📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Đường

BẢN NHÁP THƠ ĐƯỜNG XƯỚNG-HỌA

7.791 trả lời, 704.988 lượt xem — Trang 131 / 260
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-25 03:59:45Trần Mạnh Hùng>
Kính mời

MUÔN THUỞ 1

Người yêu ơi! Nhớ nhung muôn thuở
Thuở học trò chân sáo thấp cao
Thuở dại khờ hương thơm má phấn
Thuở trinh nguyên ngọt lịm môi đào
Thuở hồn nhiên đắm say chưa trọn...
Thuở mộng mơ ngây ngất ước ao...
Thuở hẹn hò tình yêu chợt đến
Thuở thương em cuống quýt xanh xao
Trần Mạnh Hùng


MUÔN THUỞ 2

"Người yêu ơi ! Nhớ nhung muôn thuở."
Ánh mắt nào đưa đón, đón đưa.
Làn tóc nào đan dài nỗi nhớ.
Bờ môi nào kết nụ ươm mơ.
Vòng tay nào chắt chiu ân ái.
Lời nói nào chia xẻ lẳng lơ.
Anh nhớ em xoay tròn khép kín.
Anh yêu em quay quắt bơ phờ.
Trần Mạnh Hùng
1-2007


MUÔN THUỞ 3

" Thuở hoc trò chân sáo thấp cao."
Tung tăng đuổi bắt lá vàng chao.
Vờn quanh gót ngọc vương màu nắng.
Bám nhẹ tóc mây óng ánh sao.
Trong vắt bầu trời - trong mắt biếc.
Mộng còn bỏ ngõ - mộng chưa trao
Giọng cười rạng vỡ không vương vấn.
Sảng khoái lòng riêng vị ngọt ngào
TMH


MUÔN THUỞ 4

“Thuở dại khờ hương thơm má phấn”
Thuở trăng tròn  mới chớm mười ba
Áo dài ngượng nghịu theo ô nhảy.
Sách vở hồn nhiên với bướm hoa
Tóc búp bê bay mùi mực tím
Mắt bồ câu đậm nhớ hàng qùa
Tan trường những buổi chiều bên phố
Có kẻ nối theo, nối thiết tha
1-2007

MUÔN THUỞ 5

"Thuở trinh nguyên ngọt lịm môi đào."
Từng bước ngượng ngùng với guốc cao.
Duyên dáng nụ cười e ấp gởi.
Mộng mơ ánh mắt vụng về trao.
Phấn son trang điểm còn xa lạ.
Sách vở miệt mài những ước ao.
Áo trắng học trò thơm phấn trắng.
Sân trường tíu tít chuyện ngày sau
Trần Mạnh Hùng
 
MUÔN THUỞ 6
 
" Thuở hồn nhiên đắm say chưa trọn.
Đương độ trăng thề tuổi nhớ thương.
Ngơ ngác mắt nai phơn phớt phấn.
Thướt tha dáng liễu mượt mà hương.
Thơ tình viết vội không ngày gởi.
Sách vở lạnh tênh nhớ lớp trường.
Những buổi chiều về từng bước chậm.
Như chờ ai đó đợi bên đường.
Trần Mạnh Hùng

 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0




Thân chào Phú Ông,
 
Câu chúc chỉ là đùa chơi năm mới cho bạn "chở củi về rừng" ấy mà.
Ngoài ra có chút hiểu lầm nhưng lại hóa ra hay.
Số là trước tôi viết câu Thực thứ hai là :
 
Mà bận lòng ni lúc phải đi ?
 
đối nghĩa đối chữ "đến" với "đi" nghe rất ngon lành.
Nhưng "vần" thì không ngon mấy nên đổi lại là "lúc nghỉ chơi", cách nói không nghiêm trang đứng đắn bằng hai chữ "mãn đời" của bạn dùng.
Ghi nhận vậy cho những cơ hội về sau. Con giờ thì bài đã được họa nhiều rồi, không tiện sửa vần.
Thân mến,
LCR



[/align]
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0




Xin phép Repost chung toàn bộ các đoạn liên hoàn :
 
THƠ ÐẾN MANG THEO...
 
1.THƠ ÐẾN MANG THEO chút ngậm ngùi
Khi buồn man mác lại khi vui
Nhớ ai thao thức dường ai nhớ
Say mộng chập chờn giấc mộng say
Thu đến thu đi đầy nuối tiếc
Ðông qua đông lạnh lẫn đêm ngày
Tình xuân năm cũ nay còn mấy
Xa khuất chân trời cánh nhạn bay!
 
2.XA KHUẤT CHÂN TRỜI cánh nhạn bay!
Xuân nầy thương nhớ với ai đây ?
Quay về cố quận tình chia sớt
Gửi lại quê người giấc tỉnh say
Thơ viết trăm câu lời vẫn một
Ðường đi khác hướng bạn phân hai
Bâng khuâng dạo bước vườn thơ lạnh
Tiếc thuở xa xưa với những ngày...
 
3.TIẾC THUỞ XA XƯA với những ngày...
Câu thơ mua lấy miệng ai cười
Kẻ tung người hứng lời thân mật
Nghĩa kết tình trao chữ thắm tươi
Xướng họa chung vui đường một lối
Trẻ già cùng nói giọng đôi mươi
Dấu xưa nỗi nhớ luôn còn đó
Nhắc lại ngày vui của một thời.
 
4.NHẮC LẠI NGÀY VUI của một thời
Sòng đời thua nhẳn cả thơ ngây*
Chơi cùng bạn trẻ lây tình trẻ
Uống với người say mượn nết say
Mơ một đêm xuân hồn trải đất
Theo vầng trăng hạ bóng tung trời
Ðường lên cung Quảng dường gang tấc
Nối mộng sông hồ dẫu trắng tay!
* thơ Tạ Ký
 
5.NỐI MỘNG SÔNG HỒ dẫu trắng tay
Ði từ góc bể đến chân mây
Vui vầy nay gió trăng cười cợt
Ngất ngưởng mai trời đất tỉnh say
Hết lúc phiêu bồng trên ngọn sóng
Ðến hồi an lạc cũng như ai
Quanh năm suốt tháng thơ pha rượu
Nhớ những ngày xanh tuổi mộng đầy.
 
6.NHỚ NHỮNG NGÀY XANH tuổi mộng đầy
Ðời tươi như vệt sáng ban mai
Mẹ cha chung sức lo cơm áo
Thầy bạn phân công luyện trí tài
Ðất khách nhiều duyên không nghỉ bước
Quê nhà lỡ điệu khó hồi lai
Dặm ngàn dâu bể trời xa cách
Ngơ ngẩn năm canh tiếng thở dài.
 
7.NGƠ NGẨN NĂM CANH tiếng thở dài
Mẹ già phẩy áo hẹn tương lai*
Nhớ con mộng mị đêm chờ sáng
Nghe trẻ lang thang má lệ đầy
Chẳng phải gió sương gây cách trở
Chỉ vì sông núi ngập chông gai
Cành trơ thiếu lá khô nguồn sống
Ðến ngã ba đường mẹ vẩy tay!
*thơ Trần Huyền Trân
 
8.ÐẾN NGÃ BA ÐƯỜNG mẹ vẩy tay!
Con còn ở lại giữa trần ai
Hẩm hiu thân thế khôn lùi tới
Ðen đúa tình duyên khó tỏ bày
Ðợi thỏ ôm cây đành chịu dở
Tái ông thất mã vậy mà hay
An bần lạc đạo đời hưu lão
Mặc kẻ tung hoành rộn trả vay!
 
9.MẶC KẺ TUNG HOÀNH rộn trả vay
Dòng đời ngụp lặn tựa Hôm Mai*
Tối ngây phận tối chờ phiên sáng
Ðêm nóng tình đêm đợi rạng ngày
Trăm trận tang bồng thua lại được
Cạn bầu sương gió tỉnh rồi say
Ta bà tay trắng hoàn tay trắng
Nửa kiếp phù du một kiếp người!
*sao Hôm và sao Mai tuy hai tên nhưng chỉ là một.
 
10.NỬA KIẾP PHÙ DU một kiếp người
Trăm năm còn thiếu lại đôi lời
Nhớ chăng trước đó từ đâu đến ?
Mà bận lòng ni lúc nghỉ chơi ?
Vạn vật nhiệm mầu tay tạo đúc
Muôn tầng diễm ảo cõi an bài
Ðược vui một kiếp làm nhân thế
Xin chớ vong ân oán trách trời !
Lá chờ rơi 17/1/07
 



[/align]
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
Xuân tình

Ngấp nghé năm mươi đã nói già
Gắng mà giữ sức để tiêu pha
Chiều buông gió nhạt -nghe thương ngọc
Đêm xuống sương mờ- thấy nhớ hoa
Thi thoảng dăm ngày cũng ghé lại
Dùng dắng đôi tháng nhớ thăm qua
Tết về nắng ấm -mai khoe sắc
Mơ nụ xuân tình - ai nhớ ta

_____________________________
Chuyện đời theo gió bay đi mất
Còn lại nơi này một chữ THƠ

 
 
 
  XUÂN TƯƠI
 
xuân đến vô tư mặc kệ già
tóc đen ta nhuộm mất bạc pha
mày râu phong độ hàm răng trắng
chải chuốt nói cười để đắm hoa
lối cũ  sương dăng nhìn vẫn rõ
chốn chờ xa ngõ hẹn đều qua
mấy chục xuân rơi trên áo nhỉ ?
nàng thơ lên tiếng đón chờ ta.
 
