Vô Thượng Thần Đế

Lượt đọc: 7216 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3395
Tiểu Đội Bảy Người

❊ ❊ ❊

Bên trong một đình viện trên sườn núi của Địa Đạo Viện.

Tạ Thanh vẻ mặt hưng phấn, nói: "Nghe nói Tịch Diệp Thanh có quan hệ không tầm thường với một vị trưởng lão cấp cao của Ngọc Đỉnh Viện, chắc chắn là lấy được tin tức từ đó rồi!"

"Ngươi, ta, Mạnh Túy, cộng thêm Tịch Diệp Thanh, Tỉnh Tử Dương, Từ Hằng, Ninh Lập bốn người, cảnh giới từ Giới Thánh tứ trọng đến cửu trọng đều có đủ, ra ngoài lịch luyện thì còn sợ gì nữa!"

Nghe những lời này, Mạnh Túy cười hắc hắc: "Ta lại tò mò không biết là nơi tốt đẹp gì."

"Đi thì biết!"

Mục Vân cũng không lo lắng Tịch Diệp Thanh sẽ gài bẫy mình.

Ba người đã hẹn, Mục Vân cũng không rời khỏi nơi ở mà dứt khoát bắt đầu đột phá cảnh giới.

Giới Thánh tứ trọng, chẳng có gì đáng chú ý cả!

Ba năm, lên tới Giới Thánh thất trọng, khó không?

Khó!

Nhưng Mục Vân vẫn muốn làm được.

Bằng không, hắn sẽ không thể tham gia hội võ hai viện, kéo theo đó là ảnh hưởng đến việc tham dự vào cổ thành Đông Hoa.

Cổ thành Đông Hoa, Mục Vân không hề có ý định từ bỏ.

Liên tiếp mấy ngày, Mục Vân đều bế quan tu luyện.

Mãi cho đến khi nhận được tin của Tịch Diệp Thanh, hắn mới xuất quan.

Tạ Thanh, Mạnh Túy cũng được triệu tập đến.

"Tạ Thanh lên ngũ trọng rồi à?"

Mạnh Túy nhìn Tạ Thanh, kinh ngạc nói.

"Ha ha ha, may mắn, may mắn thôi!"

Tạ Thanh nhìn về phía Mục Vân, không nhịn được cười xấu xa: "Lão Mục à, ngươi vẫn chưa tới ngũ trọng sao? Chậm hơn ta một bước rồi nhé!"

Mục Vân liếc Tạ Thanh một cái, cười đáp: "Không phải là không thể, chỉ là tạm thời không muốn mà thôi!"

"Chém gió, ngươi cứ chém đi!"

Mục Vân lười nói nhiều.

Tên này đúng là cho chút ánh nắng liền rực rỡ, cái đuôi gần như muốn vểnh lên tận trời.

"Mục sư đệ!"

Một giọng nói vang lên vào lúc này.

Tịch Diệp Thanh cũng đã đến bên ngoài viện của Mục Vân.

"Đi thôi, Tỉnh Tử Dương, Từ Hằng, Ninh Lập ba người đã đợi chúng ta ở bên ngoài rồi!"

Tịch Diệp Thanh cười nói.

Tạ Thanh lúc này mặt mày tươi rói, đến gần Tịch Diệp Thanh, cười ha hả: "Tịch sư tỷ, rốt cuộc là đi đâu vậy? Sao lại thần bí thế?"

Tịch Diệp Thanh mỉm cười đáp: "Trên đường sẽ nói!"

Bốn người cùng nhau lặng lẽ rời khỏi Ngọc Đỉnh Viện, hướng về vùng đất bao la.

Cách Ngọc Đỉnh Viện trăm dặm, trên một gò núi, ba bóng người đang lẳng lặng chờ đợi.

"Đến rồi!"

Người dẫn đầu mỉm cười.

Ngay sau đó, Tịch Diệp Thanh, Mục Vân, Tạ Thanh, Mạnh Túy bốn người đã tới.

