Vô Thượng Thần Đế

Lượt đọc: 6940 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3220
Liệt Hỏa Cổ Thần, Vẫn Lạc!

❊ ❊ ❊

"Ha ha..."

"Ha ha..."

Tiếng cười ngày càng cuồng phóng.

Sắc mặt Tạ Thanh run lên.

"Mục Vân, ngươi có đáng tin không vậy!"

Tạ Thanh rụt cổ lại.

Tên này, vẫn chưa ngỏm củ tỏi sao?

"Yên tâm, hắn chết chắc rồi!" Giọng của Quy Nhất vang lên.

Nếu Đế Uyên có thực lực của một Xưng Hào Đế hay Xưng Hào Thần thì có lẽ đã không giết được.

Nhưng Đế Uyên không phải.

Tên này, chắc chắn phải chết!

Tạ Thanh lúc này cũng yên lòng.

"Ta, Đế Uyên!"

"Sinh ra vào cuối thời thái cổ, đầu thời đại hiện nay."

"Thiếu niên thiên tài, từ trong mấy trăm người con của Đế Minh mà chém giết ra một con đường máu, thành tựu nên Đệ Cửu Thiên Đế của ngày hôm nay!"

"Ta, không phục!"

Giọng nói của Đế Uyên mang theo oán độc.

Giữa tiếng gào thét lên trời, Đế Uyên khàn giọng quát: "Đế Minh, ta là con của ngươi, tận tâm tận lực, nhưng ngươi đã bao giờ làm chuyện mà một người cha nên làm chưa?"

"Mục Vân thấp hèn, nhưng Mục Thanh Vũ lại hết lòng mưu tính cho con trai, còn ngươi, ngươi đã làm được gì?"

Một tiếng chất vấn vang vọng khắp đất trời.

Không cam lòng!

Đế Uyên, không cam lòng!

"Ngươi là con ta, hưởng thụ vinh quang ta mang lại, thì cũng phải hiểu rõ trách nhiệm mà ngươi phải gánh vác!"

Giữa hư không, một giọng nói đột nhiên vang lên.

"Thực lực không đủ, chết là đáng!"

Giọng nói đó lại vang lên: "Năm đó, ta và Diệp Tiêu Diêu quyết chiến, nếu ta chết, ngươi liệu có được mấy chục vạn năm xưng bá Đệ Cửu Thiên Giới, không ai dám động đến như bây giờ không?"

"Vô năng, chính là cái sai!"

Mấy câu nói làm rung động cả đất trời.

Phong Thiên Thần Đế!

Đế Minh!

Giờ khắc này, không ai nhìn thấy bóng dáng của Phong Thiên Thần Đế.

Nhưng tất cả mọi người đều nghe thấy những lời này.

Vị Thần Đế này, đệ nhất nhân của Thương Lan, người đã biến mất không còn tăm tích kể từ sau trận chiến với Tiêu Diêu Thần Đế, hôm nay lại hiện thân.

"Đế Uyên, đừng nghe lão già nhà ngươi nói bậy, nói cho cùng, đã là cha con mà một chút tình thân cũng không có, thì còn gọi gì là cha con nữa?"

Lại một giọng nói khác vang lên.

Mục Thanh Vũ!

Mục Vân ngẩn người.

Cha cũng ở đây sao?

Đế Minh hừ một tiếng, lạnh lùng nói: "Ngươi mưu tính bấy lâu, chẳng phải là muốn đoạt lấy thiên mệnh của Mục Vân để thay thế, từ đó tiến thêm một bước trên con đường Đế cấp sao?"

"Ngươi chỉ muốn vượt qua ta mà thôi!"

Mục Thanh Vũ lại nói: "Hổ phụ sinh hổ tử, con trai lấy cha làm mục tiêu, làm tấm gương, muốn vượt qua thì có gì sai? Con trai ta mà muốn vượt qua ta, ta ngược lại còn sẵn lòng giúp nó."

"Mục Thanh Vũ, ngươi câm miệng."

Trên hư không, hai giọng nói truyền khắp vạn dặm non sông.

