Nghe vậy, Bách Lý Hồng Trang suy tư gật gật đầu, sự lo lắng trên gương mặt thanh tú lúc này mới tan biến đi vài phần.
Quả thật, mọi người đều bị tình huống trước đó làm cho kinh ngạc, nhất thời mới không cách nào tỉnh ngộ từ trong đó.
Đợi sau khi bọn họ suy nghĩ kỹ càng, hiểu rõ mọi chuyện, mới có thể tìm được phương pháp phá giải.
Nam Cung Vũ Thanh cùng những người khác đang đứng ở bên trong hô hoán Bách Lý Hồng Trang cùng hai người khác, thế nhưng lại phát hiện ba người bọn họ hoàn toàn không có chút phản ứng nào.
Lúc đầu bọn họ còn cực kỳ phẫn nộ, nhưng khi thấy Bách Lý Hồng Trang nhìn về phía bên trong mà hoàn toàn không thấy bọn họ, đột nhiên liền hiểu ra vài phần.
"Bọn họ là không thấy chúng ta sao?"
"Nhìn từ phản ứng của Bách Lý Hồng Trang thì hình như là vậy."
"Chẳng lẽ sau khi đi ra ngoài liền không thể nhắc nhở người ở bên trong nữa sao? Vậy phải làm thế nào đây?"
Mọi người một trận hoảng loạn, ai cũng muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này, thế nhưng bọn họ hoàn toàn không biết phương pháp rời đi.
Đúng lúc này, Trần Phong đột nhiên đứng lên, nhìn đám người đang lo lắng như kiến bò trên chảo nóng, nói: "Các người cứ lo lắng ở đây thì có tác dụng gì? Chỉ cần có thể phá trừ ma chướng trong lòng, tự nhiên là có thể đi ra ngoài."
Khoảnh khắc tiếp theo, Trần Phong cũng bước về phía ngoài cửa lớn.
Không có gì bất ngờ, Trần Phong cũng không gặp chút trở ngại nào mà bước ra khỏi di tích.
Thấy Trần Phong nối gót đi ra, Bách Lý Hồng Trang cùng hai người còn lại không khỏi sáng mắt lên.
Tuy trước đây hiểu biết của bọn họ về Trần Phong đều là nghe đồn, nhưng nhìn vào tình huống hiện tại, Trần Phong quả thực xuất chúng hơn người.
"Họ có biết phương pháp đi ra không?" Bách Lý Hồng Trang lên tiếng hỏi.
"Tôi đã nhắc nhở bọn họ rồi, còn việc có thực sự phá trừ được ma chướng hay không, cái này phải xem tự bọn họ thôi."
Trần Phong thần sắc thản nhiên, khóe môi cong lên một nụ cười: "Chuyện lần này, tôi nợ cô một ân tình, sau này có lúc cần tôi giúp đỡ, cứ việc mở lời."
"Anh không cần để tâm như vậy." Bách Lý Hồng Trang mỉm cười, cô chỉ là lên tiếng nhắc nhở một chút mà thôi, nếu không phải bản thân Trần Phong cũng nhận thức được vấn đề, thì cũng không thể chỉ vì một câu nhắc nhở của cô mà đi ra được.
Nghe vậy, Trần Phong xua xua tay: "Cái này có lẽ đối với cô mà nói chẳng tính là gì, nhưng đối với tôi mà nói, lời nhắc nhở của cô đã cứu mạng tôi."
Nhìn bộ dạng Trần Phong đã sớm xác định mọi chuyện, Bách Lý Hồng Trang cũng không nói thêm gì nữa.
Hiển nhiên, đối phương có sự kiên trì của riêng mình, cô có nói thêm cũng không có ý nghĩa gì.
Đế Bắc Thần và Mặc Vân Giao nhìn Trần Phong, không thể không nói sự kiên trì như vậy của đối phương, ngược lại khiến họ càng thêm coi trọng.
Các tu luyện giả bên trong di tích sau khi thấy Trần Phong cũng rời đi, tâm trạng của mọi người ngược lại bình tĩnh lại.
Bọn họ nhớ kỹ lời Trần Phong nói trước khi rời đi, muốn rời khỏi nơi này, bắt buộc phải phá trừ ma chướng trong nội tâm.
Hiển nhiên, sở dĩ bốn người Bách Lý Hồng Trang có thể đi ra ngoài, chính là vì bọn họ đã phá trừ ma chướng.
Đế Thiếu Phong cùng những người khác trước đó đã nghe thấy cuộc trò chuyện của Bách Lý Hồng Trang và Đế Bắc Thần, tự nhiên cũng hiểu rõ phương pháp phá giải này.
Chỉ là biết là một chuyện, nhưng có thể phá trừ ma chướng hay không lại là chuyện khác.
Điều duy nhất bọn họ có thể làm chính là kiên định tín niệm của mình, không bị thanh âm kia mê hoặc.
Một khi bị mê hoặc, vậy thì cái chết đang chờ đợi bọn họ.
Cũng may phần lớn tu luyện giả cũng là người tâm chí kiên định, huống chi sau khi trải qua chuyện lúc trước, bọn họ cũng hiểu rõ, cái gọi là thanh âm mê hoặc này hoàn toàn chính là sự tồn tại tựa như ma quỷ!
Cho nên trong tình huống này, phá trừ ma chướng ngược lại trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.