Đôi mắt đẹp đen láy sâu thẳm thoáng lộ vẻ lo âu và tàn nhẫn, Lan Khinh Yên nhìn Lan Tĩnh Cuồng trước mặt.
Nàng muốn tự tay xử lý Bách Lý Hồng Trang, nhưng không thể không thừa nhận thiên phú tu luyện của Bách Lý Hồng Trang thực sự không tệ.
Nhớ lúc trước tu vi của nàng mạnh hơn Bách Lý Hồng Trang ba cấp, Bách Lý Hồng Trang khi ấy cũng chỉ rơi vào thế hạ phong, chứ không phải là không có chút sức phản kháng nào.
Sau đó, dưới sự giúp đỡ của Hỗn Độn Bia, thực lực của Bách Lý Hồng Trang có thể nói là tiến bộ vượt bậc. Ngược lại, nàng lại bị Bách Lý Hồng Trang hãm hại một vố, khiến suốt ba tháng nay không chút tiến triển.
Với tình trạng hiện tại, một khi chạm mặt Bách Lý Hồng Trang, nàng vẫn còn thiếu chút tự tin.
Do đó, bây giờ nàng chỉ có thể đặt hy vọng lên người Lan Tĩnh Cuồng.
Gia tộc họ Lan đứng vững trên Thánh Huyền Đại Lục bao nhiêu năm nay, chắc hẳn cũng có vài thủ đoạn để nâng cao thực lực.
Trước kia nàng từng nghe nói đến, chỉ là vô cùng trân quý, chỉ người quan trọng nhất của gia tộc mới có thể sở hữu.
Tuy nàng không biết rốt cuộc đó là gì, nhưng cũng biết đây chắc chắn là bảo bối.
Nếu nàng có thể đạt được phần truyền thừa này, lúc đối mặt với Bách Lý Hồng Trang, nàng sẽ vô cùng tự tin.
Nghe những lời của Lan Khinh Yên, Lan Tĩnh Cuồng mím đôi môi mỏng, khuôn mặt tuấn tú âm trầm lộ vẻ phức tạp và thâm sâu, khó đoán vui buồn.
Thấy một Lan Tĩnh Cuồng như vậy, trong lòng Lan Khinh Yên cũng có chút thấp thỏm.
Tính cách của cha mình, bao năm qua nàng vẫn không thể nắm bắt được. Hầu như mỗi lần thấy Lan Tĩnh Cuồng lộ ra vẻ mặt này, lòng nàng lại không nhịn được mà hồi hộp.
Lan Tĩnh Cuồng cứ nhìn chằm chằm Lan Khinh Yên, hồi lâu sau mới chậm rãi lên tiếng: "Gia tộc đúng là có một loại bí pháp có thể giúp con nâng cao tu vi, nhưng nỗi đau cần phải chịu đựng cũng không nhỏ."
"Thường thì chỉ có gia chủ mới có cơ hội tiếp nhận. Tuy con hiện tại đã được định là gia chủ tương lai, nhưng dù sao bây giờ vẫn chưa phải."
Lời vừa dứt, Lan Khinh Yên không khỏi nhíu mày, đôi tay dưới ống tay áo dần siết chặt thành nắm đấm.
Tuy tay phải hiện đã hồi phục, nhưng nỗi đau đứt tay đó nàng vẫn nhớ rõ mồn một.
Lần trước gặp Bách Lý Hồng Trang, nàng là kẻ bại trận hoàn toàn.
Giờ Bách Lý Hồng Trang đã tới Lan Dương Thành, chắc hẳn trong khoảng thời gian này đang không ngừng giễu cợt nàng.
Nàng tuyệt đối không thể chịu đựng được việc lần tới gặp lại Bách Lý Hồng Trang vẫn là bại tướng dưới tay cô ta, huống chi, Đế Bắc Thần lần này cũng sẽ tới cùng.
Lan gia là sân nhà của nàng, sao nàng có thể thua một kẻ ngoại lai?
"Cha, con sớm muộn gì cũng là gia chủ của Lan gia, chuyện này... cha chắc sẽ có cách chứ?"
Lan Khinh Yên chợt ngẩng đầu, đôi mắt lóe lên tia sáng đầy sát khí và kiên định, lần này nàng tuyệt đối không được thất bại!
Bất kể thế nào, nàng nhất định phải giành được phần truyền thừa này!
Nhìn dáng vẻ quyết tâm đoạt được đó của Lan Khinh Yên, trong mắt Lan Tĩnh Cuồng không khỏi lóe lên một tia kinh ngạc.
Bao năm nay, ông chưa từng thấy dáng vẻ kiên định như vậy của Lan Khinh Yên.
Xem ra, sau chuyện lần này, Lan Khinh Yên thực sự đã trưởng thành.
Tham vọng này, ông rất tán thưởng!
Cũng giống như ông vậy, phàm là thứ ông đã nhắm đến, dù dùng thủ đoạn gì cũng nhất định phải đạt được!
Bây giờ ông lại có chút cảm ơn Bách Lý Hồng Trang, nếu không có cô ta, e là không biết đến bao giờ Lan Khinh Yên mới nghĩ thông suốt được tất cả những điều này.
"Vì đây là thứ con nhất định phải có, là cha của con, ta tự nhiên cũng sẽ cố gắng hết sức để giúp con đạt được."
Lan Tĩnh Cuồng bỗng nhếch môi, đôi mắt âm hiểm ấy lại ánh lên tia sáng rạng rỡ.