"Ta câm miệng? Là ngươi mở miệng trước, ngươi và ta cứ yên lặng xem kịch, chẳng phải tốt hơn sao?"

Mục Thanh Vũ cười nhạo nói.

"Ha ha ha..."

Lúc này, thân ảnh của Đế Uyên càng lúc càng tan rã.

Hắn lại ngửa mặt lên trời cười lớn.

"Thiên Đế!"

"Vinh quang được Cửu Giới cùng tôn sùng!"

"Ha ha ha..."

"Nực cười, thật sự quá nực cười."

Đế Uyên như điên như dại, cất tiếng cười ngạo nghễ: "Phong Thiên Thần Đế, ta là Đệ Cửu Thiên Đế Đế Uyên dưới trướng ngươi, ngươi và ta không phải cha con, ta chẳng qua chỉ là thuộc hạ của ngươi mà thôi, ha ha ha..."

Đế Uyên tùy ý cười cuồng loạn.

Giữa đất trời, một khoảng tĩnh lặng đến đáng sợ.

"Hừ!"

Trong hư không, một tiếng hừ lạnh vang lên.

Một bàn tay với năm ngón tay thon dài, vào khoảnh khắc này, xé rách không gian lao xuống, vồ một trảo.

Mục tiêu chính là nơi Đế Uyên đang ở, khoảng không Vô Trần.

Mục Vân thấy cảnh này, sắc mặt biến đổi.

Đế Minh, đang ở đâu?

Không ai biết người ở đâu.

Nhưng một bàn tay vươn ra lại có thể trực tiếp vượt qua ức vạn dặm không gian, đến thẳng nơi giao chiến ở Đệ Cửu Thiên Giới.

Đây chính là Thần Đế sao?

Xem thường không gian và thời gian!

Xem thường mọi pháp tắc!

"Đế Minh, ngươi đang phá vỡ quy tắc đấy!"

Một giọng nói vang lên.

Giữa không trung, một bàn tay khác xuất hiện, cong ngón tay búng ra, trảo kia liền bị đánh bật lại.

"Mục Thanh Vũ, ngươi thật sự muốn đánh với ta một trận sao?"

Tiếng hét này truyền khắp Đệ Cửu Thiên Giới, truyền khắp toàn bộ chín đại thiên giới của Thương Lan!

Vô số lão quái vật, vô số cường giả, vào lúc này đều kinh hãi biến sắc.

Đế Minh!

Là Phong Thiên Thần Đế Đế Minh!

Bên trong Phượng Hoàng giới vực.

Tần Mộng Dao ngẩn người.

Phong Thiên Thần Đế, Đế Minh!

Nhân Đế, Mục Thanh Vũ!

Toàn bộ Thương Lan sôi trào!

Mọi người dù không biết về đại chiến bên trong Đệ Cửu Thiên Giới.

Nhưng Phong Thiên Thần Đế và Nhân Đế lại đang tranh đấu.

Chẳng lẽ, trận chiến mấy chục vạn năm trước lại sắp tái diễn sao?

Mục Thanh Vũ cười ha hả một tiếng nói: "Đánh thì đánh, Đế Minh, cùng lắm thì cả hai chúng ta, vốn đều đang ẩn mình dưỡng thương, ngươi muốn giết ta, có được kẻ trợ giúp như khi giết Diệp Tiêu Diêu năm đó không?"

Một câu của Mục Thanh Vũ, truyền khắp Thương Lan.

Ngày hôm nay, đã được vô số người ghi khắc.

Nhân Đế, và Phong Thiên Thần Đế, ngay trước mặt ức vạn vạn võ giả của Thương Lan, đối đầu trực diện, không hề nhượng bộ.

"Nếu đã vậy, ta thành toàn cho ngươi!"

Giọng của Đế Minh mang theo một tia lạnh lẽo.

Mục Thanh Vũ, đừng che che giấu giấu nữa, tung ra toàn bộ thực lực của ngươi đi

"Như ngươi mong muốn!"

Mục Thanh Vũ cười nhạt nói.

"Trong thế giới Thương Lan này, Đế gia chiếm cứ Cửu Giới đã quá lâu, các thế lực đều bị bó tay bó chân, ngàn vạn vực giới, cục diện cũng nên thay đổi rồi!"

