o )
( o
)
O
)
) o
o
O o
o )
(
TRĂM ĐẦU MỐI
Anh nhớ em nhiều em biết không
Làm sao gỡ được mối duyên lòng
Khỏang trăm đầu mối tơ sâu chặt
Độ chục sợi dây lạt xích vòng
Mối cột trái tim nghìn nút kết
Mối che ánh mắt vạn tơ hồng
Mối đan lưới mộng gông vào cổ
Mối trói bước chân ở góc phòng
Trần Mạnh Hùng
(____________________)
LƯ TRẦM HƯƠNG
LƯ TRẦM HƯƠNG
}{ }{ }{
Mai sau dầu có thế nào
Đốt lò hương ấy, so tơ phím này
Trông ra ngọn cỏ lá cây..
Thấy hiu hiu gió thì hay..."hồn" về
Kiều
Nguyễn Du
BĂN KHOĂN
Lời nói của anh tin được không ?
Lấy chi để thử chốn tâm lòng
Cho em dây xích ôm chân lại
Anh vẫn tuột tay dẫu chục vòng
Ngọn gió vô tình ai trói được
Lư hương nhạt nghĩa chạnh phai hồng
Câu kiều vận mệnh ai đều biết
Bia miệng trơ trơ cảnh lạnh phòng
YeuDieuLongNu
kính chúc huynh nà...
-AI NÓI CUỘC TÌNH NHƯ THẾ CỜ NHỈ...?
Có Cũng Như Không
Em hỏi anh - tin có được không
Làm sao mà nói có, hay không.
Nói rằng tin được, càng nghi vấn.
Bảo chẳng gì đâu, có dối không
Cứ cố tin đi đừng hỏi nữa.
Có sao nói vậy chẳng thà không
Có không... không có , tin lần cuối.
Chuyện đến thế này có thích không.
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
![[:@]](/images/smiley/s6.gif)