📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Đường

BẢN NHÁP THƠ ĐƯỜNG XƯỚNG-HỌA

7.791 trả lời, 704.895 lượt xem — Trang 164 / 260
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-02 05:46:19lá chờ rơi>
Trích đoạn: vancali96

Ác chưa từng thấy
 
Ai chê phái nữ xấu bao giờ?
"Tục tử phàm phu" áp đặt thơ
Chữ nghĩa nặng nề tâm chẳng đợi
Văn chương chát chúa dạ không chờ
Huynh còn viết ẩu còn làm bộ
Muội sẽ đâm liều sẽ ngó lơ
Giận đến ngàn năm dù đã chết 
Tan tình nát ý khỏi nằm mơ
 
Yên Hà
 
Ác chưa từng thấy 2
 
Sao đem phái đẹp giễu từng giờ
Xấu hổ tên mình tủi bạn thơ
Ý lại ngây ngô buồn mắt đợi
Vần lâm tử vận uổng duyên chờ
Huynh mà xấc xược không từ bỏ
Muội sẽ ngang tàng phải ngó lơ
Giận hết đời này sang kiếp khác
Cho người khóc hận mối tình mơ
 
Vancali 4.1.09
 
Chúc Bác Lá huynh tỷ ngày vui .


GIỮA MỘNG MƠ

Cái đẹp đôi khi kén chọn giờ
Tình trao đúng lúc đẹp như thơ
Hữu duyên thiên lý không mà có
Xấu số gần bên hẹn vẫn chờ
Lúc lén nhìn ai vờ phủi áo
Khi cần giữ ý giả làm lơ
Con tim hồi hộp niềm lưu luyến
Mong gặp đêm nào giữa mộng mơ !

Lá chờ rơi 02/04/09
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-12 00:01:06vancali96>
Trích đoạn: SuongAnh

HỎI THĂM BÁC LÁ

Nhàn chơi nhân thể ghé sang nhà
Bác Lá đâu rồi, mạnh giỏi ha
Ngõ rặt cây hoang hoa chửa nụ
Vườn đầy cỏ dại quả chưa ra
Tìm sâu vun gốc người xưa vắng
Sửa tán tỉa cành bạn cũ xa
Lều trống ngồi lâu e muỗi đốt
Vài dòng nhắn lại Bác xem qua!

06 March 2009
Đuyên Hồng
 
 
 
Thăm Bác Lá
 
Cũng đã lâu rồi chưả viếng nhà
Chẳng hay Bác Lá thế nào ha?
Cây xanh trổ nụ đâm chồi mọc
Cỏ dại leo rào khuất lối ra
Cổng khép bao ngày ngưng khách đón
Vườn trơ một bóng đợi người xa
Trang thơ lặng lẽ nằm im góc
Biết đến khi nao người ghé qua
 
Sương Anh
 

NẶNG DÒNG TÂM SỰ…
 
Cảm kích tình thân bạn viếng nhà
Nặng dòng tâm sự khó hi ha
Mưu thần Gia Cát chưa tìm thấy
Kế quỷ Hồ Ly đã dọn ra
Góc núi đầu sông đầy địa võng
Chạy tà tránh tặc thiếu thiên xa
Ba mươi sáu kế đường duy nhất
Đành phụ chân tình bạn ghé qua!
 
Lá chờ rơi 10/03/09
 
 
 
 Nhẹ Gánh Sầu Ưu
 
Lòng vòng nóng ruột trước hiên nhà
Muốn gọi nhưng mà ngại quá ha
Ngõ trước nhện giăng không lối bước
Sân sau cỏ mọc chẳng đường ra
Sầu ưu trút gánh cho tâm nhẹ
Vui vẻ đề thơ với bạn xa
Bận trí làm gì mưu chước qủy
Chân tình đãi ngộ tất rồi qua!
 
Sương Anh
 
 
  THĂM BÁC LÁ
 
Bóng ai thấp thoáng ở trong nhà
Giống Bác đang ngồi dáng đẹp ha
Gõ mỏi cườm tay đâu kẻ ngó
Kêu khàn cuống họng chà người ra
Hay đang đuổi vịt không thèm tiếp
Hoặc bận chơi cờ muốn tránh xa
Có lẽ đi lầm...sai địa chỉ
Thôi đành dịp khác sẽ mò qua
 
Vancali 3.10.09

 Chúc Bác Lá luôn vui vẻ mạnh khoẻ hì hì...à Bác quên lì xì cho em gùi đó [:D]


Khổng Tử có dạy :
- Làm thơ để kết thêm tình bạn
- Làm thơ để phấn khởi đời sống
- Làm thơ để ngợi ca cuộc đời
- Làm thơ để học hỏi đạo lý làm người .
Đăng nhập để trả lời
0
Thôi hảy quên đi chuyện không vui nhe huynh , vào đây xướng họa cho thêm yêu đời nhe hì hì...chúc huynh cuối tuần vui vẻ...hì hì [:D]
Chiều tà
 
Chiều về cảm hứng họa vần thơ
Xếp chữ tay run mắt dại khờ
Gợi cảnh hoàng hôn tình lạc bước
Khơi lòng lãng mạn kén buông tơ
Chân đồi khói tỏa màu lam nhạt
Đỉnh núi trời nghiêng sắc tím mờ
Bóng nhạn xa bầy giương cánh rộng
Cho đời lữ khách thả hồn mơ
 
Vancali 3.13.09
Khổng Tử có dạy :
- Làm thơ để kết thêm tình bạn
- Làm thơ để phấn khởi đời sống
- Làm thơ để ngợi ca cuộc đời
- Làm thơ để học hỏi đạo lý làm người .
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-03-16 01:17:30lá chờ rơi>
Xin múa riu phỏng dịch bài Độc Tiểu Thanh Ký của Nguyễn Du :

ĐỌC TRUYỆN NÀNG TIỂU THANH

Hoa kiểng xưa nay cỏ mọc dày
Truyện người bạc mệnh sách cầm tay
Phấn son hữu ý lưu niềm nhớ
Sách vỡ vô tình hứng họa lây
Nỗi ức xưa nay trời khó hỏi
Niềm oan thân phận khách thày lay
Ba trăm năm cũ thêm lần nữa
Ai thấu tình ta gửi chốn này !
 
Lá chờ rơi 16/03/09

Nguyên văn bài chữ Hán của cụ Nguyễn Du :
 
ÐỘC TIỂU THANH KÝ

Tây Hồ mai uyển tẫn thành khư
Ðộc điếu song tiền nhất chỉ thư
Chi phấn hữu thần liên tử hậu
Văn chươngmệnh lụy phần
Cổ kim hận sự thiên nan vấn
Phong vận kỳ oan ngã tự
Bất tri tam báchniên hậu
Thiên hạnhân khấp Tố Như.

Nguyễn-Du
 
Phần chú thích :
 
Tiểu Thanh : một người con gái có tài sắc, sống vào đầu đời Minh. Nàng họ Phùng, lấy lẽ một người cũng tên là Phùng, vì tránh tên chồng nên gọi là Tiếu Thanh.
Vợ cả ghen bắt ở một ngôi nhà trên núi Cô Sơn, cạnh Tây Hồ, chẳng bao lâu nàng buồn mà chết. Lúc ấy mới 18 tuổi. Nay ở Cô Sơn (tỉnh Chiết Giang) vẫn còn mộ nàng.
Tiểu Thanh Ký là tập thơ của nàng Tiểu Thanh. Lúc nàng chết rồi, vợ cả vẫn còn ghen lấy đốt đi, chỉ sót một số bài người ta sưu tập lại gọi là « phần dư cảo ».
Tiểu Thanh mất, hơn 300 năm sau có Nguyễn Du làm thơ thương xót nàng. Còn 300 năm sau thì ai sẽ khóc Nguyễn Du ?

[/align]
Bài mới vừa nhận được, nên đem dán vào ngay :
 
