Những ngày này, họ vẫn luôn chờ đợi tin tức của Bách Lý Hồng Trang và Đế Bắc Thần.
Lần trước, Bách Lý Hồng Trang và Đế Bắc Thần đi cứu cha mẹ, đồng thời gây ra tổn thất cực lớn cho Nhạc gia, nhưng chỉ trong thời gian ngắn đã trở về.
Thế nhưng lần này, hai người đi đã lâu mà vẫn bặt vô âm tín, điều này khiến Nam Cung Vũ cũng không khỏi có chút lo lắng.
Ngọc Lâm Phong rõ ràng tràn đầy lòng tin đối với Bách Lý Hồng Trang và Đế Bắc Thần, từ đầu đến cuối không chút bất an, chỉ bảo Nam Cung Vũ hãy yên tâm chờ họ trở về.
Bách Lý Hồng Trang cong môi cười nhạt, gật đầu: "Vâng."
Lời này vừa nói ra, nụ cười trên gương mặt Nam Cung Vũ và Ngọc Lâm Phong đều mở rộng thêm vài phần.
Đây là kết quả mà tất cả bọn họ đều mong đợi.
"Vậy thì thật tốt quá!"
Nam Cung Vũ vỗ tay, gương mặt diễm lệ mê người hiện lên vẻ mừng rỡ nồng đậm: "Mau kể cho ta nghe, rốt cuộc hai người đã làm thế nào?"
Bà vốn định phái người đi theo tìm hiểu tin tức, nhưng lại lo lắng một khi bị người khác phát hiện sẽ gây ảnh hưởng đến kế hoạch của Bách Lý Hồng Trang và Đế Bắc Thần.
"Con đã tham gia chiêu mộ đại hội của Nhạc thị gia tộc..."
Bách Lý Hồng Trang ngồi xuống bên cạnh Nam Cung Vũ, cô hiểu rõ tâm lý hóng hớt của sư mẫu nhà mình hơn ai hết.
Không cần Nam Cung Vũ hỏi nhiều, cô liền kể lại toàn bộ những chuyện đã xảy ra trong khoảng thời gian này cho Nam Cung Vũ nghe.
Sau khi biết Bách Lý Hồng Trang giành được hạng nhất trong chiêu mộ đại hội, lại còn là vượt qua với số điểm tuyệt đối, trên gương mặt Nam Cung Vũ và Ngọc Lâm Phong đều không khỏi nhuốm vẻ kinh ngạc.
Về y thuật của Bách Lý Hồng Trang, bọn họ vẫn luôn rất có lòng tin, nhưng trong chiêu mộ đại hội thì chưa từng xuất hiện thành tích kinh người như vậy.
"Ả Nhạc Tư Tình này quả nhiên là kẻ âm hiểm, ta thấy ả thu hai người làm đệ tử chân truyền chỉ là muốn tìm người làm tay sai cho ả mà thôi, suốt một tháng trời chẳng dạy dỗ các con được thứ gì."
Nam Cung Vũ có chút cạn lời, kể từ sau khi biết những việc Nhạc Tư Tình làm trong những năm qua, bà đã khinh bỉ ả đến cực điểm.
Người phụ nữ này từ trước đến nay đều đặt lợi ích lên hàng đầu, dù đối phương có là người thân của ả đi chăng nữa.
Bà thực sự không hiểu nổi, một người làm sao có thể lạnh lùng vô tình đến mức độ này, không có chuyện gì quan trọng hơn lợi ích của ả.
Cũng giống như việc Nhạc Tư Tình thu nhận đệ tử nhưng sẽ không bao giờ chỉ điểm chân thành, cũng chỉ là để tiện cho việc lợi dụng mà thôi.
Nghe vậy, đôi mắt đen láy của Bách Lý Hồng Trang lóe lên ánh sáng rực rỡ chói lọi, vận khí của cô quả thực cực tốt, sư phụ và sư mẫu luôn đối đãi chân thành với cô, chưa từng giấu nghề.
Sự thẳng thắn và vô tư này khiến cô cũng cảm thấy kinh ngạc, tình cảm chân thành này khiến cô càng cảm thấy không biết lấy gì báo đáp.
So với sự âm hiểm ích kỷ của Nhạc Tư Tình, tất cả những gì sư phụ sư mẫu làm càng trở nên vô cùng trân quý.
"Nhạc Tư Tình đương nhiên không thể so sánh với sư phụ và sư mẫu được, người khác làm sao có vận khí tốt như con chứ." Bách Lý Hồng Trang khẽ cười nói.
Sắc mặt Ngọc Lâm Phong và Nam Cung Vũ lặng lẽ dịu đi vài phần, trên thực tế, vận khí của họ cũng rất tốt, bằng không thì đi đâu tìm được một người thừa kế như Bách Lý Hồng Trang?
Trong thoáng chốc, cả tẩm cung tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ.
"Đúng rồi, sư phụ, sư mẫu, lần này con còn tự ý làm chủ đưa ra một quyết định." Bách Lý Hồng Trang chậm rãi nói.
"Quyết định gì?"
Ngọc Lâm Phong thần sắc bình thản nhìn Bách Lý Hồng Trang, dường như dù Bách Lý Hồng Trang có đưa ra quyết định gì, ông cũng sẽ không lo lắng vậy.
"Nếu con đoán không sai, một khi độc tố bùng phát mà Nhạc Tư Tình không giải được, Nhạc gia sẽ di dời tập thể."