ai mới là đệ nhất!

Giờ khắc này, Thang Phong và Lôi Tranh đều cúi đầu, không dám nhìn thẳng.

Mục Vân, một mạch lội ngược dòng! Giờ đây, hắn đã đứng trên đỉnh cao nhất

Nguồn: Tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.