Độc Tiểu Thanh ký,
 
Mấy hôm nay trên diễn đàn, người đàn anh có đưa lên bản dịch bài thơ Độc Tiểu Thanh ký. Ông xã của Thủy thấy Thủy đọc thì mắng  vốn :
        _ Tất các anh chị em trong Diễn đàn, không ai sống bằng nghề viết (đúng ra là nghề gõ phím). Em nhỏ tuổi, nghề nghiệp là viết, từng thăm mộ Tiểu Thanh. Tại sao em không góp đôi ba hàng ?
        Vì vậy Thủy xin góp chút ít.
        Mộ của Tiểu Thanh giờ vẫn còn, trên ngọn đồi mai, nay vẫn còn trồng mai, gần Tây hồ. Tây hồ nằm trong thành phố Hàng châu. Người Trung hoa có câu tục ngữ :
        Trên trời có thượng giới,
        Dưới  đất có Tô, Hàng.
Nghĩa là : xét về cảnh đẹp thì trên trời có thượng giới, còn dưới đất có Tô châu, Hàng châu. Tô châu thuộc ngoại ô Thượng hải, có Thái hồ. Hàng châu là thủ phủ của Triết giang có Tây hồ (xin đừng  lầm với Tây hồ ở thủ đô Hà « lội »  của nước Đại cồ Việt). Người Trung hoa còn nói :
        Ở Quảng đông, cứ ra đường là thấy thầy lang,
        Ở Tô, Hàng cứ ra đường là thấy người đẹp.
        Đời nhà Thanh, có xây một Nghênh quán sứ, trên đồi mai, cạnh hồ Tây, để làm chỗ nghỉ chân cho các sứ thần Việt Nam, Ai lao, Cao miên, Thái lan đi sứ, trên đường tới Bắc kinh. Sứ đoàn thời Gia long (1802-1820) khi qua Hàng châu được tiếp dẫn sứ nhà Thanh đưa vào ở đây. Chánh sứ là Nguyễn Du tiên sinh. Trên mộ Tiểu Thanh hiện (2001) có đến 6 bia, do 6 danh sĩ viết. Thời Tố Như qua đây chỉ có một bài bia. Trên bia ghi :
        « Tiểu Thanh, trường hận ký »
        Đây là một áng văn cực kỳ lãng mạn, giống như bài tựa truyện Kiều của Chu Mạnh Trinh. Dưới ghi rõ : Mai Khánh Sơn, Tiến sĩ Vĩnh lạc đề. Vĩnh Lạc là niên hiệu của Minh Thành Tổ từ 1407-1424.
        Chắc chắn cụ Tố Như đọc bài ký này, rồi thương hoa tiếc ngọc sáng tác bài thơ Độc Tiểu Thanh ký, nghĩa là cảm hứng sau khi đọc bài ký của Mai Khánh Sơn.
        Tiếc thương, yêu người đẹp đã quá vãng là truyện thường tình của các thi nhân xưa. Bởi vậy cụ Chu Mạnh Trinh từng yêu nàng Kiều :
        «  Ta cũng nòi tình, yêu người đồng điệu,
        Cái kiếp thương hoa lẩm cẩm,
        Con hồn xuân mộng bơ vơ.
        Đã toan đúc sẵn nhà vàng.
        Chờ người quốc sắc.
        Lại muốn mượn chùm phương thảo,
        Hú vía thuyền quyên !
Sẵn bút nghiên chia thành từng hồi,
Đem sự tích viết thành bài tựa.
        Hỡi ơi ! Hồn có biết cho không ?
        Bóng hoàn bội tưởng ra vào Lạc phố ».
        Gần đây mấy ông Kẹ cách mạng Cộng Hòa Nhân Dân Trung quốc đã biểu quyết di dời tất cả mồ mả, lấy đồi Mai làm một khách sạn 20 tầng và mở một khu thương mại. Nàng Tiểu Thanh ngủ đã mấy trăm năm mà không yên. Không biết sẽ bị đem đi đâu. Hội nhà văn Hàng châu có lên tiếng phản đối. Nhưng văn, thơ thí chống sao lại với US dollar, Euros !
 
(bài viết của chị Thủy, vợ anh Trần Đại Sỹ cho hội cựu học sinh LNH-NDC)


Pham Thi Thanh Thuy (NDC 1978-1985)
[/align]
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: vancali96

Chiều tà
 
Chiều về cảm hứng họa vần thơ
Xếp chữ tay run mắt dại khờ
Gợi cảnh hoàng hôn tình lạc bước
Khơi lòng lãng mạn kén buông tơ
Chân đồi khói tỏa màu lam nhạt
Đỉnh núi trời nghiêng sắc tím mờ
Bóng nhạn xa bầy giương cánh rộng
Cho đời lữ khách thả hồn mơ
 
Vancali 3.13.09
 
 

CŨNG MỘNG MƠ
 
Non nước không lời lại lắm thơ
Gió bay vô định bước chân khờ
Đáy hồ mây trắng trêu đàn cá
Gốc liễu trăng vàng cột mối tơ
Mát mặt thi nhân khi tuyết xuống
Chạnh lòng lữ khách lúc sao mờ
Bướm ong luân vũ tình muôn điệu
Xao xuyến trời xanh cũng mộng mơ !
 
Lá chờ rơi 16/03/09
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
Thôi hảy quên đi chuyện không vui nhe huynh , vào đây xướng họa cho thêm yêu đời nhe hì hì...chúc huynh cuối tuần vui vẻ...hì hì [:D]
Chiều tà
 
Chiều về cảm hứng họa vần thơ
Xếp chữ tay run mắt dại khờ
Gợi cảnh hoàng hôn tình lạc bước
Khơi lòng lãng mạn kén buông tơ
Chân đồi khói tỏa màu lam nhạt
Đỉnh núi trời nghiêng sắc tím mờ
Bóng nhạn xa bầy giương cánh rộng
Cho đời lữ khách thả hồn mơ
 
Vancali 3.13.09



Gói Buồn Gởi Nhớ

Gói buồn gởi nhớ ấy vào thơ
Lời khéo ý tuông trải dại khờ
Phác hoạ tranh đời người lạc bước
Dư âm giăng mắc dệt đường tơ
Gợi bao nhung nhớ vào mây nhạt
Buông bỏ đau thương khói bay mờ
Ý chí bao la trời xanh rộng
Cho đời ngắm nghía thả hồn mơ
Mytutru





CŨNG MỘNG MƠ
 
Non nước không lời lại lắm thơ
Gió bay vô định bước chân khờ
Đáy hồ mây trắng trêu đàn cá
Gốc liễu trăng vàng cột mối tơ
Mát mặt thi nhân khi tuyết xuống
Chạnh lòng lữ khách lúc sao mờ
Bướm ong luân vũ tình muôn điệu
Xao xuyến trời xanh cũng mộng mơ !
 
Lá chờ rơi 16/03/09
 
Trăng treo ngọn liễu rũ lơ thơ.
Chiếu xuống sông khuya ánh khệch khờ
Như giải lụa vàng trên sóng nước.
Tựa làn suối bạc phủ đường tơ.
Trăng xuyên kẽ lá lung linh sáng.
Gió cuốn hơi sương phản phất mờ.
Rả rích tiếng đêm trong tịch mịch.
Như ru ai đó đắm trong mơ.
Trần Mạnh Hùng
 
 


"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lá chờ rơi



SÔNG THU

Biếc trời xanh một dòng Sông
Hiền như ánh mắt xao lòng người thương
Bồng bềnh mây trắng vấn vương
Bùa yêu lãng đãng làn sương ban chiều
Nâng niu thân phận cánh Bèo
Buồn man mác đỡ mái chèo sang ngang
Dòng Thu êm ái nhẹ nhàng
Hát ru tình đất mêng mang ngàn đời

Kim Giang



SÔNG THU

Sông Thu thờ thẩn buông trôi
Về đâu con nước xa xôi chơn trời?
Quanh niên bên lở bên bồi
Gói ôm rác rưởi chẳng lời oán than.
Chiều buông bóng ngả mênh mang
Hững hờ sóng vỗ dọc ngang mạng bờ.
Sông Thu u uất dật dờ...
Ai người xuôi ngược... bao giờ qua đây?
Lững lờ giọt nước mát đầy...
Trong xanh phẳng lặng suối mây chan hòa!

Thu Giang

Tam nương...ba chị em ta..[:D][:D][:D]

Sông Thu em út trong nhà
Trẻ trung ,xinh xắn thật là dễ thương.
Mặt sông Thu phẳng như gương
Nước sông xanh biếc ... vấn vương bao người...
Còn Kim là giống vàng mười
Sông Kim lấp lánh vàng rơi rát vàng...
Bốn mùa con nước mênh mang
Kim Giang  sông chị giầu sang dâng đời...
Thương Giang...nỗi nhớ chơi vơi
Một dòng lưu lạc cuối trời xa xôi..
Hôm nay em lại về chơi
Vui vì gặp cả hai người :Kim -Thu
-Thương Giang-

Hôm nay ghé qua thăm chị lại gặp cả út Thu Giang đã dến đây hoạ thơ với chị thật là vui.Chúc chị KG và em TG có nhiều thơ và thi hữu ghé qua.Chúc cho tình cảm chị em mình luôn đạm đà như thế ![:)][:)][:)]


Chào tam ‘giang’ cô nương. Xin góp vui với một bài thơ về sông, nhưng với chữ ‘hà’ :

DUYÊN DÁNG SÔNG THU
(thân tặng những người mang tên : Thu Hà)

Tha thướt quanh co nước ngắm trời
Vơi đầy hương ngát tự trùng khơi
Đỏ vàng lá động sôi tình nước
Qua lại đò đưa rộn tiếng người
Vẫy cánh chim bằng trơ một bóng
Tuôn dòng thu thủy đến muôn nơi
Câu hò lưu luyến còn vương vấn
Tình gửi hư không chửa cạn lời !
Lá chờ rơi 06/06/06 (repost)
 
 
 *Bác Lá tinh quá, Bác lại nhìn thấy bóng dáng con Vịt Giời phải không ạ. Cháu cũng thấy mặt hồ sóng sánh thân quen. Kính chúc Bác mạnh khoẻ chăm đến Vườn thơ hơn, dạo này Bác hay đi uống rượu lâu lâu mới về.
 
THU HÀ
 
Sóng sánh Sông Thu sóng sánh trời
Ru hồn Lữ khách vượt ngàn khơi
Điệu hò câu hát lời ca mới
Mắt biếc tâm trong dáng một người
Bến cũ in đằm bao kỷ niệm
Tơ đàn thánh thót bấy nhiêu nơi
Quen quen lạ lạ hình như đã
Điệp khúc tương giao...Nhạc ghép lời
 
Kim Giang
 
 

 
Xin đừng giận những mộng mơ
Gió hương cõi ảo bao giờ thực đâu
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=82195
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=84219
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=97940
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-13 16:17:15KimGiang>
 
Trích đoạn: THI NANG

Sau đây là hai bài thơ cảm hứng theo đề tài:NHƯ HỒN THƠ DẬY...của Bác Lá:

NHƯ HỒN THƠ DẬY 1

Bên thềm lá rụng gợi hồn thơ
Khiến sóng sông Tương cứ vỗ bờ
Ngoảnh lại vườn xưa thương kẻ đợi
Trông về lối cũ xót người chờ
Lời vàng lắng xuống trong cơn mộng
Ý ngọc bay vào giữa giấc mơ
Dẫu đã xa rồi nhưng nhớ mãi
Từ khi cách biệt đến bây giờ...

Thi Nang


NHƯ HỒN THƠ DẬY 2

Lấy lá thu vàng gói ý thơ
Chôn vùi kỷ niệm thuở ban sơ
Trơ vơ dáng liễu luôn mong ngóng
Héo hắt thân thông vẫn đợi chờ
Bến nước chập chờn nơi cõi mộng
Con đò thấp thoáng nẻo đường mơ
Em về chốn ấy mờ hình bóng
Đọng lại lòng anh mãi đến giờ...

