Hiếm khi có môi trường tu luyện tốt như vậy, Bách Lý Hồng Trang và những người khác đương nhiên sẽ không bỏ qua.
Sau khi phát hiện ra ngoài màn đêm đang bao phủ xuống thì không xuất hiện thêm nguy cơ nào khác, tất cả mọi người đều dốc hết sức bình sinh để hấp thu năng lượng.
Lúc này, tốc độ tu luyện nhanh gấp mấy chục, thậm chí là mấy trăm lần ngày thường, bọn họ thậm chí còn hy vọng màn đêm này có thể tồn tại mãi.
Không cần quá lâu, chỉ cần vài ngày thôi, tu vi của bọn họ có thể nhanh chóng đột phá.
Lại một tiếng động vang lên.
Mọi người kinh ngạc phát hiện Đế Bắc Thần lại đột phá lần nữa!
Diệu Nguyệt nhị giai!
Đến lúc này, tất cả mọi người đều ngẩn cả người.
Cho dù năng lượng hắc ám có nồng đậm thế nào đi nữa, vừa mới đột phá Diệu Nguyệt nhất giai, cũng không thể nhanh như vậy đã đột phá lên Diệu Nguyệt nhị giai chứ?
Thế nhưng, không đợi mọi người kịp hoàn hồn khỏi sự kinh ngạc này, một tiếng động đột phá khác lại truyền tới.
Bách Lý Hồng Trang cũng đã đột phá đến Diệu Nguyệt nhị giai!
Dù có đưa tay ra cũng không thấy năm ngón, mọi người vẫn không nhịn được mà nhìn về hướng Đế Bắc Thần và Bách Lý Hồng Trang.
Nếu nói sự đột phá trước đó của Bách Lý Hồng Trang có thể coi là vận may, vậy thì lần này lại đột phá nữa thì tính là trường hợp gì đây?
"Ta cảm thấy có lẽ ta chưa bao giờ hiểu rõ thuộc tính Quang Minh lợi hại đến mức nào." Một tu luyện giả không nhịn được mà cảm thán.
"Số lượng tu luyện giả có thuộc tính Quang Minh ít biết bao nhiêu? Huống hồ Bách Lý cô nương lại là Thánh nữ Quang Minh, có lẽ phương pháp tu luyện của nàng căn bản không phải là thứ mà chúng ta có thể chạm tới."
Mọi người liên tục gật đầu, tuy hoàn toàn không hiểu rõ rốt cuộc làm thế nào mà nàng đạt được điều đó, nhưng đây có lẽ chính là điểm mạnh của Thánh nữ Quang Minh.
Đế Thiếu Phong nghe những lời phán đoán hiểu lơ mơ của mọi người, trong lòng cũng không nhịn được mà buồn cười.
Nếu như mọi người biết Bắc Thần và Hồng Trang đều là tu luyện giả song thuộc tính, lúc đó chắc chắn sẽ khiến tất cả mọi người kinh ngạc đến ngây người.
Chỉ hy vọng màn đêm này có thể tồn tại lâu hơn một chút, thực lực của Bắc Thần và những người khác có thể tăng lên, thì mối đe dọa của Thanh Ma đối với bọn họ cũng có thể giảm bớt vài phần.
Bách Lý Ngôn Triệt cùng Tiểu Hắc, Tiểu Bạch cũng không hề thua kém, bám sát theo sau hai người bọn họ bắt đầu đột phá.
Là Thú vương, thiên phú tu luyện của Bách Lý Ngôn Triệt vốn chẳng thua kém bất kỳ ai, từ khoảnh khắc hắn đột phá lên Diệu Nguyệt cảnh, hắn đã nhận ra trong đầu mình có thêm một loại truyền thừa.
Hắn hiểu, đó là truyền thừa mà đời Thú vương trước đã phong ấn trong tâm trí hắn, truyền thừa dành riêng cho Thú vương.
Trên thế gian chỉ có một Thú vương, chỉ khi đời Thú vương trước sắp tử trận, đời Thú vương tiếp theo mới ra đời.
Mà Thú vương với tư cách là tồn tại mạnh mẽ nhất trong số yêu thú, tự nhiên có mạch truyền thừa của riêng mình, và truyền thừa này được phong ấn trong tâm trí mỗi đời Thú vương.
Khi tu vi đạt đến một cảnh giới nhất định sẽ nhận được một số truyền thừa, đó là phương pháp phù hợp nhất để bọn họ tu luyện.
Còn về phần Tiểu Hắc và Tiểu Bạch, sau khi trải qua chuyện hợp nhất làm một lúc trước, bọn chúng ngược lại như đã đả thông kinh mạch, thiên phú tăng cường không ít, trong việc tu luyện cũng càng thêm khắc khổ.
Dù sao, cảnh tượng suýt chút nữa phải rời xa chủ nhân năm xưa vẫn luôn ghi khắc trong lòng bọn chúng, thật sự quá đau khổ.
Muốn không để nỗi đau khổ như vậy xảy ra, chỉ có một cách duy nhất, đó chính là nâng cao thực lực!
Nếu chỉ có mấy người bọn họ thì cũng thôi đi, nhưng sau đó bọn họ lại nhận ra không ít tu luyện giả khác cũng đang đột phá.
Khoảnh khắc này, bọn họ mới phát hiện ra trong đội ngũ của mình vậy mà có không ít tu luyện giả thuộc tính hắc ám.
Kinh ngạc xong, mọi người cũng có chút ngưỡng mộ.
Cơ hội như thế này, nếu đổi lại là thuộc tính khác, bọn họ chắc chắn cũng có thể nhân cơ hội này mà nhanh chóng đột phá!
Bách Lý Hồng Trang toàn tâm toàn ý chìm đắm trong việc tu luyện, trong màn đêm này, nàng có thể hoàn toàn không chút kiêng dè!