Sau khi mọi người ngồi dậy, đều vô cùng tự giác lấy giấy bút ra, bắt đầu hỏi Bách Lý Hồng Trang nên bắt đầu chép từ chỗ nào.
Còn vì sao không hỏi Thiếu chủ? Đây không phải là chuyện thừa thãi sao!
Nhiệm vụ của Thiếu chủ đều là do Thiếu phu nhân phân phó, đương nhiên bọn họ phải nghe theo Thiếu phu nhân rồi!
Đế Bắc Thần nhìn thấy mọi người vô cùng ăn ý mà thỉnh giáo Bách Lý Hồng Trang, trên mặt cũng lộ ra vẻ hài lòng, những người này đều rất có tiền đồ nha.
Tu luyện giả của các thế lực khác sau khi chứng kiến tình huống của nhóm người Đế Bắc Thần, chỉ thấy khó mà tin nổi.
Nếu chỉ là vài người có tốc độ nhanh hơn bọn họ thì không nói làm gì, nhưng hiện tại nhìn xem, tốc độ của tất cả bọn họ đều nhanh hơn, thật quá mức kỳ lạ rồi.
Chẳng lẽ... sau khi đi theo Đế Bắc Thần, thực lực của bọn họ lại tăng tiến đến mức này sao?
Nhớ lại sự thân thiết và sùng bái mà bọn họ dành cho Đế Bắc Thần, trong lòng mọi người cũng lóe lên vô số phỏng đoán, lặng lẽ lại dấy lên một tia ghen tị.
Là tu luyện giả thuộc tính bóng tối, dù thiên phú tu luyện của bọn họ không hề yếu, nhưng ngày thường khó tránh khỏi phải chịu sự khinh miệt, thế nhưng cảm giác đường đường chính chính như nhóm người Hoàng Phủ Đình thật sự khiến bọn họ vô cùng ngưỡng mộ.
Đây là một cảm giác đã lâu không thấy, trước đây bọn họ luôn có cảm giác mình phải trốn chui trốn lủi trong bóng tối, còn nhìn thấy nhóm người Hoàng Phủ Đình, ai nấy đều thản nhiên như vậy, hoàn toàn không có chút che giấu nào.
Cảm giác này giống như là... dường như bọn họ căn bản không cảm thấy thuộc tính bóng tối có gì không thể gặp người.
Không sai! Chính là như vậy!
Đây chính là điều bọn họ vô cùng khao khát!
Không có kỳ thị, không có ánh mắt khinh miệt cũng không có sự giễu cợt, bọn họ tụ tập cùng nhau sưởi ấm cho nhau, ngay cả Quang Minh Thánh Nữ cũng không hề có bất kỳ thành kiến nào với bọn họ.
Cảnh tượng như thế này, nếu không phải tận mắt chứng kiến, bọn họ căn bản không thể tin tất cả là sự thật.
Thế nhưng, chính khung cảnh này khiến bọn họ không khỏi khao khát từ tận đáy lòng.
Nếu bọn họ cũng có thể trở thành một phần trong đó thì tốt biết bao?
Một lần nữa nhìn về phía người đàn ông như thiên thần kia, trong lòng mọi người cũng nảy sinh một tia ngưỡng mộ.
Trong số rất nhiều tu luyện giả thuộc tính bóng tối, Đế Bắc Thần vốn đã là người độc nhất vô nhị, là sự tồn tại xuất chúng nhất.
Đi theo anh ấy, bọn họ không cần phải khổ sở chống đỡ trong môi trường hiện tại nữa, bọn họ có thể đường đường chính chính giao lưu với đồng bạn.
Cho dù có cần phải rời khỏi nơi bọn họ đang ở, thì cũng sẽ không chút do dự. Dù sao thì từ khi thuộc tính bóng tối thức tỉnh, bọn họ đã tự mình tách biệt rồi.
Đế Bắc Thần chú ý tới ánh mắt của những tu luyện giả này, đôi mắt tuấn tú thâm sâu tựa biển khơi lặng lẽ lóe lên một tia tinh quang, nhưng lại không nói gì cả, mà giả vờ như không biết, tiếp tục chép lại nội dung trên vách tường.
Hiện nay, số lượng tu luyện giả thuộc tính bóng tối dưới trướng anh tuy không mở rộng thêm, nhưng sau lần hành động này, lòng tin giữa mọi người đã tăng lên đáng kể so với trước kia.
Đối với những tu luyện giả muốn gia nhập sau này, anh chắc chắn phải sàng lọc kỹ càng, không phải ai cũng có thể gia nhập.
Những người trước mắt này đến từ các thế lực khác nhau, phức tạp đan xen, không ai có thể xác định được là chân tâm hay giả ý.
Nếu tin tức này bị tiết lộ trước khi Hắc Ám Thánh Hội được thành lập, đối với bọn họ mà nói thì tuyệt đối không phải chuyện tốt. Anh, sẽ không mạo hiểm chuyện này.
Tuy vách tường đại điện vô cùng rộng lớn, nội dung trên đó lại vô cùng phong phú, nhưng dưới sự chung tay chép lại của nhiều tu luyện giả như vậy, tốc độ cũng rất nhanh.
Chỉ cần tiếp tục như thế này, chẳng bao lâu nữa là có thể chép lại hết nội dung trên này.
Tuy nhiên, ngày vui ngắn chẳng tày gang. Sau khi mọi người dần thích nghi được với áp lực, khôi phục khả năng hành động, đột nhiên, một cơn đau lan tỏa từ trong cơ thể mỗi người.