Thi Nang
 


*Kính hoạ:

BẾN THƠ

Có chiếc thuyền con lạc bến thơ
Lung liêng mắt nhớ khát khao bờ
Buồn giăng ngóng gió buồn da diết
Nước lặng nhìn mây đứng nguyện chờ
Có giọt châu thầm lăn ướt má
Đâu dòng xướng hoạ dắt vào mơ
Đào nguyên cảnh sắc còn như trước
Lữ khách tình thâm hẹn bấy giờ

Kim Giang

Thân mến chào bạn Kim Giang,
Chúc bạn luôn vui,khỏe,hồn thơ lai láng
 
MONG ƯỚC
 
Thương người vắng bóng chốn vườn thơ
Gió rít mưa rơi lạnh bãi bờ
Yến ở trời Nam năm tháng nhớ
Oanh về biển Bắc sớm hôm chờ
Mong ngày tái ngộ trên đồi hẹn
Ước buổi sum vầy dưới bến mơ
Dõi mắt nhìn xa đường cách trở
Để ai trông đợi đến bao giờ?

Thi Nang
 
 
 DẬY HỒN THƠ
 
Gọi gió Thu về gợi tứ Thơ
Nôn nao nước biếc sóng xô bờ
Cầu duyên vũ trụ tròn như ý  
Chúc nghĩa thâm giao thỏa ước chờ
Lấy ngải mê bùa ngâm Xướng Họa
Mang tình hạnh ngộ hóa Đường mơ
Làn tơ trải đất trời xao xuyến
Để Yến Oanh ca mãi tới giờ
 
Kim Giang
Xin đừng giận những mộng mơ
Gió hương cõi ảo bao giờ thực đâu
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=82195
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=84219
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=97940
Đăng nhập để trả lời
0
GIẤC MƠ
Có phải đây là trong giấc mơ.
Hay là ta quá mãi mong chờ.
Lời thơ xướng hoạ thành tri kỷ.
Ý ngỏ giao hoà kết tóc tơ.
Em có ngóng trông ngày hội ngộ.
Ta mong cuống quýt gặp người thơ.
Bao nhiêu lâu nữa !!! Bao lâu nữa !!?
Em hãy nói đi !!! - để đợi chờ !!!
Trần Mạnh Hùng


ĐỢI CHỜ

Cuộc đời lẫn lộn thật và mơ
Bến mộng vườn yêu mãi đợi chờ
Lơ lửng vầng mây dan sợi nhớ
Bâng khuâng thoi nhện dệt dây tơ
Đêm hiu hắt bóng trăng mờ tỏ
Ngày lạnh lẽo nghiên mực thẫn thơ
Mong đợi ngậm ngùi đây với đó
Bóng ai biền biệt để ai chờ !
Trần...
mạn phép hoạ với huynh 1 bài nha,chúc vui,trần...

LỖI HẸN
Có lẽ cõi đời chỉ ước mơ.
Niềm vui, hạnh phúc đợi, trông, chờ.
Trăm năm có đủ xây tâm mộng
Một kiếp quá dài dệt mối tơ.
Trần thế còn nguyên mây, gió lộng
Cõi lòng vuột mất ý, hồn thơ.
Chân cao. chân thấp trong chiều vắng.
Bóng ngả sau lưng lỗi hẹn chờ.
Trần Mạnh Hùng

Xin được phép ngoài vòng cương toả của tất cả trường phái THƠ ĐƯỜNG.
Xướng + Hoạ chỉ là nguồn vui trong hiện tại...TMH
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-31 13:54:31lá chờ rơi>
Không hiểu vô tình hay cố ý, mà vừa rồi có những bài thơ làm theo kiểu chơi của thi nhân đời Đường nơi đây :

CHAY Đối MẶN (1-4 2-3 Bằng, 1-4 2-3 Trắc)
(song song tứ tuyệt)

Chay ăn không chán sức sung ra     (4 câu trên theo luật Bằng
Mặn nếm vài lần sẽ thích mà
Chay đậu tương phùng mời đến dự
Mặn cơm hợp tác bắt làm ra
Chay chán ở chùa qua đớp "phở"    (4 câu dưới theo luật Trắc
Mặn ra phố muốn chơi "quà"
Mặn chê tôm cá nghe càng ớn
Chay liếm xương cầy chỉ có ta
Đoạn Trường
Bài CHAY Đối MẶN hai phần tứ cú đổi luật : tứ cú trên theo luật Bằng, tứ cú dưới theo luật Trắc, giống như bài HÀ TIỆN của Nguyễn-Minh-Triết (1-4 2-3 Bằng, 1-4 2-3 Trắc)

bài này thì ngược lại :
CÙNG CÓ LỢI (1-4 2-3 Trắc, 1-4 2-3 Bằng)

Quán phở đầu đường lại ghé qua     (4 câu trên theo luật Trắc
Lâu lâu...giải trí chút thôi mà
nghe, kệ nhé câm như hến
Dẫu thấy, thôi đừng chớ nói ra
Nếu không hóng hớt đây...cho xái   (4 câu dưới theo luật Bằng
Đừng lu loa đấy...được quà
Lợi cả đôi đường đâu dễ chối
Từ nay tui sẽ nhận...phe ta
Tú Lòng...thòng
Bài CÙNG CÓ LỢI hai phần tứ cú cũng đổi luật nhưng ngược lại : tứ cú trên luật Trắc, tứ cú dưới luật Bằng, giống như các bài Đường Thi :
VĂN LÂN GIA LÝ TRANH của Từ An Trinh : 1-4 2-3 Trắc, 1-4 2-3 Bằng
DẠ BIỆT VI TU SĨ của Cao Thích 1-4 2-3 Trắc, 1-4 2-3 Bằng
BÁN NHẬT THÔN của Tiền Khởi 1-4 2-3 Trắc 1-4 2-3 Bằng

Bài này thì dùng phép Niêm 1-3 2-4 :
CƠM PHỞ (1-3 2-4 Trắc, 1-3 2-4 Trắc)

Cơm phở đều từ lúa gạo ra
Phở cơm no bụng sống thôi mà
Phở mảnh mai xinh thèm bế ẳm
Cơm tròn ục ịch muốn xê ra
Cơm nuốt hàng ngày lâu cũng ngán
Phở ăn thỉnh thoảng giống như quà
Cơm phở suy cùng đều ở gạo
Đổi thay cũng đúng phải hong… ta ???
Nguyệt Ánh
Bài CƠM PHỞ dùng phép Niêm 1-3 2-4 cho hai bài tứ cú trên và dưới.
giống như các bài :
CHƯỚC TỬU DỮ BÙI DỊCH của Vương Duy : 1-3 2-4 Trắc, 1-3 2-4 Trắc
và ĐỀ ĐÔNG KHÊ CÔNG U CƯ của Lý Bạch 1-3 2-4 Trắc, 1-3 2-4 Trắc

Sau đó con vi-rút Đường Thi tấp qua TMH,
nên bài này có một phần tứ cú dùng phép Niêm 1-3 2-4
NỖI NHỚ QUÊN (1-4 2-3 Bằng, 1-3 2-4 Bằng)

Vàng gieo ngấn nước cây lồng bóng(*)
Lất phất mưa thu gió lạnh tênh.
Trải chao bay tràn ngõ vắng.
Bên nhau diù bước đẹp lời bênh.
Em cười rạng rỡ làn hương toả.
Trăng sáng mơ màng chiếu lệch chênh
Sánh vai gió lộng chiều thu muộn.
Ôm trọn vòng tay nỗi nhớ quên.
Trần Mạnh Hùng

(*) Kiều Nguyễn Du
Gương Nga chênh chếch dòm song
Vàng gieo ngấn nước cây lồng bóng sân
Hải đường ngả ngọn đông lân

Bài NỖI NHỚ QUÊN trên đây dùng hai bài tứ cú khác Niêm nhau :
tứ cú trên 1-4 2-3 Bằng, tứ cú dưới 1-3 2-4 Bằng
giống như bài ÐỘC TIỂU THANH KÝ của Nguyễn Du : 1-4 2-3 Bằng, 1-3 2-4 Bằng

Cám ơn sự hưởng ứng của các bạn.
Thân mến.
LCR
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
Năm 71 tuổi tức đã 10 năm nay, lúc đó còn ở Nouméa, không nhớ tôi đang định làm giùm ai việc gì, mà có 1 con nhỏ con của bà bạn nó cản và nói : bác lo giùm chi cho mệt, đời bác nay chỉ còn bây nhiêu thôi nè, nó vừa nói vừa đưa hai ngón tay bấm lại chỉ chừa ra 1 lóng. Mọi người đều cười, nhưng sau đó bài thơ Tự Mãn được làm ra với câu thứ nhì là 71 tuổi, còn năm nay sửa lại là 81 tuổi thì bài thơ dùng lại được. Bài họa rất hay, của anh Châu Anh, là bạn rất thân đã từng chung hoạn nạn lúc bị phe đảng chính quyền bắt nạt. Châu Anh cũng là thầy dạy tôi làm thơ, nay thì anh đã vào quá khứ.
 
TỰ MÃN
(trả lời 1 cô bé bảo : đời bác nay chỉ còn 1 lóng tay)
 
Ai bảo ta nay đã cuối đời ?
Chớm tròn tám mốt chỉ chơi chơi
Sống lâu luống tủi thân không vợ
Chết gấp còn lo nợ mấy nơi *
Dồi chó** dương gian vừa nhắc tới
Chân vào nước chúa vội đòi lui
Đời yêu giữ lại cho thêm tuổi
Được đến như ta dễ mấy người !
VNN/Lá chờ rơi (Nouméa 1999)
* có thiếu nợ 2 bà ở Nouméa
** tục ngữ miền Bắc : Sống ở trên đời ăn miếng dồi chó, Chết xuống âm phủ không có mà ăn !
 