"Hôm nay, uy nghiêm mạnh nhất của Đế gia nhà ngươi, không còn nữa."

Đế Minh lạnh lùng nói: "Ngươi chưa có tư cách đó!"

"Thần Đế xuất thế, vạn đế vạn thần né tránh!"

"Ta đồng ý với lời của ngươi!"

Mục Thanh Vũ cười cười.

"Chỉ là hôm nay, ta muốn nói cho các vị ở Thương Lan biết, con trai ta Mục Vân, ai động đến nó, ta giết kẻ đó."

"Đế Minh, hôm nay, ngươi cản được ta sao?"

Mục Thanh Vũ cười cười, tiếng cười rất ôn hòa.

"Liệt Hỏa Cổ Thần, ngươi giết sư tôn của con trai ta, hôm nay, lấy ngươi khai đao đầu tiên!"

Dứt lời.

Trong khoảnh khắc.

Bên trong Đệ Cửu Thiên Giới.

Trong Tứ Tượng Thánh Sơn.

Phân thân của Mục Thanh Vũ kia bỗng nhiên bạo phát.

"Ngươi muốn giết ta? Mục Thanh Vũ, ngươi xứng sao?"

"Ta xứng!"

Mục Thanh Vũ dứt lời, phân thân lập tức lao ra.

Và trong nháy mắt này.

Lực lượng bên trong bộ phân thân đó, trong giây lát được đẩy lên đến cực hạn.

"Nổ!"

Một tiếng, vang lên.

Oanh...

Rầm rầm rầm...

Ầm ầm ầm ầm ầm...

Trong khoảnh khắc!

Toàn bộ bên trong Tứ Tượng Thánh Sơn, tiếng nổ vang trời dậy đất.

Mục Thanh Vũ, tự bạo phân thân!

"Không..."

Tiếng hét tuyệt vọng của Liệt Hỏa Cổ Thần vang lên.

Nhưng, tất cả đã vô nghĩa!

Một bộ phân thân, vào lúc này nổ tung.

Hồn Diệp Cổ Thần và Bách Lý Đại Đế ở gần nhất đều vội vàng né ra.

Vụ nổ đó không khuếch tán ra xung quanh, mà ngưng tụ lại rồi phóng thẳng lên trời.

Trong chốc lát.

Bầu trời của Đệ Cửu Thiên Giới, biến đổi!

Mưa máu trút xuống như thác đổ.

Không chỉ là Đệ Cửu Thiên Giới!

Toàn bộ Thương Lan, bầu trời hóa thành mây máu dày đặc.

Một vị Cổ Thần.

Hôm nay đã vẫn lạc!

Toàn bộ đất trời, yên tĩnh không một tiếng động.

"Mục Thanh Vũ, ngươi ngưng tụ một phân thân cấp Đế, hao tổn tâm huyết mấy chục vạn năm, chỉ để giết một Liệt Hỏa, đúng là nỡ bỏ thật..."

Giọng của Đế Minh lại vang lên.

"Một phân thân, đổi một Cổ Thần, không lỗ!"

"Hơn nữa, con trai ta đã đến Thương Lan, phân thân này ở Nhân Giới đã hoàn thành sứ mệnh của nó."

"Tại Thương Lan này, ta sẽ tự mình nhìn con trai ta, giết chín đứa con của ngươi!"

Giọng của Mục Thanh Vũ vẫn ung dung thản nhiên.

Đế Minh lúc này im lặng một lát.

"Xem ra, ngươi thật sự cho rằng mình đã trưởng thành rồi!"

"Tự chặt đứt đại đạo của mình, để ngươi, một Nhân Đế, tìm ra một con đường mới."

"Nếu đã vậy, hôm nay, hãy để bản Thần Đế, để Thương Lan, xem thực lực của ngươi đi!"

Dứt lời, giữa hư không, trong trời đất Thương Lan, một luồng khí tức cường hoành đến cực hạn, phóng thích vào trong lòng mỗi một võ giả.

Cường đại, áp đảo cả đất trời! Đây, chính là Thần Đế

Nguồn: Tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.