"Tỉnh sư huynh, Từ sư huynh, Ninh sư huynh!"

Nhìn thấy ba người kia, Mục Vân cũng khách khí hành lễ.

"Tịch sư tỷ, thần thần bí bí gọi chúng ta tới đây mà vẫn chưa cho chúng ta biết rốt cuộc là đi đâu vậy?" Ninh Lập cười nói.

"Cách Ngọc Đỉnh Viện ngàn dặm có một tòa thành tên là thành Xuyên Nguyệt, bên ngoài thành Xuyên Nguyệt có một dãy sơn mạch tên là sơn mạch Dẫn Nguyệt, chuyến này chúng ta sẽ đến sơn mạch Dẫn Nguyệt."

Tịch Diệp Thanh cười nói: "Lần này, ta chỉ gọi mấy người các ngươi thôi đấy, chỗ tốt thế này mà chia sẻ với người khác thì ta không nỡ đâu."

"Rốt cuộc là chỗ tốt gì?"

Tạ Thanh không nhịn được hỏi.

"Ta nhận được tin từ một vị Giới Chủ, trong sơn mạch Dẫn Nguyệt có một gốc Sinh Mệnh Thụ!"

"Gốc Sinh Mệnh Thụ đó có khả năng kết ra dịch Sinh Mệnh Thụ."

Dịch Sinh Mệnh Thụ!

Lời này vừa thốt ra, ánh mắt Mục Vân sáng lên.

Thứ này, hắn đã từng nghe nói qua.

Sinh Mệnh Thụ, thực tế không phải là một chủng loại đặc biệt nào.

Trong thế giới Thương Lan tồn tại rất nhiều nơi không thể tưởng tượng nổi.

Tự nhiên cũng tồn tại rất nhiều sinh linh không thể tưởng tượng nổi.

Sinh Mệnh Thụ chính là một trong số đó.

Loại cây này không phải là một loại, mà là nhiều loại, có thể là một cây phong, một cây hòe, dưới điều kiện trời đất đặc biệt mà trở thành linh thụ, thần thụ có sức sống.

Bên trong loại thần thụ này ẩn chứa sinh mệnh lực cường đại.

Đối với võ giả hay thú loại, nó đều có sức hấp dẫn cực lớn.

Ninh Lập cũng mừng rỡ nói: "Tịch sư tỷ, vẫn luôn biết bối cảnh của tỷ ở Ngọc Đỉnh Viện không tầm thường, thật không ngờ lại không tầm thường đến thế!"

"Thứ như Sinh Mệnh Thụ chỉ có thể ngộ mà không thể cầu, đừng nói là chúng ta, ngay cả Giới Chủ cũng tuyệt đối sẽ rất động lòng."

"Vậy mà lại đem tin tức này nói cho tỷ, để tỷ coi như một lần lịch luyện!"

Mấy người đều nhìn về phía Tịch Diệp Thanh.

Không chỉ vậy, Tịch Diệp Thanh còn dẫn cả bọn họ theo, đủ để thấy nàng tin tưởng mấy người họ đến mức nào.

"Đừng nịnh nữa, tìm được Sinh Mệnh Thụ này cũng không đơn giản như vậy đâu, hơn nữa dù có tìm được, bảy người chúng ta chưa chắc đã lấy được dịch Sinh Mệnh Thụ!"

Tịch Diệp Thanh cười nói: "Có điều, sơn mạch Dẫn Nguyệt này lại rất đặc biệt, năm đó từng xuất hiện một vị Dẫn Nguyệt Giới Chủ, vị Dẫn Nguyệt Giới Chủ này thực lực rất mạnh, thành Xuyên Nguyệt từng vì thế mà cường thịnh một thời, đáng tiếc sau này đã suy tàn!"

"Biết đâu trong sơn mạch Dẫn Nguyệt lại có thứ gì đó do vị Dẫn Nguyệt Giới Chủ này để lại thì sao?"

