📢 Hướng dẫn đăng bài viết Xem chi tiết »
📢 Diễn đàn Việt Nam Thư Quán đã hoạt động trở lại! Xem chi tiết »

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Suối Nguồn Thơ

4.264 trả lời, 463.535 lượt xem — Trang 78 / 143
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-29 10:55:06Huyền Băng>

U Trầm

Ngồi đây lặng lẽ u trầm
Lời ta biếng nói âm thầm lặng yên
Vậy mà tim chẳng để yên
Dây dưa thương nhớ lạc miền hư vô
Lạnh lùng tê buốt hồn cô
Thở dài thấm nỗi bơ vơ nhớ Người
 Nguyên Đỗ


Ngập Ngừng...

Hôm nay chủ nhật nắng vui
Sao lòng ta thấy bùi ngùi vấn vương
Vắng người nhơ nhớ thương thương
Hiên nhà mắt dõi rào tường tìm ai
Ngập ngừng thơ thẩn gót hài
Muốn sang nhưng ngại...biết ai có còn...?

Sương Anh
 
Ngượng Ngùng
 
Trước nhà ngơ ngẩn cô đơn
Bỗng dưng liếc mắt lạc hồn vì ai
Láng giềng hàng xóm, thiên thai
Ở đâu cô gái trang đài đến đây
Ngượng ngùng say ngất say ngây
Giáng Kiều thục nữ, chốn này Tú Uyên
 
Nguyên Đỗ
r


Ngần Ngại
 
 
Trời cao dẫn lối đưa duyên
Cho đôi ta gặp nối liền duyên xưa
Lòng vui biết nói sao vưà
Nhưng còn ngần ngại tiếng thưa câu chào
Lầm thầm hỏi với trăng sao
Tú Uyên người ấy...năm nào phải chăng?!
 
Sương Anh
r
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
Mộng Hoa


Ðêm qua trong giấc ngủ
Em hiện về trong mơ
Như một vì tinh tú
Anh tỉnh dậy làm thơ

Thơ anh viết đầy vở
Quanh anh đầy cả thơ
Thơ như là hơi thở
Thơ cho anh mộng mơ

Sáng nay mưa lại đổ
Khiến anh ngồi ngẩn ngơ
Tình yêu là bão tố
Cho đời nhau dại khờ

Chừng nào Xuân mới đến
Xuân vừa qua đêm qua
Một lần ta trễ hẹn
Một lần tan mộng hoa

Nguyên Ðỗ

Đăng nhập để trả lời
0
Tập Ảnh Áo Dài


Tập ảnh riêng áo dài ôi xinh quá
Những tấm hình em làm mẫu dễ thương
Anh nhìn luôn, chợt thấy nhớ quê hương
Theo em bước từng ngày đi muôn lối

Từ chợt thấy, mắt hằng trông, theo dõi
Nơi em về, nơi em đến, em đi
Chiếc áo dài truyền thống đẹp sao bì
Lúc màu trắng, vàng, hồng, đen, xanh, tím

Thật đơn sơ và cũng vô cùng hiếm
Người trong hình kiều diễm quá đi thôi
Em như hoa, như bướm lượn bên đời
Anh như kẻ bị hình ai thu hút

Từng tấm ánh em chụp về chăm chút
Từng lời em gởi gấm kèm theo sau
Vâng, cuộc đời còn lắm chuyện bể dâu
Chỉ nét đẹp trong hồn là vĩnh viễn

Nguyên Đỗ


Đăng nhập để trả lời
0
Bóng Tối Và Ánh Sáng
Nguyên Đỗ


Người già cả nửa như say nửa điếc
Ngồi ngất ngư trong bóng tối cô đơn
Quán cà phê ngập ánh sáng ru hồn
Đêm mất ngủ bớt tủi hờn chiếc bóng

Quán quen nhỏ những buổi trưa thật nóng
Bóng râm che tỏa bóng mát thân thương
Những người già ngồi nghĩ ở bên đường
Ly cà phê bạn đường theo ngày tháng

Người già cả giả không nghe, giả tảng
Đêm bình yên, ngày tĩnh lặng qua đi
Giữa bóng đêm và ánh sáng khác gì
Trước ngưỡng cửa của cuộc đời sắp tới

Người già cả có sợ gì thế giới
Của lặng yên, của vô thỉ vô chung
Của đêm đen của bóng tối không cùng
Vẫn tạ ơn những tấm lòng thương cảm

Nguyên Đỗ


Cảm tác khi đọc truyện ngắn của Ernest  Hemingway
"A Clean, Well-Lighted Place" (1926)
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày Vui Hội Ngộ

Mai anh đến San Diego thật đấy
Phốngười đông lắm chợ Việt tìm em
Hỏi thăm từng chuyện lớn nhỏ hiểu thêm
Anh sẽ viết khúc thơ vui tặng nhé

Mắt chớp chớp em cúi đầu e lệ
Tính hồn nhiên đùa phá đã chuồn đâu?
Hiên nhà em hoa đã nở muôn màu
In như tranh, những tấm hình em gởi

Biết nhau lâu, thời gian qua thật vội
Im lặng tìm từng kỷ niệm ngày xưa
Cô bé bơi giỏi nhất lớp không ngờ
Học chăm chỉ nay đã thành dược sĩ

Tiếng nói em vẫn còn vui nhộn nhỉ
Rộn ràng vang chiều nắng xế hoàng hôn
Ầm ầm xa từng đợt sống dập dồn
Mong em cứ dịu dàng vui vẻ mãi

