📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

NỖI LÒNG NGƯỜI VIỄN XỨ

3.849 trả lời, 436.147 lượt xem — Trang 75 / 129
THƠ RƠI
 
Em tìm gom lại vần thơ rơi
Theo gió cuốn bay tận cuối trời
Nỗi niềm gửi đến người xa xứ
Thu đã về...buồn lắm em ơi !...
 
Thẩn thơ đi tìm chút hương xưa
Góc phố hẹn nhau phút tiễn đưa
Lá vẫn rơi đầy trên lối cũ
Ánh đèn nhòa nhạt hạt bụi mưa.
 
Bao lần thu đến rồi lại qua
Bước chân người lữ thứ vắng xa
Góc phố lặng lẻ đứng chờ đợi
Đèn vàng hắt bóng mỗi mình ta.
 
Em tìm gom lại vần thơ rơi
Nỗi lòng day dứt nói nghẹn lời
Lá vàng rơi rụng còn về cội
Sao nở đành bỏ anh chơi vơi...
 
Biển Xanh
 


Bông lục bình.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-07 11:41:04THƯƠNG GIANG>
ĐOÁ HOA VÔ THƯỜNG

Có không anh đoá hoa vô thường?
Để em hái  lồng hương gửi tặng
Cho anh vơi  nỗi buồn xa vắng
Tháng ngày dài thầm lặng đợi chờ...

Mình nhớ nhau từ những vần thơ
Môi hồng  xưa...bây giờ vẫn thắm
Dẫu hai ta cách xa vạn dặm
Chẳng nhạt nhòa ,in đậm hình nhau...

Hoa vô  thường...Chẳng dễ kiếm đâu
Qua  thăng trầm ,khổ đau  thương nhớ
Nước mắt tưới...cây  đời mới nở
Những bông hoa...gọi đoá Vô thường!

TG





TRỐNG VẮNG VÔ THƯỜNG.
 
Em vui vẻ cười nói dễ thương
Những nét yêu của vô thường muôn sắc
Khi anh buồn bóng dăng trầm mặc
Em như mưa ,tí tách tinh khôi.
 
Mình chẳng quen từ thuở học chơi
Nhưng đã biết lúc đời thử thách
Vần thơ đan cho nỗi buồn cạn sạch
 
Cho non cao bỏ bớt vách mây sầu.
Hoa vô thường …Hay vò võ niềm đau
Đóa quỳnh đêm chẳng có màu của nắng
Những giọt mưa như lệ giòng thầm lặng
Chan chứa yêu thương một trống vắng, vô thường.
 
MINH TUẤN
 
Cám ơn THƯƠNG GIANG ghé thăm và tặng bài thơ thật là hay nhé/
Vô Thường Hay bất thường nhỉ?Chúc em vui 
 



[color="midnightblue"][/color]

Cảm nhận về 2 bài thơ ĐOÁ HOA VÔ THƯỜNG của 2 bạn T/G &MT.cho phép mình góp vui mấy vần theo đề tài của 2 bạn nhé.
 
NÉT VÔ THƯỜNG.
 

Em cười vui vẻ dễ thương
Ẩn sâu những nét vô thường trong anh.
Đêm buồn dưới ánh trăng thanh
Tinh khôi nụ hé đợi mành sương rơi.
 
Biết em từ thủa lên mười
Thầm vương một đoá hoa cười thơ ngây.
Thả hồn trong cõi mê say
Tháng năm chuốt sợi tơ gầy đợi em!
 
Đoá vô thường nở về đêm
Hương bay toả khắp trăm miền sơn khê.
Trái tim thức dậy lời thề
Dẫu đi muôn nẻo vẫn về chốn xưa.
 
 Sông tương sóng vỗ đôi bờ
Mênh mang con nước,lững lờ bèo trôi.
Đêm nay ngắm ánh sao rơi
Hồn còn vương đoá hoa khôi...vô thường!
 
Quang Luc
Ngày 04/09/2010.


Đoá hoa trống vắng
nét vô thường

Trăng thu bàng bạc trong sương.
Đêm sao quạnh quẽ...nhớ  thương...tìm về...
Buồn mình...cách trở sơn khê.
Sầu người nơi ấy...tứ bề...heo may...

Ước ao ... sẽ có  một ngày ...
Vô thường một đoá...cầm tay tặng người...
Dịu dàng...nguyên nét tinh khôi.
Nụ cười toả nắng...sáng trời thâm u...

Tháng Chín...đã chuyển sang thu.
Vô thường chẳng thấy...lời ru càng buồn...
Khổ đau ...vá víu mảnh hồn,
Giấu con tim đỏ máu son...ngóng chờ...

Bởi...xa...nhớ đến ngẩn ngơ.
Đoá hoa...trống vắng...nét  mơ...Vô thường!

Kiev 6/9/2010-TG

 @-Em xin phép ghép mấy bài hoạ của ba anh em mình lại thành một bài hoạ Đoá hoa trống vắng nét thường.Mong anh em  mình nối vòng tay  thi hữu  ngày càng thân thiết gắn bó keo sơn!
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
THƠ RƠI
 
Em tìm gom lại vần thơ rơi
Theo gió cuốn bay tận cuối trời
Nỗi niềm gửi đến người xa xứ
Thu đã về...buồn lắm em ơi !...
 
Thẩn thơ đi tìm chút hương xưa
Góc phố hẹn nhau phút tiễn đưa
Lá vẫn rơi đầy trên lối cũ
Ánh đèn nhòa nhạt hạt bụi mưa.
 
Bao lần thu đến rồi lại qua
Bước chân người lữ thứ vắng xa
Góc phố lặng lẻ đứng chờ đợi
Đèn vàng hắt bóng mỗi mình ta.
 
Em tìm gom lại vần thơ rơi
Nỗi lòng day dứt nói nghẹn lời
Lá vàng rơi rụng còn về cội
Sao nở đành bỏ anh chơi vơi...
 
Biển Xanh

Mong lượng thứ!

Bao lần... em nói với anh rồi.
Trầu không thắm đỏ...chớ trách vôi...
Chúng mình...nhịp lỡ... cũng bởi lẽ...
Nghịch đường ... hai đứa chẳng lên  đôi.!

Còn ngóng đợi chi cánh hoa tàn.
Lênh đênh phiêu dạt  khắp nhân gian...
Thân phận bọt bèo...ai cũng tỏ...
Sóng xô...sớm hợp...tối lại tan...

