Quán ... Trăng Không Mùa
Kính tặng nhà thơ, nhà văn Mường Mán
Mến tặng Trịnh Mộc Lan
Anh mường tượng em bước vào quán Ruốc
Gặp nhà thơ Mường Mán, miệng run run
Xin cho anh chữ ký, dạ bồn chồn
Lưỡi líu lại chẳng thành câu... mắt ướt
Anh thi sĩ, anh nhà văn thông suốt
Cầm trang thơ nhanh nhẹn ký cho em
Dưới bài thơ của một thưở hoa niên
Rất tình tứ cái thời còn ong bướm
Chim vỗ cánh, em ngần ngừ bước chậm
Ừ thời gian tàn ác quá đi thôi
Thơ mãi tươi, thi sĩ tóc bạc rồi
Tiếng nhạc Trịnh quán ăn đặc sản Huế
Buồn chi em, đời người là như thế
Sống hào hoa thành thật kiếp tử sinh
Để văn thơ ở lại với chân tình
Từng bút ký trên tường treo kỷ niệm
Chim vỗ cánh, trăng sao về trang điểm
Cho màn đêm dày dặc nét mộng mơ
Cho em về viết lại những vần thơ
Ghé quán Ruốc... Trăng không mùa, em đặt
Chim vỗ cánh, nhạc thơ còn dìu dặt
Em về đi bước
Qua Mấy Ngõ Hoa
Cho anh còn mơ thấy ánh trăng hòa
Đêm thơ mộng một lần xin chữ ký
Nguyên Đỗ
* Chim vỗ cánh, cụm chữ rút ra trong bài thơ
Qua Mấy Ngõ Hoa của nhà văn, nhà thơ Mường Mán.
* ND viết bài này nhân đọc bài văn của
Trịnh Mộc Lan,
Quán... Trăng không mùa.
Nguyên văn bài thơ của Mường Mán như sau:
Qua Mấy Ngõ Hoa
Chim vỗ cánh nắng phai rồi đó
Về đi thôi O nớ ... chiều rồi
Ngó làm chi mây trắng xa xôi
Mắt buồn quá chao ơi là tội !
Tay nhớ ai mà tay bối rối
Áo thương ai lồng lộng đôi tà
Đường về nhà qua mấy ngõ hoa
Chớ có liếc mắt nhìn ong bướm
Có chi mô mà chân luống cuống
Cứ tà tà ta bước song đôi
Đi một mình tim sẽ mồ côi
Tóc sẽ lệch đường ngôi không đẹp
Để tóc rối cần chi phải kẹp
Nắng sẽ chia nghìn sợi tơ huyền
Buộc hồn O vào những cánh chim
Bay lên đỉnh hồn anh ngủ đậu
Cứ mím môi rứa là rất xấu
O cười tươi duyên dáng vô cùng
Cho anh nhìn những hạt răng xinh
Anh sẽ đổi ngàn ngày thơ dại
Mi khẽ chớp nghĩa là sắp háy
Háy nguýt đi giận dỗi càng vui
Gót chân đưa bước mộng bồi hồi
Anh chợt thấy trần gian quá chật
Không ngó anh răng nhìn xuống đất
Đất có chi đẹp đẽ mô nờ
Theo nhau từ hôm nớ hôm tê
Anh hỏi mãi răng O không nói ?
Tình im lặng tình cao vời vợi
Hay nói ra sợ dế giun cười
Sợ phố ghen đổ lá me rơi
Sợ chân bước sai hồi tim nhịp
Cứ khoan thai rồi ra cũng kịp
Vạn mùa Xuân chờ đón chung quanh
Vạn buổi chiều anh vẫn lang thang
Vẫn theo O giờ về tan học
Từ bốn cửa Đông Tây Nam Bắc
Đến bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông
Theo nhau về như sáo sang sông
Như chuồn chuồn có đôi có cặp
Chim chìa vôi chuyền cành múa hát
Trên hư không ve cưới mùa Hè
O có nghe suốt dọc đường về
Sỏi đá gọi tên người yêu dấu
Hoa tầm xuân tím hoang bờ dậu
Lòng anh buồn chi lạ rứa thê
Nón nghiêng vành nắng chết đê mê
Anh mê sảng theo chiều tắt chậm
Chiều đang say vì tình vừa ngấm
Hai hàng cây thương nhớ mặt trời
Chiều ni về O nhớ thương ai ?
Chiều ni về chắc anh nhuốm bệnh
Thuyền xuôi giòng, ngẩn ngơ những bến
Anh như là phố đứng trông mưa
Anh như là quế nhớ trầm xưa
Sợ một mai O qua mất bóng
Một mai rồi tháng năm sẽ lớn
O nguôi quên những sáng trời hồng
O sẽ quên có một người mong
Một kẻ đứng dọc đường trông đợi
Còn nhớ chi ngôi trường con gái
Lớp học sầu khung cửa giờ chơi
Cặp sách quăng đâu đó mất rồi
Vì O bận tay bồng, tay bế
Chuyện hôm ni sẽ thành chuyện kể
Những lúc chiều đem nắng sang sông
O bâng khuâng nhè nhẹ hỏi lòng
Mình nhớ ai mà buồn chi lạ !
Chim vỗ cánh nắng phai rồi đó
Về đi thôi O nớ chiều rồi
Ngó làm chi mây trắng xa xôi
Mắt buồn quá chao ơi là tội !
Mường Mán