NHẤT ĐỜI
(thân họa TỰ MÃN)
 
Ai đã đem ta ném giữa đời
Giang hồ mã thượng mặc rong chơi
Bến-Tre Bến-Nghé len từng ngách
Bờ Á bờ Âu quậy khắp nơi
Mỗi ả mỗi nghề vui lại đến
Một mình một chiếu ngự rồi lui
Trời cho ngày tháng xuân cho tuổi
Tao ngộ nàng thơ nhất cõi người !
Châu Anh
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-31 20:11:51Trần Mạnh Hùng>
Kính chào Bác Lá

Tui có một thắc mắc xin hỏi bác.

Thưa bác ngày xưa nước ta chưa có chữ quốc ngữ ( A,B,C và các dấu Huyền, Ngả, Hỏi, Nặng) làm sao các cụ phân biệt được THANH TRẮC và THANH BẰNG và làm sao biết được âm này vần với âm kia.

Như vậy cổ nhân ta làm một bài thơ rất là khó, có nghiã là miệng phải xướng ra những chữ trong bài thơ và tai phải nghe âm rồi gạn lọc ra chữ này là BẰNG chữ kia là TRẮC, Nhưng làm sao khẳng định chữ đó là Âm TRẮC hoặcc Âm BẰNG, cái khó là không có một quy định nào cả, bởi vì chữ viết là tiếng TÀU hay tiếng NÔM, cũng như gieo VẦN, ma hoàn toàn dựa theo PHÁT ÂM của chữ mà thôi

Tóm lại:  Có phải TAI nghe những ÂM THANH của từng chữ rồi quyết định số phận của CHỮ cũng như VẦN.

Như vậy giống hệt một người không biết chữ QUỐC NGỮ mà nói được, nghe được, hiểu được NGÔN NGỮ mà làm thơ … như vậy THANH TRẮC, THANH BẰNG làm sao phân biệt.
Cũng như chữ, ngôn ngữ của người Trung Hoa vậy

Thân
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-01 03:22:58Nguyệt Ánh>
Năm 71 tuổi tức đã 10 năm nay, lúc đó còn ở Nouméa, không nhớ tôi đang định làm giùm ai việc gì, mà có 1 con nhỏ con của bà bạn nó cản và nói : bác lo giùm chi cho mệt, đời bác nay chỉ còn bây nhiêu thôi nè, nó vừa nói vừa đưa hai ngón tay bấm lại chỉ chừa ra 1 lóng. Mọi người đều cười, nhưng sau đó bài thơ Tự Mãn được làm ra với câu thứ nhì là 71 tuổi, còn năm nay sửa lại là 81 tuổi thì bài thơ dùng lại được. Bài họa rất hay, của anh Châu Anh, là bạn rất thân đã từng chung hoạn nạn lúc bị phe đảng chính quyền bắt nạt. Châu Anh cũng là thầy dạy tôi làm thơ, nay thì anh đã vào quá khứ.

TỰ MÃN
(trả lời 1 cô bé bảo : đời bác nay chỉ còn 1 lóng tay)
 
Ai bảo ta nay đã cuối đời ?
Chớm tròn tám mốt chỉ chơi chơi
Sống lâu luống tủi thân không vợ
Chết gấp còn lo nợ mấy nơi *
Dồi chó** dương gian vừa nhắc tới
Chân vào nước chúa vội đòi lui
Đời yêu giữ lại cho thêm tuổi
Được đến như ta dễ mấy người !
VNN/Lá chờ rơi (Nouméa 1999)
* có thiếu nợ 2 bà ở Nouméa
** tục ngữ miền Bắc : Sống ở trên đời ăn miếng dồi chó, Chết xuống âm phủ không có mà ăn !

NHẤT ĐỜI
(thân họa TỰ MÃN)
 
Ai đã đem ta ném giữa đời
Giang hồ mã thượng mặc rong chơi
Bến-Tre Bến-Nghé len từng ngách
Bờ Á bờ Âu quậy khắp nơi
Mỗi ả mỗi nghề vui lại đến
Một mình một chiếu ngự rồi lui
Trời cho ngày tháng xuân cho tuổi
Tao ngộ nàng thơ nhất cõi người !

Châu Anh

 KIẾP NGƯỜI

Đã trót sinh ra ở cõi đời.
Thôi thì vui vậy để mà chơi.
Can chi bó gối trong nhà hẹp.
Thì cứ vung tay khắp mọi nơi.
Thơ rượu, giang hồ luôn réo gọi.
Giai nhân, quán nhậu khó mà lui.
Làm sao cho hết trăm năm nhỉ.
Đã trót sinh ra một kiếp người.

Trần Mạnh Hùng

Cho em theo chân huynh TMH kính họa bài TỰ MÃN của Bác Lá Chờ Rơi
Kình chúc Bác trăm tuổi Vancali 96 .

Bác Chờ Rơi

Trót đã sinh ra giữa cuộc đời
Trăng tròn bóng xế Bác còn chơi
Sông Hương Núi Ngự tình vài chổ
Mỹ Quốc Ca Li bạn khắp nơi
Quán cóc khoe tài ly cụng tới
Phòng trà biểu diễn bước đi lùi
Chờ Rơi tánh trẻ người vui vẻ
Sống ở dương gian có mấy người

Vancali 8.31.09

Còn cãi
 
Còn cãi lão nay chửa mãn đời
Tám mươi mốt tuổi vẫn ham chơi
Bán dừa mỗi buổi dăm ba gánh
Buôn gáo hàng đêm sáu bảy nơi
Tiền lão để đâu ai chả biết
Nhà hàng thuờng thấy lão hay lui
Mấy cô  mỏ đỏ khi nhìn thấy
Cái túi phồng to bảo: nhất người./.
 
                     Tam Hợp
 
        KÍNH CHÚC
 
[/align]Chúc Bác tươi vui đến trọn đời
[/align]Hoa xinh nguyệt đẹp thoả lòng chơi
[/align]Phú thơ trải rộng trao muôn hướng
[/align]Tiền bạc vo tròn cất một nơi
[/align]Cuối ngõ gặp Tiên tay nắm bắt
[/align]Đầu đường thấy Kiệm cẳng quay lui
[/align]Vui gì cũng nhớ chăm bầy trẻ
[/align]Chúng cháu luôn mong được thấy Người !
[/align] 
[/align]                          Nguyet Anh
[/align]
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-01 06:34:45lá chờ rơi>
Bạn Hùng mến,

Nếu cùng nhau lấy công tâm mà xét, thì khi dùng âm thanh đọc lên chữ này chữ kia, mọi người có thể dễ đồng ý với nhau để kết luận rằng chữ nào là thanh Bằng, chữ nào là thanh Trắc. Nói gọn thì thanh Bằng là những chữ nghe êm tai, thanh Trắc là những chữ nghe chói tai. Còn đi sâu vào ngành âm thanh (accoustique) thì hai thanh hợp thành một hợp thanh êm tai khi hai tần số của chúng tạo ra một tỉ số đơn giản, khi tỉ số là một con số càng phức tạp thì hợp âm càng chói tai.
Âm thanh nào cũng gồm một làn sóng chính (onde fondamentale) và nhiều làn sóng phụ (harmoniques). Chính nhờ những làn sóng phụ khác nhau mà tai ta phân biệt được những loại âm thanh khác nhau. Nghe một nốt “LA” ta biết đó là của đàn dương cầm hay đàn violon.  
Dùng tai nghe thì cũng dễ nhận ra hai chữ nào đó là cùng vần. Vả lại người xưa có đủ sách nọ sách kia qui định các chữ vần với nhau nên lý ra mình khỏi lo điều ấy cho họ.
Trái lại với chữ quốc ngữ thì tôi thấy khác hơn bạn, là đáng ngại hơn. Này nhé :
Với chữ Hán Nôm, hai từ có âm thanh đọc giống nhau mà nghĩa khác nhau, thì khi viết với loại chữ tượng hình, họ được phép thêm một nét nhỏ nào đó để hai chữ khác nhau.
Còn với chữ quốc ngữ hai từ đồng thanh dị nghĩa thì đọc nghe như nhau mà viết ra cũng giống như nhau, khiến cho dễ bị coi là điệp vận, mặc dầu đúng ra là được phép dùng chung trong một bài thơ.
Lấy ví dụ chữ “can”, nếu bạn dùng một câu với chữ “can” là can gián, khuyên can; rồi một câu khác với chữ “tâm can” nghĩa là tim gan, thì trên nguyên tắc được phép, nhưng nhìn vào thì thấy giống như là điệp vận.
Chữ khác : trường là dài như dặm trường; trường cũng là ruột như đoạn trường.
Phần tôi, gặp vậy thì tôi luôn tránh, khiến cho cái bồ chữ đã nhỏ, lại hẹp thêm.
Vì trên thực tế, tôi ít thấy ai dùng hai chữ viết giống nhau mà khác nghĩa trong cùng một bài thơ.
Chỉ gặp có bài dưới đây của bà Hồ :

HẰNG NGA

Hỡi chị Hằng Nga náu Quảng Hàn
Bốn mùa trăng gió với giang san
Áo tiên tuy nhuộm mùi Vương Mẫu
Hương tục còn nồng lửa Hậu lang
Mắt phượng đã say miền ngọc thỏ
Cung nghê nỡ phụ khúc cầm loan
Nếu không duyên nợ cùng người thế
Xin chớ gieo mình nước hợp loan.
Hồ Xuân Hương

Tôi có hỏi ông bạn thầy Châu Anh, được cho biết rằng hai chữ “loan” đó khác nghĩa nhau là như vậy như vậy. Nhưng nghĩa ra sao thì nay tôi quên mất rồi. Hùng muốn biết thì rinh bài này qua hỏi Đồng Lão chắc sẽ được thỏa mãn.