kính chúc huynh vui nhé NGUYENKHANHCHÂN
 
CHÚC CẢ VƯỜN THƠ NHÀ BÁC LÁ VUI NĂM MỚI TRÀN ĐẦY MỘNG ƯỚC
 
 
 
 
Thơ Lưu Trữ
Thơ CHÍNH

YeuDieuLongNu

&lt;Hãy Để Cho Chúng Tôi Hai Chữ Bình Yên .&gt;
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: YeuDieuLongNu

Xuân tình

Ngấp nghé năm mươi đã nói già
Gắng mà giữ sức để tiêu pha
Chiều buông gió nhạt -nghe thương ngọc
Đêm xuống sương mờ- thấy nhớ hoa
Thi thoảng dăm ngày cũng ghé lại
Dùng dắng đôi tháng nhớ thăm qua
Tết về nắng ấm -mai khoe sắc
Mơ nụ xuân tình - ai nhớ ta

_____________________________
Chuyện đời theo gió bay đi mất
Còn lại nơi này một chữ THƠ




  XUÂN TƯƠI
 
xuân đến vô tư mặc kệ già
tóc đen ta nhuộm mất bạc pha
mày râu phong độ hàm răng trắng
chải chuốt nói cười để đắm hoa
lối cũ  sương dăng nhìn vẫn rõ
chốn chờ xa ngõ hẹn đều qua
mấy chục xuân rơi trên áo nhỉ ?
nàng thơ lên tiếng đón chờ ta.
 
kính chúc huynh vui nhé NGUYENKHANHCHÂN
 
CHÚC CẢ VƯỜN THƠ NHÀ BÁC LÁ VUI NĂM MỚI TRÀN ĐẦY MỘNG ƯỚC
 
 
 
 


Thân họa : GHẸO XUÂN

Xuân kia bao tuổi mới nên già
Mái tóc nhuộm sương xông trận pha
Gieo rắc tơ tình, tình nặng gánh
Tương tư hương sắc ,sắc màu hoa
Dần trôi năm tháng bao nàng đến
Chết lặng bốn mùa mấy ã qua
Xuân đến ta đây già lắm  nhỉ
Hay là nàng vẫn mãi chờ ta !

PO 1/21/07
Cất bước lãng du chưa mõi gối!
Văn thơ hạ bút đã cạn lời !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-18 07:07:05Trần Mạnh Hùng>
Tuổi Xuân Già

Thời gian năm tháng tuổi xuân già
Nhưng mộng duyên thời cũng chửa pha
Chữ nhớ ru theo về dáng ngọc
Câu thương vẫn vọng tiếng nàng hoa
Nghe hồn mong mỏi ai tìm đến
Chột dạ mơ màng bậu bước qua
Một thoáng tâm tư đầy luyến nhớ
Ôi đời , có phải để riêng ta

Đông Hòa
18.01.07

Nhờ quý vị chỉnh quote dùm....rất cảm ơn
Dh
 
XUÂN  GÂN 

Tuổi  mới  năm  mươi !  chửa  dám  già
bởi  còn  ..  cơ  hội  phải  xông  pha
tóc  trắng  chưa  quên   thời  phong  nguỵêt
da  chì   vẫn  nhớ  thói  trăng  hoa
ai  thích   ai thương   thì  gọi / ghé
đâu  cần  đâu  nhớ bảo  qua  /  qua
có  sao  nói  vậy  /  lòng  thật thế 
không  tin   thì cứ  thử  gân  ta 
Nguyệt Thảo



Chưa Già 
Tuổi già, có một chuyện chưa già.
Mắt biềc môi hồng nhấp nháy pha
Hỏi thử thế gian sao ngoảnh mặt.
Đáp rằng cõi tục luỵ vì hoa.
Cô kia mơn mởn chiêu mời gọi.
Mợ nọ hồi xuân  đưa đẩy qua 
Bước tới, bước lui bao ngõ rẽ.
Tuổi già, sức ấy chỉ riêng ta
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-19 18:22:09Trần Mạnh Hùng>
Xướng Kính Mời
 
THƯƠNG CHÚC

Nỗi nhớ mênh mông, nỗi nhớ đầy
Gởi người câu chúc với cành mai
Trăm năm hạnh phúc trong tươi, trẻ.
Vạn thuở an khang trọn lộc, tài.
Trân quý mối tình xin khép kín
Thiết tha yêu dấu hẹn sinh lai
Yêu người - thầm nguyện ơn chư thánh
Thương chúc người vui giấc mộng dài
Trần Mạnh Hùng 

"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-18 04:19:08nguyens>
Xướng Kính Mời

THƯƠNG CHÚC

Nỗi nhớ mênh mông, nỗi nhớ đầy
Gởi người câu chúc với cành mai
Trăm năm hạnh phúc trong tươi, trẻ.
Vạn thuở an khang trọn lộc, tài.
Trân quý mối tình xin khép kín
Thiết tha yêu dấu hẹn sinh lai
Yêu người thầm nguyện xin phù hộ
Thương chúc người vui giấc mộng dài
Trần Mạnh Hùng



XIN XỎ

Kiếp sống nhân gian chốn đọa đầy
Mảnh đời nào khác giọt sương mai
Nào ai thoát khỏi vòng sinh, tử
Đâu kẻ buông rơi chuyện sắc, tài
Sống cứ tranh nhau nơi hạ giới
Thác thời lại muốn chốn bồng lai
Nghiệp duyên đâu phải trò xin xỏ
Thượng đế trên cao cũng chạy dài


( Vui thôi nhé - mọi ngưòi đừng suy diễn )



Trăng say giấc – mộng đêm lành quê mẹ
Gió thu vờn bông lúa trĩu tình ai
Đời xa ơi tôi lại muốn đi về
Tìm nhặt lại những ngày xưa yêu dấu
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Trần Mạnh Hùng

Tuổi Xuân Già

Thời gian năm tháng tuổi xuân già
Nhưng mộng duyên thời cũng chửa pha
Chữ nhớ ru theo về dáng ngọc
Câu thương vẫn vọng tiếng nàng hoa
Nghe hồn mong mỏi ai tìm đến
Chột dạ mơ màng bậu bước qua
Một thoáng tâm tư đầy luyến nhớ
Ôi đời , có phải để riêng ta

Đông Hòa
18.01.07

Nhờ quý vị chỉnh quote dùm....rất cảm ơn
Dh
 
XUÂN  GÂN 

Tuổi  mới  năm  mươi !  chửa  dám  già
bởi  còn  ..  cơ  hội  phải  xông  pha
tóc  trắng  chưa  quên   thời  phong  nguỵêt
da  chì   vẫn  nhớ  thói  trăng  hoa
ai  thích   ai thương   thì  gọi / ghé
đâu  cần  đâu  nhớ bảo  qua  /  qua
có  sao  nói  vậy  /  lòng  thật thế 
không  tin   thì cứ  thử  gân  ta 
Nguyệt Thảo



Chưa Già 
Tuổi già, có một chuyện chưa già.
Mắt biềc môi hồng nhấp nháy pha
Hỏi thử thế gian sao ngoảnh mặt.
Đáp rằng cõi tục luỵ vì hoa.
Cô kia mơn mởn chiêu mời gọi.
Mợ nọ hồi xuân  đưa đẩy qua 
Bước tới, bước lui bao ngõ rẽ.
Tuổi già, sức ấy chỉ riêng ta
Trần Mạnh Hùng


 
 
Truớc tiên xin chào các bậc tiền bối...nhatchimai..man phép góp vài dòng.. mong các tiền bối chỉ dẫn lỗi sai..day bảo cho nhiều.. thật lòng muốn học hỏi......chân thành cảm tạ....
 
Ông Ấy..
 
Ông ấy tính ra cũng đã già
Thức tuần chữa đến..chẳng còn xa
Câu thơ vô ý..nồng đôi tám
Vần vận hữu tình..đượm thiết tha
Mỗi lần suy tư nghiêng nét bút
Bao bận trầm ngâm ngã bóng tà
Dòng thi mai này là hồi ký
Lưu lại một thời mộng duới hoa
 
NhatChiMai
Tương phùng là để biệt ly...
Đăng nhập để trả lời
0






[/align]

Trích đoạn: NhAT CHI MAI
Truớc tiên xin chào các bậc tiền bối...nhatchimai..man phép góp vài dòng.. mong các tiền bối chỉ dẫn lỗi sai..day bảo cho nhiều.. thật lòng muốn học hỏi......chân thành cảm tạ....

Ông Ấy..

Ông ấy tính ra cũng đã già
Thức tuần chữa đến..chẳng còn xa
Câu thơ vô ý..nồng đôi tám
Vần vận hữu tình..đượm thiết tha
Mỗi lần suy tư nghiêng nét bút
Bao bận trầm ngâm ngã bóng tà
Dòng thi mai này là hồi ký
Lưu lại một thời mộng duới hoa

NhatChiMai

Thân chào bạn NhatChiMai,

 
Tôi tô màu trên những chữ cần lưu ý:
Màu xanh là những chữ không có gì sai về luật Bằng Trắc, được đề nghị thay với chữ khác cho có nghĩa tốt hơn vậy thôi.
 
Những chữ màu đỏ là sai luật Bằng Trắc, phải đổi ngược lại, Bằng với Trắc, Trắc với Bằng.
 
Ở câu2 dường như bạn muốn nói là "thất tuần" tức trong vòng 70? nếu đúng thế thì sửa lại là "Thất". Còn như ý muốn nói gì khác thì khỏi.
 
