Các luyện dược sư và y sư ở Ma Luyện Tháp hiển nhiên không ngờ Bách Lý Hồng Trang lại có thái độ như vậy, nhất thời từng người một đều không kịp phản ứng. Chỉ có điều Bách Lý Hồng Trang căn bản không có ý định giải thích với họ, chỉ ném lại một câu rồi tự mình bế quan.
Sau khi có được khoản thu bảy mươi vạn linh thạch, Bách Lý Hồng Trang trực tiếp dẹp bỏ ý định bán thuốc trị thương. Số linh thạch này đã đủ để chống đỡ cho việc tu luyện của họ, căn bản không cần phải lãng phí thời gian để điều chế thuốc trị thương nữa.
Mà ngay khi bốn người Bách Lý Hồng Trang bế quan tu luyện, các tu luyện giả ở Ma Luyện Tháp cũng không ngừng tìm kiếm Bách Lý Hồng Trang, một lòng chỉ cầu thuốc.
Mọi người suy nghĩ rất đơn giản, vì Dung Bổ Đan do Bách Lý Hồng Trang luyện chế có hiệu quả mạnh hơn hai mươi phần trăm so với Dung Bổ Đan thông thường, hẳn là Bách Lý Hồng Trang luyện chế các loại đan dược khác cũng sẽ có hiệu quả tương tự.
Cứ như vậy, nếu những loại đan dược giúp tăng xác suất đột phá mà do chính tay Bách Lý Hồng Trang luyện chế, chắc hẳn hiệu quả cũng sẽ tăng lên đáng kể. Như vậy xác suất đột phá của họ cũng sẽ tăng lên, đây quả thực là một chuyện tốt cực lớn!
Đột phá là việc mà mỗi tu luyện giả đều mong mỏi nhất, chỉ có điều sự tồn tại của bình cảnh khiến việc đột phá của họ không hề dễ dàng.
Chỉ cần có thể tăng thêm vài phần xác suất đột phá thành công, mọi người đều nguyện ý bỏ ra cái giá xứng đáng.
Trong lúc Bách Lý Hồng Trang bế quan, mọi người không tìm được nàng nên chỉ đành đặt hết hy vọng lên người Điềm Mộng, bởi vì trước đó họ đã nghe nói quan hệ giữa Điềm Mộng và Bách Lý Hồng Trang rất thân thiết.
Đối với việc này, Điềm Mộng vừa cảm thấy bất lực vừa có chút vui mừng, mỗi ngày quầy hàng nơi cô làm việc đều trở thành quầy hàng bận rộn nhất.
"Điềm Mộng cô nương, cô giúp ta nhờ Đế công tử, ta chỉ cầu một viên đan dược này, bất kể giá nào ta cũng chấp nhận."
"Điềm Mộng cô nương, cô giúp ta truyền đạt suy nghĩ này, ta nguyện ý trả giá cao hơn."
"Điềm Mộng cô nương..."
Điềm Mộng không ngừng gật đầu, nói: "Ý của mọi người ta đều đã ghi nhớ, chỉ cần Đế công tử xuất quan, ta nhất định sẽ nói tin tức này cho nàng ấy biết. Còn việc nàng ấy có chấp nhận hay không, điểm này ta không thể đảm bảo với mọi người được."
"Điềm Mộng cô nương, với quan hệ của cô và Đế công tử, chỉ cần cô chịu nói giúp vài câu, chẳng phải là chuyện dễ dàng sao?"
Điềm Mộng lắc đầu: "Đế công tử dồn hết tâm trí vào việc tu luyện, e rằng không có thời gian để giúp các vị luyện đan đâu."
Cô hiểu rất rõ, Bách Lý Hồng Trang không giống với những luyện dược sư khác. Những luyện dược sư khác dồn hết tâm trí vào việc luyện đan, chỉ cần đối phương trả đủ giá, họ cơ bản đều nguyện ý giúp luyện chế. Thế nhưng trọng tâm hiện tại của Bách Lý Hồng Trang hiển nhiên là đặt vào việc tu luyện, nếu không nàng cũng sẽ không hễ có thời gian là đi tu luyện rồi.
Bốn người Bách Lý Hồng Trang quả thực là "hai tai không nghe chuyện ngoài cửa sổ". Bây giờ họ chỉ cần bước ra khỏi phòng là sẽ bị người khác để mắt tới, người cầu thuốc nối đuôi nhau không dứt, vì vậy họ chọn cách ở lì trong phòng, chỉ cần đóng cửa lại thì sẽ không có ai đến làm phiền.
Cuộc sống ở Hải Dương Thế Giới không nghi ngờ gì là tẻ nhạt hơn nhiều, mọi người luôn ở trong quá trình tu luyện và đối phó với yêu thú. Tuy nhiên họ đều hiểu rất rõ, bản thân việc tu luyện vốn là một chuyện khô khan, phải có đủ kiên nhẫn mới được.
Trong quá trình bế quan như vậy, tu vi của mọi người cũng đang dần dần tăng lên. Ngay khi mọi người cách Tử Cảnh ngũ giai không còn xa nữa, Đế Bắc Thần cuối cùng cũng thành công đột phá Tử Cảnh tứ giai.