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-29 15:26:16Nguyên Đỗ>
Nỗi Đau Của Chúng Ta

Nỗi đau ta khi chiếc cầu sụp đổ
Bao nhiêu người mất mạng hoặc bị thương
Nỗi buồn chung, ngành xây dựng cầu đường
Thảm họa ấy do đâu mà xảy đến

Người trốn tránh, chối từ, đổ trách nhiệm
Cho người này, cho người nọ, chung chung
Chiếc cầu xinh, niềm hãnh diện vô cùng
Ai cắt xén, ai mánh mung gây họa

Nỗi đau này, nỗi đau thương khó xóa
Bao gia đình lâm vào cảnh đớn đau
Cả toàn dân chia nỗi khổ âu sầu
Ai can đảm đứng ra xin nhận tội

Trí não sẽ đổ lây cho đầu gối
Tay phải đổ cho tay trái dựng không xong
Cái tâm kia đổ tội... cứ lòng vòng
Ai tâm huyết một lòng vì non nước?

Nỗi đau ta lấy gì chia sẻ được
Những công trình, những dự án, ước mơ
Có xảy ra những biến cố không ngờ
Lại đau đớn, lại ê chề tủi nhục

Đã thật sự, Người ơi, đã tới lúc
Phải nhìn mình, từ dưới đến cấp trên
Làm việc gì, phải chín chắn, lâu bền
Chớ tư lợi gây bao nhiêu khốn khổ

Càng thương tiếc cho những người xấu xố
Càng căm hờn, càng đau xót không nguôi
Đất nước mình khi nao với bằng người
Nếu không bớt mánh mung nhằm tư lợi

Kẻ trên dưới xin đừng lo chạy tội
Hãy nhìn vào thực tế, sửa cho ngay
Để mai sau thoát những cảnh thế này
Vì tổ quốc Việt Nam là trên hết

Nguyên Đỗ


http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=221814&ChannelID=330
Đăng nhập để trả lời
0
Lãng Xèn Xẹt


Ghê quá nhỉ, ngôn từ ngày mỗi tiến
Tiếng tượng hình san sát thấu vào tim
Anh ngồi nghe, trầm tĩnh cứ im lìm
Xí ...lãng xẹt vẫn còn chưa đủ độ

Ngôn ngữ trẻ chắc anh thành cán ngố
Trơ người ra, chỉ biết lắng nghe thôi
Oa xịt kia, chắc anh phải chịu rồi
Xí bùm bum ... bùm bum xí bùm: xỉu

Xẵn xẹ ghê ... nói gì anh chẳng hiểu
Đoán mò thôi, trông nét mặt, đôi môi
Xè bỉu ra, chắc là tệ quá rồi
Lãng xèn xẹt ...chắc vì xí xọn quá

Cắn răng chịu cũng vì yêu em quá
Biết thật khờ hay khờ giả ... vì yêu
Trong tình yêu cũng lắm dại, nuông chiều
Bớt được những eo sèo gây tức tối

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Đường Tình Yêu
Nguyên Đỗ
Anh thẫn thờ ra vào đi ngơ ngẩn
Em vì sao bỏ lửng cuộc đàm thư
Như thế đó hồn mình đã tương tư
Đã buồn chán chiều cuối thu thật lạnh

Em biến mất để lòng anh cô quạnh
Thấm cơn buồn gió rét thổi từng cơn
Em ra đi để sau những dỗi hờn
Mây u ám phủ đầy hồn anh đó

Đường yêu thương cheo leo và gian khó
Giận ghen hờn ôi bao ngả quanh co
Đã bao năm anh quên kiếp học trò
Cũng lận đận như rớt đài thi cử

Lúc hạnh phúc như bảng tên danh dự
Khi sầu vương nhung nhớ lẫn lo âu
Hồn mãi hỏi mình đã làm gì đâu
Mà em giận bỏ đi không từ giã

Đường tình yêu ba cung năm bậc lạ
Vui, buồn, thương, giận , ghét lắm thương đau
Linh hồn anh án giữ những cung sầu
Thương nhớ mãi, cõi lòng đau nhức nhối

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-01 14:21:57Nguyên Đỗ>
Tự Kiểm
 
 
Tự kiểm thế vẫn còn chưa đủ độ
Em Hà Đông em Cầu Muối khó ghê
Cứ đọa đày cứ hành hạ tái tê
Viết tạ lỗi bao giờ em mới thỏa
 
Lãng xèn xẹt đã hạ mình thật quá
Xí bùm bum... mắc cỡ lắm đi thôi
Trơ trẽn thật... là đã quá lắm rồi
Em chưa chịu... anh đâm lì lượm đấy
 
Cứ hờn dỗi... lắm lời, hay làm lẫy
Anh chịu đòn đâm liều mạng đó nghe
Ôm em hôn, ngay chóc miệng đây nè
Em hết nói... đủ độ hay không đủ
 
Đọan em sẽ... lắc đầu rồi tự thú
Em thử thôi... chứ đâu ghét đâu nè
Anh làm gì... người ta đến đê mê
Thêm tí nữa... chắc người ta chết mất
 
Nguyên Đỗ


 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-02 01:34:55Nguyên Đỗ>
Tối Dạ ... Hay Dạ, Tối!