Thân mến.
LCR
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-01 14:41:59Trần Mạnh Hùng>
Bác Lá Thân mến

Cám ơn bác Lá trong tâm tình quý mến đã trả lời câu thắc mắc đã ấp ủ trong lòng từ " hồi nẳm" lâu lắm rồi ...
Như vậy bác cũng đồng ý cổ nhân ta ngày xưa làm thơ rất vất vả nhất là thơ đường phải theo đúng niêm luật bằng trắc, mà hồi đó nếu có sai luật bằng trắc cũng không có ai đủ cở sở lý luận để bắt bẻ.

Bác rất đúng " TỪ ĐIỆP VẬN "cùng chữ khác nghiã có lẽ bắt nguồn từ thời nước ta có chữ QUỐC NGỮ A, B, C đã đẻ ra và có lẽ từ thời điểm này định nghiã THANH BẰNG và THANH TRẮC là do các dấu Sắc, Huyền, Hỏi, Ngã, Nặng, và Không Dấu tạo thành

Còn Tiếng NHO đồng âm khác chữ là một đặc lợi vô cùng thuận tiện, vô cùng phóng khoáng đến cởi mở tận cùng tâm tư của tác giả khi rung động trước cảnh vật hoặc nội tình tâm tư không bị hạn chế như ngày nay dùng chữ QUỐC NGỮ sợ hãi trước TỪ ĐIỆP VẬN dù rằng đã dùng TỪ KÉP ... ví dụ Bình Minh, Cao Minh , Phân Minh , chính vì chừ ĐIỆP VẬN đã giết chết Ý Thơ . Ngày Xưa có những bài thơ tuyệt trần, bây giờ không có những bài thơ hay như xưa nữa bởi bị ngăn chận mọi trường phái thơ đường, hơn nữa bị ngăn chận chính tác giả vì sợ người thưởng thức thơ của mình không đủ trình độ hiểu được những từ kép đồng âm khác nghiã rồi bung ra những lời chê bai, châm biếm.

Thưa bác tâm tư của tui là vậy...

Kính chúc bác một ngày an vui
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-05 13:01:46lá chờ rơi>
Trích đoạn: Trần Mạnh Hùng

Bác Lá Thân mến

............. Ngày Xưa có những bài thơ tuyệt trần, bây giờ không có những bài thơ hay như xưa nữa bởi .................
 
Thưa bác tâm tư của tui là vậy...

Kính chúc bác một ngày an vui
Trần Mạnh Hùng


Hùng mến,

Lý do ngày nay ít thấy thơ hay thì khó biết đâu là sự thật. Tuy nhiên những yếu tố sau đây nói lên được phần nào chăng ?

1/ thời khoa cử bắt buộc người làm thơ phải thận trọng, chăm sóc từng chi tiết của bài thơ. Nên có sự cố gắng, sự dụng tâm tối đa để mong tạo được một bài thơ hay, nếu muốn được chấm đậu. Ngày nay thì làm chơi, ra sao cũng được. Lại có người thích làm nhanh, làm nhiều. Khiến cho tác phẩm thành hình thì nhiều, nhưng hay thì ít. Phần này lại chỉ liên hệ đến 2 dạng Niêm Luật nằm trong dải số 1-8 2-3 4-5 6-7.

2/ Tuy một số rất lớn những bài Đường Thi cũng thuộc 2 dạng Niêm Luật qui định bởi dải số 1-8 2-3 4-5 6-7, nhưng cái nguyên tắc chung cách chơi của thi nhân đời Đường còn cho thêm 14 dạng Niêm Luật khác nữa, như tôi đã trình bày. Nhờ vậy nên mới có được những bài hay nằm ngoài dải số như VĂN LÂN GIA LÝ TRANH của Từ An Trinh, CHƯỚC TỬU DỮ BÙI DỊCH của Vương Duy, DẠ BIỆT VI TƯ SĨ của Cao Thích, ĐĂNG KIM LĂNG PHƯỢNG HOÀNG ĐÀI của Lý Bạch v.v.
Còn trong loại thơ chữ quốc ngữ, có thể là chúng ta đã loại bỏ đi rất nhiều bài thuộc các dạng Niêm Luật nằm ngoài dải số (14/16). Chỉ có vài bài còn được lưu truyền như : DĨ HÒA VI QUÝ của Nguyễn Bỉnh Khiêm, HÀ TIỆN của Nguyễn Minh Triết, VịNH DẾ DUỔI của Tú Quỳ. Nếu được giữ cả thì chắc chắn là làng thơ sẽ có thêm được một số thơ hay.
Một bằng chứng nhỏ là : bài GHẸO BẠN của Đồng Lão và bài HỒN THƠ của Vancali, sau khi sửa lại cho nằm trong dải số thì có chút kém hay hơn là lúc chưa sửa.

3/ Người chơi thơ hiện tại lại quá chú trọng về Niêm Luật, vì sợ người chê chăng ? Không để ý rằng Niêm và Luật Bằng Trắc chỉ liên hệ đến phần âm thanh. Ý nghĩa của thơ mới là điều quan trọng.
Dường như giới chơi thơ ngày xưa chú trọng đến vấn đề này hơn chúng ta ngày nay.
Có những trường hợp rõ ràng là người xưa “bỏ luật” để “bảo toàn ý nghĩa”, thì người nay không ngần ngại gọi đó là những bài thơ “thất Niêm” !

Như bài “Qua đèo ba dội” của bà Hồ Xuân Hương :
tác giả cố ý bỏ luật (Bằng, Trắc) 1 chữ để diễn đạt cho rõ cái tứ thơ muốn đếm 3 cái đèo.

Một đèo một đèo lại một đèo
Khen ai khéo đặt cảnh cheo leo …

Trên câu 1, ba chữ phải theo luật là nhì-tứ-lục thì tác giả chấp nhận bỏ luật chữ thứ nhì, để thực hiện việc đếm 3 ngọn đèo. Hai chữ còn lại vẫn đúng luật đối với câu dưới. Nên phải coi câu1 là đúng Luật và bài thơ là đúng Niêm.
Muốn viết cho đúng luật thì thiếu gì cách. Ví dụ là : Đã  hai đèo thêm một đèo, hoặc : Qua hết hai đèo gặp một đèo. Nhưng những câu đó tác giả thấy là kém hay, hoặc cái cảm hứng tự nhiên đến với tác giả là ý thích muốn đếm đèo !

Thế Lữ viết :

Anh đi đường anh tôi đường tôi.

Đó là cố ý bỏ luật ở chữ thứ , vì trong ngôn ngữ không có chữ nào thích ứng. Nếu viết là “Bạn đi đường bạn tôi đường tôi” thì đúng luật đấy. Nhưng chữ “bạn” không thay được chữ “anh” vì đây là câu chuyện giữa hai người tình cũ.

Tố Hữu viết :

Anh trở về anh của gia đình.

Đó là cố ý bỏ luật ở chữ thứ 6, vì trong ngôn ngữ không có chữ nào khác thích ứng. Nếu viết là “Anh trở về anh của tổ đình” thì đúng luật đấy. Nhưng câu này muốn nói là người ra tù được trở về sum họp với gia đình, không dính dáng gì với “tổ đình”.

Trong sự bảo toàn ý nghĩa của câu thơ, thi nhân đời Đường bỏ luật rất nhiều. Xin chỉ nêu ra mươi câu làm bằng chứng :

a/ Bá Trọng chi gian kiến Y Lã - ĐỀ VŨ HẦU TỪ, Đỗ Phủ, bỏ luật chữ thứ6
b/ Cố nhân tây từ Hoàng Hạc lâu - HOÀNG HẠC LÂU TỐNG MẠNH HẠO NHIÊN CHI QUẢNG LĂNG, Lý Bạch, bỏ luật chữ thứ2
c/ Chính thị Giang Nam hảo phong cảnh - GIANG NAM PHÙNG LÝ QUI NIÊN, Đỗ Phủ, bỏ luật chữ thứ6
d/ Tưởng đắc gia trung dạ thâm tọa - HÀM ĐAN ĐÔNG CHÍ DẠ TƯ GIA, Bạch Cư Dị, bỏ luật chữ thứ6
e/ Bả tửu khán hoa tưởng chư đệ - HÀN THỰC KÝ KINH SƯ CHƯ ĐỆ, Vi Ứng Vật, bỏ luật chữ thứ6
f/ Thục chủ chinh Ngô hạnh Tam hiệp - HOÀI CỔ TÍCH - kỳ tứ, Đỗ Phủ, bỏ luật chữ thứ6
g/ Chỉ hợp ân cần trục bôi tửu - KhÚC GIANG TÚY HẬU, Đỗ Phủ, bỏ luật chữ thứ6
h/ Ðồ sử Từ thần Dữu Khai phủ - KINH NAM ÐẠO HOÀI CỔ, Lưu Vũ Tích, bỏ luật chữ thứ6
i/ Hành đáo Kinh Môn thượng Tam Giáp - LƯ KHÊ BIỆT NHÂN, Vương Xương Linh, bỏ luật chữ thứ6
j/ Nguyện đắc hoa gian hữu nhân xuất - LƯU NGUYỄN ĐỘNG TRUNG NGỘ TIÊN NHÂN, Tào Đường, bỏ luật chữ thứ6
k/ Đỗ Lăng hiền nhân thanh thả liêm - ĐỀ ĐÔNG KHÊ CÔNG U CƯ, Lý Bạch, bỏ luật chữ thứ2

Sự kiện bỏ luật để bảo toàn ý nghĩa rất nổi bật, rất rõ ràng ở những trường hợp vừa nêu.

Nhưng hiện nay, số người “sai luật” vì bất cẩn lại quá nhiều, khiến các thi nhân thực sự muốn bỏ luật để bảo toàn ý nghĩa khi gặp dịp, lại không dám làm vì sợ bị đánh giá là cùng một bè với những người “chưa sạch nước cản”. Và rồi câu thơ bị uốn nắn cho vào luật, mất đi cái hay tự nhiên của nó.

