"Mau chạy! Mau rời khỏi đây!" Tiêu Húc Đông hét lớn với Quân Thần Bân, nhưng bước chân vẫn không hề dừng lại.
Ánh mắt hắn gắt gao dán chặt lên người nhóm Đế Bắc Thần. Dù hai bên là kẻ thù, nhưng lúc này hắn chỉ muốn bám theo nhóm Đế Bắc Thần. Chỉ có như vậy, hắn mới cảm thấy an tâm.
Quân Thần Bân vốn dĩ cũng đang ở trong trạng thái mơ hồ, đột nhiên nghe tiếng hét lớn của Tiêu Húc Đông, hắn không khỏi sững người, lấy lại vài phần tỉnh táo. Lập tức không dám nán lại lâu, vội vàng vứt bỏ bảo bối rồi chạy ra ngoài.
Một vài tu luyện giả đang đánh nhau sứt đầu mẻ trán vì bảo bối sau khi thấy tình hình này cũng lập tức hiểu ra vấn đề. Từng người một như đang chạy trối chết, lao về phía ngoài chủ điện, chẳng còn tâm trí đâu mà tranh giành bảo bối như trước nữa.
Thế nhưng, một số tu luyện giả đã cầm bảo bối trong thời gian khá dài thì đã hoàn toàn mất đi lý trí. Cho dù đồng đội có hết sức gào thét, cũng vẫn vô dụng.
Trong chớp mắt, không ít tu luyện giả đã bắt đầu thối rữa, tan chảy thành những bộ xương trắng hếu. Cảnh tượng đó kinh khủng và máu me, khiến người ta lạnh cả sống lưng.
Những tu luyện giả khác sau khi lao ra ngoài cũng vội vàng áp sát về phía nhóm Bách Lý Hồng Trang. Cho đến tận bây giờ, bọn họ vẫn không hiểu rốt cuộc là xảy ra chuyện gì. Tuy nhiên, Bách Lý Hồng Trang lại là tu luyện giả phát hiện ra vấn đề đầu tiên, nên mọi người đã coi nàng như cọng rơm cứu mạng.
"Bách Lý cô nương, rốt cuộc là chuyện gì thế này?" Một tu luyện giả không nhịn được mà lên tiếng hỏi.
Hắn và Bách Lý Hồng Trang cũng chẳng quen biết gì, nhưng với Đế gia thì cũng không phải là mối quan hệ thù địch, nên mới dám hỏi.
Bách Lý Hồng Trang khẽ lắc đầu: "Ta cũng không rõ bên trong rốt cuộc là tình huống gì, điều duy nhất có thể xác định chính là di tích này có quỷ dị, bảo bối trong chủ điện không thể lấy."
Lúc này, Tiêu Húc Đông cùng những người khác đều mặt cắt không còn giọt máu. Nền đất trắng của chủ điện đã bị máu tươi nhuộm đỏ, trông vô cùng ghê rợn.
"Trời ạ, không ngờ nơi này lại khủng bố như vậy. Trước đó ta còn tưởng đây là thiên đường, trong chớp mắt đã biến thành địa ngục."
"Bách Lý cô nương, cô thật quá lợi hại, vậy mà có thể phát hiện ra nơi này có vấn đề."
"Đúng vậy, nếu không nhờ Bách Lý cô nương nhắc nhở, sợ rằng tình cảnh của chúng ta còn tồi tệ hơn, biết đâu đã bỏ mạng ở lại đây rồi."
Đám tu luyện giả Đế gia sau khi thấy Thiếu chủ phu nhân nhà mình được người ta tán thưởng như vậy, trên mặt cũng lần lượt lộ ra vẻ vui mừng.
"Thiếu chủ phu nhân thật sự lợi hại, trong tình cảnh như vậy mà vẫn có thể giữ bình tĩnh đến thế."
"Chứ sao nữa, giờ ta càng lúc càng sùng bái Thiếu chủ phu nhân rồi."
"Có Thiếu chủ và Thiếu chủ phu nhân, ta bỗng thấy tương lai đầy hy vọng."
Trên mặt Đế Thiếu Phong và những người khác cũng hiện lên ý cười, đây có lẽ là chuyện đáng mừng duy nhất của họ lúc này.
"Cũng chỉ là phát hiện sớm hơn một chút thôi mà, có cần làm quá lên như vậy không?" Tiêu Húc Đông bĩu môi, thấy hết thảy danh tiếng đều bị Bách Lý Hồng Trang cướp mất, trong lòng hắn cũng thấy không thoải mái chút nào.
"Tiêu Húc Đông, sao ngươi lại hoàn toàn không biết cảm ơn vậy hả?" Lâm Thiến Thiến sắc mặt băng lãnh, "Ngươi và người của Quân gia đừng đi cùng chúng ta nữa, đi chỗ nào mát mẻ mà ở đi!"