Giữa bình nhật, em lại chêm tối dạ
Ngôn từ em chẳng thâm thuý thì thôi
Chuyện hằng ngày em làm giỏi chẳng tồi
Sao khiêm nhượng nói chi câu giả dối

Đã viết xuống, anh sẵn sàng nhận lỗi
Lời nói ra không cánh bỗng bay xa
Anh hiền lương câu chữ cũng thật thà
Có nghịch ngợm cũng chỉ là vui giỡn

Nữ sinh nọ nay đã thành người lớn
Từng ngôn từ cũng tám lạng nửa cân
Trao đổi nhau cũng đã biết bao lần
Chẳng hơn kém vốn cũng hàng xấp xỉ

Anh thô kệch, em thuộc tầng hoa mỹ
Xuống miền Nam, bỏ miền Bắc lạnh căm
Để anh lên tìm kiếm mãi âm thầm
Chợt bỗng thấy thiên di từ dạo ấy

Anh tưởng tượng một hôm trời nóng nảy
Rủ đi chơi, ra hồ tắm trong xanh
Lắc đầu không, mấy lượt ... đoạn cười lành
Em thỏ thẻ: Dạ ... thôi nha ... để ... tối

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
[color="midnightblue"]Vòng Tay... Quyến Rũ


Tiếng nhạc đêm, đôi bàn tay ngà ngọc
Như mọc mời theo nhịp bước lời ca
Anh là người chẳng phải quỷ hay ma
Say ánh mắt thu hồn đêm tình tự

Như thủy thủ mải mê lời ngư nữ
Giữa biển khơi thuyền đắm lạc về đâu
Đôi tay em uốn éo tạo nhịp cầu
Anh bước tới cầm tay em nối nhịp

Cùng nhau nhảy, em xoay vòng quay tít
Cuốn hồn anh như bão tố, cơn giông
Ở quanh ta chỉ còn đám mây hồng
Và mặt nước mông mênh xanh quyến rũ

Trọn cả đêm bên nhau mình chẳng ngủ
Em tựa vai, nhạc chầm chậm ru nhau
Đêm mộng mơ, tình nở nhụy hương đầu
Đôi vòng tay bỗng ghì ôm khép chặt

Nguyên Đỗ[/color]
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Nguyên Đỗ

[color=midnightblue]Vòng Tay... Quyến Rũ


Tiếng nhạc đêm, đôi bàn tay ngà ngọc
Như mọc mời theo nhịp bước lời ca
Anh là người chẳng phải quỷ hay ma
Say ánh mắt thu hồn đêm tình tự

Như thủy thủ mải mê lời ngư nữ
Giữa biển khơi thuyền đắm lạc về đâu
Đôi tay em uốn éo tạo nhịp cầu
Anh bước tới cầm tay em nối nhịp

Cùng nhau nhảy, em xoay vòng quay tít
Cuốn hồn anh như bão tố, cơn giông
Ở quanh ta chỉ còn đám mây hồng
Và mặt nước mông mênh xanh quyến rũ

Trọn cả đêm bên nhau mình chẳng ngủ
Em tựa vai, nhạc chầm chậm ru nhau
Đêm mộng mơ, tình nở nhụy hương đầu
Đôi vòng tay bỗng ghì ôm khép chặt

Nguyên Đỗ[/color]

 
 
Dạ Vũ...Cuồng Say
 
 
Mời anh nhé điệu slow tình tứ
Tay đan trong tay má tưạ vai kề
Hai ta cùng say nhạc khúc...đam mê
Đôi chân quyện lấy sát sao nhịp bước

 
Nhẹ nhàng và đôi chân lã lướt
Anh dìu em khi tiến trước lùi sau
Điệu balso khi xa khi gần nhau
Đôi vòng tay ôm lúc lơi lúc buộc

 
Hết valse,rồi tango quen thuộc
Lại rumba, cha-cha-cha đến mambo
Còn nưã... muôn điệu khúc đang chờ
Ta quên hết...chìm hồn theo tiếng nhạc

 
Tiếng đàn, lời ca như nguồn thác
Dạ vũ không ngừng...ta mãi cuồng say
Đêm nay...đêm mai...đến hết đời này
Riêng chỉ cho anh...vòng tay...quyến rũ

 
Sương Anh
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-05 23:07:52Nguyên Đỗ>
Cuối Tuần Vui Nhé


Cuối tuần vui nhé, đi dạo phố
Hay rừng cây lá đã ngả màu thu
Buổi sáng nay ươn ướt với sương mù
Cây còn ngủ mặt trời chưa lay dậy

Những hạt sương khi gió về run rẩy
Rớt u buồn như giọt lệ trong đêm
Nhìn sương trời anh lại nhớ tới em
Ai sẽ dỗ lúc em buồn hay khóc

Thôi ráng vậy tháng ngày lo chăm học
Ngày ra trường áo mũ với cân đai
Tuổi thanh xuân của em đó còn dài
Bận vướng chi với nỗi lòng mong nhớ


Tình yêu thương rất cần như hơi thở
Chọn đúng người tránh nỗi khổ về sau
Còn anh à, vẫn thế đó, tin nhau
Khi nhung nhớ có thơ tình ấp ủ

Nguyên Đỗ


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-05 23:21:36Nguyên Đỗ>
Em khóc
 
Anh yêu hỡi lời sao nghe ấm dạ
Lá trên cành còn rung rả ngất ngây
Cỏ dưới sân cũng thổn thức lệ đầy
Trái tim em nào phải cây gỗ đá
 
Những hạt châu tuôn dài rơi lả tả
Thấm từng câu từng chữ cả bài thơ
Vì sao em lại khóc thật không ngờ
Còn vấn vương sợi tơ yêu thuở ấy?
 