Vừa rồi dường như tôi có gặp một trường hợp sau khi bị bắt lỗi, tác giả xác nhận là “cố ý” chứ không phải không thấy. Tôi rất hoan nghênh hành động đó, nhưng giờ viết mấy dòng này thì không tìm lại được trường hợp đó để kê ra làm gương, làm chứng.

Kết luận của đoạn này không phải là : “phải dám bỏ luật để viết được những bài thơ hay”. Mà là : “muốn có thơ hay, phải luôn bảo toàn ý nghĩa "hay" của câu thơ dù phải bỏ luật”.

Một bài thơ thực sự là thất Luật thất Niêm khi sự việc đó hiển nhiên như bài sau đây :

VÕNG XUYÊN BIỆT NGHIỆP (1-4 2-3 Trắc, 1-2 3-4 Trắc)

Bất đáo Đông sơn hướng nhất niên
Qui lai tài cập chủng xuân điền
trung thảo sắc lục kham nhiễm
Thủy thượng đào hoa hồng dục nhiên
Ưu lậu tỳ khưu kinh luận học (4 câu chót theo cách lạ)
U trượng nhân hương hiền
Phi y đảo tỷ thả tương kiến
Tương hoan ngữ tiếu hành môn tiền.
Vương Duy

BIỆT THỰ Ở VÕNG XUYÊN
 
Đông Sơn chẳng đến trọn năm nay
Về gặp mùa xuân kịp cấy cày
Cỏ dại trong mưa xanh biếc biếc
Hoa đào trên nước đỏ hây hây
Tỳ hưu học đạo bàn kinh kệ
Bô lão làm gương giữ tháng ngày
Khoát áo trở giày tìm gặp bạn
Nói cười trước cổng thật vui thay !
Đinh Vũ Ngọc

Thân chào bạn Hùng và tất cả.
LCR
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
Năm 71 tuổi tức đã 10 năm nay, lúc đó còn ở Nouméa, không nhớ tôi đang định làm giùm ai việc gì, mà có 1 con nhỏ con của bà bạn nó cản và nói : bác lo giùm chi cho mệt, đời bác nay chỉ còn bây nhiêu thôi nè, nó vừa nói vừa đưa hai ngón tay bấm lại chỉ chừa ra 1 lóng. Mọi người đều cười, nhưng sau đó bài thơ Tự Mãn được làm ra với câu thứ nhì là 71 tuổi, còn năm nay sửa lại là 81 tuổi thì bài thơ dùng lại được. Bài họa rất hay, của anh Châu Anh, là bạn rất thân đã từng chung hoạn nạn lúc bị phe đảng chính quyền bắt nạt. Châu Anh cũng là thầy dạy tôi làm thơ, nay thì anh đã vào quá khứ.

TỰ MÃN
(trả lời 1 cô bé bảo : đời bác nay chỉ còn 1 lóng tay)
 
Ai bảo ta nay đã cuối đời ?
Chớm tròn tám mốt chỉ chơi chơi
Sống lâu luống tủi thân không vợ
Chết gấp còn lo nợ mấy nơi *
Dồi chó** dương gian vừa nhắc tới
Chân vào nước chúa vội đòi lui
Đời yêu giữ lại cho thêm tuổi
Được đến như ta dễ mấy người !
VNN/Lá chờ rơi (Nouméa 1999)
* có thiếu nợ 2 bà ở Nouméa
** tục ngữ miền Bắc : Sống ở trên đời ăn miếng dồi chó, Chết xuống âm phủ không có mà ăn !

NHẤT ĐỜI
(thân họa TỰ MÃN)
 
Ai đã đem ta ném giữa đời
Giang hồ mã thượng mặc rong chơi
Bến-Tre Bến-Nghé len từng ngách
Bờ Á bờ Âu quậy khắp nơi
Mỗi ả mỗi nghề vui lại đến
Một mình một chiếu ngự rồi lui
Trời cho ngày tháng xuân cho tuổi
Tao ngộ nàng thơ nhất cõi người !
Châu Anh

KIẾP           NGƯỜI
Đã trót sinh ra ở cõi đời.
Thôi thì vui vậy để mà chơi.
Can chi bó gối trong nhà hẹp.
Thì cứ vung tay khắp mọi nơi.
   Thơ rượu, giang hồ luôn réo gọi.   
Giai nhân, quán nhậu khó mà lui.
Làm sao cho hết trăm năm nhỉ.
Đã trót sinh ra một kiếp người.
Trần          Mạnh       Hùng


"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-01 01:41:47vancali96>
 

Năm 71 tuổi tức đã 10 năm nay, lúc đó còn ở Nouméa, không nhớ tôi đang định làm giùm ai việc gì, mà có 1 con nhỏ con của bà bạn nó cản và nói : bác lo giùm chi cho mệt, đời bác nay chỉ còn bây nhiêu thôi nè, nó vừa nói vừa đưa hai ngón tay bấm lại chỉ chừa ra 1 lóng. Mọi người đều cười, nhưng sau đó bài thơ Tự Mãn được làm ra với câu thứ nhì là 71 tuổi, còn năm nay sửa lại là 81 tuổi thì bài thơ dùng lại được. Bài họa rất hay, của anh Châu Anh, là bạn rất thân đã từng chung hoạn nạn lúc bị phe đảng chính quyền bắt nạt. Châu Anh cũng là thầy dạy tôi làm thơ, nay thì anh đã vào quá khứ.

TỰ MÃN
(trả lời 1 cô bé bảo : đời bác nay chỉ còn 1 lóng tay)
 
Ai bảo ta nay đã cuối đời ?
Chớm tròn tám mốt chỉ chơi chơi
Sống lâu luống tủi thân không vợ
Chết gấp còn lo nợ mấy nơi *
Dồi chó** dương gian vừa nhắc tới
Chân vào nước chúa vội đòi lui
Đời yêu giữ lại cho thêm tuổi
Được đến như ta dễ mấy người !
VNN/Lá chờ rơi (Nouméa 1999)
* có thiếu nợ 2 bà ở Nouméa
** tục ngữ miền Bắc : Sống ở trên đời ăn miếng dồi chó, Chết xuống âm phủ không có mà ăn !

NHẤT ĐỜI
(thân họa TỰ MÃN)
 
Ai đã đem ta ném giữa đời
Giang hồ mã thượng mặc rong chơi
Bến-Tre Bến-Nghé len từng ngách
Bờ Á bờ Âu quậy khắp nơi
Mỗi ả mỗi nghề vui lại đến
Một mình một chiếu ngự rồi lui
Trời cho ngày tháng xuân cho tuổi
Tao ngộ nàng thơ nhất cõi người !

Châu Anh

 KIẾP NGƯỜI

Đã trót sinh ra ở cõi đời.
Thôi thì vui vậy để mà chơi.
Can chi bó gối trong nhà hẹp.
Thì cứ vung tay khắp mọi nơi.
Thơ rượu, giang hồ luôn réo gọi.
Giai nhân, quán nhậu khó mà lui.
Làm sao cho hết trăm năm nhỉ.
Đã trót sinh ra một kiếp người.

Trần Mạnh Hùng

Cho em theo chân huynh TMH kính họa bài TỰ MÃN của Bác Lá Chờ Rơi
Kình chúc Bác trăm tuổi Vancali 96 .

Bác Chờ Rơi

Trót đã sinh ra giữa cuộc đời
Trăng tròn bóng xế Bác còn chơi
Sông Hương Núi Ngự tình vài chổ
Mỹ Quốc Ca Li bạn khắp nơi
Quán cóc khoe tài ly cụng tới
Phòng trà biểu diễn bước đi lùi
Chờ Rơi tánh trẻ người vui vẻ
Sống ở dương gian có mấy người

Vancali 8.31.09
Khổng Tử có dạy :
- Làm thơ để kết thêm tình bạn
- Làm thơ để phấn khởi đời sống
- Làm thơ để ngợi ca cuộc đời
- Làm thơ để học hỏi đạo lý làm người .
Đăng nhập để trả lời
0





TỰ MÃN
(trả lời 1 cô bé bảo : đời bác nay chỉ còn 1 lóng tay)
 
Ai bảo ta nay đã cuối đời ?
Chớm tròn tám mốt chỉ chơi chơi
Sống lâu luống tủi thân không vợ
Chết gấp còn lo nợ mấy nơi *
Dồi chó** dương gian vừa nhắc tới
Chân vào nước chúa vội đòi lui
Đời yêu giữ lại cho thêm tuổi
Được đến như ta dễ mấy người !
VNN/Lá chờ rơi (Nouméa 1999)
* có thiếu nợ 2 bà ở Nouméa
** tục ngữ miền Bắc : Sống ở trên đời ăn miếng dồi chó, Chết xuống âm phủ không có mà ăn !

 
Còn cãi
 
Còn cãi lão nay chửa mãn đời
Tám mươi mốt tuổi vẫn ham chơi
Bán dừa mỗi buổi dăm ba gánh
Buôn gáo hàng đêm sáu bảy nơi
Tiền lão để đâu ai chả biết
Nhà hàng thuờng thấy lão hay lui
Mấy cô  mỏ đỏ khi nhìn thấy
Cái túi phồng to bảo: nhất người./.



