"Tên này chính là dựa vào Thanh Tế, Ninh gia hiện nay mới có thể có được địa vị như vậy. Bây giờ Thanh Tế chết rồi, hắn đương nhiên phải nghĩ cách tìm lại chỗ dựa, nếu không Ninh gia sẽ hoàn toàn xong đời."
"Tuy nhiên, tên này bây giờ cũng coi như là cùng đường bí lối rồi, vậy mà lại muốn chiêu mộ kẻ thù từng đắc tội trước đây, khả năng sợ là không lớn đâu nhỉ?"
"Chưa chắc đâu, thủ đoạn của lão hồ ly này nhiều lắm, biết đâu chừng thực sự có thể bị hắn thuyết phục, nếu không năm xưa Thanh Tế cũng không thể nào bị hắn mời đến."
Sắc mặt mọi người đều vô cùng phức tạp, khó khăn lắm mới có cơ hội lật đổ Ninh gia, nếu thực sự bị Ninh Khải Ung thuyết phục, vậy thì sau này Ninh gia đúng là muốn một tay che trời ở Bình Phong thành này rồi.
Thế nhưng, ngay lúc mọi người đang cực kỳ lo lắng, đột nhiên, một giọng nói bất hòa trực tiếp cắt ngang lời Ninh Khải Ung.
"Cái lão già không biết xấu hổ nhà ngươi, thái độ trước đây đối với ta thế nào ta vẫn còn nhớ rõ mồn một, chớp mắt cái đã muốn kéo gần quan hệ với chúng ta, ngươi nằm mơ đi!"
Ôn Tử Nhiên không nhịn được mà nhảy dựng lên, hắn suýt nữa bị lão già mặt dày vô sỉ này làm cho kinh ngạc, trước đây chuyện xấu gì cũng làm hết rồi, bây giờ chỉ bằng một câu nói này mà muốn phủi sạch trách nhiệm ư? Thật là nực cười!
Đang vắt óc suy nghĩ cách thuyết phục, Ninh Khải Ung cũng bị tiếng quát của Ôn Tử Nhiên làm cho giật mình, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng khó coi, sao hắn lại quên mất thằng nhóc hay gây sự này chứ...
"Công tử, vừa rồi..."
"Bắc Thần, tuyệt đối không được để ý đến lão già này!" Ôn Tử Nhiên nhìn về phía Đế Bắc Thần, thái độ vô cùng kiên quyết.
Đế Bắc Thần cười nhạt một tiếng, "Được."
"Tử Nhiên!"
Một bóng người lao nhanh đến bên cạnh Ôn Tử Nhiên, Ôn Tử Nhiên ban đầu giật mình, sau khi cảm nhận được hơi thở quen thuộc kia mới thả lỏng, trên mặt cũng lộ ra nụ cười vui mừng.
"Doanh Doanh, sao nàng lại quay về?"
Trước khi xông vào, hắn rõ ràng đã dặn dò Doanh Doanh không được tiếp tục ở lại đây, lúc nãy mãi không thấy nha đầu này đâu, hắn còn tưởng rằng nha đầu này hiếm hoi lắm mới nghe lời mình một lần, không ngờ chớp mắt một cái lại xuất hiện rồi.
Thượng Quan Doanh Doanh đôi mắt ngân ngấn lệ, "Ta nhờ người giúp truyền tin rồi, sau đó lập tức chạy tới đây."
Bảo nàng biết rõ mọi chuyện sẽ xảy ra mà còn phải rời đi, đó là điều nàng căn bản không làm được.
Cho dù có phải liều mạng ở đây, ít nhất bọn họ cũng ở bên nhau.
Chia lìa như vậy dù có thể sống một người, nhưng như thế thì có ý nghĩa gì chứ?
Ôn Tử Nhiên đưa tay lau đi nước mắt nơi khóe mắt Thượng Quan Doanh Doanh, "Đừng khóc nữa, bây giờ chẳng phải mọi người đều bình an vô sự sao?"
"Phải rồi." Thượng Quan Doanh Doanh vừa khóc vừa cười, hỷ nộ ái ố như thế này thật là...
"Vị công tử này, chi bằng chúng ta nói chuyện đàng hoàng chút đi?" Ninh Khải Ung vẫn không cam tâm, "Việc này thực ra cũng chưa gây ra tổn hại quá lớn, tất cả vấn đề này chúng ta đều có thể nghĩ cách bù đắp."
Đế Bắc Thần thản nhiên nhìn Ninh Khải Ung, sát ý trong đáy mắt sôi trào.
Ninh Khải Ung tâm thần chấn động, những lời định thốt ra cũng khựng lại, không dám nói thêm nữa.
"Ninh gia chủ, xem ngài nói kìa, vừa nãy ngài còn hận không thể giết chết tất cả bọn họ, giây sau đã đổi chiều gió, thay đổi thực sự quá nhanh, khiến người ta rất nghi ngờ bản tâm của ngài đấy."
Một nam tử chậm rãi đi từ bên ngoài vào, nam tử thân hình hơi béo, trên mặt thoáng hiện nụ cười nhàn nhạt, trông có vẻ không chút sát thương nào.
Tuy nhiên, người ở Bình Phong thành đều biết người này không hề đơn giản, hắn chính là gia gia chủ Khương gia - Khương Nghịch.