<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-16 12:04:29THƯƠNG GIANG>
Lời đắng cho ai...
....
Bao nhiêu thề hẹn bằng không
Lỡ làng...lá rụng vàng sông...tủi thầm...
-TG-
Người còn nơi chốn xa xăm
Nhìn lá vàng rụng âm thầm xót xa
Mấy mùa thu đã trôi qua
Lối mòn lá đổ mình ta thẩn thờ.
Tìm lại một khoảng trời mơ
Cho dù thu muộn vẫn chờ người xưa
Phố buồn vào buổi chiều mưa
Còn ai đâu nữa đón đưa nhau về.
Xa xôi ngàn dặm sơn khê
Biết người còn nhớ ước thề hay không
Hay là đã đổi thay lòng
Thu về...lá rụng đầy sông úa tàn.
Đừng để chít vành khăn tang
Tiễn đưa tình đã dở dang ngậm ngùi...
Biển Xanh
NỢ NGƯỜI...
Bởi xa...chẳng trọn niềm vui.
Thương người lẻ bóng lui cui...trong chiều.
Thu sang ...lá rụng rơi nhiều.
Xác xơ tiếng gió...cô liêu thoảng buồn...
Người đi...từ độ trăng tròn...
Lời thề ngày ấy...vùi chôn đáy lòng.
Cho người...thôi nhớ dòng sông,
Thảnh thơi...tìm mối tơ hồng se duyên.
Người đi...dù nặng lời nguyền.
Dối lòng...mình để... vờ quên...Cũng đành...
Nửa đời...tóc chẳng còn xanh.
Đợi chờ chi nữa... mỏng manh...thu tàn?
Thôi...đành nợ lại trần gian.
Tình người...gồng gánh đa đoan...kiếp này...
TG-16/8/2010












[/color]



[/color]
[/color]