Giờ về chốn cũ  nhặt thơ rơi.
Bởi ... vô cảm...giết...hồn thơ rồi...
Xin người lương thứ...đừng chê trách.
Tài hèn, sức mọn...Đành vậy thôi!

Kiev6/9/2010-TG
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
thôi thì hẹn đến mùa sau
ly trà chén rượu gặp nhau tình cờ
trúc mai nở giữa vườn thơ
ngóng người lũ khách ngẩn ngơ tiếng cười

có hòn đá khóc giữa đời
tặng Thương Giang để nung vôi ăn trầu

ừ em cách nẻo đường ngâu
loài chim tước chẳng bắc cầu em qua
buồn gieo trắng dải ngân hà
thời gian nhuộm tím chuyến phà lãng du

ơ này con nắng chớm thu
nơi em không đến gió ru cúc vàng
có người ngồi vẽ chiều hoang
trong dòng thơ cuối nặng mang nỗi niềm
*********
Vịt chết đuối

[color="#ff6600"]Gửi người

Đọc thơ thao thức trong  đêm
Tâm tư nhắn gửi càng thêm hiểu người...
Ngại chi khoảng cách xa xôi
Đừng gieo ngờ vực... để rồi cách xa...

Mong sao tình nghĩa đậm đà
Chứ đừng tròn-khuyết ,như là vầng trăng...
Đừng giá lạnh giống tuyết băng
Cũng đừng giống Cuội với Hằng người ơi...!

Duyên trầu cau thắm bởi... vôi
Chiều hoang nét vẽ...lả lơi...thu vàng...
Ngân Hà  ngăn cách bờ sang...
Trăm năm lỡ chuyến  đò ngang...Thật buồn!

Kiev6/9/2010-TG

@_ Chào cô bạn vịt đáng yêu !Mình xin lỗi hôm nay mới hồi âm cho bạn được.Đừng trách TG viết  không được mượt mà chau chuốt vì buồn ngủ quá[:D][:D][:D].Bây giờ bên này đã hơn 3 giờ sáng rùi...Mình phải đi ngủ mai còn đi làm.Chúc  vịt luôn là cô bạn đáng yêu  trong mắt mình !
[/color]


[color="#ff6600"]Mình biết bạn thích mầu này nên tặng cho bạn bông hồng cùng mầu bạn thích đấy! Coi như chuộc lỗi vì sự hồi âm muộn màng nhé[:D][:D][:D]
[/color]
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Sông Thương

Hẹn em về với sông Thương
Chiều thu giấu bóng mờ sương cuối trời
Nón nghiêng thăm thẳm mắt cười
Chòng chành sóng nước thuyền bơi lạc dòng.

Lỡ lời để cả mùa mong
Lở bồi đôi ngả đục trong một nguồn
Dạt trôi về phía mỏi mòn
Bến bờ xô lệch trăng non ngóng đò.

Ghim lòng xâu nỗi thẫn thờ
Cỏ may xơ xác gió lùa nhà hoang
Trót lòng một phút đa mang
Để heo may phận nhỡ nhàng với sông...
4-9-2010
nhathoquandoi
Buộc thương nhớ vào heo may gửi người



Sông Nhớ.

Bởi hẹn...nên... đỏ mắt mong...
Lẽ nào chẳng đến?Thinh không...thoảng...buồn.
Heo may bứt lá.. giận hờn.
Triền sông Thương lạnh...hoàng  hôn nhợt mầu...

Hắt hiu...xám ngắt...bờ lau...
Lặng nhìn con sóng...xô nhau...mệt nhoài...
Dòng sông...bồi ...lở... chia hai:
Bên Thương , bên Nhớ...chảy hoài tháng năm...

Lỡ làng...chắc tại xa xăm...?
Hẹn thề ...rồi.. chẳng ghé thăm...Cũng đành...
Bão lòng ...nghiêng ngả,chòng chành...
Giữa trời trăng khuyết...cong vành Nhớ -Thương...
Kiev 4/8/2010-TG

@-Cám ơn nhà thơ quân đội ghé thăm và tặng TG  bài thơ hay.Chúc NTQĐ sáng tác đều tay , nối rộng vòng tay bạn hữu.
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
ANH CÓ BIẾT..?

Chốn trần gian... thăng trầm,biến động
Ta gặp nhau :- lẽ sống...tình thơ.
Định mệnh chăng?Quá đỗi  bất ngờ,
Anh nỗi lại ... giấc mơ thủa ấy..

Dòng sông Thương hiền hòa vẫn chảy
Trong thơ anh có thấy hình em...?
Vẫn trở trăn..,thao thức mỗi đêm...
Nghe tiếng lá ngoài thềm...lạnh giá...

Đọc thơ anh nỗi buồn khuây khỏa
Bao nỗi niềm  rất lạ  cứ dâng...
Mơ hồ gieo cảm xúc bâng khuâng
Khó gọi tên...hình như là thương nhớ...

Anh có biết...bến anh dừng chân đỗ
Dòng sông  xa xứ sở...Gọi anh!

@- Anh thông cảm...Em ko hoạ được bài thơ anh nữa vì  buồn ngủ quá.Hẹn anh ngày  mai em sẽ hoạ nhé!

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
NÉT VÔ THƯỜNG.

Em cười vui vẻ dễ thương
Ẩn sâu những nét vô thường trong anh.
Đêm buồn dưới ánh trăng thanh
Tinh khôi nụ hé đợi mành sương rơi.

Biết em từ thủa lên mười
Thầm vương một đoá hoa cười thơ ngây.
Thả hồn trong cõi mê say
Tháng năm chuốt sợi tơ gầy đợi em!

Đoá vô thường nở về đêm
Hương bay toả khắp trăm miền sơn khê.
Trái tim thức dậy lời thề
Dẫu đi muôn nẻo vẫn về chốn xưa.

Sông tương sóng vỗ đôi bờ
Mênh mang con nước,lững lờ bèo trôi.
Đêm nay ngắm ánh sao rơi
Hồn còn vương đoá hoa khôi...vô thường!

Quang Luc
Ngày 04/09/2010.


Đoá hoa trống vắng
nét vô thường

Trăng thu bàng bạc trong sương.
Đêm sao trống vắng...nhớ thương...tìm về...
Buồn mình...cách trở sơn khê.
Sầu người nơi ấy...tứ bề...heo may...

Ước ao ... sẽ có một ngày ...
Vô thường một đoá...cầm tay tặng người...
Dịu dàng...nguyên nét tinh khôi.
Nụ cười toả nắng...sáng trời thâm u...

