Bóng tối này xuất hiện trong thời gian có chút vượt quá dự liệu của mọi người, nó không hề biến mất ngay lập tức, tuy nhiên, thời gian nó xuất hiện cũng không quá dài.
Khi phía chân trời xuất hiện một đạo hào quang chói mắt, bóng tối này mới tan đi vài phần.
Ngay sau đó, ánh sáng càng ngày càng rực rỡ, tỏa ra hào quang chói lọi, chói mắt bức người, khiến mọi người không khỏi nheo mắt lại.
Cảnh tượng tiếp theo lại vượt ngoài sức tưởng tượng của mọi người, chỉ thấy ánh sáng và bóng tối đang kiềm chế lẫn nhau, rạch ròi phân minh, chia cắt cả mảnh trời đất thành hai nửa.
"Trời ạ, đây là sự cạnh tranh giữa ánh sáng và bóng tối sao?"
"Cảnh tượng thật đáng sợ, dường như cả thế giới sắp bị chia cắt ra rồi."
"Vì sao Viễn Cổ Chiến Trường lại xuất hiện cảnh tượng như thế này? Điều này có ý nghĩa gì?"
Mọi người nhìn nhau, không ai biết nên giải thích chuyện này thế nào.
Bách Lý Hồng Trang cũng không hiểu rõ điểm này, nhưng điều cô quan tâm nhất lúc này không phải những chuyện đó, mà là sức mạnh ánh sáng nồng đậm này cũng đang ùa vào trong cơ thể cô.
Ban đầu hấp thu đều là sức mạnh bóng tối, mà bây giờ hấp thu lại là sức mạnh ánh sáng.
Dù là loại nào, đối với việc nâng cao thực lực của cô đều có sự giúp đỡ cực lớn.
Khó có được cơ hội như vậy, cô càng muốn dành toàn bộ thời gian cho việc tu luyện, thay vì suy nghĩ về nguyên do của tất cả những điều này.
Bởi vì, muốn suy nghĩ về điểm này thì có rất nhiều thời gian, nhưng hai loại sức mạnh này không chừng lúc nào đó sẽ biến mất.
Không chỉ Bách Lý Hồng Trang, Đế Bắc Thần và những người khác cũng ôm suy nghĩ tương tự.
Chính vì suy nghĩ này của họ, cho nên mọi người cũng chỉ có thể nhìn tu vi của họ thăng tiến không ngừng!
Diệu Nguyệt tam giai!
Diệu Nguyệt tứ giai!
Nhìn họ từng bước thăng tiến, mọi người đã kinh ngạc đến mức tê dại.
Họ chỉ nghi ngờ rằng liệu mình và Đế Bắc Thần có đang tu luyện ở cùng một thế giới hay không?
Ngày thường muốn thăng một cấp thì khó khăn biết bao?
Vào Viễn Cổ Chiến Trường đã vài tháng, trong đó người thăng được một cấp đã tính là không tệ rồi, còn có không ít người một cấp cũng chưa thăng.
Lúc này thì hay rồi, mới trong chốc lát ngắn ngủi, Đế Bắc Thần và những người khác đã một đường thăng đến Diệu Nguyệt tứ giai!
Làm gì có ai đột phá như vậy chứ?
"Trước kia ta còn cảm thấy Bắc Thần và mọi người đến bây giờ vẫn chưa đột phá đến Diệu Nguyệt cảnh là có chút kỳ lạ, bây giờ xem ra, đây mới là hậu tích bạc phát a." Lâm Đạp Tinh không nhịn được lên tiếng, gương mặt tuấn tú đầy vẻ cảm thán, tốc độ tu luyện như thế này thật sự quá khiến người ta hâm mộ.
Lâm Thiến Thiến khẽ gật đầu, "Lúc này nếu lại đụng độ Thanh Ma, không chừng có thể đánh bại hắn ta!"
"Đúng vậy." Lâm Y Y ánh mắt sáng lên, "Trước kia còn lo sẽ lại đụng độ Thanh Ma, bây giờ ta lại mong được đụng độ ngay lập tức, hắn mà thấy tu vi của nhị biểu ca và mọi người thăng tiến nhanh như vậy chắc chắn sẽ bị dọa ngốc."
"Thế nhưng... tình huống đột ngột xuất hiện này rốt cuộc có ý nghĩa gì?"
Mặc Vân Giao nhìn bầu trời rạch ròi phân minh, tình huống như vậy thật sự quá kỳ lạ.
Đây rõ ràng là sự đối kháng giữa ánh sáng và bóng tối, hắn nhớ rõ Hồng Trang trước kia từng lo lắng vấn đề này cho nên không muốn trở thành Quang Minh Thánh Nữ, nhưng may mắn là sau đó cũng không xảy ra tình huống như vậy.
Chỉ là, bây giờ đột nhiên xuất hiện một màn như vậy, chỉ hy vọng sẽ không như những gì hắn suy nghĩ.
Những người tu luyện trong toàn bộ Viễn Cổ Chiến Trường đều vô cùng chấn kinh nhìn cảnh tượng này, màu đen nồng đậm và màu trắng chói mắt, cả thế giới chỉ còn lại hai loại sắc thái này.
Sự va chạm này, quá mức khiến người ta chấn động, nhưng đồng thời cũng cho mọi người biết một tin tức.
Sức mạnh bóng tối, xưa nay vẫn luôn mạnh mẽ như vậy.
Cho dù họ có khinh miệt, coi thường sức mạnh bóng tối đến thế nào đi nữa, sự mạnh mẽ của nó vẫn luôn là điều không thể nghi ngờ.