"Đã như vậy, còn chờ gì nữa?" Từ Hằng cười ha ha một tiếng: "Các huynh đệ, xuất phát!"

Bảy bóng người lập tức lóe lên rồi biến mất.

Lúc này, trong lòng Mục Vân cũng vô cùng kích động.

Dịch Sinh Mệnh Thụ!

Thứ này đối với hắn mà nói chính là đại bổ!

Hiện tại, tuy đã là Giới Thánh tứ trọng, hắn vẫn luôn cố gắng dựa vào Đại Tác Mệnh Thuật để thôn phệ tinh khí thần, chuyển hóa thành thọ nguyên, giúp mình khôi phục thọ nguyên.

Nhưng mà, quá chậm!

Hiện nay, thọ nguyên của hắn chỉ có một triệu một trăm ngàn năm mà thôi.

So với ngàn vạn năm thọ nguyên của cảnh giới giới vị, thật đáng thương!

Không khôi phục thọ nguyên sẽ gây ra trở ngại rất lớn cho việc đề thăng cảnh giới của hắn.

Quan trọng nhất là, thiếu đi một lá bài tẩy.

Đại Tác Mệnh Thuật!

Cho đến ngày nay, Mục Vân cũng đã phát hiện ra.

Đại Tác Mệnh Thuật tuy tiêu hao cực lớn, nhưng uy lực lại thật sự nghịch thiên.

Bây giờ, lại có thể dùng thôn phệ huyết mạch làm cơ sở, Đại Tác Mệnh Thuật làm chuyển hóa để khôi phục thọ nguyên, môn thuật này, Mục Vân nhất định sẽ không từ bỏ.

Dịch Sinh Mệnh Thụ!

Nếu có thể giúp mình khôi phục được trăm vạn năm thọ nguyên, vậy thì quá hời!

Tạ Thanh cũng hiểu Mục Vân đang thầm nghĩ gì, chỉ cười cười mà không nói nhiều.

Dịch Sinh Mệnh Thụ này đối với bất kỳ ai cũng có sức hấp dẫn trí mạng.

Võ giả, ai mà không muốn thọ nguyên của mình dồi dào!

Ngàn vạn năm, có dài không?

Rất dài!

Nhưng đối với thế giới Thương Lan mênh mông, cũng không tính là dài.

Thời kỳ hiện nay, Đế Minh là Thần Đế, đương nhiên, hiện tại có thêm một vị Thanh Vũ Thần Đế.

Thời kỳ viễn cổ, khoảng từ trăm vạn năm đến ngàn vạn năm, do Hoàng Thiên chưởng khống.

Thời kỳ thái cổ, khoảng từ ngàn vạn năm đến ức vạn năm, do Thương Thiên chưởng khống.

Thời kỳ hồng hoang, trước cả ức vạn năm, ai chưởng khống? Không ai biết!

Bốn thời kỳ, trải dài ức vạn năm thời gian, nếu tính thêm cả hồng hoang, vậy còn lâu hơn nữa!

Ức vạn năm, chính là mười cái ngàn vạn năm!

Ai không muốn sống lâu hơn, kiến thức nhiều hơn?

Những cổ thần, Cổ Đế của thời kỳ thái cổ, viễn cổ kia, tại sao mãi không xuất thế, chính là để bảo tồn thọ nguyên, chờ đợi thời cơ!

Chờ đợi thời cơ thành tựu Thần Đế.

Chỉ là bọn họ không đợi được, ngược lại để Mục Thanh Vũ thành Thần Đế.

Nghĩ đến những điều này, Tạ Thanh bất giác nhìn Mục Vân một cái.

Tên nhóc này, trên người mình gánh vác những gì, chính mình cũng không biết.

Có lẽ Mục Thanh Vũ biết đôi chút.

Nhưng Bách Lý Khấp từng nói, Mục Thanh Vũ tên kia, chính là một con lão hồ ly...

Nguồn: Tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.