Từng chiếc, từng chiếc nhẫn không gian xuất hiện vào lúc này.
Mục Vân thản nhiên nói: "Đây là những thứ ta thu được sau khi chém giết đám Giới Hoàng kia, bên trong có không ít nhị phẩm giới đan, giới khí và một vài bộ giới quyết. Giờ ta đã đến Giới Thánh, cũng không dùng được nữa, các ngươi cầm lấy hết đi!"
"Hơn nữa sau này, việc nghe ngóng tin tức, lôi kéo lòng người cũng là không thể thiếu."
"Tương lai, có lẽ ta cũng sẽ thành lập một thế lực ở Địa Đạo viện để cạnh tranh với Nhân Đạo viện. Cần gì, ngươi cứ nói thẳng với ta là được."
Số nhẫn không gian kia có đến cả trăm chiếc.
Giờ phút này, ánh mắt Lý Hưởng đờ đẫn.
Hơn một trăm chiếc!
Chuyến này, Mục Vân đã giết hơn một trăm người!
"Lý Hưởng ghi nhớ!"
Mục Vân gật đầu, nói tiếp: "Thực lực của bản thân ngươi cũng đừng lơ là. Chỉ cần tận tâm làm việc, ta sẽ không bạc đãi các ngươi."
"À phải rồi, ở Nhân Đạo viện, nếu có kẻ nào bắt nạt các ngươi, cứ nói thẳng cho ta. Công khai không làm gì được, nhưng lén lút ra tay đánh trọng thương vài tên, thậm chí giết vài tên, chưa hẳn là không thể."
Từng trải qua lần bị tập kích ở Nhân Đạo viện, Mục Vân cũng đã hiểu ra.
Quy tắc là quy tắc, nhưng thực lực lại là thực lực.
Chỉ cần thực lực đủ mạnh để phá vỡ quy tắc, vậy thì có thể làm!
Lúc trước, ba người Hứa Hoan, Văn Hoằng Tuyển, Cổ Dật đã quá coi thường bọn họ. Nếu là một vị Giới Thánh ra tay tập kích, ba người họ căn bản không có bất kỳ cơ hội nào để phản ứng.
Nghe những lời này của Mục Vân, ánh mắt Lý Hưởng sáng rực lên.
"Lý Hưởng đã hiểu!"
Mục Vân gật đầu.
Sau đó, mấy người ở trong lầu các thương lượng những chuyện cần thông báo và bàn giao sau này, mãi cho đến tờ mờ sáng, ba người Mục Vân mới rời đi.
Lúc này, hai mắt Lý Hưởng ửng đỏ, nhưng thân thể lại run lên không ngừng vì hưng phấn.
"Lý Hưởng sư huynh."
Một người bên cạnh lên tiếng: "Nghe nói Mạnh Túy sư huynh là Giới Thánh ngũ trọng, còn Mục Vân và Tạ Thanh sư huynh là Giới Thánh tam trọng, tại sao toàn là Mục Vân sư huynh lên tiếng vậy!"
Nghe vậy, Lý Hưởng mỉm cười.
"Mục sư huynh tuy chỉ là Giới Thánh tam trọng, nhưng nếu bàn về chiến lực, chưa chắc đã thua Mạnh sư huynh đâu."
"Được rồi, tiếp theo, đến lượt chúng ta làm một trận lớn rồi!"
"Lý Mặc, Tô Sanh, Tề Phỉ, thời của chúng ta sắp đến rồi."
"Đời này, chúng ta chưa hẳn không thể trở thành Giới Thánh, Giới Tôn, thậm chí là Giới Thần!"
Mấy người đều phấn chấn tinh thần.
Không sai, ngày lành đã đến rồi!
Lần này, ôm được đùi của ba người Mục Vân đúng là không sai mà.
Lần này ba người họ đã đột phá Giới Thánh, trở thành đệ tử của Địa Đạo viện, đám người Lý Hưởng hắn ở Nhân Đạo viện sẽ không còn là kẻ mặc người ta ức hiếp nữa.
. . .
Trong Địa Đạo viện, Tạ Thanh vươn vai, lười biếng nói: "Ta phải về nghỉ ngơi cho tốt, nghe các ngươi lải nhải suốt một đêm, mệt chết đi được."
"Ừm!"
Mục Vân gật đầu nói: "Ta đến Ngộ Đạo Tháp xem thử trước!"
Mạnh Túy cười hắc hắc: "Ta cũng đi."
"Đến Giới Thánh ngũ trọng rồi mà vẫn chưa đối mặt với một trận sinh tử nào, ta phải đi tìm Gia Cát tiền bối, hỏi han cho kỹ mới được."
"Ừm!"
Ba người tách ra.
Mục Vân và Mạnh Túy cùng đi về phía Ngộ Đạo Tháp.
Ngộ Đạo Tháp vẫn náo nhiệt như trước, có không ít bóng người qua lại.
Đệ tử cảnh giới Giới Vương, Giới Hoàng đi vào từ tầng một và tầng hai của Ngộ Đạo Tháp.
Còn đệ tử cảnh giới Giới Thánh thì bắt đầu từ tầng thứ ba.
Cảnh giới nhất trọng đến tam trọng tiến vào tầng ba.
Cảnh giới tứ trọng đến lục trọng tiến vào tầng bốn.
Cảnh giới thất trọng đến cửu trọng tiến vào tầng năm.
Mục Vân tiến vào từ tầng thứ ba, Mạnh Túy đi vào từ tầng thứ tư.
Gia Cát Tổ Hào đều để lại phân thân ngưng tụ ở mỗi tầng, Mạnh Túy cũng có thể từ tầng thứ tư tiến vào Lôi Táng tràng.
Còn Mục Vân thì đi vào từ tầng thứ ba.