Câu5, "Mỗi lần" đổi thành "Mỗi bận" là xong.
Câu6, "Bao bận" thì đổi lại "Bao lần" là xong phần nó. Rồi tiếp theo chữ "ngâm" phải đổi thành một chữ Trắc và chữ "bóng" với một chữ Bằng.
Tôi chỉ đưa ví dụ như sau:
Bao lần ngẫm nghĩ cạn canh tà. Dùng chữ "cạn" cho thích nghi về nghĩa với "canh tà", chứ chữ "ngã" vẫn đúng luật Bằng Trắc.
Câu7 chữ "này" phải dùng một chữ Trắc, tôi tạm dùng chữ "chỉ"
 
Bài thơ ví dụ như sau thì đúng niêm luật :
 
Ông Ấy..

Ông ấy tính ra cũng đã già
Thất tuần chữa đến..chẳng còn xa
Câu thơ vô ý..nồng đôi tám
Vần vận hữu tình..đượm thiết tha
Mỗi bận suy tư nghiêng nét bút
Bao lần ngẫm nghĩ cạn canh
Dòng thi mai chỉ là hồi ký
Lưu lại một thời mộng duới hoa

NhatChiMai
 
Bài thơ có nhiều ý tứ rõ ràng và phần "đối" rất tốt.
 
Thân ái.
LCR
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-20 00:34:02Trần Mạnh Hùng>
Kính mời
 
MUÔN THUỞ 1

Người yêu ơi! Nhớ nhung muôn thuở
Thuở học trò chân sáo thấp cao
Thuở dại khờ hương thơm má phấn
Thuở trinh nguyên ngọt lịm môi đào
Thuở hồn nhiên đắm say chưa trọn...
Thuở mộng mơ ngây ngất ước ao...
Thuở hẹn hò tình yêu chợt đến
Thuở thương em cuống quýt xanh xao
Trần Mạnh Hùng


MUÔN THUỞ 2

"Người yêu ơi ! Nhớ nhung muôn thuở."
Ánh mắt nào đưa đón, đón đưa.
Làn tóc nào  đan dài nỗi nhớ.
Bờ môi nào kết nụ ươm mơ.
Vòng tay nào chắt chiu ân ái.
Lời nói nào chia xẻ lẳng lơ.
Anh nhớ em xoay tròn khép kín.
Anh yêu em quay quắt bơ phờ.
Trần Mạnh Hùng
1-2007


MUÔN THUỞ  3

" Thuở hoc trò chân sáo thấp cao."
Tung tăng đuổi bắt lá vàng chao.
Vờn quanh gót ngọc vương màu nắng.
Bám nhẹ tóc mây óng ánh sao.
Trong vắt bầu trời - trong mắt biếc.
Mộng còn bỏ ngõ - mộng chưa trao
Giọng cười rạng vỡ không vương vấn.
Sảng khoái lòng riêng vị ngọt ngào
TMH
 
 
MUÔN THUỞ 4
 
“Thuở dại khờ hương thơm má phấn”
Thuở trăng e ấp chớm mười ba
Áo dài  ngượng nghịu theo ô nhảy.
Sách vở hồn nhiên với bướm hoa
Tóc búp bê bay mùi mực tím
Mắt bồ câu đậm nhớ hàng qùa
Tan trường những buổi chiều bên phố
Có kẻ nối theo, nối thiết tha
1-2007
 

 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0




thân mời
 
ÐẾN NGÃ BA ÐƯỜNG
 
Ðến ngã ba đường mẹ vẩy tay!
Con còn ở lại giữa trần ai
Hẩm hiu thân thế khôn lùi tới
Ðen đúa tình duyên khó tỏ bày
Ðợi thỏ ôm cây đành chịu dở
Tái ông thất mã vậy mà hay
An bần lạc đạo đời hưu lão
Mặc kẻ tung hoành rộn trả vay!
Lá chờ rơi




[/align]
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0






Trích đoạn ThuyAnh
Tứ muội,
Thứ nhất, tứ muội đã sai lầm vì không đọc kỹ tựa của trang thơ khi mang một điều luật của thơ "Đường Luật" vào thắc mắc trong trang thơ "Đường" của bác LCR. Trang thơ của bác có tựa là "Bản nháp thơ Đường" rất rõ ràng chứ không phải là "Bản nháp thơ Đường Luật". Không phải bài thơ bát cú nào cũng là Đường Luật cả tứ muội à.

 

Trích đoạn QuynhNguyen

Cám ơn sự giải giảng của Tiểu Sư Tỉ.Q hiểu rồi.... .Đúng là "già cả " nên đọc sai cái bảng đề trước cửa nhà Bác Lá ,nên đã vội vàng thắc mắc.Vì Q quên bẵng trong "thơ bát cú "không nhất thiết phải là "Đường Luật ".Mà Q thì....chỉ tập tành với "đường luật ".Đúng là "Nội công chưa thâm hậu.....nên...."

Sự qui định của hai bạn về "thơ Ðường" và "thơ Ðường Luật" về tựa của trang thơ khiến phát sinh ra một sự khó xử.
Tôi xin xác nhận lại là trong trang ấy "chúng tôi đang chơi thơ Ðường Luật, đang tập tành làm loại thơ ấy."
Nhưng khi mà không có sự cần thiết phải phân biệt thì thông thường người ta chỉ nói gọn là "thơ Ðường".
Ví dụ là trên bàn có một nải chuối cau, vài trái cam quít. Người muốn ăn chuối chỉ cần hỏi xin : cho tôi một quả chuối!". Chứ chẳng ai nói là : "cho tôi một quả chuối cau!". Nói thế chỉ đáng bị cười chê, vì chữ "cau" trong trường hợp nầy là rườm rà vô ích (redondant).
 
Nếu nay quí bạn vì thế mà qui định rằng trong "Bản Nháp Thơ Ðường" chữ "thơ Ðường" không có nghĩa là "thơ Ðường Luật" thì trang này có thể sẽ bị mang một "đại tội" khác, vì thông thường từ "thơ Ðường" được khá nhiều người khó tính dành ra để chỉ những bài thơ làm từ thời Ðường.
 
Vậy xin xác nhận "Bản Nháp Thơ Ðường" liên hệ đến sự học tập làm thơ Ðường Luật của chúng tôi, chứ không có tham vọng điên rồ coi đó như những bài thơ danh tiếng của thời thịnh Ðường.
Còn việc những bài thơ của chúng tôi trong trang ấy có được xem như là thơ Ðường Luật đúng phép hay không thì đó là việc khác hoàn toàn không quan trọng và tùy quan niệm của từng người.
Vả lại tôi rất là "ba phải" và nghĩ rằng : có những bài thơ dở của chúng tôi nằm cạnh, thì càng nổi bật những bài thơ hay của các tay điêu luyện, các bậc tôn sư. Trong trường hợp đó thì sự đóng góp của chúng tôi không phải nhỏ!
 
Ðôi giòng ngụy biện góp vui.
Chào thân ái.
LCR


[/align]
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-15 07:14:16Ngậm Ngùi>
Cảm ơn Bác Lá rất nhiều, hôm trước ghé qua nhà Bác được đọc một số tài liệu quý NN đã khoái quá rồi, hôm nay được đọc thêm những bài viết mới của Bác NN càng thấy thú vị và học hỏi được rất nhiều.
Chúc Bác luôn khoẻ mạnh [:)]

thân mời

ÐẾN NGÃ BA ÐƯỜNG

Ðến ngã ba đường mẹ vẩy tay!
Con còn ở lại giữa trần ai
Hẩm hiu thân thế khôn lùi tới
Ðen đúa tình duyên khó tỏ bày
Ðợi thỏ ôm cây đành chịu dở
Tái ông thất mã vậy mà hay
An bần lạc đạo đời hưu lão
Mặc kẻ tung hoành rộn trả vay!
Lá chờ rơi


Kính Họa :

Nợ Vay
 
Cố lắm gom đầy vẫn trắng tay
Đi, về quy luật của trần ai
Ngẩn ngơ tiếc nuối thôi vui nói
Đong đếm thời gian sầu chất bày
Đêm mộng ngày mai ngày nắng ấm
Lòng tươi hy vọng hy rồi hay
Dẫu trong lòng biết chắc gì được
Vì sống trong đời kiếp nợ vay!
Ngậm Ngùi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-15 13:56:41lá chờ rơi>
Trước khi nối tiếp đợt liên hoàn, xin xen một bài Vui :

TIẾU HÌ HÌ !
(thân tặng ThuyAnh và QuynhNguyen)

Tỷ tung muội hứng có chi chi
Bản Nháp trang thơ đã đáng gì
Anh gọi "thơ Ðường" là "thơ Luật"
Chị than "năng thiếc" bất "năng chì"* !
Tay non vụng viết đành khôn sánh
Bút thép cao vung chẳng dám bì
Thi hữu bốn phương ngừng mắt liếc
Cùng nhau một phút tiếu hì hì** !
Lá chờ rơi
* vào thời nho học ngoắc ngoải giữa phong trào rầm rộ học chữ quốc ngữ, người bình dân hay trào lộng pha trộn hai thứ như "năng thuyết bất năng hành" thì bị đổi là "năng thiếc bất năng chì!". Tuy nghe buồn cười nhưng cũng hay hay và vẫn có chút ý nghĩa.

