Trong những ngày tiếp theo, Bách Lý Hồng Trang và những người khác vẫn luôn tu luyện tại khu tu luyện.
Vốn dĩ họ đã giành được một lượng tích phân nhất định tại nơi rèn luyện của đệ tử ngoại điện, sau đó thuốc trị thương của Bách Lý Hồng Trang khi đem đấu giá lại thu về không ít tích phân, cho nên hoàn toàn đủ để họ tu luyện tại khu tu luyện trong một khoảng thời gian.
Khi ở Ma Luyện Tháp, họ chưa bao giờ ngừng nghỉ các trận lôi đài, nhất là Bách Lý Hồng Trang, Đế Bắc Thần và Mặc Vân Giao sau khi nhận được truyền thừa thì tu vi đột ngột tăng lên rất nhiều, tất nhiên cần bế quan tu luyện một thời gian để củng cố tu vi của mình.
Ma Luyện Tháp tuy cực kỳ lợi hại, giúp họ nâng cao tu vi mà không có tác dụng phụ quá lớn, nhưng dù sao vẫn tồn tại một số ẩn họa.
"Vững vàng từng bước" mới là tôn chỉ của Bách Lý Hồng Trang và mọi người, muốn nâng cao lên tu vi cao hơn, họ bắt buộc phải làm như vậy.
Ôn Tử Nhiên và Thượng Quan Doanh Doanh đối với việc này cũng không có bất kỳ ý kiến gì. Hiện tại tu vi của Đế Bắc Thần và những người khác đã mạnh hơn họ nhiều như vậy, họ lại càng khao khát cần phải nâng cao tu vi, cho nên hoàn toàn không có ý kiến gì cả.
Ngày hôm đó, sau khi Bách Lý Hồng Trang và Đế Bắc Thần tu luyện xong xuôi liền đi về phía chỗ ở.
"Bắc Thần, qua vài ngày nữa chúng ta có thể đến nơi rèn luyện để rèn luyện rồi đúng không?" Bách Lý Hồng Trang chậm rãi lên tiếng. Nàng đã bế quan một khoảng thời gian rồi, cũng có thể ra ngoài rèn luyện được rồi.
Mặc dù đã từng chứng kiến sự đáng sợ của khô lâu đại quân, trong lòng cũng vô cùng chán ghét đám gia hỏa này, nhưng nàng vẫn phải đi, bởi vì đó là một nơi cực tốt để rèn luyện năng lực bản thân.
Đế Bắc Thần khẽ gật đầu: "Được, nàng muốn xuất phát lúc nào, chúng ta liền xuất phát lúc đó."
"Vừa hay ta cũng muốn nhân cơ hội này nghiên cứu xem liệu có thể hiểu biết thêm về hắc ám lực lượng hay không, từ đó điều chế ra loại thuốc trị thương có thể khắc chế hoàn toàn hắc ám lực lượng."
Đáy mắt Bách Lý Hồng Trang hiện lên ý cười nhàn nhạt. Đối với những thứ mình chưa từng thấy qua, nàng xưa nay luôn tràn đầy tò mò, cũng đồng thời muốn nghiên cứu ra loại thuốc có thể khắc chế triệt để thứ đó.
Đây vẫn luôn là sở thích của nàng, chính vì vậy mà y thuật của nàng mới có thể xuất chúng như thế.
Kiếp trước, những trưởng bối trong gia tộc cũng là sau khi biết nàng tràn đầy hiếu thắng đối với các loại độc tố chưa có lời giải, mới để cho nàng học y thuật. Sự thật đã chứng minh, trong tâm thái như vậy, sự tiến bộ của y thuật quả thực cực kỳ thần tốc.
Nghe lời Bách Lý Hồng Trang, Đế Bắc Thần cưng chiều xoa xoa mái tóc của nàng: "Ta đã biết nàng vẫn luôn không buông bỏ việc này, nếu không phải lúc trước thực lực không đủ mạnh, chắc hẳn nàng đã sớm muốn đến nơi đó tìm tòi hư thực rồi đúng không!"
Bách Lý Hồng Trang khẽ mỉm cười, đáy mắt lóe lên ánh sáng rực rỡ, cười duyên nói: "Bắc Thần, vẫn là chàng hiểu ta nhất."
"Đó là đương nhiên." Đế Bắc Thần lộ ra vẻ đắc ý, "Dù nàng muốn làm gì, ta đều sẽ ở bên cạnh nàng. Lát nữa chúng ta đi hỏi Tử Nhiên bọn họ xem, nếu họ cũng có hứng thú, chúng ta liền cùng nhau đi rèn luyện!"
"Được nha!" Bách Lý Hồng Trang cười khẽ.
"Đúng rồi, nương tử, trong Hỗn Độn Chi Giới chẳng phải lại mới mở ra một cánh cửa sao? Không biết bên trong đó có thứ gì? Sao ta không nghe nàng nhắc đến bao giờ?"
Bắc Thần có chút kinh ngạc nhìn về phía Bách Lý Hồng Trang, thường thì mỗi lần Hỗn Độn Chi Giới có cửa lớn mới mở ra, bên trong tất nhiên sẽ xuất hiện một vài thứ rất có ích cho nàng.
Chính vì vậy, họ vẫn luôn hy vọng Hỗn Độn Chi Giới có thể mở thêm vài gian thạch thất nữa, chỉ là sau này theo sự nâng cao tu vi của Bách Lý Hồng Trang, tốc độ mở ra thạch thất này cũng ngày càng chậm lại.