Cơn mưa chiều khiến bờ vai ướt lẫy
Hạt nắng trời làm khô cháy lòng em
Ngọn gió buồn lành lạnh thổi về đêm
Giọt sương trong đọng mềm trên khóe mắt

Anh vẫn đó, bên em nào có mất
Vẫn dịu dàng chất chứa mỗi lời thương
Em ngu ngơ hay tính nết bất thường
Để tình anh lặng lờ buông tiếng nhớ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-09 01:21:01Nguyên Đỗ>
Trích đoạn: hoatymtym

Em khóc

Anh yêu hỡi lời sao nghe ấm dạ
Lá trên cành còn rung rả ngất ngây
Cỏ dưới sân cũng thổn thức lệ đầy
Trái tim em nào phải cây gỗ đá

Những hạt châu tuôn dài rơi lả tả
Thấm từng câu từng chữ cả bài thơ
Vì sao em lại khóc thật không ngờ
Còn vấn vương sợi tơ yêu thuở ấy?

Cơn mưa chiều khiến bờ vai ướt lẫy
Hạt nắng trời làm khô cháy lòng em
Ngọn gió buồn lành lạnh thổi về đêm
Giọt sương trong đọng mềm trên khóe mắt

Anh vẫn đó, bên em nào có mất
Vẫn dịu dàng chất chứa mỗi lời thương
Em ngu ngơ hay tính nết bất thường
Để tình anh lặng lờ buông tiếng nhớ







Nhớ Dễ Sợ
 
 
Có đôi lúc nhớ người ta dễ sợ
Biết nói gì, ấp úng nói chẳng ra
Tình mông lung, cứ lấp lửng, đậm đà
Mong rồi sẽ mặn mà theo năm tháng
 
Trời sinh anh để làm thơ lãng mạn
Theo lời em, ngày trước,... khổ vì thơ
Vâng, em ơi, anh vẫn thế... bây giờ
Duyên nợ chữ mỗi ngày anh phải trả
 
Phải chi em mái tóc đen óng ả
Cạnh bên anh, anh sẽ vuốt làn mây
Hứa với em, mãi mãi trọn kiếp này
Sẽ chỉ viết thơ tình riêng em mãi
 
Nhưng đôi lúc tâm hồn mình mắc phải
Bệnh yêu thơ thơ ướm sắc lả lơi
Sống vì thơ, chết cũng lại thơ thôi
Hỡi tri kỷ, nàng thơ anh có thấu?
 
Nguyên Đỗ


 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-09 01:22:35Nguyên Đỗ>
Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Trích đoạn: hoatymtym

Em khóc

Anh yêu hỡi lời sao nghe ấm dạ
Lá trên cành còn rung rả ngất ngây
Cỏ dưới sân cũng thổn thức lệ đầy
Trái tim em nào phải cây gỗ đá

Những hạt châu tuôn dài rơi lả tả
Thấm từng câu từng chữ cả bài thơ
Vì sao em lại khóc thật không ngờ
Còn vấn vương sợi tơ yêu thuở ấy?

Cơn mưa chiều khiến bờ vai ướt lẫy
Hạt nắng trời làm khô cháy lòng em
Ngọn gió buồn lành lạnh thổi về đêm
Giọt sương trong đọng mềm trên khóe mắt

Anh vẫn đó, bên em nào có mất
Vẫn dịu dàng chất chứa mỗi lời thương
Em ngu ngơ hay tính nết bất thường
Để tình anh lặng lờ buông tiếng nhớ







Nhớ Dễ Sợ
 
 
Có đôi lúc nhớ người ta dễ sợ
Biết nói gì, ấp úng nói chẳng ra
Tình mông lung, cứ lấp lửng, đậm đà
Mong rồi sẽ mặn mà theo năm tháng
 
Trời sinh anh để làm thơ lãng mạn
Theo lời em, ngày trước,... khổ vì thơ
Vâng, em ơi, anh vẫn thế... bây giờ
Duyên nợ chữ mỗi ngày anh phải trả
 
Phải chi em mái tóc đen óng ả
Cạnh bên anh, anh sẽ vuốt làn mây
Hứa với em, mãi mãi trọn kiếp này
Sẽ chỉ viết thơ tình riêng em mãi
 
Nhưng đôi lúc tâm hồn mình mắc phải
Bệnh yêu thơ thơ ướm sắc lả lơi
Sống vì thơ, chết cũng lại thơ thôi
Hỡi tri kỷ, nàng thơ anh có thấu?
 
Nguyên Đỗ


 

Em và Thơ
 
Em vẫn nhớ người anh em yêu dấu
Ngón tay ngà dạo khúc tấu thương ai
Đàn ngân nga vang vọng giữa đêm dài
Hồn lãng mạn chốn thiên thai êm ả
 
Vẫn biết, với anh thơ là tất cả
Như con thuyền yêu biển đã ra khơi
Như làn mây bám víu mãi bầu trời
Như cánh bướm dậu mùng tơi quấn quít
 
Lặng lẽ bước cung tình nghe mờ mịt
Em và thơ xoay tít giữa lòng anh
Bến bờ đâu, đâu giấc mộng an lành
Để em tựa bờ vai thanh đã hứa
 
Bởi hiểu anh nên cũng đành như rứa
Em và thơ hai đứa sẽ nhường nhau
Anh ôm thơ cho thắm đượm muôn màu
Còn hôn em để tan nhàu nỗi nhớ

:)

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-09 01:50:29Nguyên Đỗ>
Tạ Ơn Anh
 
Tạ ơn anh dù chưa từng quen biết
Lời thơ người làm da diết lòng ta
Như cánh hoa chực héo dưới chiều tà
Ta sống dậy nhờ nguồn thơ người tưới
 