Tháng Chín...đã chuyển sang thu.
Vô thường chẳng thấy...lời ru càng buồn...
Khổ đau ...vá víu mảnh hồn,
Giấu con tim đỏ máu son...ngóng chờ...

Vắng...xa...nhớ đến ngẩn ngơ.
Đoá hoa...trống vắng...nét mơ...Vô thường!

Kiev 6/9/2010-TG






CÒN MÃI MÙA THU.
 
Ngàn sau vội tính mến thương
Sao không yêu nốt đoạn đường nhân sinh?
Lá rơi rê rủ hồn mình
Buồn chung đeo kiếp ,vãn tình mộng xanh.
 
Lòng người  như thể giao tranh
Kẻ thua người thắng, hóa thành không nhau
Mỉa mai gửi rét,cho đau
Nghe tim tê tái ,bạc màu tin yêu.
 
Hồn chuông ru mộng cuối chiều
Âm dương đôi ngả bao điều tỉnh mê
Mộng trần dang dở câu thề
Vô thường cất nắng ,cơn mê chập chờn …
 
Điếng hồn,ánh mắt xa hơn
Nhìn trong vô vọng …Trường tồn mãi thu.
 
MINH TUẤN
 
Cám ơn QUANG LỤC &THƯƠNG GIANG ghé thăm nhé
dạo này cảnh đẹp cho nên cứ đi chụp ảnh thôi
tháng sau mùa lá vàng lại tha hồ chụp
chỗ anh có dòng sông,nawmnay cây 2 bờ to lớn và đẹp lắm
Chúc em cả tuần vui vẻ 
  
 

Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
CHUYỆN SÔNG HỒ

Bao giờ hồ nối ra sông
Lời thơ hay nốt nhạc lòng rơi nghiêng ?
Sông xưa bến vẫn đợi thuyền
Chỉ e thuyền mãi vui miền gió trăng

Góc hồn ai vẫn cài then
Hay đường xưa lạ bước quen mất rồi ?
Sông Hương vẫn lặng thầm trôi
Vẫn Tây Hồ..., vẫn một thời khó quên

Cầu ai nối nhịp không tên
Chưa qua sao đã bồng bềnh men say
Chút tình gởi gió ngàn bay
Đường xưa kỉ niệm rơi đầy tháng năm

Huế 06/10/2010
Sông Hương

Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG


[color="#ff6600"]Gửi người

Đọc thơ thao thức trong  đêm
Tâm tư nhắn gửi càng thêm hiểu người...
Ngại chi khoảng cách xa xôi
Đừng gieo ngờ vực... để rồi cách xa...

Mong sao tình nghĩa đậm đà
Chứ đừng tròn-khuyết ,như là vầng trăng...
Đừng giá lạnh giống tuyết băng
Cũng đừng giống Cuội với Hằng người ơi...!

Duyên trầu cau thắm bởi... vôi
Chiều hoang nét vẽ...lả lơi...thu vàng...
Ngân Hà  ngăn cách bờ sang...
Trăm năm lỡ chuyến  đò ngang...Thật buồn!

Kiev6/9/2010-TG

@_ Chào cô bạn vịt đáng yêu !Mình xin lỗi hôm nay mới hồi âm cho bạn được.Đừng trách TG viết  không được mượt mà chau chuốt vì buồn ngủ quá[:D][:D][:D].Bây giờ bên này đã hơn 3 giờ sáng rùi...Mình phải đi ngủ mai còn đi làm.Chúc  vịt luôn là cô bạn đáng yêu  trong mắt mình !
[/color]


[color="#ff6600"]Mình biết bạn thích mầu này nên tặng cho bạn bông hồng cùng mầu bạn thích đấy! Coi như chuộc lỗi vì sự hồi âm muộn màng nhé[:D][:D][:D]
[/color]


viết cho một thoáng tâm hồn
đừng đem cách trở vùi chôn trong lòng
cỏ mềm héo mấy mùa trăng
còn nghe hương ấm tuyết băng thuở nào

một lần lỡ bước chiêm bao
có người hôm ấy lạc vào vườn thơ
hoa đùa vạt nắng tan mơ
hàng cây gió hát ngẩn ngơ bóng chiều

không là cô bạn đáng yêu
sắc hồng cũng chẳng thích nhiều lắm đâu
ngoài hiên thu đã tươi màu
cảm ơn ai đó tặng nhau nụ hồng

chiều nay nhận được hồi âm
thế mà tiền lãi chẳng cầm đến tay
thôi thì xin lấy cái chày
mời nhau chén nước cũng say ân tình

*************









Đăng nhập để trả lời
0

 
(Viết Tặng Thương Giang )
 
CÕI MƠ ….
 
Ước gì đang ở Bắc Giang
Tìm đi chợ Mẹt mua hàng bánh đa
Rũ buồn đeo bám năm qua
Nhai muôn tiếng vỡ ,để mà tình yên.
 
Tối về đem chiếu rải hiên
Một mình ngồi ngắm cô tiên trên trời
Ly trà hương núi quyện hơi
Như quên trăng lạnh, một thời tha hương.
 
Sớm mai ra bến sông Thương
Thả thuyền theo bóng màn sương hữu tình
Thức gọi mặt nước im thinh
Lòng miên man khúc gọi tình …Người ơi.
 
Ước gì chẳng lại xa xôi
Mỗi ngày xuống bếp nấu nồi cháo kê
Lửa lòng…cháy mãi cơn mê
Bập bùng lệ ướt vạt thề ….Nệm êm.
 
Thì ra nỗi nhớ không quên
Dại khờ nguyên vẹn cả đêm xứ người
Ước gì trẻ lại tiếng cười
Để ta đi hội ,gặp người trong mơ.
 
MINH TUẤN
 
Chúc em vui vẻ và đều tay nhé
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-07 11:37:39THƯƠNG GIANG>
CHUYỆN SÔNG HỒ

Bao giờ hồ nối ra sông
Lời thơ hay nốt nhạc lòng rơi nghiêng ?
Sông xưa bến vẫn đợi thuyền
Chỉ e thuyền mãi vui miền gió trăng

Góc hồn ai vẫn cài then
Hay đường xưa lạ bước quen mất rồi ?
Sông Hương vẫn lặng thầm trôi
Vẫn Tây Hồ..., vẫn một thời khó quên

Cầu ai nối nhịp không tên
Chưa qua sao đã bồng bềnh men say
Chút tình gởi gió ngàn bay
Đường xưa kỉ niệm rơi đầy tháng năm

Huế 06/10/2010
Sông Hương



VẪN ẤM TÌNH THƠ

Như bóng cá...chẳng sủi tăm...
Người đi biền biệt...Xa xăm...vẫn chờ...
Một mình lui tới vườn thơ...
Ngày về ...sao nỡ trách ngờ...đổi thay...?