Vừa bước vào chiến trường thí luyện, luồng khí tức quen thuộc đã lâu khiến Mục Vân hoàn toàn thả lỏng.
Võ giả nếu chỉ bế quan tu luyện thì hiệu quả quá nhỏ bé.
Mà trên con đường tu luyện của hắn, thời gian bế quan rất ít.
Hầu hết đều là một đường chiến đấu mà đi lên.
Tiến vào bên trong tầng thứ ba, Mục Vân cũng không để ý đến những hung thú kia, trực tiếp đi xuyên qua dãy núi, hướng về phía Lôi Táng tràng của tầng ba.
Lôi Táng tràng trong Ngộ Đạo Tháp trải dài từ tầng thứ nhất đến tầng thứ chín.
Tầng thứ nhất là lối vào thí luyện của đệ tử Giới Vương.
Tầng thứ hai là của đệ tử Giới Hoàng.
Tầng thứ ba đến tầng thứ sáu là của đệ tử Giới Thánh.
Còn tầng thứ sáu, tầng thứ bảy là dành cho đệ tử cảnh giới Giới Tôn, Giới Thần của Thánh Tử viện.
Còn về tầng thứ tám, tầng thứ chín, trước kia nghe người ta nói là dành cho cảnh giới Giới Chủ, rốt cuộc thế nào thì Mục Vân cũng không rõ lắm.
Với cảnh giới Giới Thánh tam trọng hiện tại của hắn, đến tầng thứ tư còn không vào được, càng đừng nói đến những nơi cao hơn.
Ngộ Đạo Tháp, tầng thứ ba.
Bên trong Lôi Tàng hải, Mục Vân xe nhẹ đường quen tiến vào.
Lôi cung.
Vẫn cố định ở nơi đó như Lôi cung ở tầng thứ hai.
Mục Vân lúc này tiến vào trong Lôi cung, tìm Gia Cát Tổ Hào.
Nói đúng hơn, là tìm Gia Cát Tổ Hào đang bị phong cấm ở nơi này.
Trên thực tế, không thể không nói, Gia Cát Tổ Hào đúng là một nhân vật!
Bị trấn áp trong Ngộ Đạo Tháp, vậy mà có thể tạo ra Lôi cung trong Lôi Táng tràng ở cả chín tầng, mỗi tầng lại ngưng tụ một đạo phân thân.
Mấu chốt là các phân thân còn liên kết được với nhau.
Thủ đoạn như vậy cũng khiến Mục Vân được mở rộng tầm mắt.
"Gia Cát tiền bối!"
Mục Vân cung kính thi lễ.
"Hả?"
Một đạo tàn ảnh của Gia Cát Tổ Hào xuất hiện, nhìn về phía Mục Vân, không khỏi nói: "Thằng nhóc thối, đã Giới Thánh tam trọng rồi à? Mới mười năm thôi mà..."
Mục Vân ho khan một tiếng, nói: "Hết cách rồi, mười năm này trôi qua còn dài hơn một trăm năm, không mạnh lên một chút thì sống không nổi."
Gia Cát Tổ Hào cười ha hả: "Thằng nhóc thối nhà ngươi, nói như vậy, đến Giới Chủ chắc chưa đến ngàn năm, lão phu có hi vọng rồi."
"Thằng nhóc thối, hiện tại có thể ngưng tụ được bao nhiêu đạo giới văn rồi?"
Mục Vân cung kính nói: "Bốn ngàn đạo!"
Gia Cát Tổ Hào nghe vậy, vẻ mặt ngẩn ra.
Bốn ngàn đạo!
Thật hay giả?
"Mười năm nay, đệ tử tuy không ngừng nâng cao cảnh giới, nhưng cũng làm theo phương pháp mà Gia Cát tiền bối đã dạy, không ngừng ngưng tụ giới văn, bất tài, chật vật lắm mới đạt được bốn ngàn đạo."
Nghe những lời này, Gia Cát Tổ Hào ho khan một tiếng.
Mẹ kiếp!
Mười năm!
Bốn ngàn đạo.
Bất tài? Chật vật lắm?
Lão già này năm đó đã phải tốn trọn bốn trăm năm thời gian.
"Ừm..." Gia Cát Tổ Hào nội tâm kinh ngạc, nhưng bề ngoài lại bình tĩnh nói: "Coi như không tệ, tiếp tục cố gắng."
"Bốn ngàn đạo, cũng đủ để giúp ta mở phong cấm ở tầng thứ ba này rồi."
Mục Vân chắp tay nói: "Đệ tử lập tức bắt đầu ngay."
Hư ảnh lúc này cũng nhập vào cùng Mục Vân.
Từ từ, từng đạo giới văn ngưng tụ ra.
Nhìn thấy bốn ngàn đạo giới văn mà Mục Vân hội tụ, ánh mắt Gia Cát Tổ Hào thật sự ngây dại.
Tên nhóc này, nói thật.
Thời gian mười năm, từ một ngàn đạo lên bốn ngàn đạo giới văn.
Tốc độ này, quá nhanh rồi!
Theo phân thân bị trấn áp của Gia Cát Tổ Hào thoát ra, hư ảnh kia cũng ngưng thực hơn mấy phần.
Gia Cát Tổ Hào nhìn về phía Mục Vân, lại nói: "Nhóc con, có phải ngươi lừa ta không?"
"Nhà ngươi nhất định có giới trận sư đúng không? Hơn nữa thực lực không hề yếu, nếu không thì thiên phú của ngươi ở đâu ra mà nhiều thế?"
Nghe vậy, Mục Vân lại sững sờ.
Có!
Đương nhiên là có!
Mẹ ta, Diệp Vũ Thi, chính là một Giới Trận Đại Tông Sư đấy