Chương 3215: Mục Vân Muốn Thành Công, Phải Trông Cậy Vào Ta!
"Nhóc con, đừng để bị lừa, phải có chính kiến của mình chứ. Cháu xem, thúc thúc có giống người xấu không?" Tạ Thanh dụ dỗ nói.
Mục Huyền Phong nghiêm túc gật đầu.
Tạ Thanh ho khan một tiếng, nói: "Vậy cháu xem, cha cháu và ta có quan hệ tốt như vậy, cha cháu là người xấu sao?"
"Cha cháu sẽ chơi với người xấu sao?"
Mục Huyền Phong lắc đầu.
"Thế chẳng phải là đúng rồi sao!"
Nghe vậy, Mục Huyền Phong ngẩn ra.
Hình như đúng là vậy!
Thế rốt cuộc Tạ Thanh là người tốt hay người xấu?
Tạ Thanh lại nói: "Nhóc con, đừng nói ta không cho cháu cơ hội. Ở Mục gia, cháu tuyệt đối không phải là số một, vị trí đầu bảng chắc chắn là con của Tần Mộng Dao. Đến lúc đó, nếu cháu không làm con rể ta, ta sẽ tìm nó. Trưởng tử là lớn nhất, đến lúc đó nó vừa là người thừa kế của cha cháu, lại vừa là con rể ta, ta chắc chắn sẽ che chở nó, cháu sẽ hết vai..."
Lục Thanh Phong lúc này mới lên tiếng: "Được rồi, ngươi đừng trêu nó nữa!"
"Ngươi đến đây làm gì?"
"Có Bách Lý Đại Đế và tiền bối Cô Đế ở đây rồi, ngươi đến làm gì? Không phải ngươi đang ở trong Long Giới sao?"
Tạ Thanh nhìn Lục Thanh Phong, kinh ngạc nói: "Xem ra ngươi cũng hiểu ta ra phết nhỉ!"
Lục Thanh Phong chỉ cười, không nói nhiều.
Hắn có thể có được sự lột xác của Tiêu Diêu Thần Đế, cũng không phải là chuyện đơn giản.
Mỗi một thời đại đều có con cưng của thời đại đó.
Thời Thái Cổ, Thương Đế có thể được xem là một sự tồn tại như con cưng của vị diện.
Thời Viễn Cổ, Hoàng Đế chính là con cưng của vị diện.
Nếu không phải vậy, Đế Minh đã không thể cướp đoạt khí vận của cả hai người để trở thành Thần Đế.
Thời đại ngày nay.
Mục Thanh Vũ có thể được xem là con cưng của vị diện.
Đời tiếp theo thì sao?
Mục Vân!
Nhất định phải là Mục Vân!
Không phải Lục Thanh Phong hắn không thể, mà là trong lòng hắn, dù có thể, hắn cũng sẽ không làm.
Giống như Tạ Thanh xem mạng của Mục Vân còn quan trọng hơn cả mạng mình.
Hắn cũng xem vị tiểu sư đệ này quan trọng hơn cả bản thân.
Tình huynh đệ giữa Mục Vân và Tạ Thanh, hắn không hiểu, cũng không thể làm được như Tạ Thanh.
Nhưng tình sư huynh đệ giữa hắn và Mục Vân, Tạ Thanh cũng sẽ không hiểu.
Giữa đất trời này, luôn có một người như vậy, chỉ trong một khoảnh khắc, đã để lại dấu ấn không thể phai mờ trong cả cuộc đời một người.
Mục Vân chính là người đó!
Nếu Mục Vân không phải Cửu Mệnh Thiên Tử, không phải con trai của Thanh Đế và Nhân Đế, chỉ là một người quen, hắn vẫn sẽ âm thầm bảo vệ Mục Vân.
Tạ Thanh cười hắc hắc: "Ngươi đến được, thì ta đương nhiên cũng đến được."
"Đừng thấy ta chỉ ở cảnh giới Giới Vương, tác dụng mà ta có thể phát huy lớn lắm đấy!"
"Đợi lát nữa ngươi sẽ biết."
Tạ Thanh nói một cách đầy bí ẩn.