** tiểu nhơn đắc chí tiếu hi hi
đại nhơn đắc chí tiếu hì hì !



 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0




thân mời
 
MẶC KẺ TUNG HOÀNH
 
Mặc kẻ tung hoành rộn trả vay
Dòng đời ngụp lặn tựa Hôm Mai*
Tối ngây phận tối chờ phiên sáng
Ðêm nóng tình đêm đợi rạng ngày
Trăm trận tang bồng thua lại được
Cạn bầu sương gió tỉnh rồi say
Ta bà tay trắng hoàn tay trắng
Nửa kiếp phù du một kiếp người!
Lá chờ rơi
*sao Hôm và sao Mai tuy hai tên nhưng chỉ là một.
 



[/align]
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-16 18:11:34Hoàng Hà>
Kính chào Bác Lá!

Trước hết Hoàng Hà (Trần Ai) xin thành thật xin lỗi nếu có làm mất nhã hứng của Bác hay tất cả các thi hữu ở trang thơ này. Hoàng Hà chỉ có đôi lời tâm sự cùng Bác để chúng ta có thể hiểu nhau hơn.

Kính Bác!

Như Bác đã nói: "Bác làm thơ trọng về ý nghĩa hơn hình thức" điều này HH không có gì phản bác, vì lẽ ai cũng có quyền tự do của mình. Điều mà HH muốn nói là ở đây chúng ta đang làm thơ Đường Luật hay Thơ Đường? HH tin rằng Bác phân biệt được đâu là Thơ Đường (Đường Thi) và Đường Luật (Luật Thi). Loại thơ Thất Ngôn Bát Cú hiện nay chúng ta làm là làm theo Luật Thi chớ không làm Thơ Đường. Nếu đã là Đường Luật mà không tuân theo Luật thì liệu có xem là Đường Luật nữa hay không? HH không phản đối việc đổi mới trong cách làm mới cho thơ, HH luôn học hỏi những gì hay đẹp của sự đổi mới của những bậc tiền bối. Song bên cạnh đó nếu sự đổi mới mà làm mất giá trị thật sự của công trình mà tiền nhân chúng ta đã có công sáng lập thì HH không hưởng ứng.

Bác đã cho thí dụ thật không chính xác về "trái cam và trái chuối" vì đó là hai loại trái cây khác nhau không có cùng chung nguồn gốc. Ngược lại thơ Đường Luật có nguồn gốc từ Thơ Đường phải không Bác? Bây giờ HH lấy một thí dụ khác như thế này:

Trong đĩa có hai lại chuối, chuối cau và chuối già, Bác bảo:

- Hoàng Hà! Đưa cho Bác trái chuối coi!

Đương nhiên HH phải hỏi lại Bác:

- Bác Lá muốn loại chuối nào?

Một thí dụ khác có liên quan tới... đường: Khi nấu chè trôi nước, nếu Bác dùng đường cát trắng thì chè có màu trắng, nếu Bác dùng đường chảy (đường mía có màu nâu vàng) thì chè sẽ có màu nâu, tuy rằng chúng cũng là đường nhưng lại vị ngọt và mùi khác nhau phải không Bác?

Ở trên Bác có đưa ra 3 bài thơ của tiền nhân, những điểm sai thì Bác đã chỉ ra rồi cho nên HH không nhắc lại. HH chỉ có thể nói là ý nghĩa, nhịp điệu, âm điệu... đều được chấp nhận, nhưng nếu theo đúng luật thì 3 bài thơ đó không được xếp vào thể thơ Đuờng Luật mà chỉ là một bài thơ TNBC theo thể Cổ Phong mà thôi, mặc dù giá trị tác phẩm vẫn được đánh giá cao.

Là người thì ai cũng có cái sai, cái đúng phải không Bác? HH không cho Là những bậc Đại Thi Hào là sai, biết đâu trong quá trình in ấn có sự sai sót, hoặc là "tam sao thất bổn"? Hơn nữa khi làm những bài thơ đó tiền nhân không muốn làm theo luật? Cho nên chúng ta không thể vịn vào một số ít bài thơ của những bậc tiền nhân làm không đúng luật (có khi tác giả không làm theo luật) rồi làm theo hoặc cho đó là một cách đổi mới. Thí dụ như câu thơ này của Hồ Xuân Hương Quan bị xem như là Phá Cách:

Một đèo, một đèo, lại một đèo

Về phần gieo Vần (Vận) thì HH chỉ muốn nói thêm một chút: Sở dĩ có thêm cách gieo vần Thông vận hay Cưỡng vận hay là luật Bất luận là do nếu chỉ dùng Chính Vận, Chính Luật không thì khi làm bài thơ sẽ bị gò bó về ý vì từ ngữ đôi khi không đủ, không hay để diễn đạt. Cho nên chúng ta mới có luật Bất luậnThông Vận. Khi xưa, những bài thi về thể thơ Đường Luật, nếu dùng Thông vận hay Bất luận đều bị đánh rớt ở vòng đầu. Ngày nay trong những cuộc thi thơ Đường Luật (có những trang Web có tổ chúc thi thơ Đường Luật) Ban Giám Khảo đều ưu tiên cho những bài thơ dùng Chính LuậtChính vận hơn những bài thơ khác. Theo như Bác nói:

"Thơ tự do rất hợp với bán vận. Trong thể thơ này, vần hợp nhau chan chát (thí dụ: hình, tình) làm câu thơ kém hay"

Thì HH không đồng ý. Vì "hình" và "tình" là 2 chữ có cùng Chính vận (inh) và có cùng loại Thanh (Trầm Bình Thanh) cho nên nếu gieo vần khít nhau đương nhiên sẽ nghe "chan chát", nhưng nếu tác giả dùng toàn Chính Vận mà biết sữ dụng xen kẽ giữa Trầm Bình Thanh và Phù Bình Thanh như bài thơ sau thì bài thơ âm điệu sẽ không có gì là chan chát cả:

CẢNH CHIỀU HÔM

Trời chiều bảng lảng bóng hoàng hôn&lt;-- Phù bình thanh
Tiếng ốc xa đưa lẩn trống đồn&lt;-- Trầm Bình thanh
Gác mái ngư ông về viễn phố
Gõ sừng mục tử lại cô thôn&lt;-- Phù bình thanh
Ngàn mai gió cuốn chim bay mỏi
Dặm liễu sương sa khách bước dồn &lt;-- Trầm bình thanh
Kẻ chốn Chương Đài người lữ thứ
Lấy ai mà kể nỗi hàn ôn&lt;-- Phù bình thanh

Bà Huyện Thanh Quan

Nếu như bạn nào không đồng ý thì thử làm một bài thơ gieo vần chính vận và xen kẽ giữa vần Bằng có dấu Huyền và vần Bằng Không dấu xem bài thơ đọc lên có khác hơn mấy bài thơ khác hay không?

Lời cuối HH chỉ mong là những trao đổi của HH và Bác Lá chỉ là với tinh thần học hỏi lẫn nhau mà thôi, những gì HH nói chưa hẳn là đúng, vì bể học mênh mông không ai có thể hiểu hết. Hơn nữa sách vỡ, luật lệ cũng do người đặt ra, không ai bắt buộc chúng ta phải theo hướng này hay hướng khác. Vào net chúng ta chủ yếu là tìm bạn để giao lưu học hỏi, nếu tìm được người mà cùng chung chí hướng thì tốt, nếu không thì chúng ta cũng nên tìm cách để hiểu nhau và xích gần, tôn trọng lối suy nghĩ của mỗi người hơn là khích bác, đả phá lẫn nhau, phải không Bác Lá và các bạn!

HH luôn có chủ trương là hòa đồng với tất cả, tuy nhiên không đem thơ văn của mình đả phá lẫn nhau. Khi vào mạng chơi ai cũng muốn tìm cho mình giây phút thoải mái, HH không muốn làm phiền lòng các bạn thơ và Ban Điều Hành VNTQ, và chính mình.

Năm mới sắp đến, HH xin kính chúc Bác Lá và toàn thể thi hữu có một năm mói an khang, vạn sự như ý!

Kính mến
Hoàng Hà


* Sư Tỷ & Tứ Muội!

HH mong là hai vị nên trả sự yên tĩnh lại nơi cho Bác Lá cùng tất cả thi hữu.

Mến
Tam Thiện

CỔ MỘ Tam Thiện
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-16 08:23:25lá chờ rơi>






[/align]
Kính chào Bác Lá!

Trước hết Hoàng Hà (Trần Ai) xin thành thật xin lỗi nếu có làm mất nhã hứng của Bác hay tất cả các thi hữu ở trang thơ này. Hoàng Hà chỉ có đôi lời tâm sự cùng Bác để chúng ta có thể hiểu nhau hơn.

Kính Bác!

Như Bác đã nói: "Bác làm thơ trọng về ý nghĩa hơn hình thức" điều này HH không có gì phản bác, vì lẽ ai cũng có quyền tự do của mình. Điều mà HH muốn nói là ở đây chúng ta đang làm thơ Đường Luật hay Thơ Đường? HH tin rằng Bác phân biệt được đâu là Thơ Đường (Đường Thi) và Đường Luật (Luật Thi). Loại thơ Thất Ngôn Bát Cú hiện nay chúng ta làm là làm theo Luật Thi chớ không làm Thơ Đường. Nếu đã là Đường Luật mà không tuân theo Luật thì liệu có xem là Đường Luật nữa hay không? HH không phản đối việc đổi mới trong cách làm mới cho thơ, HH luôn học hỏi những gì hay đẹp của sự đổi mới của những bậc tiền bối. Song bên cạnh đó nếu sự đổi mới mà làm mất giá trị thật sự của công trình mà tiền nhân chúng ta đã có công sáng lập thì HH không hưởng ứng.

