Không chỉ Tiêu Sắt Vũ, một số tu luyện giả cũng lần lượt lấy giấy bút ra.
Tuy nói bọn họ không trông mong mình có thể lợi hại như Bách Lý Hồng Trang, nhưng nếu bọn họ cũng có thể lĩnh hội được một vài điều từ đó, thì lợi ích chắc chắn sẽ lớn hơn việc tu luyện ở đây.
Giờ phút này nhìn Bách Lý Hồng Trang, bọn họ có thể cảm nhận được khí tức của nàng dường như càng thêm thuần khiết hơn so với bình thường.
Đế Thiếu Phong và nhóm người khi nhìn thấy cử động của mọi người, khóe môi cũng hơi co giật, đám gia hỏa này quả thực đúng là gió chiều nào theo chiều ấy mà.
"Đúng là ảo tưởng sức mạnh, cũng không thèm nghĩ xem thiên phú trên quang minh thuộc tính của Hồng Trang cao đến nhường nào, bọn họ căn bản không thể so bì được đâu."
Thượng Quan Doanh Doanh lắc đầu, nàng rất rõ khoảng cách giữa mình và Hồng Trang, cho nên chẳng nghĩ ngợi gì nữa mà tiếp tục tu luyện.
Lần này đến chiến trường viễn cổ, chỉ riêng việc có được truyền thừa của hồ tâm đình đối với nàng mà nói đã là chuyện cực kỳ may mắn rồi.
Bây giờ lại còn có cơ hội nâng cao tu vi, kỳ ngộ bực này so với việc tu luyện ở bên ngoài thì không biết mạnh hơn bao nhiêu lần.
Thực ra điều nàng muốn làm bây giờ chính là nắm bắt cơ hội, nhanh chóng đột phá!
Đế Bắc Thần trong quá trình sao chép này cũng đồng thời nhập định, lực lượng quang minh nồng đậm phiêu tán xung quanh thân thể hắn, rực rỡ mà chói lọi.
Một đầu tóc đen mượt buông xõa xuống, quấn quýt lộng lẫy, thân hình gầy gò nhưng thẳng tắp ngồi xếp bằng, thấu ra khí tức thánh khiết ngạo nghễ.
Đôi mắt thâm thúy tự tin kiêu ngạo, bá khí tôn quý, khí thế cao cao tại thượng kia lại càng tựa như thần minh, toàn thân tỏa ra hào quang chói lọi rực rỡ.
Mọi người nhìn hai bóng dáng màu trắng tựa trích tiên kia, chỉ cảm thấy hai người này vốn dĩ chính là cặp đôi thần tiên, hoàn toàn không dính chút hơi thở phàm tục nào.
Mặc Vân Giao nhìn khung cảnh chói lọi ấy, đôi mắt thâm trầm xẹt qua một tia phức tạp cùng ảm đạm, nhưng rất nhanh, hắn liền thu xếp lại tâm trạng của mình, một lần nữa bắt đầu tu luyện.
Tiêu Sắt Vũ vừa sao chép văn tự, trong đầu vừa thầm nghĩ nhất định phải nhanh chóng nhập định.
Chỉ có như vậy, cô ta mới có thể khiến mọi người nhìn nhận lại mình một lần nữa.
Nghĩ đoạn, cô ta lại nhìn sang Thanh Ma ở bên cạnh.
Thanh Ma ngay từ đầu vẫn luôn sao chép ở đây, trong tất cả mọi người chỉ có hắn và Bách Lý Hồng Trang làm cùng một hành động, điều này có phải có nghĩa là Thanh Ma cũng biết được lợi ích của việc sao chép hay không.
"Lăng Tuân, phải sao chép bao lâu mới có thể nhập định?"
Nghe vậy, Thanh Ma cạn lời liếc nhìn Tiêu Sắt Vũ một cái, "Nhập định là xem cơ duyên, vốn dĩ không có quá nhiều liên quan đến việc sao chép."
Người phụ nữ này sinh ra cái đầu lừa đấy à?
Mặc dù hắn cũng có chút kinh ngạc khi Bách Lý Hồng Trang và Đế Bắc Thần có thể nhập định vào lúc này, nhưng cũng hiểu được tạo nghệ của hai người này trên quang minh thuộc tính tuyệt đối vượt xa người khác.
Sau khi nắm giữ ký ức của Quân Lăng Tuân, hắn cũng biết Bách Lý Hồng Trang chính là quang minh thánh nữ.
Vốn dĩ hắn chẳng thèm coi trọng cái gọi là quang minh thánh nữ của thượng tầng giới, nhưng bây giờ xem ra, quả thực cũng có chút bản lĩnh.
Đợi đã!
Ánh mắt Thanh Ma chợt biến đổi.
Tạo nghệ trên quang minh thuộc tính vượt xa người khác?
Điều này sao có thể?
Thanh Ma dời ánh mắt sang người Đế Bắc Thần, tên gia hỏa này chẳng phải là hắc ám thuộc tính tu luyện giả hay sao?
Làm sao hắn có thể nhập định ở quang minh thần điện được chứ?
Thanh Ma chỉ cảm thấy đầu óc mình có một thoáng mơ hồ, khoảnh khắc sau, cuối cùng hắn cũng nghĩ đến một đáp án khả thi.
Đế Bắc Thần tuyệt đối không chỉ có hắc ám thuộc tính, rất có khả năng hắn đã đồng thời thức tỉnh quang minh thuộc tính!
Tiêu Sắt Vũ thấy Thanh Ma nói chuyện với mình được nửa chừng thì bỗng nhiên khựng lại, không nhịn được vươn tay quơ quơ trước mắt hắn, "Lăng Tuân, anh bị làm sao vậy? Anh đang nghĩ cái gì thế?"
Lúc này Thanh Ma mới hồi thần lại, biểu cảm lại giống như nhìn thấy ma vậy.