"Đại sư Trữ có lẽ đã dự liệu được kết cục cuối cùng này, cho nên bây giờ mới không dám đến."
"Nói cũng phải, với địa vị của Trữ Phi Hổ ở Ma Luyện Tháp, nếu như thực sự thua dưới tay số mười tám, e là chính ông ta cũng không thể chấp nhận kết cục này."
"Ta cảm thấy số mười tám này hoàn toàn là một hậu bối tài năng, nhìn vào thực lực cô ấy thể hiện ra hiện nay thì chút nào cũng không kém cạnh Trữ Phi Hổ, hơn nữa còn không có cái điệu bộ cậy già lên mặt như ông ta. Chúng ta ở Ma Luyện Tháp luôn không mua được đủ thuốc trị thương, chẳng phải đều là do Trữ Phi Hổ cố ý gây khó dễ hay sao? Vẫn là số mười tám này đơn giản hơn, hợp khẩu vị của ta hơn."
Mọi người bàn tán xôn xao, mỗi người đều có suy nghĩ khác nhau, nhưng tất cả mọi người đều đang mong đợi kết cục cuối cùng ngày hôm nay, giữa hai bên chắc chắn sẽ có một người phải rời khỏi Ma Luyện Tháp.
Chẳng bao lâu sau, Trữ Phi Hổ liền cùng một đám luyện dược sư, y sư xuất hiện. So với dáng vẻ hung hăng càn quấy của một tháng trước, tâm tình của Trữ Phi Hổ hôm nay rõ ràng không tốt, dọc đường đi đều giữ bộ mặt căng thẳng.
"Đại sư Trữ, ông đã đến." Quản sự Tần mỉm cười chào hỏi.
Trữ Phi Hổ thản nhiên gật đầu, đối với nụ cười của Quản sự Tần tỏ vẻ không muốn để tâm tới.
Ông ta cảm thấy lý do mình rơi vào tình cảnh này cũng có liên quan rất lớn đến Quản sự Tần. Nếu như đối phương chịu để ông ta mua chuộc người trước khi thời hạn một tháng đến, thì việc xoay chuyển cục diện này chẳng phải vấn đề gì to tát, thế nhưng Quản sự Tần đột nhiên ngăn cản hành động này, tự nhiên khiến ông ta không vui.
Thậm chí, trong lòng ông ta còn âm thầm cảm thấy chuyện này rất có khả năng là do Bách Lý Hồng Trang và Quản sự Tần liên kết lại làm ra, bởi vì chỉ có như vậy mới giải thích được mọi chuyện.
Thấy Trữ Phi Hổ không thèm nể mặt mình, Quản sự Tần cũng chẳng hề để ý. Dù sao hôm nay Trữ Phi Hổ cũng phải rời khỏi Ma Luyện Tháp rồi, sau này có lẽ không cần phải nhìn thấy bộ mặt kiêu ngạo của lão già này nữa.
"Vì mọi người đều đã tới đông đủ, vậy bây giờ bắt đầu bỏ phiếu đi!" Quản sự Tần phất tay một cái, Điềm Mộng cùng vài nhân viên công tác lập tức bê bàn bỏ phiếu ra ngoài.
"Hy vọng các vị tu luyện giả đều có thể bỏ phiếu dựa trên hiệu quả thực tế của Dung Bổ Đan, tuyệt đối đừng vì cảm xúc cá nhân mà bỏ phiếu bừa bãi." Trước khi bỏ phiếu, Quản sự Tần không quên nhắc nhở.
Nghe lời của Quản sự Tần, vẻ châm chọc trong mắt Trữ Phi Hổ càng trở nên đậm nét hơn. Ông ta hiểu Quản sự Tần muốn mượn cơ hội này để đá mình đi, nhưng ông ta tuyệt đối sẽ không để cho Quản sự Tần được như ý nguyện. Địa vị của ông ta ở Ma Luyện Tháp đã sớm thâm căn cố đế, dù Quản sự Tần muốn đá ông ta đi, cũng không phải là chuyện dễ dàng gì.
Tiêu Diệc Hàn là người đầu tiên bỏ phiếu cho Bách Lý Hồng Trang. Anh luôn thẳng thắn, nói gì làm nấy, hiệu quả của Dung Bổ Đan do Bách Lý Hồng Trang chế tạo quả thực vô cùng tốt.
Mọi người khi thấy Tiêu Diệc Hàn là người bỏ phiếu đầu tiên, sắc mặt không khỏi trở nên đặc sắc. Từ khi thuốc trị thương của Bách Lý Hồng Trang trở nên nổi tiếng đến nay, luôn có mối liên hệ không thể tách rời với Tiêu Diệc Hàn. Thế nhưng ngày thường, mọi người hoàn toàn không thấy Bách Lý Hồng Trang và Tiêu Diệc Hàn có bất kỳ liên hệ nào, ngay cả bây giờ họ đều đang đứng gần quầy thu ngân, cũng không có bất kỳ sự giao lưu ánh mắt nào, thật sự vô cùng kỳ lạ.
Sau khi Tiêu Diệc Hàn bỏ phiếu xong, các tu luyện giả khác cũng lần lượt bắt đầu bỏ phiếu.
"Số mười tám nhận được một phiếu!"
"Đại sư Trữ nhận được một phiếu!"
Mỗi khi một tu luyện giả bỏ phiếu xong, Điềm Mộng liền xướng lên kết quả đó.
Giờ phút này, bất kể là Bách Lý Hồng Trang hay Trữ Phi Hổ đều đặc biệt quan tâm đến kết quả này.