Chào bạn Trần Ai (HH) thân mến,
Coi như tôi không phân biệt được đúng mức những từ "Ðường Luật" hay "Thơ Ðường" theo sự giải thích của HH. Vì như tôi đã nói qua là thơ chúng tôi đang tập chơi, có người khuyến cáo nên gọi là Thơ Ðường Luật, để dành chữ Thơ Ðường cho những bài thơ lưu truyền từ đời Ðường.

(Trích đoạn tài liệu của TNP)
Theo Đường Thi Toàn Tập thì Đường Thi … hay Việt Nam thường gọi là Thơ Đường thì muốn gọi là Đường Thi, các bài thơ:

- Phải được viết trong khoảng thời gian từ năm 618 tới năm 907
- Phải là một trong 48,900 bài thơ Đường đuợc liệt kê trong Đường Thi Toàn Tập

Tất cả những bài thơ khác, dù là thơ chử hán không hội đủ các điều kiện trên, đều không đuợc gọi là Thơ Đường mà gọi là Thơ Đường Luật. Tất các thơ Tầu đời Tống, đời Nguyên, đời Minh, đời Thanh … dù theo đúng niêm luật của Đường Thi …. Cũng không được gọi là Thơ Đường.

Quan niệm của TNP: Thơ Đường là để chỉ các thơ vào thời đại Nhà Đường bên Tầu còn thơ quốc ngữ các huynh đài viết ỡ trên, nên gọi là Thơ Đường Luật cho chính danh …
(hết phần trích dẫn)

Phần lớn chúng tôi chỉ hiểu nôm na là học làm theo kiểu thơ đã có một số chi tiết qui định thành Luật ở thời Ðường (cũng như có Phú Ðường Luật). Sự theo Luật của chúng tôi đi từng bước một. Từ buổi đầu Vyvy còn phải hỏi thế nào là Bằng thế nào là Trắc. Tiếp theo là sự hướng dẫn về B/T trong câu và câu trên xuống câu dưới. Ðến nay vẫn có người còn vi phạm vì lơ đểnh.
Chúng tôi không chủ trương theo đúng hết toàn bộ luật lệ được người nầy người nọ đưa ra, chẳng những quá khó khăn làm nản lòng người mới học, mà lại còn chưa được thống nhất. Như trường hợp gieo vần của tôi thì "được" chấp nhận bởi bài của sis VDN đem về, mà "không" đối với phái Cổ Mộ của quý bạn (xem bài của ThuyAnh).
Rồi bây giờ nếu không tuân theo hết mọi Luật thì bạn không muốn gọi đó là Thơ Ðường Luật nữa!
Cũng không mấy quan hệ. Nhưng nếu phải gọi là "thơ 8 câu, 7 chữ, 5 vần" thì hơi dài vậy thôi.

Bác đã cho thí dụ thật không chính xác về "trái cam và trái chuối" vì đó là hai loại trái cây khác nhau không có cùng chung nguồn gốc. Ngược lại thơ Đường Luật có nguồn gốc từ Thơ Đường phải không Bác? Bây giờ HH lấy một thí dụ khác như thế này:

Trong đĩa có hai lại chuối, chuối cau và chuối già, Bác bảo:

- Hoàng Hà! Đưa cho Bác trái chuối coi!

Đương nhiên HH phải hỏi lại Bác:

- Bác Lá muốn loại chuối nào?

Trong ví dụ của HH thì câu hỏi xin là "sai" vì thiếu cái cần thiết. Còn trong ví dụ của tôi thi câu hỏi xin là "sai" vì "thừa" chữ : trên bàn chỉ có một loại chuối, thì cần gì phải nói rõ là "chuối cau" cho phí sức lao động ?

Hóa ra về những cái trừu tượng, sự suy luận xem xét của chúng ta có những góc cạnh khác nhau, ở đây mà cũng sẽ có thể ở thêm những nơi khác.

Trong ví dụ của tôi, tôi thấy thêm chữ "cau" là thừa, là vô duyên, là dở. Còn bạn lại không thấy thế. Có lẻ bạn cho rằng thêm chữ "cau" là chính xác, là đầy đủ, là tế nhị chăng ?
Bởi thế nên câu phê phán của HH cho rằng cái ví dụ của tôi cho "thật không chính xác", thì tôi lại thấy dường như chính câu phê phán này của bạn mới là "không chính xác" ?
(Trao đổi tư tưởng cho sáng tỏ, không nên hờn giận.)

Một thí dụ khác có liên quan tới... đường: Khi nấu chè trôi nước, nếu Bác dùng đường cát trắng thì chè có màu trắng, nếu Bác dùng đường chảy (đường mía có màu nâu vàng) thì chè sẽ có màu nâu, tuy rằng chúng cũng là đường nhưng lại vị ngọt và mùi khác nhau phải không Bác?

Ở trên Bác có đưa ra 3 bài thơ của tiền nhân, những điểm sai thì Bác đã chỉ ra rồi cho nên HH không nhắc lại. HH chỉ có thể nói là ý nghĩa, nhịp điệu, âm điệu... đều được chấp nhận, nhưng nếu theo đúng luật thì 3 bài thơ đó không được xếp vào thể thơ Đuờng Luật mà chỉ là một bài thơ TNBC theo thể Cổ Phong mà thôi, mặc dù giá trị tác phẩm vẫn được đánh giá cao.

thể Cổ Phong dường như không phải như thế.

(Trích đoạn tài liệu của TNP)
Cổ thể hay Cổ Phong : thể thơ này không có luật lệ nhất định, không hạn chế số câu. Cách gieo vần rộng rãi, uyển chuyển, có thể dùng độc vận (1 vần) hay liên vận (nhiều vần) hay không liên vận.
(hết phần trích dẫn)

Có lẻ phái Cổ Mộ của các bạn tàng trử nhiều tài liệu mà người khác không có. Và khá giống như các bạn luôn lấy đó làm kim chỉ nam. Theo tôi, phần đông người khác không có các tài liệu ấy, hoặc có một vài nhưng không chủ trương bảo thủ đến mức coi đó là khuôn vàng thước ngọc.

Cách chọn vần cũng như luật lệ chỉ là sản phẩm của con người, qua ý kiến của số đông và những lỗ tai của con người, trên nguyên tắc không thể chính xác như những biểu đồ của oscilloscope nên khó phân đúng sai giữa hai quan niệm khác nhau.

Tôi nhớ có lần đưa ra những ví dụ để chứng minh khuynh hướng "không theo đối chan chát" của các tiền nhân, thì bị bài bát với lập luận đại khái cho rằng, có thể những thi gia ấy khi đã có nhiều thành tích bảo đảm cho tài nghệ của mình rồi, thì phá cách chơi đó đây vài cú. Nghĩa là không nên bắt chước những ví dụ tôi đưa ra ấy.

Là người thì ai cũng có cái sai, cái đúng phải không Bác? HH không cho Là những bậc Đại Thi Hào là sai, biết đâu trong quá trình in ấn có sự sai sót, hoặc là "tam sao thất bổn"? Hơn nữa khi làm những bài thơ đó tiền nhân không muốn làm theo luật? Cho nên chúng ta không thể vịn vào một số ít bài thơ của những bậc tiền nhân làm không đúng luật (có khi tác giả không làm theo luật) rồi làm theo hoặc cho đó là một cách đổi mới. Thí dụ như câu thơ này của Bà Huyện Thanh Quan bị xem như là Phá Cách:

chỗ này bạn HH hơi bộp chộp, câu nêu ra dưới đây là của bà Hồ.

Một đèo, một đèo, lại một đèo

Về phần gieo Vần (Vận) thì HH chỉ muốn nói thêm một chút: Sở dĩ có thêm cách gieo vần Thông vận hay Cưỡng vận hay là luật Bất luận là do nếu chỉ dùng Chính Vận, Chính Luật không thì khi làm bài thơ sẽ bị gò bó về ý vì từ ngữ đôi khi không đủ, không hay để diễn đạt. Cho nên chúng ta mới có luật Bất luậnThông Vận. Khi xưa, những bài thi về thể thơ Đường Luật, nếu dùng Thông vận hay Bất luận đều bị đánh rớt ở vòng đầu. Ngày nay trong những cuộc thi thơ Đường Luật (có những trang Web có tổ chúc thi thơ Đường Luật) Ban Giám Khảo đều ưu tiên cho những bài thơ dùng Chính LuậtChính vận hơn những bài thơ khác. Theo như Bác nói:

đây không phải là tôi nói, mà là tôi trích trong bài của sis VDN đưa về.