Chút tình gởi gió ngàn bay
Đường xưa kỷ niệm...vương đầy lá  me...
Rơi nghiêng giọt nắng...vàng hoe...
Đọng trong đôi mắt tròn xoe...Ngỡ ngàng...!

Sông nối hồ...rộng mênh mang...
Đại dương tình nghĩa...Thương Giang  với người...
Tình thơ ấm dạ, ngọt môi...
Vẫn Tây Hồ..., vẫn một thời khó quên...

Kiev 07/9/2010-TG
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0

viết cho một thoáng tâm hồn
đừng đem cách trở vùi chôn trong lòng
cỏ mềm héo mấy mùa trăng
còn nghe hương ấm tuyết băng thuở nào

một lần lỡ bước chiêm bao
có người hôm ấy lạc vào vườn thơ
hoa đùa vạt nắng tan mơ
hàng cây gió hát ngẩn ngơ bóng chiều

không là cô bạn đáng yêu
sắc hồng cũng chẳng thích nhiều lắm đâu
ngoài hiên thu đã tươi màu
cảm ơn ai đó tặng nhau nụ hồng

VCĐ-6/9/2010

Cô bạn đáng ghét

Đọc nhanh ,lướt  vội mấy dòng,
Thấy nhắc lờ lãi..., đòi công nợ nần...
Sống lưng Giang  thấy... lạnh dần...
Mồ hôi túa ướt...đất gần...trời xa...

Sợ không trả nổi người ta.
Đã đem một đoá hồng hoa...đền người...
Mong quên đi chuyện lãi lời...
Ai ngờ hoa nhận...vẫn đòi...như không!

Chữ viết...chọn mầu tím hồng
Lại  bảo :.."chẳng thích...", dối lòng mình sao?
Một lần lỡ bước chiêm bao ...
Để khi tỉnh mộng...hanh hao nỗi buồn...

Cô bạn yêu...cũng dỗi luôn...
Thì  gọi " đáng ghét..." hỏi còn muốn chê?

Kiev  7/9/2010-TG
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
CÒN MÃI MÙA THU.
 
Ngàn sau vội tính mến thương
Sao không yêu nốt đoạn đường nhân sinh?
Lá rơi rê rủ hồn mình
Buồn chung đeo kiếp ,vãn tình mộng xanh.
 
Lòng người  như thể giao tranh
Kẻ thua người thắng, hóa thành không nhau
Mỉa mai gửi rét,cho đau
Nghe tim tê tái ,bạc màu tin yêu.
 
Hồn chuông ru mộng cuối chiều
Âm dương đôi ngả bao điều tỉnh mê
Mộng trần dang dở câu thề
Vô thường cất nắng ,cơn mê chập chờn …
 
Điếng hồn,ánh mắt xa hơn
Nhìn trong vô vọng …Trường tồn mãi thu.
 
MINH TUẤN

MÃI TRƯỜNG TỒN...

Vẫn còn...Nước mắt ưu tư.
Long lanh, chan chứa... lệ dư chảy dài.
Lời xưa... đâu dễ nguôi ngoai....
Xót xa nơi ấy trách ai...vô tình...

Mùa thu vẫn đẹp lung linh.
Ân trong mắt lá...bóng hình người thương...
Tiếc không đi hết chặng đường...
Mỏng manh...nhưng mãi trường tồn...tình thu!

Giao tranh...đâu ...để  thâm thù...?
Bạc mầu...chắc bởi lời ru chưa tròn...
Cuối ngày...chuông nguyện cầu hồn
Chiều buông dịu nhẹ...Mắt còn ngóng trông...

Kiev 07/9/2010-TG
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Khúc giao mùa lặng lẽ

Cuối hạ...Nắng rớt tán cây.
Giục ngàn lá biếc mau thay sắc vàng.
Gió rủ mây trắng lang thang,
Trốn đi đâu...Để trời sang thu rồi...

Hình như lá bắt đầu rơi...
Trong chiều cả gió...Từng hồi chuông ngân.
Tháp vàng ... sương mỏng  phủ dần.
Giao mùa lặng lẽ...Tri ân nơi nào?

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-08 07:31:16vitchetduoi>
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG



Cô bạn đáng ghét

Đọc nhanh ,lướt  vội mấy dòng,
Thấy nhắc lờ lãi..., đòi công nợ nần...[:(][:(][:(]
Sống lưng Giang  thấy... lạnh dần...[:D][;)][8D]
Mồ hôi túa ướt...đất gần...trời xa...[:D][:D][:D]

Sợ không trả nổi người ta.
Đã đem một đoá hồng hoa...đền người...
Mong quên đi chuyện lãi lời...
Ai ngờ hoa nhận...vẫn đòi...như không![:(][;)][:@][:D][8|]

Chữ viết...chọn mầu tím hồng
Lại  bảo :.."chẳng thích...", dối lòng mình sao?
Một lần lỡ bước chiêm bao ...
Để khi tỉnh mộng...hanh hao nỗi buồn...

Cô bạn yêu...cũng dỗi luôn...
Thì  gọi " đáng ghét..." hỏi còn muốn chê?[:D][:@][8|][:D]

Kiev  7/9/2010-TG



có nhành hoa gọi thu về
còn treo trong gió câu thề tóc mây
bước thầm ngả bóng hàng cây
nghe màu cỏ lá cũng đầy biệt ly

cũng đành một kẻ tu mi
vặt râu cũng thoảng chút gì vẫn vương
thế mà chợt hoá cô nương
hoài song cổ bảo soi gương... ăn trầu [:D]

nợ lòng như thể biển sâu
tiếng thơ tha thiết biết đâu mà tìm...
nụ hồng xin giấu vào tim
có người lặn xuống tìm kim khâu lòng...

ngoảnh đi đã một con trăng
nợ này gắng trả cho xong nhé người
[8D]
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

CHUYỆN SÔNG HỒ

Bao giờ hồ nối ra sông
Lời thơ hay nốt nhạc lòng rơi nghiêng ?
Sông xưa bến vẫn đợi thuyền
Chỉ e thuyền mãi vui miền gió trăng

Góc hồn ai vẫn cài then
Hay đường xưa lạ bước quen mất rồi ?
Sông Hương vẫn lặng thầm trôi
Vẫn Tây Hồ..., vẫn một thời khó quên

Cầu ai nối nhịp không tên
Chưa qua sao đã bồng bềnh men say
Chút tình gởi gió ngàn bay
Đường xưa kỉ niệm rơi đầy tháng năm

Huế 06/10/2010
Sông Hương



VẪN ẤM TÌNH THƠ

Như bóng cá...chẳng sủi tăm...
Người đi biền biệt...Xa xăm...vẫn chờ...
Một mình lui tới vườn thơ...
Ngày về ...sao nỡ trách ngờ...đổi thay...?

