"Chỉ cần ta có thể xuyên qua tầng kết giới này, ta sẽ xuất hiện bên cạnh chủ nhân."
"Chủ nhân, người chỉ cần giữ lấy cái này, một ngày nào đó ta nhất định sẽ xuất hiện! Người yên tâm, Bảo Bảo sẽ cố gắng!"
Đế Bắc Thần nghe Bảo Bảo không ngừng giải thích, trong lòng vẫn còn mơ hồ chưa hiểu hết.
Chàng biết chân thân của tên nhóc này không ở đây, trong thời gian ngắn e là không thể xuất hiện trước mặt chàng, nhưng chắc chắn một ngày nào đó sẽ đến tìm chàng.
Thế nhưng, chàng hoàn toàn không biết cái gọi là Bảo Bảo này từ đâu chui ra, vì sao lại khẳng định chàng chính là chủ nhân.
"Tại sao ta không nhớ ngươi? Có phải ngươi nhận nhầm rồi không?" Đế Bắc Thần hỏi.
"Hống ——" Ưng ưng ưng, người ta mới không nhận nhầm đâu.
"Ngươi có thể đừng khóc nữa được không?"
"Hống ——" Không được.
"Hống ——" Ta biết chủ nhân chỉ là quên mất rất nhiều chuyện trước kia, nhưng không sao cả, chỉ cần phong ấn được mở ra, chủ nhân nhất định sẽ nhớ lại, đến lúc đó người sẽ biết mình thích Bảo Bảo đến nhường nào!
Đế Bắc Thần rơi vào trầm tư, kể từ sau khi mở ra gia tộc truyền thừa, chàng liền cảm thấy có rất nhiều điểm kỳ lạ căn bản không thể giải thích được.
Màn trước mắt này lại càng kỳ lạ hơn, nhưng chàng cảm thấy yêu thú mạnh mẽ như vậy không thể nào nhận sai người, chẳng lẽ bản thân thực sự đã quên mất chuyện gì đó sao?
Chỉ là, từ nhỏ đến lớn, chàng chưa từng bị mất trí nhớ, Loạn Tiên Vực cũng chưa từng tới bao giờ, những chuyện này căn bản không thể giải thích được.
"Ngươi có thể nói cho ta biết, rốt cuộc ta là người như thế nào không?"
"Hống ——" Chủ nhân, chuyện này ta không thể nói.
"Tại sao?"
"Hống ——" Đây là điều chủ nhân từng dặn dò ta.
"Vậy ngươi có thể đổi một cái tên khác không?"
"Hống ——" Người ta rất thích cái tên Bảo Bảo tiểu khả ái này.
Bách Lý Hồng Trang cùng đoàn người ở bên ngoài thỉnh thoảng lại nhìn về phía sơn động, kể từ sau khi Đế Bắc Thần đi vào, bên trong liền yên tĩnh như thể chưa từng có ai vào đó vậy.
Bất luận họ cố gắng thế nào, tinh thần lực cũng không cách nào lan tràn vào trong nửa phần, cũng căn bản không thể dò xét được tình hình bên trong.
"Các ngươi nhìn xem, bọn họ ở đằng kia."
"Đội ngũ của bọn họ hình như thiếu một người, không lẽ mất mạng rồi?"
"Các ngươi có để ý không? Bọn họ hình như đang canh giữ sơn động đó, liệu có phải bên trong có bảo bối gì không?"
Những tu luyện giả đi theo sau nhìn về phía sơn động xa xa, trong đáy mắt hiện lên một tia ánh sáng thèm khát.
Họ hiểu rất rõ giao dịch với Độ Tiên Vực quan trọng thế nào đối với Lưu Cận và những người khác, vào lúc này mà bọn họ lại canh giữ trước một sơn động, điều này tuyệt đối có ẩn tình.
"Theo ta thấy, người đó chắc chắn đã đi vào trong động rồi, còn những người khác chính là đang ở đây đề phòng chúng ta."
"Vậy chúng ta phải làm sao? Đồ tốt không thể để rẻ cho bọn họ được."
"Theo ta thấy, chúng ta cứ thừa cơ xông vào!"
Bách Lý Hồng Trang sớm đã chú ý tới từ khi những tu luyện giả phía sau vừa xuất hiện, tỉ mỉ quan sát một chút, nàng phát hiện đối phương sau khi tử trận một người vẫn còn lại chín người, số lượng này rõ ràng đông hơn bọn họ.
Đại khái cảm nhận tu vi một chút, may mắn là đối phương chỉ có một cao thủ ở Sơ Tiên Cảnh, đối với bọn họ mà nói cũng không có áp lực gì.
Nghĩ tới đây, Từ Thận trước đó chỉ là chuẩn bị để đối phó Lưu Cận, căn bản không hề nghĩ tới nàng và Bắc Thần sẽ xuất hiện ở đây, cho nên mới tồn tại sai lầm.
Lưu Cận đứng dậy, lạnh lùng nhìn chín người phía sau, "Đã tới rồi, thì cần gì phải che che giấu giấu."
Nghe vậy, chín người phía sau cũng đường hoàng đi tới, hoàn toàn không chút sợ hãi.