“Ngày mai phải làm sao đây?”
Bách Lý Hồng Trang có chút sầu não, chuyện ứng phó với phụ nữ... nàng quả thật không thạo chút nào.
Nhìn vẻ mặt cười cợt của người đàn ông kia, rõ ràng Cổ Kiến đã để mắt tới người phụ nữ này một thời gian rồi, thật vất vả mới tìm được, nếu nàng nói không cần, e là cũng không hợp tình hợp lý.
Còn nếu để người phụ nữ kia ở lại, thì lại càng phiền phức hơn.
Hiện tại bọn họ cần giải quyết rất nhiều việc, còn phải đề phòng người phụ nữ đó, quả thật rất phiền.
“Hay là ta cứ nói ta đã chấm Tiêu Sắt Vũ rồi, không có hứng thú với những người phụ nữ khác?” Bách Lý Hồng Trang hỏi.
Đế Bắc Thần nhìn Bách Lý Hồng Trang, suy nghĩ một lát rồi nói: “Với tính cách của Cổ Kiến, hắn tuyệt đối sẽ không từ chối, đường đột từ chối có lẽ sẽ hơi kỳ quặc.”
“Vậy ta phải làm sao?” Nàng hoàn toàn không có hứng thú với phụ nữ.
“Ngày mai để Cung Tuấn đóng giả làm Cổ Kiến vậy.” Đế Bắc Thần nói.
Lời vừa nói ra, Bách Lý Hồng Trang gật đầu với vẻ mặt kỳ quặc: “Xem ra Cung Tuấn đi theo chúng ta tới đây cũng vẫn có chút tác dụng.”
Nếu không có Cung Tuấn, người phụ nữ này đối với bọn họ đã là một nan đề lớn, nhưng nghĩ lại nan đề này đối với Cung Tuấn mà nói thì chẳng phải vấn đề gì cả.
“Tên Cổ Kiến này hôm nay thật kỳ lạ, ngày thường có cơ hội như thế này nhất định sẽ nghĩ trăm phương ngàn kế để vòi vĩnh chúng ta một khoản, hôm nay lại không nhân cơ hội bớt xén, làm ta hơi kinh ngạc đấy.” Lôi Quân nghi hoặc nói.
“Có lẽ hắn cũng hiểu mình làm như vậy quả thực hơi quá đáng.”
Lôi Quân lắc đầu: “Cái này thì ta không tin, nhưng cũng may là Kỷ Xuyên đáng tin cậy, chuyện này chắc cũng là do Kỷ Xuyên phân phối.”
“Cũng đúng, thật không hiểu tại sao Kỷ Xuyên lại hợp tác với Cổ Kiến, tên này thực sự quá phiền phức.”
“Sau này cứ cố gắng giữ quan hệ tốt với Kỷ Xuyên đi, chúng ta hợp tác cũng mới được hai năm thôi, sự tin tưởng lẫn nhau vẫn chưa đủ, đợi thời gian lâu hơn, chúng ta biết đâu có thể thay thế được Cổ Kiến, từ đó nắm được toàn bộ kênh phân phối cũng không chừng.”
“Ngươi nói xem rắc rối của Kỷ Xuyên đã giải quyết xong chưa? Mấy hôm trước ta thấy hắn lúc nào cũng mang vẻ mặt sầu muộn, nhưng hôm nay nhìn thấy thì hình như hắn không còn bận tâm nữa, chẳng lẽ là nghĩ ra cách rồi?”
“Ta thấy chưa chắc, thời gian ngắn như vậy thì nghĩ ra được cách gì, đối phương chính là nhìn trúng mỏ quặng số mười ba của hắn có tỷ lệ khai thác cao, cho nên mới muốn cướp lấy công việc béo bở này mà thôi. Nếu thực lực của Kỷ Xuyên không đủ, thì cũng đành chịu thôi.”
“Chúng ta cố gắng giúp hắn một chút đi, Kỷ Xuyên mà bị chơi xấu thì đối với chúng ta cũng chẳng có lợi lộc gì cả...”
Hôm sau, Bách Lý Hồng Trang dậy từ sớm để quan sát tình hình xung quanh mỏ quặng, những tu luyện giả khai thác mỏ đã bị gọi dậy từ sớm tinh mơ để vào mỏ, yêu cầu mỗi ngày cũng tương đương với yêu cầu khai thác mỏ lúc bọn họ mới bắt đầu.
Cung Tuấn gật đầu với Bách Lý Hồng Trang xong liền tiến vào trong mỏ quặng, Bách Lý Hồng Trang nhìn quanh bốn phía, suy tính xem làm thế nào để tiếp cận Cung Tuấn, từ đó hai người đổi thân phận cho nhau.
“Lôi Quân bọn họ chắc sẽ không đưa người tới nhanh như vậy đâu.”
Đế Bắc Thần nhận ra vẻ mặt hơi phức tạp của Bách Lý Hồng Trang, giọng nói cũng vang lên.
Bách Lý Hồng Trang khẽ gật đầu: “Một lát nữa ta sẽ nói đi đến mỏ quặng kiểm tra tình hình, rồi nhân cơ hội đổi người là được.”
Thế nhưng, ngay khi hai người dùng xong điểm tâm, Bách Lý Hồng Trang chuẩn bị đi vào mỏ quặng, thì một đội người lại đi tới.
“Kỷ Xuyên, ngươi cân nhắc thế nào rồi?”
Người đàn ông dẫn đầu cao lớn vạm vỡ, trông cực kỳ khỏe mạnh, lúc này đang nhìn xuống Đế Bắc Thần, trong lời nói lộ rõ ý đe dọa.