Chút tình gởi gió ngàn bay
Đường xưa kỷ niệm...vương đầy lá  me...
Rơi nghiêng giọt nắng...vàng hoe...
Đọng trong đôi mắt tròn xoe...Ngỡ ngàng...!

Sông nối hồ...rộng mênh mang...
Đại dương tình nghĩa...Thương Giang  với người...
Tình thơ ấm dạ, ngọt môi...
Vẫn Tây Hồ..., vẫn một thời khó quên...

Kiev 07/9/2010-TG





TRÚC MAI

Ghập ghềnh nợ Trúc duyên Mai
Dòng Hương ôm trọn bờ vai Tây Hồ
Mặc đời dâu bể , sóng xô
Đêm nay tri kỷ tan vào năm canh

Thuyền thơ đối ẩm yến oanh
Cạn ly say đến ngọt mềm bờ môi
" Trùng phùng tri kỷ thiên bôi "
Tàn đêm nay biết.... mai rồi ra sao ?

Sợ buồn nghiêng dốc Nam Giao
Dòng Hương vẫn lặng, Tây Hồ vẫn xanh
Cầu mong một chút an lành
Để sông, hồ hợp duyên thành Trúc Mai

Huế 08/9/2010
Sông Hương

Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-16 22:39:06THƯƠNG GIANG>

TRÚC MAI

Ghập ghềnh nợ Trúc duyên Mai
Dòng Hương ôm trọn bờ vai Tây Hồ
Mặc đời dâu bể , sóng xô
Đêm nay tri kỷ tan vào năm canh

Thuyền thơ đối ẩm yến oanh
Cạn ly say đến ngọt mềm bờ môi
" Trùng phùng tri kỷ thiên bôi "
Tàn đêm nay biết.... mai rồi ra sao ?

Sợ buồn nghiêng dốc Nam Giao
Dòng Hương vẫn lặng, Tây Hồ vẫn xanh
Cầu mong một chút an lành
Để sông, hồ hợp duyên thành Trúc Mai

Huế 08/9/2010


CÒN MONG...?

Mái chèo khua nhịp khoan thai.
Sông Hương vẳng khúc  Nam Ai...trong chiều...
Chuông chùa thong thả, đều đều.
Lưng trời vi vút  sáo diều ai bay...

Lá me vương nhẹ tóc mây.
Lối xưa...lạnh...Nhớ mi gầy rưng rưng.
Bằng lăng nhuộm nỗi nhớ nhung.
Trúc Mai duyên hợp...tương phùng còn mong?

Gập ghềnh...phận số long đong...
Để cho tấu khúc trong lòng...Buồn ngân...
Cuộc đời...con tạo xoay vần..
Nam Giao nghiêng dốc...những lần...không nhau...

Kiev 16/9/2010-TG

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0

CHẠNH LÒNG...

Phải đâu...bóng cũ còn vương.
Khi người rũ áo phong sương bụi mờ...
Chạnh lòng...thương những tứ thơ.
Lạc vần...trống trải...ngác ngơ...tội tình...

Xưa quen...câu chữ ...đợi mình...
Giờ đây chỉ thấy...lặng thinh...vô hồn.
Dẫu gì ...ân nghĩa vẫn còn...
Tim đâu hoá đá...nên buồn .. biết sao..?

Bởi còn nợ khúc ca dao...
Âm thầm lặng lẽ...xanh xao nỗi niềm...
Dạ khúc...xưa vẳng trong đêm.
Sầu len lén đọng ...ướt riềm mi cong...

Trăng thu gầy guộc bên song.
Xin người chớ trách...vàng sông...tủi buồn!

Kiev 16/9/2010-TG




BUỒN VUI .
 
Đừng vui,nhưng cũng đừng buồn
Đừng trông lá rụng đầu nguồn gió phai
Đừng xem quỳnh nở không ai
Đừng nhìn mưa sớm hình hài sương bay.
 
Buồn vui vơ vẩn qua ngày
Trầm tư dạ khúc mình say xứ người
Chập chờn bướm rũ hoa tươi
Mộng phơi hưu hắt của người yêu thơ.
 
Ước em trẻ mãi bao giờ
Để cho bài viết vần mơ tượng hình
Gối nghe câu hát trúc xinh
Bước vào quan họ nghe tình dân ca.
 
Càng buồn ,buồn lại bung ra
Càng vui ,vui lại,sợ pha lắm buồn…
 
MINH TUẤN
 
Chúc em vui vẻ nhé TG
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
 
MÀU TÍM.
 
Bằng lăng tím một khoảng trời
Tình em tím cả cuộc đời nơi anh.
Hạ huyền tím một vườn chanh
Yêu em..sáng cả đời anh tháng ngày.
 
Q/L
Ngày 19/09/2010.
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
TRĂNG SUÔNG
 
Sông đêm tỏa ánh trăng suông
Thuyền anh buông lưới vớt hồn mảnh trăng.
Biết là chẳng phải đêm rằm
Mà lòng vẫn ước mảnh trăng cuối tuần.
 
Ảo mờ đỉnh núi phù vân
Đâu đây như thấy mùa xuân đang về.
Sương đêm ướt lạnh sơn khê
Tiếng gà vọng...đuổi não nề đêm trăng!
 
Mặt sông in bóng chị "hằng"
Lung linh mặt nước mấy tầng gương soi
Chòng chành thuyền nhỏ mãi trôi
Bờ lau xào xạc,núi đồi mờ xa.
 
Đêm nay dưới bóng trăng ngà
Nhớ người con gái nơi xa...khóc thầm!
 
Quang Luc
Ngày 17/09/2010.





ĐÊM  THU

Xa quê..., biệt xứ bao năm.
Buồn vui theo những thăng trầm thời gian...
Nửa đời...như bóng xế tàn.
Như hoa héo úa...Dung nhan...đâu còn...

