Đế Bắc Thần gật đầu, "Cũng không phải là không có khả năng này."
"Mỗi khi đại quân khô lâu xuất hiện, mọi người đều đang dốc hết sức đối phó với đại quân khô lâu, căn bản không có tâm trí để ý đến những thứ khác, huống chi ai mà ngờ được loài thực vật này lại sinh trưởng ngay nơi đại quân khô lâu lui tới, không phát hiện ra cũng là chuyện bình thường."
Trong mắt Đế Bắc Thần lấp lánh tia nhìn cảm thán, nếu không phải hôm nay tình cờ phát hiện, bọn họ căn bản sẽ không chú ý đến nơi khô lâu tướng sĩ xuất hiện có gì khác biệt.
Những đoá hoa nhỏ màu đen này, chính là xuất hiện bên cạnh nơi khô lâu tướng sĩ lui tới, đoá nối tiếp đoá, số lượng cũng không tính là ít.
Chỉ là vì ẩn mình trong một mảng tối tăm này, nên rất dễ bị người ta bỏ qua.
"Những đoá hoa nhỏ màu đen này thật sự kỳ lạ." Bách Lý Hồng Trang nhíu mày, đôi mắt đen láy như mực lấp lánh vẻ khó hiểu, "Sau khi đại quân khô lâu biến mất, những đoá hoa nhỏ màu đen này cũng sẽ biến mất theo, cho nên chúng ta mới mãi không phát hiện ra."
"Không sai, những đoá hoa nhỏ màu đen này chính là đi theo đại quân khô lâu. Đồ vật ở nơi rèn luyện này thật sự thần kỳ, ngay cả loài thực vật này cũng khác biệt với những thứ khác." Đế Bắc Thần cảm thán nói.
"Bắc Thần, các người đang nói gì vậy? Về chuyện này, rốt cuộc các người tính toán thế nào?"
Ôn Tử Nhiên và những người khác rất nhanh đã đuổi theo kịp, sau khi thấy Bách Lý Hồng Trang và Đế Bắc Thần dừng bước, không nhịn được lên tiếng hỏi.
Đế Bắc Thần cười nhạt một tiếng, "Chúng ta xuống đây cũng không phải để cứu người."
Lời này vừa thốt ra, Lâm Minh Đào và những người khác hơi sửng sốt, còn Mặc Vân Giao và Ôn Tử Nhiên lại lộ ra nụ cười thấu hiểu.
"Mọi người xem, bên cạnh những khô lâu tướng sĩ kia có phải có những đoá hoa màu đen hay không?" Bách Lý Hồng Trang lên tiếng.
Nghe vậy, mọi người hơi sửng sốt, ánh mắt liền chuyển hướng về phía khô lâu tướng sĩ.
Vừa nhìn như vậy, trên mặt mọi người cũng lộ ra vẻ kinh ngạc.
"Không sai, thật sự có hoa đen!" Thượng Quan Doanh Doanh kinh hô, "Chuyện này mà các người cũng nhìn thấy được sao? Trước đó ta căn bản không hề phát hiện ra trên mặt đất kia lại còn có hoa tồn tại."
Trên mặt Nhậm Tử Hằng tràn đầy vẻ kinh thán, "Ta ở nơi rèn luyện này đã lâu như vậy, cũng chưa từng chú ý tới khi khô lâu tướng sĩ xuất hiện, bên dưới lại có thể xuất hiện hoa đen. Nếu không phải các người nhắc nhở ta, e là không biết phải đến khi nào mới có thể phát hiện ra điểm này."
"Đúng vậy, trước kia chúng ta chưa bao giờ chú ý tới, là bây giờ mới xuất hiện hay là trước giờ vẫn luôn có?" Nhậm Tử Mỹ cũng không nhịn được thắc mắc, trước kia nàng chưa từng phát hiện ra chuyện này!
Bách Lý Hồng Trang lắc đầu, "Ta cũng không biết, hai lần trước ta cũng không hề chú ý tới, chỉ là vừa nãy đứng trên sườn núi, tình cờ chú ý tới đoá hoa nhỏ màu đen này, trong lòng cũng cảm thấy vô cùng kinh ngạc."
"Bách Lý sư muội, đoá hoa nhỏ màu đen này liệu có phải là dược dẫn mà muội đang tìm kiếm không?" Mắt Chu Cẩm Phong sáng lên, khoảng thời gian này bọn họ vẫn luôn giúp Bách Lý Hồng Trang tìm kiếm dược dẫn, nhưng hoàn toàn không thu hoạch được gì.
Bọn họ thậm chí cho rằng nơi rèn luyện này căn bản là không có lấy một cọng cỏ, không thể nào xuất hiện dược dẫn, không ngờ hiện tại lại xuất hiện hoa đen, đây là loài thực vật duy nhất mà họ nhìn thấy ở nơi rèn luyện này.
Bách Lý Hồng Trang nhếch môi tạo thành một đường cong mỉm cười nhàn nhạt, "Ta cũng có suy đoán này, nhưng không chắc chắn có phải là thật hay không, chỉ có mang nó trở về mới biết được."
"Đoá hoa đen này nằm bên cạnh khô lâu tướng sĩ, vị trí ở khá sâu trong trung tâm đại quân khô lâu, muốn hái nó về cũng không dễ dàng chút nào!"