"Thơ tự do rất hợp với bán vận. Trong thể thơ này, vần hợp nhau chan chát (thí dụ: hình, tình) làm câu thơ kém hay"

Thì HH không đồng ý. Vì "hình" và "tình" là 2 chữ có cùng Chính vận (inh) và có cùng loại Thanh (Trầm Bình Thanh) cho nên nếu gieo vần khít nhau đương nhiên sẽ nghe "chan chát", nhưng nếu tác giả dùng toàn Chính Vận mà biết sữ dụng xen kẽ giữa Trầm Bình Thanh và Phù Bình Thanh như bài thơ sau thì bài thơ âm điệu sẽ không có gì là chan chát cả:

CẢNH CHIỀU HÔM

Trời chiều bảng lảng bóng hoàng hôn&lt;-- Phù bình thanh
Tiếng ốc xa đưa lẩn trống đồn&lt;-- Trầm Bình thanh
Gác mái ngư ông về viễn phố
Gõ sừng mục tử lại cô thôn&lt;-- Phù bình thanh
Ngàn mai gió cuốn chim bay mỏi
Dặm liễu sương sa khách bước dồn &lt;-- Trầm bình thanh
Kẻ chốn Chương Đài người lữ thứ
Lấy ai mà kể nỗi hàn ôn&lt;-- Phù bình thanh

Bà Huyện Thanh Quan

Nếu như bạn nào không đồng ý thì thử làm một bài thơ gieo vần chính vận và xen kẽ giữa vần Bằng có dấu Huyền và vần Bằng Không dấu xem bài thơ đọc lên có khác hơn mấy bài thơ khác hay không?

Chữ "vần" chỉ góp một phần nhỏ cho âm điệu của bài thơ. Âm điệu bị chi phối bởi mỗi từ của toàn câu, và cả những câu trên câu dưới gần nhau. Toàn bộ âm thanh của một bài thơ rất giống như một bản nhạc.
Có nhiều lúc tôi chỉ cốt sửa một chữ vần từ "phù bình thanh" sang "trầm bình thanh" hay ngược lại, nhưng nếu chỉ làm thế thì nghe không lọt tai, phải sửa luôn cả khúc đầu hoặc khúc giữa của câu ấy.
Chi tiết này nằm trong địa hạt mênh mông của âm thanh, e rằng không có văn bản luật nào giúp ta được cả. Và phải tùy lỗ tai thẩm âm của từng người, mà nó lại có rất nhiều trình độ khác nhau.
Xin hỏi hơi lạc đề một câu :
"có khi nào bạn chơi một lô bản nhạc cùng "ton", rồi lúc sang một bản nhạc có "ton" khác nào đó (chứ không phải là tất cả mọi "ton" khác), bạn cảm thấy phải căng lại giây đàn chút xíu không ?"
Nếu có thì đó là bạn có lỗ tai thẩm âm rất bén nhạy. Muốn giải thích tường tận thì phải nói đến quá nhiều điều không thích hợp với trang này. Ví dụ như chuyện ngược đời là : một bán âm demi-ton diatonique lại lớn hơn một demi-ton chromatique, lý do khiến ông J. Sébastien Bach đề xướng ra cái gamme chromatique tempérée dùng đến ngày nay v.v.

Lời cuối HH chỉ mong là những trao đổi của HH và Bác Lá chỉ là với tinh thần học hỏi lẫn nhau mà thôi, những gì HH nói chưa hẳn là đúng, vì bể học mênh mông không ai có thể hiểu hết. Hơn nữa sách vỡ, luật lệ cũng do người đặt ra, không ai bắt buộc chúng ta phải theo hướng này hay hướng khác. Vào net chúng ta chủ yếu là tìm bạn để giao lưu học hỏi, nếu tìm được người mà cùng chung chí hướng thì tốt, nếu không thì chúng ta cũng nên tìm cách để hiểu nhau và xích gần, tôn trọng lối suy nghĩ của mỗi người hơn là khích bác, đả phá lẫn nhau, phải không Bác Lá và các bạn!

Sau cùng tôi xin góp tiếng với HH trong các câu kết luận màu đỏ.

HH luôn có chủ trương là hòa đồng với tất cả, tuy nhiên không đem thơ văn của mình đả phá lẫn nhau. Khi vào mạng chơi ai cũng muốn tìm cho mình giây phút thoải mái, HH không muốn làm phiền lòng các bạn thơ và Ban Điều Hành VNTQ, và chính mình.

Năm mới sắp đến, HH xin kính chúc Bác Lá và toàn thể thi hữu có một năm mói an khang, vạn sự như ý!

Kính mến
Hoàng Hà

* Sư Tỷ & Tứ Muội!

HH mong là hai vị nên trả sự yên tĩnh lại nơi cho Bác Lá cùng tất cả thi hữu.

Mến
Tam Thiện


Chào thân ái và đề nghị xin kết thúc sự trao đổi giữa chúng ta nơi đây với bài thơ :

NHƯ ÐÃ QUÊN RỒI
(thân tặng người trong cuộc)

Như đã quên rồi chuyện bữa qua
Vui duyên chung xóm dẫu riêng nhà
Thơ giăng vách lá tơ còn vướng
Chữ viết đầu song nét chửa mờ*
Muối mặn gừng cay trao nghĩa bạn
Tiếng Bằng giọng Trắc chọn câu ca
Vườn thơ còn mượt mà đây đó
Còn mãi tình thân thiết đậm đà !
Lá chờ rơi
* cố ý không dùng chữ "nhòa" để tránh vần chan chát, âu cũng là một cái bệnh hay tật của lỗ tai!




[/align]
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0


NHƯ ÐÃ QUÊN RỒI
(thân tặng người trong cuộc)

Như đã quên rồi chuyện bữa qua
Vui duyên chung xóm dẫu riêng nhà
Thơ giăng vách lá tơ còn vướng
Chữ viết đầu song nét chửa mờ*
Muối mặn gừng cay trao nghĩa bạn
Tiếng Bằng giọng Trắc chọn câu ca
Vườn thơ còn mượt mà đây đó
Còn mãi tình thân thiết đậm đà !
Lá chờ rơi
* cố ý không dùng chữ "nhòa" để tránh vần chan chát, âu cũng là một cái bệnh hay tật của lỗ tai!


Thân họa

TIẾP BẠN
Nhắc làm chi nữa chuyện vừa qua
Hãy tiếp bạn thơ ghé viếng nhà
Vách lá mực đen còn chửa ráo
Đầu song phấn trắng lại chưa mờ
Trà tàu nhấm nháp mang mời bạn
Rượu quý uống nhiều gõ phách ca
Ngày tháng trôi hoài đâu có nghỉ
Chỉ mong vui vẻ chớ sa đà
bachvan

-Bachvan không phải trong cuộc nhưng thân họa được không bác Lá chờ rơi

Đăng nhập để trả lời
0






[/align]

Trích đoạn: bachvan

NHƯ ÐÃ QUÊN RỒI
(thân tặng người trong cuộc)

Như đã quên rồi chuyện bữa qua
Vui duyên chung xóm dẫu riêng nhà
Thơ giăng vách lá tơ còn vướng
Chữ viết đầu song nét chửa mờ*
Muối mặn gừng cay trao nghĩa bạn
Tiếng Bằng giọng Trắc chọn câu ca
Vườn thơ còn mượt mà đây đó
Còn mãi tình thân thiết đậm đà !
Lá chờ rơi
* cố ý không dùng chữ "nhòa" để tránh vần chan chát, âu cũng là một cái bệnh hay tật của lỗ tai!


Thân họa

TIẾP BẠN
Nhắc làm chi nữa chuyện vừa qua
Hãy tiếp bạn thơ ghé viếng nhà
Vách lá mực đen còn chửa ráo
Đầu song phấn trắng lại chưa mờ
Trà tàu nhấm nháp mang mời bạn
Rượu quý uống nhiều gõ phách ca
Ngày tháng trôi hoài đâu có nghỉ
Chỉ mong vui vẻ chớ sa đà
bachvan

-Bachvan không phải trong cuộc nhưng thân họa được không bác Lá chờ rơi

Tất nhiên là phải được rồi! Chẳng những chỉ "được rồi" mà còn rất vui, mặc dầu lắm khi cái vui đó chỉ "một mình mình biết một mình mình hay" khi vào thăm trang thơ. 
Vì những lúc ấy hoặc gấp rút hoặc không có gì nhiều để nói. Không lẻ lên tiếng trả lời mà chỉ có một câu để nói ?
Hiểu nhau vậy nhé!
Chào thân ái.
LCR
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-16 22:39:20Đông Hòa>
Trích đoạn: lá chờ rơi
Trích đoạn: bachvan

NHƯ ÐÃ QUÊN RỒI
(thân tặng người trong cuộc)

Như đã quên rồi chuyện bữa qua
Vui duyên chung xóm dẫu riêng nhà
Thơ giăng vách lá tơ còn vướng
Chữ viết đầu song nét chửa mờ*
Muối mặn gừng cay trao nghĩa bạn
Tiếng Bằng giọng Trắc chọn câu ca
Vườn thơ còn mượt mà đây đó
Còn mãi tình thân thiết đậm đà !
Lá chờ rơi
* cố ý không dùng chữ "nhòa" để tránh vần chan chát, âu cũng là một cái bệnh hay tật của lỗ tai!