Như vầng trăng khuyết , chẳng tròn.
 Vớt làm chi nữa...nỗi buồn mong manh...
Ngược đường..mình chẳng đồng hành.
Nếu thương...xin  hãy để dành kiếp sau...

Thu về dài ngắn giọt Ngâu.
Triền sông vọng tiếng bờ lau xạc xào...
Thương người...ướt khúc ca dao...
Vầng trăng cắt nửa...hanh hao cuối trời...

Đêm thu...nghe tiếng lá  rơi...
Heo may thoảng nhẹ...rối bời lòng ai...
Kiev 19/9/2010-TG
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
TRÓT
 
Trót sang một chuyến đò
Nẻo về xa vời vợi
Nuối một tầm tay với
Hững hờ con nước xuôi
 
Trót sang để ngậm ngùi
Biết đâu là trong đục
Dẫu rằng... sông có khúc
Mà sao khoé mắt cay
 
Trót lỡ một vòng tay
Phù sinh bờ bến gởi
Hôm nào chân bước vội
Đêm dài riêng bóng ta
 
Trót để thời gian qua
Bạc đầu trong hoài niệm
Mãi một đời tìm kiếm
Đành gởi vào hư không
 
Huế 3/9/2010
Sông Hương 


VƯƠNG...
Trót vương ánh mắt trong.
Chẳng làm sao quên được..
Hơn một lần...cất bước.
Mà... không thể dời xa...!

Lỡ trao lời thiết tha.
Tháng ngày dài ngóng đợi...
Dẫu...về thưa thớt lối...
Nào hờn trách người đi...?

Biết...kỷ niệm còn ghi.
Khó lòng...mà  bội xoá...
Khoé mắt cay?Đâu lạ...
Ám ảnh...buồn thi nhân...

Bởi...xa chẳng được gần.
Đành sống trong ngờ vực...
Thâu canh... chong mắt thức.
Đếm giọt buồn...vỡ loang...

Kiev 8/9/2010-TG
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG


VƯƠNG...
Trót vương ánh mắt trong.
Chẳng làm sao quên được..
Hơn một lần...cất bước.
Mà... không thể dời xa...!

Lỡ trao lời thiết tha.
Tháng ngày dài ngóng đợi...
Dẫu...về thưa thớt lối...
Nào hờn trách người đi...?

Biết...kỷ niệm còn ghi.
Khó lòng...mà  bội xoá...
Khoé mắt cay?Đâu lạ...
Ám ảnh...buồn thi nhân...

Bởi...xa chẳng được gần.
Đành sống trong ngờ vực...
Thâu canh... chong mắt thức.
Đếm giọt buồn...vỡ loang...

Kiev 8/9/2010-TG





LỠ


Lỡ đứt một cung đàn
Mưa buồn con phố nhỏ
Mình xa nhau từ đó
Dấu giày xưa nơi đâu?

Thơ tình cuối mùa Ngâu
Lỡ vần nên chẳng trọn
Dáng ai chiều nghiêng nón
Qua cầu xưa gió bay

Thế là mình chia tay
Nhẹ nhàng như gió thoảng
Tình đi cùng năm tháng
Lỡ câu thề hôm nao

Nửa vầng trăng nghiêng chao
Thương những chiều bước vội
Nửa vòng tay bối rối
Lỡ làng... buông bóng đêm.

Huế 09/9/2010
Sông Hương



Nén lòng tôi với tri âm
Nén thương nhớ gởi xa xăm một người
Đăng nhập để trả lời
0
Cô bạn đáng ghét

Đọc nhanh ,lướt  vội mấy dòng,
Thấy nhắc lờ lãi..., đòi công nợ nần...
Sống lưng Giang  thấy... lạnh dần...
Mồ hôi túa ướt...đất gần...trời xa...

Sợ không trả nổi người ta.
Đã đem một đoá hồng hoa...đền người...
Mong quên đi chuyện lãi lời...
Ai ngờ hoa nhận...vẫn đòi...như không!

Chữ viết...chọn mầu tím hồng
Lại  bảo :.."chẳng thích...", dối lòng mình sao?
Một lần lỡ bước chiêm bao ...
Để khi tỉnh mộng...hanh hao nỗi buồn...

Cô bạn yêu...cũng dỗi luôn...
Thì  gọi " đáng ghét..." hỏi còn muốn chê?

Kiev  7/9/2010-TG

NHẦM...

có nhành hoa gọi thu về
còn treo trong gió câu thề tóc mây
bước thầm ngả bóng hàng cây
nghe màu cỏ lá cũng đầy biệt ly

cũng đành một kẻ tu mi
vặt râu cũng thoảng chút gì vẫn vương
thế mà chợt hoá cô nương
hoài song cổ bảo soi gương... ăn trầu

nợ lòng như thể biển sâu
tiếng thơ tha thiết biết đâu mà tìm...
nụ hồng xin giấu vào tim
có người lặn xuống tìm kim khâu lòng...

ngoảnh đi đã một con trăng
nợ này gắng trả cho xong nhé người

-VCĐ

BIẾT LÀM SAO?

Lẽ nào...nợ vẫn cứ đòi...
Làm sao Giang trả cho người  được đây?
Tự dưng...hoá...đấng râu mày...
Giật mình...tự hỏi...Lâu nay...đã nhầm...?

Mến...vì tính cũng... nghịch  ngầm.
Mừng ...thêm " yêu nữ"...song cầm....tương giao.
Ngỡ...nữ nhi...phận má đào.
Cả mừng...giờ hoá anh hào-nam nhân..?

Luống thẹn...Lòng thấy ngại ngần...
Hồn nhiên quậy phá...Giờ chân...ngập ngừng...
Nếu người im lặng...giá đừng...
Nói ra sự thật...không chừng...hoá hay...?!?

Giờ Giang biết nói gì đây...?
Mong Vịt...lượng thứ lỗi này được không?
Chẳng  cùng chung  phận má hồng...
Nên người vẫn nhắc..nợ lòng tính sao?

Kiev 8/9/2010-TG
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-09 13:42:20vitchetduoi>
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG


BIẾT LÀM SAO?

Lẽ nào...nợ vẫn cứ đòi...
Làm sao Giang trả cho người  được đây?
Tự dưng...hoá...đấng râu mày...
Giật mình...tự hỏi...Lâu nay...đã nhầm...?

Mến...vì tính cũng... nghịch  ngầm.
Mừng ...thêm " yêu nữ"...song cầm....tương giao.
Ngỡ...nữ nhi...phận má đào.
Cả mừng...giờ hoá anh hào-nam nhân..?