Thơ người đó băng qua ngàn con suối
Thác trùng cao hay vực núi cheo leo
Đem nắng mai trải khắp các non đèo
Và lắng đọng nơi hồn ta một thoáng
 
jacaranda
 
 
jacaranda xin chào anh Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-09 01:58:40Nguyên Đỗ>
Trích đoạn: jacaranda

Tạ Ơn Anh
 
Tạ ơn anh dù chưa từng quen biết
Lời thơ người làm da diết lòng ta
Như cánh hoa chực héo dưới chiều tà
Ta sống dậy nhờ nguồn thơ người tưới
 
Thơ người đó băng qua ngàn con suối
Thác trùng cao hay vực núi cheo leo
Đem nắng mai trải khắp các non đèo
Và lắng đọng nơi hồn ta một thoáng
 
jacaranda
 
 
jacaranda xin chào anh Nguyên Đỗ



ND cám ơn jaracanda đã ghé chơi và để lại bài thơ ý nghĩa ở đây nha!  ND nhớ những con đường có những cây jaracanda mọc nở hoa tím đầy vào những ngày sắp vào hè bên California, có những thành phố có những con đường mang tên Jaracanda vì có những cây hoa Phượng Tím tô điểm thành phố rất nên thơ!
 
 
Lạc Đường Phượng Tím
 

Mến tặng cô bé mém đi lạc một ngày hè trên đường đầy hoa Jacaranda -- phượng tím.

Mùa hè hoa rực rỡ
Nở rộ trên lối đi
Đôi mắt em rộng mở
Ngẩng lên kiếm tìm gì

Jacaranda tím
Màu tim tím hoa cà
Nhìn hoài hồn muốn lịm
Thương nhớ về phượng hoa

Đi mãi mém lạc lối
Mùa hoa phượng quê em
Thong thả đi chẳng vội
Hoa tím trải kín thềm

Muà hè đẹp dễ sợ
Như màu áo em mang
Màu hoa cà, ép vở
Để hồn thêm mênh mang

Nguyên Đỗ
June 17, 2002
 
http://www.rikkyo.ne.jp/~z5000002/malawi/south/z-south/jacaranda-z.htm


Đăng nhập để trả lời
0
Tin Sửng Sốt

Tin sửng sốt em làm anh choáng váng
Có ai ngờ lại như thế hở em
Anh tưởng em cuộc sống đã êm đềm
Đang hạnh phúc trong lâu đài tình ái

Tội em ghê, được tin lòng ái ngại
Chuyện chẳng ngờ trời đẹp bỗng cuồng phong
Đang duyên mơ lại tan nát cõi lòng
Chuyện dâu bể cuộc đời quay quắt quá

Cầu Trời Phật đổ mưa hồng ân xá
Em bình an, tâm tịnh, sống thảnh thơi
Người thiện tâm sẽ được hưởng ơn trời
Qua cơn mưa, mặc nhiên trời sẽ nắng

Cầu cho em qua được cơn khủng hoảng
Phật độ trì qua bến khổ bình yên
Trời cao kia đâu nỡ phụ người hiền
Em tỉnh trí vượt qua cơn dông bão

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Nhịp Sống
 
Tôi đang đứng trước đại dương buổi sáng
Sóng nhấp nhô từng đợt, gió từng cơn
Hàng thuỳ dương nghiêng ngả lá xanh rờn
Nghe nhịp sóng trong lòng tôi trỗi dậy
 
Đời thay đổi, thăng trầm là luật đấy
Có khi lên, có khi xuống, chứa chan
Có khi mưa, có khi nắng, ngập tràn
Những hy vọng, những niềm đau ... tiếp nối
 
Những nhịp sống, những cung đời nhạc trổi
Đưa hồn tôi vượt tầm mức tự nhiên
Đưa tôi đi, nhìn thấy được muôn miền
Của vũ trụ, của không gian, cảm giác
 
Những con sóng của đại dương thơ nhạc
Vút tầng mây cánh hạc của yêu thương
Con thuyền trôi trong cuộc sống bình thường
Những nhịp sống của cuộc đời chuyển biến
 
Cho tôi sống những buồn vui, tiến triển
Của Việt Nam, của thế giới hôm nay
Cho tim tôi được cảm nghiệm hằng ngày
Những kỳ ảo của cuộc đời muôn thuở
 
 
Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày Ấy Cây Si
 
 
Ngày ấy cây si ai trồng bên Paris
Sáng trưa chiều tối buổi xuân thì
Sông Seine nước chảy hồn phơi phới
Đợi bóng giai nhân khẽ bước về
 
Hôm áo dài xinh sắc đỏ, vàng
Ôi người con gái dáng cao sang
Dịu dàng đi lại không dòm ngó
Mặt cúi làm thinh mặc kệ chàng
 
Có buổi áo đầm sao giống Tây
Thân cao mảnh khảnh chút hao gầy
Gió tung làn tóc trong chiều nắng
Rung cả hồn ai đứng gốc cây
 
Nguyên Đỗ





 
           [:@][&amp;:]TẶNG ANH CHÀNG ĐỨNG GỐC CÂY
 
              Gốc cây anh đứng ở nơi này
            Để trộm nhìn cô gái giống Tây
            Cô gái giống Tây đi nguây nguẩy
            Để hồn anh rung..rung cả cây
 
            Say em xin nói thật là say
            Để em thưa gửi với mẹ thầy
            Rằng anh đã kết em rồi đấy
            Anh khỏi suốt ngày đứng gốc cây
 
     Chào bạn NĐ...Thứ 7 vui vẻ  TA vào quậy chút nhé.... Chúc một ngày cuối tuần hạnh phúc
              THÁI ANH




