Nếu như, tất cả những điều này thật sự đều do Bách Lý Hồng Trang hoàn thành, vậy thì... Bách Lý Hồng Trang quả thực quá đáng sợ rồi.
Sau khi Nhạc Tư Tình xâu chuỗi tất cả mọi chuyện lại với nhau, ánh mắt nàng nhìn về phía Bách Lý Hồng Trang lần nữa trở nên vô cùng kiêng dè.
Ngày trước chỉ là một đứa trẻ bị bỏ lại bên ngoài trong tình trạng hấp hối, sau khi lớn lên không chỉ trưởng thành xuất sắc như vậy, mà còn cứu cha mẹ ra ngoài, giải độc cho họ, sau đó báo thù cả Nhạc gia, bây giờ lại đến Lan gia để báo thù gia đình Lan Tĩnh Cuồng!
Nếu tất cả những điều này đều là do Bách Lý Hồng Trang lên kế hoạch, vậy thì nàng ta phải kinh khủng đến mức nào chứ!
Chẳng lẽ... kế hoạch của họ bao năm nay lại hoàn toàn thất bại dưới tay một Bách Lý Hồng Trang bị họ bỏ mặc hoàn toàn sao?
"Khinh Yên, chẳng phải lúc đó Lan Vân Tiêu và Mộ Lăng Băng đã chết rồi sao? Tại sao lại xuất hiện ở đây?"
Ánh mắt Nhạc Mạn Lam nhìn chằm chằm vào hai bóng người phi phàm trước mắt, giọng nói có chút đờ đẫn hỏi.
Tình trạng của Lan Khinh Yên cũng chẳng khá hơn Nhạc Mạn Lam là bao, chuyện xảy ra hôm nay thực sự quá nhiều, nhất thời nàng chỉ cảm thấy đầu óc mình sắp nổ tung, căn bản không thể chịu đựng nổi quá nhiều thông tin như vậy.
Bao năm nay, mỗi khi nhìn thấy Lan Vân Tiêu và Mộ Lăng Băng, họ luôn ở trong bộ dạng lôi thôi lếch thếch đó, thậm chí nàng còn chẳng buồn phí tâm nhìn mặt bọn họ.
Giờ phút này tận mắt nhìn thấy, nàng mới hiểu tại sao lúc trước mọi người nhìn thấy Bách Lý Hồng Trang lại kinh ngạc đến thế, bởi vì thực sự quá giống!
"E là... lúc đó bọn họ căn bản không hề chết, chỉ là Bách Lý Hồng Trang đã tìm hai kẻ thế mạng để lại đó, rồi cứu họ ra ngoài!"
Nếu như trước kia họ không hiểu rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, thì nay nhìn thấy Bách Lý Hồng Trang và Lan Vân Tiêu đứng cùng một chỗ, họ lẽ ra phải hiểu rồi mới đúng!
Khoảnh khắc Lan Tĩnh Cuồng nhìn thấy Lan Vân Tiêu xuất hiện, cả người hắn ngẩn ngơ, trong lòng dấy lên những đợt sóng dữ dội!
Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng đời này còn có thể gặp lại Lan Vân Tiêu!
Hắn chỉ mong Lan Vân Tiêu đã chết thật rồi, nhưng giờ hắn lại xuất hiện với bộ dạng này, chẳng lẽ là muốn cướp lại tất cả mọi thứ? Ngay lúc hắn sắp đạt được tất cả những thứ này!
Nghĩ đến đây, Lan Tĩnh Cuồng không khỏi quay đầu nhìn về phía Nhạc Mạn Lam cách đó không xa, sự âm u và chán ghét trong mắt hắn khiến Nhạc Mạn Lam run lên cầm cập!
Ngày trước khi nghe tin Lan Vân Tiêu và Mộ Lăng Băng ngã xuống, hắn đã từng nghi ngờ, thậm chí yêu cầu phải điều tra kỹ lưỡng chuyện này, chính là Nhạc Mạn Lam luôn miệng nói với hắn không thể nào còn sống được, thậm chí còn đưa ra đủ loại bằng chứng, điều đó mới khiến hắn buông lỏng cảnh giác!
Thế mà, chính vì không tiếp tục truy tra đến cùng, mới dẫn đến việc họ rơi vào tình thế bị động như hiện nay!
Người đàn bà ngu xuẩn này! Việc chẳng làm nên, chỉ giỏi làm hỏng việc!
Bao năm nỗ lực của hắn đều vì người đàn bà này mà tan thành mây khói!
Để ý đến ánh mắt của Lan Tĩnh Cuồng, Nhạc Mạn Lam cũng chột dạ cúi đầu xuống, nàng cũng biết lần này mình thật sự đã sai rồi. Chỉ có điều... ai mà ngờ được sẽ xảy ra chuyện như thế này chứ?
"Đại ca, mấy tháng không gặp, rất nhớ." Lan Vân Tiêu khẽ nhếch môi nở một nụ cười, nhưng sâu trong đáy mắt lại tràn đầy vẻ lạnh lùng căm hận, "Nhìn quen một kẻ là tù nhân như ta, nay thấy ta bộ dạng thế này, có phải rất kinh ngạc không?"
Lời này vừa thốt ra, ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào Lan Vân Tiêu và Lan Tĩnh Cuồng, những lời nghe có vẻ nhẹ bẫng này nhưng lại tràn ngập mối hận thù nồng đậm, khiến họ kinh ngạc không thôi!