Luống thẹn...Lòng thấy ngại ngần...
Hồn nhiên quậy phá...Giờ chân...ngập ngừng...
Nếu người im lặng...giá đừng...
Nói ra sự thật...không chừng...hoá hay...?!?

Giờ Giang biết nói gì đây...?
Mong Vịt...lượng thứ lỗi này được không?
Chẳng  cùng chung  phận má hồng...
Nên người vẫn nhắc..nợ lòng tính sao?

Kiev 8/9/2010-TG



mời em 1 điếu thuốc lào
nợ lòng thôi cứ khắc vào trong thơ
cung đàn bỗng lạc phím tơ
trong vườn ai đó tưởng mơ hoá đào [:D]

lãi lời đâu có là bao
nhỏ nhoi như thể ánh sao đêm trường

ngày xưa lãng khách tiêu tương
gặp giai nhân thả tay buồn dưới hoa
bây giờ qua chốn thi ca
gặp Thương Giang thả vài ba tiếng vần

cũng là hạnh ngộ thế nhân
may ra hóng hớt đôi phần thi tiên
không ly rượu... chẳng sầu miên...
gọi là vẫn có bạn ''hiền'' trong thơ



******************

P/S:

chiều nay nhận được hồi âm
thế mà tiền lãi chẳng cầm đến tay
thôi thì xin lấy cái chày
mời nhau chén nước cũng say ân tình

lần trước có ai đó vì bí khi gieo vần tiếp nên bỏ nguyên 4 câu này đó nhá
cũng ma mãnh lắm
may mà vịt cũng có 1 chút xíu gọi là... tinh tế nên cũng để ý được...
hý hý hý
vịt thù dai lắm đấy nhá!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-11 21:43:20THƯƠNG GIANG>
LỠ

Lỡ đứt một cung đàn
Mưa buồn con phố nhỏ
Mình xa nhau từ đó
Dấu giày xưa nơi đâu?

Thơ tình cuối mùa Ngâu
Lỡ vần nên chẳng trọn
Dáng ai chiều nghiêng nón
Qua cầu xưa gió bay

Thế là mình chia tay
Nhẹ nhàng như gió thoảng
Tình đi cùng năm tháng
Lỡ câu thề hôm nao

Nửa vầng trăng nghiêng chao
Thương những chiều bước vội
Nửa vòng tay bối rối
Lỡ làng... buông bóng đêm.

Huế 09/9/2010
Sông Hương



Đành 

Tình người ...dẫu dịu êm...
Đành buông...khi đã  lỡ...
Nhìn...dòng sông bồi , lở.
Chợt thấy lòng xốn xang...

Khi lá chuyển sắc vàng...
Mình chia tay...từ  đó...
Nhẹ nhàng như làn gió...
Nào kịp hiểu nguồn cơn...?

Chắc lại bởi  giận hờn.
Âm ỉ ...đau  nhức nhối...
Bài thơ tình sau cuối.
Qua cầu...gió cuốn bay...

Lối về in dấu giày,
Bụi thời gian sẽ xoá...
Mùa thu xao xác lá...
Mênh mang...buồn lời ru...

Kiev 12/9/2010-TG
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-11 21:29:28THƯƠNG GIANG>



Anh cảm ơn em đã tặng anh cảnh mùa thu thật đẹp.dựa theo bức ảnh của em ,anh cảm tác đôi vần về mùa thu buồn nhé.
 

MỘT MÌNH VỚI THU
 
Ai tạc cảnh thu sắc lá vàng
Để hồn ta cứ mãi mêng mang
Nhớ mùa kỷ niệm thời xưa cũ
Mơ giấc hồng hoang đón xuân sang.
 
Tình cũ xa rồi..rối lòng đau
Tháng năm lá biếc đã thay màu
Heo may giá lạnh,tim hoá đá
Mộng ước tình xa mãi tận đâu?
 
Nghĩ nữa mà chi dạ rối bời
Tình mình trong ảo thật xa xôi
Gói niềm thương nhớ,chôn kỷ niệm
Còn lại mình ta giữa cõi đời!
 
Quangluc
Ngày 05/09/2010.

BUỒN MÊNH MANG

Mùa thu quyến rũ...biết bao người.
Mềm mại ven hồ...liễu buông lơi...
Nắng nhuộm cho cây...vàng sắc lá.
Mây trắng nhởn nhơ... xanh thắm trời...

Riêng anh mùa thu chất chứa sầu.
Lòng nghe hoang vắng những ngày Ngâu.
Con tim thổn thức...trong nỗi nhớ...
Dấu yêu ngày cũ...biết tìm đâu...?

Để lòng giá lạnh...tựa mồ hoang.
Nhợt  nhạt mảnh trăng...cũng võ vàng.
Gói ghém nỗi buồn...sao vẫn thấy,
Cô đơn như thể...hoá mênh mang..?

Kiev 12/9/2010-TG
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-11 21:28:59THƯƠNG GIANG>
mời em 1 điếu thuốc lào
nợ lòng thôi cứ khắc vào trong thơ
cung đàn bỗng lạc phím tơ
trong vườn ai đó tưởng mơ hoá đào [:D]

lãi lời đâu có là bao
nhỏ nhoi như thể ánh sao đêm trường

ngày xưa lãng khách tiêu tương
gặp giai nhân thả tay buồn dưới hoa
bây giờ qua chốn thi ca
gặp Thương Giang thả vài ba tiếng vần

cũng là hạnh ngộ thế nhân
may ra hóng hớt đôi phần thi tiên
không ly rượu... chẳng sầu miên...
gọi là vẫn có bạn ''hiền'' trong thơ

-vcđ-

Duyên thơ

Hữu duyên ...hạnh ngộ tình cờ.
Bạn hiền trao gửi tình thơ mỗi ngày.
Không rượu... chuốc để ai say,
Trà thanh đạm bạc...chốn này mời thôi.

Cảm thông  thi hữu  ghé chơi.
Vần thơ gửi lại thay lời tri ân.
Xa xôi mấy cũng  hoá gần.
Cầu thơ  nối nhịp tình thân bạn bè.

Cho người xa...đỡ  nhớ quê.
Tạm quên công việc  bộn bề...mưu sinh.
Vào đây ta cũng như mình.
Tìm vần , ghép chữ  thành  hình hài thơ...