THÁI ANH
Đăng nhập để trả lời
0
Tặng Cô Nàng Đứng Bên Bụi Trúc

Trúc xinh trúc mọc bờ ao
Em xinh em đứng chỗ nào cũng xinh *

Trúc xinh trúc mọc đầu đình
Em xinh em đứng một mình cũng xinh *

Cuối tuần thơ thẩn một mình
Giở tập hình cũ ngắm hình nhớ thương
Áo dài trắng mộng bên đường
Em đi đến lớp dễ thương lạ lùng

Từng hình gợi nhớ mông lung
Trăm hình ngàn nhớ chập chùng cõi xa
Nhớ em như nhớ quê nhà
Nhờ đồng xanh lúa vườn cà tím mơ

Nhớ ghê lắm, lặng từng giờ
Nhớ lần trước ngõ thẩn thơ xuân nào
Em vươn tay với nhánh đào
Áo dài màu đỏ dạt dào gió bay

Bây giờ xa ngút ngàn mây
Điện đàm đôi chút hồn ngây mơ màng
Nhớ em bên bụi trúc vàng
Nụ cười xinh xắn mênh mang thắm tình

Gởi em trăm lá thư xinh
Mùa thu vừa chớm lung linh trước nhà
Lá phong sắc đổi đậm đà
Những màu sắc nhớ mặn mà gợi mơ


Nguyên Đỗ


*  Những câu in nghiêng là  ca dao Việt Nam

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-15 05:30:26Nguyên Đỗ>
Ngàn Con Hạc Giấy


Anh xếp giấy đủ ngàn con hạc trắng
Gởi về em chở ánh nắng mùa xuân
Để khi em tỉnh dậy sẽ quên buồn
Sẽ thấy cả một bình minh tươi sáng mới

Anh xếp giấy để quên đi đêm tối
Bóng mây đen phù thủy sẽ qua đi
Để ban mai tươi thắm tuổi xuân thì
Mây xanh trắng không chút mờ u ám

Anh xếp giấy đuổi xua vùng mây xám
Như hăm he đe dọa đổ cơn mưa
Đêm cô đơn thanh vắng, tiếng chuông chùa
Ánh sao xẹt, linh hồn nào siêu thoát

Anh xếp giấy gắn lên thành cánh quạt
Ngàn hạc bay nhè nhẹ tới bên em
Ngàn dặm xa, bao hải lý, trong đêm
Vừa kịp đến lúc trở mình chờ sáng

Nguyên Đỗ

* Hình ảnh xếp ngàn con hạc giấy để ước nguyện
người thân mau lành mạnh lấy từ A thousand paper cranes
của Nhật bản



"The paper crane has become an international symbol of peace in recent years as a result of its connection to the story of a young Japanese girl named Sadako Sasaki born in 1943. Sadako was two years old when the atom bomb was dropped on Hiroshima, Japan on August 6, 1945. As she grew up, Sadako was a strong, courageous and athletic girl. In 1955, at age 11, while practicing for a big race, she became dizzy and fell to the ground. Sadako was diagnosed with Leukemia, "the atom bomb" disease.

Sadako's best friend told her of an old Japanese legend which said that anyone who folds a thousand paper cranes would be granted a wish. Sadako hoped that the gods would grant her a wish to get well so that she could run again. She started to work on the paper cranes and completed over 1000 before dying on October 25, 1955 at the age of twelve."
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-21 04:06:31jacaranda>
Ngàn Con Hạc Giấy


Anh xếp giấy đủ ngàn con hạc trắng
Gởi về em chở ánh nắng mùa xuân
Để khi em tỉnh dậy sẽ quên buồn
Sẽ thấy cả một bình minh tươi sáng mới

Anh xếp giấy để quên đi đêm tối
Bóng mây đen phù thủy sẽ qua đi
Để ban mai tươi thắm tuổi xuân thì
Mây xanh trắng không chút mờ u ám

Anh xếp giấy đuổi xua vùng mây xám
Như hăm he đe dọa đổ cơn mưa
Đêm cô đơn thanh vắng, tiếng chuông chùa
Ánh sao xẹt, linh hồn nào siêu thoát

Anh xếp giấy gắn lên thành cánh quạt
Ngàn hạc bay nhè nhẹ tới bên em
Ngàn dặm xa, bao hải lý, trong đêm
Vừa kịp đến lúc trở mình chờ sáng

Nguyên Đỗ



Ước
 

Ước buổi sáng khi tỉnh bừng giấc mộng
Ngàn hạc bay theo gió lộng tung trời
Ước buổi sáng đừng có hạt mưa rơi
Qua khung cửa chạm mắt anh cháy bỏng
 
Ước buổi sáng ta dìu nhau chung bóng
Con đường xưa hoa tím rợp trời mơ
Ước buổi sáng khi ngồi bên trang thơ
Lời yêu dấu anh gửi em nồng ấm
 
Ước nhiều lắm nhưng rụt rè lẩm bẩm
Hạt cát thôi sợ làm lấm chân người
Như hoa rơi giữa vạn đóa hoa tươi
Em nhỏ bé nên ước mơ thầm lặng
 
Ngàn hạc giấy về đây tung cánh trắng
Chở yêu thương vá lại trái tim em
Cho giấc mơ hoa tím mãi êm đềm
Ngàn hạc giấy về bên em xây mộng
 
 
jacaranda
 
 
Rất cám ơn anh... vì hai tấm hình anh tặng rất là đẹp , mùa hoa phượng tím là mùa ja rất yêu
Con tim chỉ một không hai
Yêu người yêu mãi nên dài nỗi đau

