Chương 7028: Phán đoán, Dương Lăng Phong!
Sau khi uống nửa quả Thánh Linh Quả, Dương Thấm Tuyết và Dương Lăng Phong liền cùng nhau bắt đầu bế quan.
Những yêu thú khác sau khi chia nhau Thánh Linh Quả thì vẫn còn cơ hội ở lại Thánh Giới tu luyện ba tháng, ngoài ra, những yêu thú khác đều phải rời đi trước.
Trong Hồ Ly, Sư Tử và Đại Bằng Điểu thì chỉ có Hồ Ly nhận được Thánh Linh Quả, nhưng Sư Tử và Đại Bằng Điểu đối với chuyện này cũng không hề hâm mộ.
Bởi vì, sau này bọn chúng đều có thể ở lại Thánh Giới.
Yêu thú ở phía nam bờ sông lần lượt chúc mừng, mỗi khi đại môn Thánh Giới mở ra, yêu thú có thể ở lại đây vô cùng ít ỏi, phàm là yêu thú thành công đều sẽ trở thành đối tượng mà tất cả yêu thú hâm mộ.
Lần này cả ba con bọn chúng đều có thể ở lại, ai cũng biết chuyện này không thể tách rời mối quan hệ với Bách Lý Hồng Trang.
"Vận khí của Hồ Ly và mấy con kia thật tốt quá, sau này có thể ở lại đây rồi."
"Không có cách nào, chúng ta không có vận may này, nhưng như thế này cũng rất tốt, nói không chừng lần tới lúc đến tham gia khảo hạch, Hồ Ly và mấy con kia vẫn có thể nhớ tình xưa mà giúp đỡ chúng ta."
Duy chỉ có đám yêu thú ở phía bắc bờ sông giống như cà tím bị sương đánh, lần này bọn chúng đã thua triệt để.
Bách Lý Hồng Trang và Đế Bắc Thần thì ngày ngày đều tu luyện dưới cây Thánh Linh, ở nơi này, tốc độ tu luyện không thể nghi ngờ là nhanh nhất.
Bất quá, hai người vẫn luôn chú ý đến tình hình của gia tộc, Tiểu Hắc và Tiểu Bạch ngày ngày bận rộn ở hai nơi, chuyên trách truyền đạt tin tức.
Trong chớp mắt, thời gian một năm vụt trôi qua.
Dưới cầu Thồng Vồng, Dương Lăng Phong tựa nghiêng người vào cây liễu, hai tay khoanh trước ngực, nhướng mày nói: "Hồng Trang vẫn đang bế quan sao?"
Đế Bắc Thần gật đầu.
"Không phải chứ?" Dương Lăng Phong xị mặt xuống, "Cô ấy gần như bế quan suốt một năm nay đấy, đây chẳng lẽ là mị lực của tu luyện? Sao ta mãi mà không thể thể ngộ được?"
"Hồng Trang đây là vì muốn xung kích sơ tiên cảnh, khó khăn lắm mới có môi trường tu luyện tốt thế này, tự nhiên phải dốc sức thử một lần." Dương Thấm Tuyết lên tiếng nói, "Ngươi cũng không nghĩ xem bản thân mình đã tốn bao nhiêu năm để đột phá sơ tiên cảnh chứ?"
"Dù sao bây giờ cũng đã đột phá rồi." Dương Lăng Phong cười hì hì, "A tỷ, ngươi phải cố gắng lên đấy!"
Dương Thấm Tuyết ghét bỏ nhìn Dương Lăng Phong một cái, từ khi tên này đột phá vào nửa năm trước thì liền cực kỳ đắc ý, ngặt nỗi bản thân cô ấy tạm thời lại không thể đột phá, cho nên cũng đành phải nhịn.
Dương Lăng Phong bước đến bên cạnh Đế Bắc Thần, một tay ôm lấy bả vai hắn, nói: "Bắc Thần, ta nói cho ngươi biết tu luyện này, không phải một sớm một chiều là có thể thành công."
Mặc dù môi trường ở đây rất tuyệt, tốc độ đề cao tu vi cũng rất nhanh, nhưng cái cửa ải sơ tiên cảnh này bản thân nó vốn dĩ đã rất khó đột phá.
Tu luyện giả dù có thiên tài đến đâu đi nữa cũng không thể đột phá nhanh chóng được, chi bằng để Hồng Trang như thế này, chẳng bằng bồi dưỡng thêm bên cạnh ngươi.
Cuộc sống này mà, tuyệt đối không thể toàn là tu luyện được."
"Theo ta thấy, muốn đột phá sơ tiên cảnh này, nếu không có mấy chục năm thì tuyệt đối không thể nào." Dương Lăng Phong quay đầu nhìn về phía sau, "A tỷ, ngươi nói có đúng không?"
Dương Thấm Tuyết trầm ngâm gật đầu, "Cũng đúng."
Cho dù là cô ấy hay Lăng Phong thì đều dừng lại ở cảnh giới này trọn vẹn mấy chục năm, tình huống giống như Bắc Thần đây tuyệt đối là có một không hai.
Một luồng khí tức đột phá từ đằng xa truyền đến.
Nguyên lực nồng đậm ngưng kết trên bầu trời, giống như những đám mây ngưng tụ thành thực chất.
Là người từng đột phá, Dương Lăng Phong chỉ nhìn lướt qua là đã biết đây là tình huống chỉ xuất hiện khi đột phá sơ tiên cảnh.
"Di... Chẳng lẽ trong Thánh Giới vẫn còn yêu thú muốn đột phá sơ tiên cảnh sao?" Dương Lăng Phong có chút nghi hoặc nhìn về phương xa, trong đầu nghĩ đến đám tiểu thú gần đây.