Lan Hoằng Thái sau khi hiểu rõ tình hình thương vong của gia tộc thì cũng đến thăm các tộc nhân bị thương, dù sao những tộc nhân này cũng có khả năng là người thuộc phe cánh của bọn họ.
Còn về phần những tộc nhân phản loạn thuộc phe Lan Tĩnh Cuồng, tất nhiên sẽ không được đối đãi tốt như vậy.
Họ đã bị tống giam vào địa lao, chỉ chờ sau đó xử lý.
Khi Lan Hoằng Thái cùng mọi người đến đây, liền trông thấy Bách Lý Hồng Trang và Đế Bắc Thần đã hoàn toàn hòa nhập vào giữa các tộc nhân nhà họ Lan.
"Gia chủ, đó chẳng phải là tiểu thư Y Huyên và Đế thiếu tông chủ sao?"
Trên mặt Lan Bác Vinh lộ ra vẻ kinh ngạc tột độ, nhưng nhiều hơn lại là sự mừng rỡ.
Lan Hoằng Thái ngẩn ra một chút, sau khi nhận thấy bầu không khí hòa hợp vui vẻ này, ý cười trên mặt không khỏi đậm thêm vài phần.
Kể từ sau khi biết Bách Lý Hồng Trang chính là cháu gái của mình, ông đối với Bách Lý Hồng Trang lại càng thêm hài lòng.
Không chỉ vì Bách Lý Hồng Trang có năng lực xuất chúng, mà mặt khác cũng vì cách đối nhân xử thế của Bách Lý Hồng Trang thực sự khiến người ta không thể bới lông tìm vết.
Rõ ràng trên người đã có biết bao hào quang, nhưng ở trên người nàng chưa bao giờ nhìn thấy chút thói hư tật xấu nào của tiểu thư công tử thế gia.
Ngược lại, những việc nàng làm lại khiến người ta vô cùng cảm phục.
Bấy lâu nay, ông vẫn luôn cảm thấy Lan Vân Tiêu là đứa con trai khiến ông tự hào, không ngờ đứa cháu gái này lại càng khiến người ta kiêu hãnh hơn.
"Gia chủ!"
Mọi người thấy Lan Hoằng Thái xuất hiện liền vội vàng đứng dậy hành lễ.
Lan Hoằng Thái xua xua tay: "Thương thế của mọi người thế nào rồi? Nếu có gì cần cứ việc nói thẳng."
Trải qua cuộc nội loạn này, tộc nhân nhà họ Lan cần xử trí vô cùng nhiều, một khi xử trí xong, số lượng thành viên đích hệ của nhà họ Lan sẽ giảm đi rất nhiều, vì thế tộc nhân phe cánh này của bọn họ lại càng tỏ ra đặc biệt quan trọng.
"Đa tạ gia chủ!"
"Y thuật của Nhị tiểu thư rất tốt, thương thế của chúng tôi đều đang hồi phục nhanh chóng."
Lúc này, một tộc nhân nhà họ Lan lên tiếng nói.
Lời này vừa ra, mọi người có mặt tại đó đều thi nhau phụ họa.
"Đúng vậy, y thuật của Nhị tiểu thư cao minh như thế, có Nhị tiểu thư ở đây, chúng ta còn sợ gì nữa chứ?"
Sự thật là, y thuật mà Bách Lý Hồng Trang thể hiện ra quả thực khiến người ta kinh ngạc.
Họ đã tận mắt chứng kiến y thuật của các y sư khác, nhưng so với sự thuần thục của Bách Lý Hồng Trang, thì khoảng cách đó không phải là nhỏ chút nào.
Thu phục lòng người thường không phải là một việc khó khăn, khi người khác cần giúp đỡ mà chìa tay ra, đó chính là thời cơ tốt nhất.
Thông qua cơ hội này, Bách Lý Hồng Trang đã lập tức giành được sự công nhận của tộc nhân nhà họ Lan.
Ở không xa, Lan Khinh Yên nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng đố kỵ đến phát điên.
"Bách Lý Hồng Trang đáng chết, vậy mà sử dụng thủ đoạn thấp kém như thế để thu phục lòng người!"
Ngày hôm trước, toàn bộ gia tộc còn đang đồng tâm hiệp lực chống lại kẻ thù, mà bây giờ, mọi người đã dễ dàng chấp nhận Bách Lý Hồng Trang như thế!
Nàng ta ở nhà họ Lan bao nhiêu năm qua, chưa từng thấy ánh mắt ngưỡng mộ thiện cảm như thế của tộc nhân, đó là sự yêu thích xuất phát từ tận đáy lòng, còn ánh mắt tộc nhân nhìn nàng ta thì thường chứa đầy sự kính sợ.
Trước đây nàng ta chưa bao giờ cảm thấy ánh mắt như thế có gì không đúng, nhưng hôm nay sau khi nhìn thấy cảnh này, nàng ta mới cảm thấy nhận định trước kia của mình là sai lầm.
So với sự kính sợ mang theo xa cách, sự yêu thích xuất phát từ nội tâm như thế mới càng trân quý hơn.
Tâm trạng của Lan Khinh Yên đã tồi tệ đến cực điểm, kể từ sau khi trở về gia tộc, Lan Tĩnh Cuồng đã bị áp giải vào địa lao, ngay cả Nhạc Mạn Lam cũng không tránh khỏi.
Chỉ còn lại một mình nàng ta vẫn được tự do, nhưng trong lòng nàng ta cũng hiểu rất rõ nàng ta không thể rời đi, chỉ có thể chờ đợi kết quả xử trí của gia tộc.