[link=http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=303824]Trang Lưu Trữ



Đăng nhập để trả lời
0
Dẫu Khó Tin


Dẫu khó tin, nhưng vẫn là sự thật
Khi tình yêu chớp nhoáng ngập trong tim
Khi tình yêu chợt tới lúc không tìm
Chỉ một phút chỉ một giây sét đánh

Tình yêu say đậm đà hơn rượu mạnh
Đẹp hơn tranh và hơn cả kỳ hoa
Tình tươi xinh dưới ánh nắng chan hòa
Tình nồng ấm lửa hồng đêm giá rét

Tình yêu thương mỗi ngày thêm tha thiết
"Em hổng tin", nhưng vẫn thiệt chẳng điêu
Trông tin em day dứt nhớ muôn chiều
Không tin nhắn nhói lòng đau mấy buổi

Tình chân thành có nệ hà chi tuổi
Dòng sông Hương ai tính buổi hoàng vương
Cả ngàn năm dòng sông mãi diệu thường
Trong tâm tưởng những người dân xứ Huế

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Hai Lúa Mắt Xanh
 
Đọc chuyện ông, giật mình nhưng thích lắm
Ông người Tây, sinh sống bến Ninh Kiều
Chốn miệt vườn, trên sông nước thương yêu
Mới thóang đó mười lăm năm đất Việt
 
Chắc hẳn ông yêu miền Tây tha thiết
Đóng ghe thuyền đón khách khắp nơi nơi
Đưa khách đi thưởng ngọan nước sông ngòi
Thưởng thức được những món ăn đặc sản
 
Cám ơn Ben trổ tài làm công cán
Giới thiệu cho thiên hạ cảnh miền Tây
Dòng Cửu Long năm tháng vẫn ngập đầy
Làng quê Việt muôn đời tôi vẫn nhớ
 
Người dân quê, lúa, vườn xanh rộng mở
Đón mọi người từ khắp chốn thăm quê
Những đổi trao thân thiện, chuyện bên lề
Thành huyền thọai cho mai sau, thật đấy
 
 
Nguyên Đỗ



 
 