Thân họa : TIẾP BẠN

Nhắc làm chi nữa chuyện vừa qua
Hãy tiếp bạn thơ ghé viếng nhà
Vách lá mực đen còn chửa ráo
Đầu song phấn trắng lại chưa mờ
Trà tàu nhấm nháp mang mời bạn
Rượu quý uống nhiều gõ phách ca
Ngày tháng trôi hoài đâu có nghỉ
Chỉ mong vui vẻ chớ sa đà
bachvan

-Bachvan không phải trong cuộc nhưng thân họa được không bác Lá chờ rơi

Tất nhiên là phải được rồi! Chẳng những chỉ "được rồi" mà còn rất vui, mặc dầu lắm khi cái vui đó chỉ "một mình mình biết một mình mình hay" khi vào thăm trang thơ. 
Vì những lúc ấy hoặc gấp rút hoặc không có gì nhiều để nói. Không lẻ lên tiếng trả lời mà chỉ có một câu để nói ?
Hiểu nhau vậy nhé!
Chào thân ái.
LCR




Thân Họa : Chờ Mãi

Chờ mãi rồi ngày ấy cũng qua
Cầm tay mời đón bác vào nhà
Rượu đèo mắt ngắm đêm trăng sáng
Thơ hát miệng ngâm dưới mây xa
Hoan hỉ tâm lòng theo tiếng nói
Mơ màng cõi dạ với câu ca
Chợt đâu bóng nhẹ bình minh tới 
Lắng đọng niềm vui theo dáng hoa

Đông Hòa
16.01.07



Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-14 11:02:51Trần Mạnh Hùng>
NHỚ NHỮNG NGÀY XANH

Nhớ những ngày xanh tuổi mộng đầy
Ðời tươi như vệt sáng ban mai
Mẹ cha chung sức lo cơm áo
Thầy bạn phân công luyện trí tài
Ðất khách nhiều duyên không nghỉ bước
Quê nhà lỡ điệu khó hồi lai
Dặm ngàn dâu bể trời xa cách
Ngơ ngẩn năm canh tiếng thở dài.
Lá chờ rơi
 
Hoạ

 

 CÕI MỘNG
 
Thức giấc nửa đêm mông mị đầy.
Thật hư nào biết chuyện ngày mai.
Ai mang con sáo lăm le  thả
Ai lỡ đò ngang đóng kịch tài  
Em hứa thật nhiều nên chả nhớ.
Anh mong hạnh phúc được trùng lai
Tình yêu vạn nhất không như ý
Xin gởi cho nhau tiếng thở dài
 
Tình yêu vạn nhất không như ý
Xin gởi cho nhau tiếng thở dài.
Xin giữ tươi xanh tình bạn hữu
Xin đừng bôi bạc chốn trần ai
Xin trao lời nhắn trên thơ tứ
Cũng đủ đau thương đến ngợp trời
Xin gởi đến em lời cảm tạ
Ngàn năm trong cõi mộng thiên thai
TMH
 
 
 
 
 
 
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
ThuyAnh xin kính chào bác LCR!
Thật ra từ khi cháu vui giỡn với SGLT lần trước đã làm mất đi sự yên tỉnh trong trang thơ của bác và các bạn, cháu tự hứa sẽ không vào làm trò trẽ nít nữa. Nhưng hôm nay cháu lại trở vào vì có 2 lý do:
- Chị QuynhNguyen là tứ muội của cháu. Chị đã có thắc mắc dù đúng hay sai lầm thì trên cương vị cháu dù nhỏ nhưng là sư tỷ, cháu có trách nhiệm phải giải thích.
- Cháu nhớ người mình có câu (dù là vỏ hay văn) :
"Thầy vỏ mà dạy thế không rành, phân thế không rõ là giết đệ tử"
"Nhà giáo mà không nắm vững môn học dạy điều sai lầm là giết cả một thế hệ".
 Theo lẽ thì cháu và QuynhNguyen dẫn nhau về nhà nói chuyện với nhau, nhưng vì thắc mắc được nêu ở nơi đây nên cháu xin lổi bác cho cháu được vài lời giải thích cùng QuynhNguyen và cũng xin lổi bác nếu có làm xáo trộn trang thơ của bác. Xin đa tạ, đa tạ.
 
CB-ThuyAnh
 
Tứ muội,
Thứ nhất, tứ muội đã sai lầm vì không đọc kỹ tựa của trang thơ khi mang một điều luật của thơ "Đường Luật" vào thắc mắc trong trang thơ "Đường" của bác LCR. Trang thơ của bác có tựa là "Bản nháp thơ Đường" rất rõ ràng chứ không phải là "Bản nháp thơ Đường Luật". Không phải bài thơ bát cú nào cũng là Đường Luật cả tứ muội à.
Thứ nhì, bác LCR cũng như bác Thiềng Đức là bậc lão thành, tứ muội không nên phá đi sự yên tỉnh của các bác.
 
Bây giờ ThuyAnh giải thích cho tứ muội rõ LẠC VẬN và CƯỠNG VẬN:
-Lạc vận trong bài thơ Đường Luật là khi cả bài đang gieo vần cuối câu là âm nầy thì có một hay nhiều câu vần lại gieo vần ở một âm khác chẳng hạn như
"Chiều chiều đứng ngắm áng mây bay
 Chợt nhớ quê xưa nát cỏi lòng"
- Cưỡng vận là cưỡng bách âm khi gieo vần. Không chính vận và cũng không thông vận với nhau được vì bản thân chúng không liên quan với nhau mấy ( bà con quá xa, xa 5,7 đời) nhưng miễn cưỡng dùng ép cũng ... tạm được. Dĩ nhiên cưỡng vận chỉ được dùng khi ... bí vận mà thôi. Miễn cưỡng thì cũng được, nhưng nếu dùng nhiều quá thì sẽ làm giảm hoặc mất giá trị bài thơ
Thí dụ :
AN với ang
ON với om
ƠN với ơm
ÔN với ôm
UÔN với ƯƠNG
IN với inh, im, êm, iêm ...

 
Trong thơ Đường Luật chỉ có CƯỠNG VẬN chứ không có ÉP VẬN.
Đó là định nghĩa của LẠC VẬN và CƯỠNG VẬN.
 
Trước khi xác định lời QN hỏi câu thơ của bác LCR có lạc vận hay thông vận không, tứ muội nên hiểu rỏ chữ nào thông vận được với chữ nào.
 
- Trong luật thông vận
ao, eo, êu, iêu, iu, ưu thông với nhau vì vậy trong bài thơ "THU ĐIẾU" của cụ Nguyễn Khuyến mà bác LCR đăng ở trên không có gì sai cả
 
Thu vịnh
Trời thu xanh ngắt mấy từng cao,
Cành trúc lơ phơ gió hắt hiu.
Nước biếc trông như tầng khói phủ,
Song thưa để mặc bóng trăng vào.
Mấy chùm trước giậu hoa năm ngoái,
Một tiếng trên không ngỗng nước nào?
Nhân hứng cũng vừa toan cất bút,
Nghĩ ra lại thẹn với ông Đào
 
- Ngược lại khi một nguyên âm đi kèm với một hoặc hai nguyên âm khác như "ôi" "ơi" "ao" "ay".... thì âm được đặt trên nguyên âm nào là chính âm. Thí dụ "ôi" thì âm chính nằm ở chữ "ô" chứ không phải chữ "i"....
Vì vậy "AI" thông với "AY". "AI" thông với tất cả các ÂM sau đây: "OI", "ÔI", "ƠI", "ƯƠI", "UI", Nhưng, "AY", tuy thông với "AI" nhưng không thông với các ÂM trên ! Tất cả những ÂM trên THÔNG với nhau.
Bởi lẽ đó nên bài thơ của bác LCR nếu gọi là Đường Luật thì bị LẠC VẬN.
 
Tuy hồn thơ, lời và ý đều quan trọng, nhưng nếu bài thơ không có VẦN thì không gọi là thơ.
Cái khó là ở cách gieo vần, làm sao đừng cho bị lạc vận hoặc cưỡng vận. Một bài thơ hay mà bị lạc vận hoặc cưỡng vận thì sẽ làm hỏng cả bài thơ
đúng là như vậy. Thơ, định nghĩa của nó từ xưa là một tổng hợp của từ ngữ được sắp xếp theo một số quy luật nhất định, cái hay của nó là chỗ đó, cái khó cũng là chỗ đó. Nếu không có lề luật, thì tất cả những gì được ghi lại đều là thơ hết sao?

 
Mong những lời thô thiển của tiểu sư tỷ đã thông được sự thắc mắc của tứ muội. Sư tỷ mong tứ muội trả lại yên tỉnh trong trang thơ của bác LCR.
 
ThuyAnh-CB
Cổ Mộ Nhất Anh
Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn sự giải giảng của Tiểu Sư Tỉ.Q hiểu rồi....[:D].Đúng là "già cả " nên đọc sai cái bảng đề trước cửa nhà Bác Lá ,nên đã vội vàng thắc mắc.Vì Q quên bẵng trong "thơ bát cú "không nhất thiết phải là "Đường Luật ".Mà Q thì....chỉ tập tành với "đường luật ".Đúng là "Nội công chưa thâm hậu.....nên...."[:)]
 
Xin cáo lỗi cùng Bác Lá ,vì đã khuấy động nơi yên tĩnh của Bác.Để Q lui về Cổ Mộ học lại
 
Tiểu Sư Tỉ....Q dzọt theo Tiểu Sư Tỉ về Cổ Mộ nè[:)]
Kỷ niệm chẳng là gì khi thời gian bôi xóa
Và sẽ là tất cả khi lòng người vẫn ghi
Đăng nhập để trả lời
0






[/align]

Trích đoạn: Trần Mạnh Hùng

XA KHUẤT CHÂN TRỜI

Xa khuất chân trời cánh nhạn bay!
Xuân nầy thương nhớ với ai đây ?
Quay về cố quận tình chia sớt
Gửi lại quê người giấc tỉnh say
Thơ viết trăm câu lời vẫn một
Ðường đi khác hướng bạn phân hai (**)
Bâng khuâng dạo bước vườn thơ lạnh
Tiếc thuở xa xưa với những ngày...
Lá chờ rơi