[/align]
Đã đày vào kiếp phong trần
Sao cho sỉ nhục một lần mới thôi.
TAM HỢP
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-04 14:28:27Trần Mạnh Hùng>



 

Cám ơn Nguyệt Ánh bài họa hay quá và vui nửa hì hì  , tối thứ tư vui [:D][:D]
 
Phở & Cơm
 
Luá gạo từ quê nhỏ chở ra
Là lương thực chính để ăn mà
Khi dư ép sấy khô dành giữ
Lúc thiếu đem ngâm ướt lấy ra
Ngắm phở thèm thuồng mơ hưởng vị
Nhìn cơm chán ngán ước mong quà
Làm sao được vẹn tròn hai nhỉ?!
Khéo xử hông thôi chết mất ta
 
Sương Anh
 
Hai bài thơ cuả Van và NÁ hay ghê đi, đọc vào thấy có không khí dui dui rồi đó, mong rằng sẽ tiếp tục được như dzị! Chúc các bạn và các huynh tìm thấy lại niềm vui trong xướng hoạ nha![sm=1.gif]


CHAY Đối MẶN
(song song tứ tuyệt)

Chay ăn không chán sức sung ra
Mặn nếm vài lần sẽ thích mà
Chay đậu tương phùng mời đến dự
Mặn cơm hợp tác bắt làm ra
Chay chán ở chùa qua đớp "phở"
Mặn mê ra phố muốn chơi "quà"
Mặn chê tôm cá nghe càng ớn
Chay liếm xương cầy chỉ có ta

                                   Đoạn Trường

chào bạn,cái tên ấn tượng ghê,nghe mún rớt nước mắt,hihi[:D]NA
Cám ơn Nguyệt Ánh ghé thăm.  Quả là học có thầy hoạ thơ mê chết người đi được.  NA nghe "Thôn nghèo....Đoạn Trường" mún rơi lệ mà còn cưới hihihi... đây mới đúng là chịu giỡn... thiệt hợp rơ.  Chúc NA luôn dzui dzẻ.

CÙNG CÓ LỢI

Quán phở đầu đường lại ghé qua
Lâu lâu...giải trí chút thôi mà
Dù nghe, kệ nhé câm như hến
Dẫu thấy, thôi đừng chớ nói ra
Nếu không hóng hớt đây...cho xái
Đừng có lu loa đấy...được quà
Lợi cả đôi đường đâu dễ chối
Từ nay tui sẽ nhận...phe ta

Tú Lòng...thòng

 Tư ếch đi Sài gòn 

Tư ếch lên thành bảnh mắt ra
Nhìn quanh quảng cáo thấy vui mà
Bia ôm lảng vảng em mời mọc
Khách sạn lang thang chủ đuổi ra
Gái đẹp xiêu lòng mời dạo phố
Tiền boa* mát dạ nhét làm quà
Đôi ngày cạn túi tình mây khói
Cuốc bộ về làng khóc tiếng ta

Vancali 8.27.09

* Tiền típ

Thân chúc huynh tỷ thứ năm vui mạnh yêu đời hì hì.


CƠM NGUỘI (*)
Những lời vàng ngọc ở đâu ra
Lời dậy người xưa thấm ý mà.
Bụng đói cơm nhà luôn đáp ứng.
Lòng no phở tiệm chẳng thèm ra.
Vợ xinh: cơm nguội bao thân thiết
Gái đẹp: Phở ngon chỉ bánh quà
Lời dậy cổ nhân tràn hảo ý...
Vợ là cơm nguội của riêng ta
Trần Mạnh Hùng

(*) Ca dao:
Anh ơi anh lấy em đi
Em là cơm nguội những khí đói lòng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-03 06:26:36Huyền Băng>


Già tự thán

Trăng tròn sức trẻ khỏe như voi
Lúc bảy khi ba quá khứ rồi
Thuở trước không nề lo nắng hạ
Bây giờ thỉnh thoảng khóc mổ côi
Lên non đẽo đá đầy vui thú
Xuống suối tìm rong lắm tuyệt vởi
Tuổi hạc chân cùn chim biếng hót
Mấy liều Minh Mạng cũng đành thôi

Vancali 9.1.09
r

Chào Bác Lá chúc sức khỏe Bác nè hì hì ...[:)]
Thứ ba gùi tặng quý bạn đọc chơi vui mời họa hì hì ...
.[:D]
Khổng Tử có dạy :
- Làm thơ để kết thêm tình bạn
- Làm thơ để phấn khởi đời sống
- Làm thơ để ngợi ca cuộc đời
- Làm thơ để học hỏi đạo lý làm người .
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-02 03:38:06Trần Mạnh Hùng>
Già tự thán

Trăng tròn sức trẻ khỏe như voi
Lúc bảy khi ba quá khứ rồi
Thuở trước không nề lo nắng hạ
Bây giờ thỉnh thoảng khóc mổ côi
Lên non đẽo đá đầy vui thú
Xuống suối tìm rong lắm tuyệt vởi
Tuổi hạc chân cùn chim biếng hót
Mấy liều Minh Mạng cũng đành thôi

Vancali 9.1.09

Thứ ba gùi tặng quý bạn đọc chơi vui mời họa hì hì ...
.[:D]
Chào huynh TMH thứ ba cày khỏe chân cứng đá mềm hì hì ...[;)]

CÁI VÒI
Có vòi đâu có khác gì voi.
Cũng hút, cũng đâm quá nữa rồi.
Lúc uốn dáng hùng phô vật độc.
Khi cong mã đẹp tạo thân côi
Mê hương nhuỵ phấn rung rung cảm.
Khoái nụ đương khai tuyệt tuyệt vời.
Ngàn đoá hoa xinh khoe sắc thắm.
Tàn vì vòi bướm hận mà thôi
TMH
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-03 21:54:56Trần Mạnh Hùng>

CHỈ HỒNG
Anh với em người dưng khác họ.
Ta tìm nhau vạn kiếp luân hồi.
Cánh chim xanh mỏi mòn phiêu bạt
Sợi chỉ hồng lơ lửng nổi trôi.
Anh với em nhân tình hạnh ngộ
Nợ và duyên định mệnh trêu ngươi.
Đường trần hai đứa mơ chung bước.
Tình muộn hơn không - vẫn tuyệt vời
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-02 23:33:32SuongAnh>
Năm 71 tuổi tức đã 10 năm nay, lúc đó còn ở Nouméa, không nhớ tôi đang định làm giùm ai việc gì, mà có 1 con nhỏ con của bà bạn nó cản và nói : bác lo giùm chi cho mệt, đời bác nay chỉ còn bây nhiêu thôi nè, nó vừa nói vừa đưa hai ngón tay bấm lại chỉ chừa ra 1 lóng. Mọi người đều cười, nhưng sau đó bài thơ Tự Mãn được làm ra với câu thứ nhì là 71 tuổi, còn năm nay sửa lại là 81 tuổi thì bài thơ dùng lại được. Bài họa rất hay, của anh Châu Anh, là bạn rất thân đã từng chung hoạn nạn lúc bị phe đảng chính quyền bắt nạt. Châu Anh cũng là thầy dạy tôi làm thơ, nay thì anh đã vào quá khứ.

TỰ MÃN
(trả lời 1 cô bé bảo : đời bác nay chỉ còn 1 lóng tay)
 
Ai bảo ta nay đã cuối đời ?
Chớm tròn tám mốt chỉ chơi chơi
Sống lâu luống tủi thân không vợ
Chết gấp còn lo nợ mấy nơi *
Dồi chó** dương gian vừa nhắc tới
Chân vào nước chúa vội đòi lui
Đời yêu giữ lại cho thêm tuổi
Được đến như ta dễ mấy người !
VNN/Lá chờ rơi (Nouméa 1999)

* có thiếu nợ 2 bà ở Nouméa
** tục ngữ miền Bắc : Sống ở trên đời ăn miếng dồi chó, Chết xuống âm phủ không có mà ăn !

NHẤT ĐỜI
(thân họa TỰ MÃN)
 
Ai đã đem ta ném giữa đời
Giang hồ mã thượng mặc rong chơi
Bến-Tre Bến-Nghé len từng ngách
Bờ Á bờ Âu quậy khắp nơi
Mỗi ả mỗi nghề vui lại đến
Một mình một chiếu ngự rồi lui
Trời cho ngày tháng xuân cho tuổi
Tao ngộ nàng thơ nhất cõi người !

Châu Anh

 KIẾP NGƯỜI

Đã trót sinh ra ở cõi đời.
Thôi thì vui vậy để mà chơi.
Can chi bó gối trong nhà hẹp.
Thì cứ vung tay khắp mọi nơi.
Thơ rượu, giang hồ luôn réo gọi.
Giai nhân, quán nhậu khó mà lui.
Làm sao cho hết trăm năm nhỉ.
Đã trót sinh ra một kiếp người.

Trần Mạnh Hùng

Cho em theo chân huynh TMH kính họa bài TỰ MÃN của Bác Lá Chờ Rơi
Kình chúc Bác trăm tuổi Vancali 96 .

Bác Chờ Rơi

Trót đã sinh ra giữa cuộc đời
Trăng tròn bóng xế Bác còn chơi
Sông Hương Núi Ngự tình vài chổ
Mỹ Quốc Ca Li bạn khắp nơi
Quán cóc khoe tài ly cụng tới
Phòng trà biểu diễn bước đi lùi
Chờ Rơi tánh trẻ người vui vẻ
Sống ở dương gian có mấy người

Vancali 8.31.09

Chúc huynh TMH thứ hai yêu đời hì ì ...[:)]
Còn cãi
 
Còn cãi lão nay chửa mãn đời
Tám mươi mốt tuổi vẫn ham chơi
Bán dừa mỗi buổi dăm ba gánh
Buôn gáo hàng đêm sáu bảy nơi
Tiền lão để đâu ai chả biết
Nhà hàng thuờng thấy lão hay lui
Mấy cô  mỏ đỏ khi nhìn thấy
Cái túi phồng to bảo: nhất người./.
 
                     Tam Hợp
 
        KÍNH CHÚC
 
Chúc Bác tươi vui đến trọn đời
Hoa xinh nguyệt đẹp thoả lòng chơi
Phú thơ trải rộng trao muôn hướng
Tiền bạc vo tròn cất một nơi
Cuối ngõ gặp Tiên tay nắm bắt
Đầu đường thấy Kiệm cẳng quay lui
Vui gì cũng nhớ chăm bầy trẻ
Chúng cháu luôn mong được thấy Người !