"Huyền Phong à, ta và cha cháu là huynh đệ vào sinh ra tử đấy."
"Vị Lục thúc thúc này của cháu, với cha cháu là tình sư huynh đệ. Năm đó cha cháu vì Lục thúc thúc này mà ba lần suýt toi mạng, cho nên Lục thúc thúc này của cháu nợ cha cháu nhiều lắm!"
"Tạ Thanh, đừng nói bậy!"
Diệp Tuyết Kỳ lên tiếng: "Đại sư huynh không có mắc nợ!"
Tạ Thanh gãi đầu: "Thì đại khái là ý đó mà."
Nhìn về phía Mục Huyền Phong, Tạ Thanh lại nói: "Sao nào, có hứng thú làm con rể của ta không?"
Lời vừa dứt, ánh mắt của mấy người có mặt đều khẽ thay đổi.
Tên này...
Vòng vo một hồi lại quay về chuyện kén rể?
Mạnh Tử Mặc khẽ nói: "Ngươi mơ đẹp quá nhỉ!"
"Mạnh Tử Mặc, cô coi thường ai đấy?"
Tạ Thanh thẳng thừng nói: "Lão tử đây cũng không phải dạng vừa đâu nhé? Huyết mạch Tổ Long duy nhất đấy!"
"Ngươi sợ mình chết chưa đủ sớm à? Cứ treo câu này trên môi đi, e là Thập đại Long tộc đều muốn giết ngươi đấy!"
Tạ Thanh "xì" một tiếng: "Lão tử không sợ!"
"Mười tộc đó sớm muộn gì cũng thành người của ta."
"Nếu chúng thật sự dám động đến ta, lão tử sẽ lôi Mục Vân vào cùng, Nhân Đế không thể không quản, Thanh Đế cũng phải quản, Tam Hoàng của Tiêu Diêu Thánh Khư cũng phải nhúng tay vào!"
Từng lời này thốt ra.
Xung quanh, Giáo chủ Âm Minh, Trương Vô Cực và Tư bà bà, mí mắt đều giật liên hồi.
Mục Vân!
Đúng là "Đế nhị đại"!
Cháu ngoại của Tiêu Diêu Thần Đế!
Con trai của Nhân Đế và Thanh Đế!
Cháu của Tam Hoàng!
Tên này, nếu so về thân phận, e rằng khắp cõi Thương Lan không ai sánh bằng.
Vậy mà nghĩ lại những gì Mục Vân đã trải qua ở Uyên Giới...
Đúng là quá khổ sở!
Nhưng mà, ai có thể ngờ được Mục Vân lại là con trai của Nhân Đế và Thanh Đế cơ chứ?
Lúc này, giao chiến vẫn tiếp tục.
Tạ Thanh liếc nhìn vào bên trong Thánh sơn Tứ Tượng.
"Không nói nhảm với các ngươi nữa, ta phải vào trong đây."
"Ngươi đừng có đi tìm chết!" Mạnh Tử Mặc lên tiếng.
Tuy Tạ Thanh cả ngày cà lơ phất phơ, nhưng dù sao, đối với Mục Vân, Tạ Thanh rất quan trọng.
"Yên tâm đi, đệ muội!"
Tạ Thanh cười ha hả: "Hôm nay, Mục Vân muốn thành công, vẫn phải trông cậy vào ta!"
Vừa dứt lời, Tạ Thanh đã biến mất không thấy đâu.
Bùm...
Nhưng không bao lâu sau, Tạ Thanh lại lảo đảo lùi về, dáng vẻ vô cùng chật vật.
"Sao vậy?"
Mấy người ngạc nhiên.
"Vãi chưởng!" Tạ Thanh làu bàu chửi: "Dư chấn giao chiến mạnh quá, bắn lão tử văng ngược lại..."
"..."
Mọi người cạn lời.
"Làm lại lần nữa!"
Tạ Thanh lại xông ra.
Lần này, hắn không bị bắn ngược lại nữa!
Mọi người lúc này chỉ có thể dừng lại bên ngoài Thánh sơn Tứ Tượng.