Tiếng lòng  lạc  giữa  phím tơ
Cung thương ngân khúc đợi chờ khát khao.
Lãi lờ...dẫu chẳng là bao...
Đòi thơ trả đúp...làm sao mà đền?[;)][:D]

Kiev 12/9/2010-TG
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày xuân

Một ta ngồi nhớ bóng mình
Xung quanh công sở tràn tình mùa xuân
Đâu rồi? …Cạn chén phân vân
Tình trong nghẹn đắng …Muôn phần thẳm sâu.

Hờn giận

Giận hờn...rồi sẽ qua mau.
Duyên xưa  sẽ thắm như ngày đầu thôi.
Sẽ không đơn lẻ tim côi.
Tương giao nâng chén...uống trôi u hoài...

Vì ai
Mắt trông xuôi ngược ngắn dài
Mặt mày ngơ ngác đợi ai bên tường
Nắng mưa ,rũ bạc tai ương…
Vì ai xó chợ đầu đường tương tư .

Tương tư

Phải chăng...bởi tại mùa thu.
Lá  vàng rơi rụng...sương mù giăng giăng.
Đêm nhợt nhạt...nhớ mảnh trăng.
Hồn thơ lạc mãi cung Hằng...tương tư...?

Liều

Thuyền anh ,em lái mới ừ
Sông mê đậu bóng, hồn như sóng lòng
Dẫu mai em có đổi giòng
Hôm nay anh cũng được lòng em yêu.

Trách

Tha hương...mắt nhuốm  trời chiều.
Tóc xanh giờ đã muối tiêu...điểm rồi...
Hẹn thề...đành lỡ người ơi...
Xin đừng hờn trách...những lời dối yêu...

Tại ai?

Chiêm bao thấp thoáng sớm chiều
Tại lưng ong với yếm điều mong manh
Giá người cứ ở trong tranh
Thì tôi đâu muốn bẻ cành tương tư…

 Gieo buồn...

Cuộc đời...sao mãi :-Giá như...
Để ai nuối tiếc lời ru xa rồi...
Lưng ong với yếm lụa sồi.
Giờ thành hoài niệm...một thời đã qua...

MINH TUẤN -TG
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-11 21:48:58THƯƠNG GIANG>
Thương kiếp thi nhân.

Tiếc thương một kiếp tài hoa…
Xác vùi…mộ địa…Xót xa ngẹn ngào…
Sáu mươi năm…Giấc chiêm bao.
Duyên trần ngắn ngủi...Lẽ nào.., vậy thôi?

Sống nhờ, thác gửi...quê người...
Hắt hiu phần mộ trên đồi, giá băng.
Đêm thu  lạnh lẽo sương giăng.
Bạch dương ru giấc vĩnh hằng ngàn năm...

Từ nay...biết có ai thăm...
Khói nhang ,cúng giỗ..., rồi chăm mộ phần...?
Có ai tri kỷ , tri ân...
Âm thầm khóc gọi  thi nhân...Nhớ người?!?

Đành thôi... chín suối ngậm cười.
Chốn đời nếu có bạc vôi...Lẽ thường!!!
Anh linh...tìm cửa Phật nương.
Niết Bàn cõi ấy...Thiên đường Vô Ưu...

Người đi thơ vẫn còn lưu.
Thiên thu khuất bóng ...mến yêu vẫn còn...
Tình thơ...mãi vẫn trường tồn.
Trong lòng bạn đọc...nỗi buồn tiếc thương...

Kiev 10/09/2010-TG



*) (Viết sau ngày đưa tiễn vong linh nhà thơ Việt Văn, người đã cùng TG cộng tác với báo TTQH trong suốt 12 năm qua  vừa tạ thế ngày 8/9/2010)
Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-21 14:28:22hồng tuyên>
Trích đoạn: THƯƠNG GIANG

Thương kiếp thi nhân.

Tiếc thương một kiếp tài hoa…
Xác vùi…mộ địa…Xót xa ngẹn ngào…
Sáu mươi năm…Giấc chiêm bao.
Duyên trần ngắn ngủi...Lẽ nào.., vậy thôi?

Sống nhờ, thác gửi...quê người...
Hắt hiu phần mộ trên đồi, giá băng.
Đêm thu  lạnh lẽo sương giăng.
Bạch dương ru giấc vĩnh hằng ngàn năm...

Từ nay...biết có ai thăm...
Khói nhang ,cúng giỗ..., rồi chăm mộ phần...?
Có ai tri kỷ , tri ân...
Âm thầm khóc gọi  thi nhân...Nhớ người?!?

Đành thôi... chín suối ngậm cười.
Chốn đời nếu có bạc vôi...Lẽ thường!!!
Anh linh...tìm cửa Phật nương.
Niết Bàn cõi ấy...Thiên đường Vô Ưu...

Người đi thơ vẫn còn lưu.
Thiên thu khuất bóng ...mến yêu vẫn còn...
Tình thơ...mãi vẫn trường tồn.
Trong lòng bạn đọc...nỗi buồn tiếc thương...

Kiev 10/09/2010-TG



*) (Viết sau ngày đưa tiễn vong linh nhà thơ Việt Văn, người đã cùng TG cộng tác với báo TTQH trong suốt 12 năm qua  vừa tạ thế ngày 8/9/2010)

Thương Kiếp Quân Nhân
Tiếc thương một kiếp quân nhân...
Chí vùi... mộ địa... Thở than âm thầm...
Bốn mươi năm... cuộc bi trầm
Cuộc đời tăm tối.. Mấy trăm kiếp hờn!
 
Sống buồn, thác gói đau thương
Hắt hiu trời rộng đêm trường nặng mưa
Ngày đông giá rét mây đưa
Cành mai chết đứng hồn xưa hãy còn
 
Từ nay biết mấy thơn đơn
Chút hương khói phủ vai sờn áo xanh
Có ai thấu hiểu, khóc thầm
Một mình nhẩm lại bước chân tráng hùng
 
Đành chôn nước mắt lạnh lùng
Thăng trầm một cuộc khốn cùng... Tự nhiên
Hồn thiêng nung nấu muôn niên
Việt Nam nước ấy là miền yêu thương
 
Dù ai đi khuất dặm trường
Nhớ về quê mẹ bước đường không xa
Bóng trăng đâu khác quê nhà
Chút tình nhớ gởi, âu là nhớ quê!
HT
Lâu lắm rồi không "thơ thẩn" đến thăm cô! Cô và gia đình vẫn khoẻ?
Yêu em chỉ biết là yêu mãi
Trời đất bây giờ cũng chơi vơi!
TRÚC THI
Đăng nhập để trả lời
0