                          Nguyet Anh
 

Sống Khoẻ
 
Lắm lúc phiền ưu một kiếp đời
Vô tư chẳng chịu kiếm buồn chơi
Tìm tình mấy lúc tình đong đặng
Kiếm bạc khi nào bạc đến nơi
Tất bật nhưng rồi đâu thấy khá
Bôn ba rốt cục cũng đành lui
Chi bằng bắt chước theo ông Bác
Ngắm Lá Chờ Rơi - sống khoẻ người!
 
Sương Anh

Kính chúc Bác Lá và huynh Hùng cùng các bạn muà Vu Lan thiệt là an lạc, luôn vui vẻ và sống khoẻ nha [sm=1.gif]
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-04 14:17:30lá chờ rơi>
Cám ơn quý bạn Trần Mạnh Hùng, Tam Hợp, mấy chị nhỏ Vancali, Nguyệt Ánh, Sương Anh đã đến chơi.
Không thể họa đáp lễ. Xin thứ lỗi vì cái bồ chữ chật hẹp nên ít khi họa đi họa lại bài thơ của chính mình.
Cạn dòng thơ mới nên xin repost một bài thơ cũ :

 

LÁ SỐ CU-KI

“Ly cung cùng khổ tử tôn bần”
Cái số phải mang lắm nợ nần
Bến Nghé hai nơi còn ấp úng
Vũng Tàu một mối hãy phân vân
Tình mây duyên gió nằm ba nẽo
Tháng rộng năm dài tủi một thân
Lá số Tử Vi ghi cắc cớ :
Đi thời thương nhớ, ở không cần !

Lá chờ rơi 15/07/06
 
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
SỐ ĐỊNH

Trên trời dưới đất giữa là không.
Từ lúc gặp em đã dự phòng.
"Thái cực hỗn mang ":tình đã luyện.
"Càn khôn ổn định" : trí thêm hồng.
Ta, em hợp thể " Âm Dương " chuyển.
Tình, nợ giao duyên " Bát Quái " dong.
Sinh hóa, hóa sinh muôn vạn vật.
Chúng mình số định kết tơ lòng

TMH

Số mạng

Duyên đời lúc có bổng thành không
Cuộc sống nhân sinh khó dự phòng
Bát quái xoay vần khi vận tối
Bùa linh chuyển hóa lúc mưa hồng
Tình yêu cõi tục lan mây khói
Sự nghiệp trên đời tựa lá dong
Địa vị tiền tài như phấn thổ
Người ơi được mất chớ đau lòng

Vancali9.3.09

SỐ PHẬN

 

Em đi để lại cái hòm không
Lạnh lẽo cô đơn chất ngập phòng
Lối cũ buồn hiu chùm mắc cỡ
Vườn xưa  quạnh quẽ cánh sen hồng
Ngỡ là muôn thuở tình chung thủy
Đâu biết một ngày bước thẳng dong
Em cứ tung tăng sung sướng nhé
Mặc anh khốn khổ tả tơi lòng !
ThucUyen


CHỐN TỊNH KHÔNG
Yên lặng vô cùng đến tịnh không
Đêm nay thu lạnh ngập cô phòng
Để nghe gió cuốn bên song  cửa,
Lặng ngắm mưa rơi ngập bụi hồng.
Tất cả hình như trong mộng ảo
Phải chăng có lẽ thuở thong dong.
Bỗng dưng về lại thời xưa cũ.
Đã cố vùi chôn tận đáy lòng
Trần Mạnh Hùng
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-04 14:33:09Trần Mạnh Hùng>
Trích đoạn: lá chờ rơi

Cám ơn quý bạn Trần Mạnh Hùng, Tam Hợp, mấy chị nhỏ Vancali, Nguyệt Ánh, Sương Anh đã đến chơi.
Không thể họa đáp lễ. Xin thứ lỗi vì cái bồ chữ chật hẹp nên ít khi họa đi họa lại bài thơ của chính mình.
Cạn dòng thơ mới nên xin repost một bài thơ cũ :

 

LÁ SỐ CU-KI

“Ly cung cùng khổ tử tôn bần”
Cái số phải mang lắm nợ nần
Bến Nghé hai nơi còn ấp úng
Vũng Tàu một mối hãy phân vân
Tình mây duyên gió nằm ba nẽo
Tháng rộng năm dài tủi một thân
Lá số Tử Vi ghi cắc cớ :
Đi thời thương nhớ, ở không cần !

Lá chờ rơi 15/07/06
 


CẠN
Thác nước nguồn thơ đã cạn giòng.
Nhuộm, mài con chữ - chữ chênh chông.
Nghĩa không tròn nghiã đau buồn dạ
Câu chẳng xuôi câu tủi hổ lòng.
Thi tứ chai mòn  lời ngớ ngẩn
Văn từ khô kiệt ý suy vong .
Ta ơi cảm hứng ươn, tàn úa.
Từ, ý văn thơ đã cạn giòng
Trần Mạnh Hùng

Bác nói đúng, có lẽ phải "ẩn cư" một thời gian, chữ nghiã cứ nhai đi nhai lại ớn quá.
Làm sao có món mới, hết cơm lại đến phở... tìm đâu ra...
TMH
"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0


Lối mòn

Ta cứ bước đi mãi lối mòn
Đâu còn hăng hái bước chân son
Ngắm cây cây vẫn xanh màu lá
Nhìn núi núi kề cạnh núi non
Chim lạ sao không về để hót
Gió mùa chẳng thấy đến mau hơn
Cũng vì giới hạn trong ngõ hẹp
Chẳng thể tung hoành khắp thế gian

Đăng nhập để trả lời
0
GIẤC MƠ HOA

Đêm dài mơ mộng chốn hoa mơ
Lối cũ vườn xưa bóng mịt mờ.
Rải rác lối mòn dăm vách cỏ.
Đâu đây ngõ vắng mấy lều thơ.
Đò xuôi con nước – say men rượu.
Ngựa lỏng tay cương – dệt mối tơ.
Hội ngộ cố nhân bao nuối tiếc.
Bàng hoàng chưa tỉnh giấc vu vơ
TMH

ÐÒI MƠ
(thân họa Giấc Mơ Hoa của TMH)
 
Có người đang tỉnh lại đòi mơ
Nương ánh đèn leo lét tỏ mờ
Ðến đỉnh Nghinh Phong tìm ý nhạc
Qua miền Vọng Nguyệt ghép lời thơ
Vui tìm trong gió tình non nước
Gác bỏ ngoài tai chuyện tóc tơ
Người cũ mong chi mà gặp lại
Lòng này giá lạnh vẫn bơ vơ.
VNN/Lá chờ rơi (tp HCM 22/10/05) repost

Chẳng mơ

Biết chẳng được gì quyết chẳng mơ
Mơ rồi ảo tưởng mắt thêm mờ
Giai nhân đâu đến mình bén gót
Tài tử chi ta để ngộ thơ
Mải miết dặm trường không tới bến
Vòng vèo lối cũ mấy đường tơ
Trông chờ người đã  không quay lại
Lẻ bóng thân côi dám nhận vơ



Tất cả giờ đây chỉ ảo mơ.
Với làn sương phủ lạnh hoang mờ
Mưa phùn nhòa nhạt bay trong gió
Lá úa chao rơi thoát ý thơ.
Trọn kiếp thiêu thân vào lửa cháy.
Muôn đời tầm kén luỵ đường tơ.
Mênh mông mây nước thời xưa ấy...
Nhớ trả cho ta chiếc đũa vơ
Trần Mạnh Hùng







"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0
GIẤC MƠ HOA

Đêm dài mơ mộng chốn hoa mơ
Lối cũ vườn xưa bóng mịt mờ.
Rải rác lối mòn dăm vách cỏ.
Đâu đây ngõ vắng mấy lều thơ.
Đò xuôi con nước – say men rượu.
Ngựa lỏng tay cương – dệt mối tơ.
Hội ngộ cố nhân bao nuối tiếc.
Bàng hoàng chưa tỉnh giấc vu vơ
TMH

ÐÒI MƠ
(thân họa Giấc Mơ Hoa của TMH)
 
Có người đang tỉnh lại đòi mơ
Nương ánh đèn leo lét tỏ mờ
Ðến đỉnh Nghinh Phong tìm ý nhạc
Qua miền Vọng Nguyệt ghép lời thơ
Vui tìm trong gió tình non nước
Gác bỏ ngoài tai chuyện tóc tơ
Người cũ mong chi mà gặp lại
Lòng này giá lạnh vẫn bơ vơ.
VNN/Lá chờ rơi (tp HCM 22/10/05) repost

Chẳng mơ

Biết chẳng được gì quyết chẳng mơ
Mơ rồi ảo tưởng mắt thêm mờ
Giai nhân đâu đến mình bén gót
Tài tử chi ta để ngộ thơ
Mải miết dặm trường không tới bến
Vòng vèo lối cũ mấy đường tơ
Trông chờ người đã  không quay lại
Lẻ bóng thân côi dám nhận vơ



Tất cả giờ đây chỉ ảo mơ.
Với làn sương phủ lạnh hoang mờ
Mưa phùn nhòa nhạt bay trong gió
Lá úa chao rơi thoát ý thơ.
Trọn kiếp thiêu thân vào lửa cháy.
Muôn đời tầm kén luỵ đường tơ.
Mênh mông mây nước thời xưa ấy...
Nhớ trả cho ta chiếc đũa vơ
Trần Mạnh Hùng


Vu Vơ
 
Thường vì quá khổ mới hay mơ
Viễn ảnh tương lai vốn rất mờ
Muốn được đời vui tìm chén rượu
Vùi chôn cảnh khổ với vần thơ
Trần gian lắm chuyện phiền tâm trí
Thế sự bao người mượn khúc tơ
Phận số như ri lo cũng rưá
Than nghe bắt mệt rõ vu vơ
 
Sương Anh

Kính chúc bác Lá và anh Hùng một tuần mới thiệt là vui vẻ khoẻ khoắn
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0