Trận chiến này, bọn họ không có tư cách tham gia.
Diệp Tuyết Kỳ nhìn Lục Thanh Phong, nói: "Đại sư huynh, Mục Vân chắc không để trong lòng đâu..."
"Ta biết!"
Lục Thanh Phong cười nói: "Tạ Thanh nói cũng không sai, năm đó, tiểu sư đệ đúng là vì ta mà suýt chết ba lần."
"Những chuyện này, ta đều nhớ rõ!"
Lục Thanh Phong đều nhớ rõ!
Vì vậy, hắn sẽ âm thầm dõi theo Mục Vân, nhìn đệ ấy đạt đến thành tựu mà không ai có thể chạm tới!
"Không biết tình hình bên trong rốt cuộc thế nào rồi..."
Lúc này, giao chiến hỗn loạn, bên trong Thánh sơn Tứ Tượng, ngay cả bầu trời cũng đầy rẫy những vết nứt không gian.
Quá nguy hiểm!
Bọn họ hoàn toàn không có cách nào đi vào điều tra.
"Thanh Đế đã ra tay, sẽ không có chuyện gì đâu!" Lục Thanh Phong thì thầm.
...
Oành!!!
Bên trong Thánh sơn Tứ Tượng, tiếng nổ vang trời.
Một bóng người lập tức lùi lại.
Chính là Mục Thanh Vũ.
"Mục Thanh Vũ, ngươi làm sao thế?"
Diệp Vũ Thi một mình địch hai, vừa tấn công Cổ Thần Tượng Phần và Cổ Thần U Minh, vừa quát: "Bách Lý Khấp giúp ngươi, hai người các ngươi hai đánh bốn mà cũng không lại à?"
"Dù sao cũng chỉ là phân thân..." Mục Thanh Vũ khổ sở nói: "Thi Thi, nàng yên tâm, ta vẫn chịu được, không cần lo cho ta!"
"Ta lo ngươi có chết hay không à? Dù gì cũng không phải chân thân, chết thì thôi, ta lo ngươi chết rồi thì hai mẹ con ta biết làm sao?"
Một câu của Diệp Vũ Thi khiến Mục Thanh Vũ cười gượng.
"Đến thời khắc mấu chốt, quả nhiên là không đáng tin cậy!"
Diệp Vũ Thi hừ một tiếng, cây quạt trong tay mở ra, hóa thành một chiếc Vũ Y khoác lên người.
Hắc hỏa lượn lờ xung quanh.
Diệp Vũ Thi điểm một ngón tay ra.
Hắc hỏa đốt cháy hư không kêu lốp bốp, một thông đạo lập tức được tạo ra.
"Đau đau đau... Mẹ ơi là mẹ, đau chết ta..."
"Chó ngốc, giúp ta cắn Cổ Đế Âm Phục và Cổ Đế Dương Thiên kia!"
Diệp Vũ Thi quát thẳng.
Hư không bị đốt thủng một lối đi, một bóng chó khổng lồ lập tức xuất hiện.
Mục Vân liếc nhìn, hơi sững sờ.
Cổ sơn Vô Giản!
Con chó lớn đó!
"Thanh Đế, lão già Tiêu Diêu đã nói, Mục Vân chưa thành Chúa Tể thì chúng ta không cần nghe lệnh!" Con chó lớn không tình nguyện, kêu gâu gâu.
"Thật sao?"
Hắc hỏa lập tức lại bùng cháy.
"Meo... Sao lại đốt mèo, mèo nướng không ăn được đâu..."
Một bóng mèo lớn cũng lập tức xuất hiện.
"Chó ngốc không tham chiến, còn ngươi?"
"Meo, ta cũng không tham chiến..."
"Thật sao?"
Diệp Vũ Thi cười cười, cong ngón tay búng ra.
"Gâu gâu..."
"Meo meo..."
Lập tức, từng bóng ảnh hiện ra, bị hắc hỏa thiêu đốt.
"Thanh Đế đại nhân, Thanh Đế đại nhân, đừng đốt nữa..."
Một giọng nói cầu xin tha thứ lập tức vang lên...