TIẾC THUỞ XA XƯA

Tiếc thuở xa xưa với những ngày...
Câu thơ mua lấy miệng ai cười
Kẻ tung người hứng lời thân mật
Nghĩa kết tình trao chữ thắm tươi
Xướng họa chung vui đường một lối
Trẻ già cùng nói giọng đôi mươi
Dấu xưa nỗi nhớ luôn còn đó
Nhắc lại ngày vui của một thời.
Lá chờ rơi

 
Một thuở
Hoạ vận thơ ai nhớ một ngày...
Một ngày hạnh phúc thắm duyên cười
Một ngày tình bạn như hoa thắm
Một thuở tình thơ vẹn sắc tươi.
Một thoáng chìm sâu trong đối vận
Một giờ ngơ ngẩn hoạ vần mươi.
Một đời thắp đuốc tìm tri kỷ.
Một khắc trăm năm - nhớ một thời
TMH
Thân tặng Bác Lá
 
LẺ ĐÔI
 
Thời gian như thể cánh  tên bay.(*)
Tháng tháng năm năm nối tiếp đây.
Câu hứa năm xưa còn ấp ủ.
Lời thề dạo trước đắm hồn say.
Thương mình gối chiếc, tình đơn chiếc.
Xót bạn tròn đôi, bóng lẻ đôi.(**)
Tình thắm giờ đây là mộng ước.
Ngày xưa thân ái đã qua ngày
Trần Mạnh Hùng
(*) cadao Thời gian như thể tên bay
(**) Có chủ ý , không thể hoạ theo vận HAI



 
Thân chào tái ngộ Thấy Mà Ham! 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-13 07:34:09Đông Hòa>
Thời gian như thể cánh tên bay.(*)
Tháng tháng năm năm nối tiếp đây.
Câu hứa năm xưa còn ấp ủ.
Lời thề dạo trước đắm hồn say.
Thương mình gối chiếc, tình đơn chiếc.
Xót bạn tròn đôi, bóng lẻ đôi.(**)
Tình thắm giờ đây là mộng ước.
Ngày xưa thân ái đã qua ngày
Trần Mạnh Hùng
(*) cadao Thời gian như thể tên bay
(**) Có chủ ý , không thể hoạ theo vận HAI
Trích đoạn: Trần Mạnh Hùng

XA KHUẤT CHÂN TRỜI

Xa khuất chân trời cánh nhạn bay!
Xuân nầy thương nhớ với ai đây ?
Quay về cố quận tình chia sớt
Gửi lại quê người giấc tỉnh say
Thơ viết trăm câu lời vẫn một
Ðường đi khác hướng bạn phân hai (**)
Bâng khuâng dạo bước vườn thơ lạnh
Tiếc thuở xa xưa với những ngày...
Lá chờ rơi


TIẾC THUỞ XA XƯA

Tiếc thuở xa xưa với những ngày...
Câu thơ mua lấy miệng ai cười
Kẻ tung người hứng lời thân mật
Nghĩa kết tình trao chữ thắm tươi
Xướng họa chung vui đường một lối
Trẻ già cùng nói giọng đôi mươi
Dấu xưa nỗi nhớ luôn còn đó
Nhắc lại ngày vui của một thời.
Lá chờ rơi

 
Một thuở
Hoạ vận thơ ai nhớ một ngày...
Một ngày hạnh phúc thắm duyên cười
Một ngày tình bạn như hoa thắm
Một thuở tình thơ vẹn sắc tươi.
Một thoáng chìm sâu trong đối vận
Một giờ ngơ ngẩn hoạ vần mươi.
Một đời thắp đuốc tìm tri kỷ.
Một khắc trăm năm - nhớ một thời
TMH
Thân tặng Bác Lá
 
LẺ ĐÔI
 
Thời gian như thể cánh  tên bay.(*)
Tháng tháng năm năm nối tiếp đây.
Câu hứa năm xưa còn ấp ủ.
Lời thề dạo trước đắm hồn say.
Thương mình gối chiếc, tình đơn chiếc.
Xót bạn tròn đôi, bóng lẻ đôi.(**)
Tình thắm giờ đây là mộng ước.
Ngày xưa thân ái đã qua ngày
Trần Mạnh Hùng
(*) cadao Thời gian như thể tên bay
(**) Có chủ ý , không thể hoạ theo vận HAI





Thân Hoạ : Biệt Kinh Sầu

Mộng cũ như mây thoảng gió bay
Lòng ai đắng mãi ở nơi đây
Tâm tư leo lét đèn mờ sáng

Cõi dạ mơ hồ rượu gượng say
Một chút tương tư chôn gối mộng
Nghìn thừa âu vọng nén tâm hoài
Xót thương giây phút đời chia cách

Người đã đi xa biệt tháng ngày
Đông Hoà
13.01.07
Gió vẫn thổi trên những tầng mây , ngày vẫn trôi qua có ai nghĩ được gì trong khoảng miên man bất tận . Hỡi em ! Ta sẽ yêu em như những ngày xưa đầy mộng tưởng trong giấc mơ viết thành bài thơ tình lãng mạn ....
Đăng nhập để trả lời
0
 lá chờ rơi

thân mời

XA KHUẤT CHÂN TRỜI

Xa khuất chân trời cánh nhạn bay!
Xuân nầy thương nhớ với ai đây ?
Quay về cố quận tình chia sớt
Gửi lại quê người giấc tỉnh say
Thơ viết trăm câu lời vẫn một
Ðường đi khác hướng bạn phân hai
Bâng khuâng dạo bước vườn thơ lạnh
Tiếc thuở xa xưa với những ngày...
Lá chờ rơi



Tình lỡ
 
Tình yêu vỗ cánh nhẹ nhàng bay
Chẳng biết rằng ai có lỗi đây???
Cách biệt muôn trùng lòng vẫn nhớ
Chia ly vạn nẻo dạ còn say
Ông Tơ kết nợ se làm một
Bà Nguyệt chia duyên sẻ cả hai
Phận hẩm thì thôi đành phải chịu
Tên người khẽ gọi suốt...đêm...ngày....
 
QN
12/1/2007
 
Kính chào Bác Lá...Q đã đường đột vào nhà Bác mà chưa gõ cửa xin phép[:)].Xin bác cho phép Q dạo quanh nhà Bác....Bác coi có mất gì không???[:D] Rất vui khi đến đây.Chúc Bác luôn vui khoẻ !!!
 
Kỷ niệm chẳng là gì khi thời gian bôi xóa
Và sẽ là tất cả khi lòng người vẫn ghi
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lá chờ rơi

Thân mời

NHỚ BÂNG QUƠ

Tôi nhớ hôm nao gặp một người
Mắt tràn tia ấm mặt tươi vui
Lắc lư xe buýt dành chung ghế
Sóng sánh bờ vai tựa một đôi
Ngồi cạnh nét già tăng nét trẻ
Xem như bên lở đấp bên bồi
Câu qua chuyện lại rồi sau hết
-"Ông ngoại cháu cùng tuổi bác thôi!"
Lá chờ rơi


 
 
Từ Khi Người Đến
 
Từ khi có đó gọi là Người
Đời bỗng mượt mà rạng rỡ vui
Hong nắng ngắm trăng ngồi cạnh ghế
Ra đường xuống phố bước song đôi
Tâm hồn đôi lứa hoài tươi trẻ 
Cuộc sống tình yêu mãi đấp bồi
Hạnh phúc dường nào sao nói hết
Chắt chiu gìn giữ vì nhau thôi
 
 NhàQuê
 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lá chờ rơi

Thân mời

THÓI ÐỜI

Sự thế đa đoan nét nhiệm mầu
Kiếp người theo ánh chớp qua mau
Hợp tan như thể trò vân cẩu
Ðược mất nào thua cảnh bể dâu?
Lúc cạn yêu thương duyên khép lại
Khi tràn say đắm nợ trao nhau
Mấy ai vẹn giữ tròn sau trước
Hai chữ "tình chung" mãi đậm màu.
Lá chờ rơi

 
Nhớ xưa…
 
Nhắc lại chuyện xưa tích Thị Mầu
Yêu hờn ghen ghét cạn tình mau
Chữ nhân xem nhẹ gieo oan trái
Câu đức khinh thường khuấy bể dâu
Nếu chẳng cuồng mê sa nộ ái
Sẽ không toan tính hại đời nhau
Nén lòng tu đạo nêu gương nhẫn
Tiểu Kính vun tâm hái quả màu
 
TrúcGiang
TrúcGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lá chờ rơi

Thân mời

THÓI ÐỜI

Sự thế đa đoan nét nhiệm mầu
Kiếp người theo ánh chớp qua mau
Hợp tan như thể trò vân cẩu
Ðược mất nào thua cảnh bể dâu?
Lúc cạn yêu thương duyên khép lại
Khi tràn say đắm nợ trao nhau
Mấy ai vẹn giữ tròn sau trước
Hai chữ "tình chung" mãi đậm màu.
Lá chờ rơi


 Thân họa : VUI ĐỜI
Thế gian tuyệt diệu với muôn màu
Kiến thức vận hành chuyển khá mau
Áo mão xưa còn ơn mưa mốc
Tơ tằm nay hết kiếp nương dâu
Nhân loài nay dứt cơn ngộ nạn
Vạn vật đâu còn giết hại nhau
Tại thế Thiên đàng ta tạo dựng
Trùng dương bát ngát vẫn xanh màu

PO 1/10/07
Cất bước lãng du chưa mõi gối!
Văn thơ hạ bút đã cạn lời !
Đăng nhập để trả lời
0