Đời Tây ở ta: Hai Lúa mắt xanh
 





Ben và bà xã Nguyệt Ánh. Ảnh: Tuổi Trẻ.
Nhiều người ở bến Ninh Kiều, Cần Thơ, quen với sự có mặt của một ông Tây nói tiếng Việt sõi như dân bản xứ. Khi thì ông chào mời du khách vào quán cà phê, khi xắn tay áo cầm búa làm thợ sửa tàu, khi lại thấy ông làm hướng dẫn viên du lịch.
Tên ông là Benoit Perdu, mọi người thường gọi là Ben. Ben cũng thích được gọi vậy vì như thế người Việt dễ gọi. Ben sinh trưởng ở vùng Normandie, Pháp. Mới ngoài 40 tuổi nhưng Ben đã có hơn 15 năm "cày cuốc" ở Việt Nam.
Lúc mới sang, Ben là nhà thầu cung cấp thép cho một số công trình xây dựng lớn ở miền Trung, sau đó chuyển sang làm tổng giám đốc Công ty bảo hiểm nông nghiệp Groupama tại Việt Nam, rồi làm giám đốc Công ty liên doanh Total Gaz. Nhưng làm giám đốc suốt ngày chôn chân giữa các bức tường ở thành phố đông đúc cũng chán, Ben bỏ tất cả để về Cần Thơ, tự nhận mình là Hai Lúa mắt xanh.
Sống ở Việt Nam đã lâu, Ben nói tiếng Việt rành rẽ, thậm chí ra đường nghe người ta la lối với nhau bằng tiếng địa phương rặt Ben cũng hiểu. Về với vùng sông nước, Ben quyết tâm phải sống cùng nó. Nhiều đêm tản bộ ở công viên Ninh Kiều, phóng tầm mắt ra ngã ba sông, Ben mường tượng những ngôi nhà sàn, vườn cây trái sum sê và những chiếc ghe thương hồ chòng chành xuôi ngược tựu về chợ nổi Cái Răng, nơi Ben cũng không nhớ nổi mình đã đến bao nhiêu lần.
"Muốn thành công, sống hạnh phúc phải yêu công việc mình làm chứ không chỉ nghĩ đến kinh doanh, kiếm tiền", Ben quyết định tự tay đóng tàu gỗ và lập công ty du lịch nhỏ mang tên Xuyên Mekong, chuyên tổ chức các tour du lịch sông nước và ẩm thực dân gian cho Tây balô. Ben nói ông hy vọng sẽ truyền "cái duyên đối với sông nước miệt vườn" của mình sang đồng hương đến từ phương Tây.
"Tự đóng tàu và làm du lịch sông nước thì ở đồng bằng sông Cửu Long đã có nhiều người làm rồi. Mình làm sau phải có cái riêng, nhất là chất lượng phục vụ”, Ben nói. Ông tìm lối đi, rồi cùng người bạn đời Mai Thị Nguyệt Ánh (vốn là giáo viên tiếng Pháp, quê Hải Phòng) thiết kế và đóng con tàu du lịch toàn gỗ, mang dáng dấp cổ kính. Tàu gồm ba tầng, có cả phòng đọc sách, phòng xem phim, nhà hàng và sáu phòng ngủ, đủ sức phục vụ 25 khách. Cuối năm 2002, tàu hạ thủy, vợ chồng Ben đã lấy tên nhánh sông Mekong được chia tách tại thủ đô Phnom Penh (Campuchia) để đặt tên cho "đứa con" đầu tiên của mình: Bassac.
Dân Tây ham miệt vườn miền Tây và thích đi tàu của Ben vì ông luôn cam kết phục vụ chu đáo từng vị khách, cho dù đó là doanh nhân sang trọng hay anh Tây balô giản dị. Khách đến với Ben càng lúc càng đông, Ben lại xắn tay áo đóng tiếp hai chiếc tàu và cùng vợ xuống tàu trực tiếp làm hướng dẫn viên, khi vô chợ nổi Cái Răng, Mỹ Khánh, lúc chống chèo sang tận các nhà vườn Vĩnh Long, Tiền Giang.
Thâm nhập từng ngóc ngách
Ben đang miệt mài theo sát cánh thợ sửa sang lại hai chiếc tàu nhỏ neo tại bến Ninh Kiều để chuẩn bị cho một mùa du lịch mới sắp bắt đầu. Ông cũng dự định thay những trụ neo tàu thân cây dừa bằng các trụ bêtông ốp cao su cho đẹp mắt, vững chãi và có thể neo đậu thêm nhiều chiếc tàu nữa. "So với hiện tại, mức nước lũ vào tháng mười âm lịch sẽ cao hơn độ 2,5m nên trụ neo tàu phải cao hơn, nhưng nếu cao quá sẽ phá vỡ vẻ đẹp tổng thể", Ben nói bằng tiếng Việt, chi li và am tường không khác gì người miệt vườn.
Không chỉ đóng tàu làm du lịch, Ben còn mở hai quán ăn mang tên Nam Bộ và Sao Hôm để giới thiệu với du khách các món đặc sản miệt vườn. Mỗi lần khách nhấp ly rượu đế, thưởng thức món canh chua, cá kho tộ, gật gù khen ngợi thì vợ chồng Ben sướng lắm. Ben nói cũng khoái số 1 rượu đế, cá kho tộ, rau muống chấm mắm. 
Ben cho biết ông rành khu bến Ninh Kiều như trong lòng bàn tay. "Sống ở vùng sông nước này quen rồi, càng sống càng thích", Ben nói. Ben chuẩn bị đưa thêm hai tàu du lịch vào hoạt động nhằm đáp ứng nhu cầu ngày càng gia tăng của du khách. Ben cũng đang thiết lập một tour du lịch khám phá ngược dòng Cửu Long lên tận Phnom Penh và "xuyên Mekong"- đúng như thương hiệu công ty mà vợ chồng Ben đã gầy dựng.
Hỏi về những kế hoạch xa hơn cho tương lai, Ben lắc đầu ra vẻ bí mật: "Còn nhiều lắm, cái nào trong khả năng thì triển khai, thiếu tiền đi tìm đối tác. Làm ăn ở Việt Nam, nhất là làm ăn nhỏ như mình không nên vung tay quá trán, phải liệu cơm gắp mắm". Ben nói chuyện mưu sinh rặt như người miền Tây, "liệu cơm gắp mắm" cũng là từ Ben hay sử dụng khi nói về chuyện làm ăn của mình.
Theo Ben, kế hoạch làm du lịch "xuyên Mekong" được ông khảo sát rất tường tận, đã đi mọi ngóc ngách, sông rạch. "Chùa thì ở đâu cũng có, nhà vườn thì Cần Thơ không bằng Vĩnh Long, Tiền Giang, nhưng Cần Thơ có chợ nổi Cái Răng. Du khách đến Cần Thơ là muốn đến đó, cho nên ngành du lịch Cần Thơ không thể để mất chợ nổi này", ông nói.
Hỏi vì sao rành xứ miệt vườn đến vậy, Ben nói rằng do ông đã dành rất nhiều thời gian để thâm nhập từng ngóc ngách. "Vì mình là Hai Lúa mắt xanh mà”, Ben cười đầy vẻ tự hào. Đến bây giờ Ben không còn nghĩ đến chuyện một ngày nào đó rời Việt Nam nữa, vì như ông nói: "Lòng mình ở đâu thì mình ở đó”.
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-16 05:51:21ThanhTracNguyenVan>
Thu

Nắng rơi một nửa con đường
Em đi một nửa nhớ thương vọng về
Cỏ vàng một nửa bờ đê
Tay cầm một nửa câu thề …
Nửa buông
Gió lay một nửa cánh chuồn
Lá thu một nửa nỗi buồn
Nửa thôi
Hoàng hôn một nửa chân đồi …

Trăng lên một nửa
Cuối trời
Nửa rơi .

(Báo Áo Trắng - số 10, ngày 2.9.2007)

Thanh Trắc Nguyễn Văn
Blog Thơ văn Thanh Trắc Nguyễn Văn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-16 06:45:09Nguyên Đỗ>
Trêu Tình Yêu

Tình yêu thật sao em trêu anh chứ
Để hồn anh thoi thóp những lo âu
Để lòng anh chới với những u sầu
Và phiền muộn đóng băng thành tảng lớn

Cứ trêu đùa cho người ta phải ớn
Để tương tư ấp úng nói không ra
Để đôi khi mấp máy chút thôi à
Nhờ ngọn gió thu đưa theo cánh lá

Tình chân thành nỡ lòng nao em phá
Để hồn anh héo úa lá mùa thu
Để bâng khuâng vò võ toả sương mù
Cho lá đổ lá thổi thành từng ụ

Em châm chọc hiện về trong giấc ngủ
Tiếng tơ tình thủ thỉ thật tinh trong
Giọng reo vui rộn rã ngập tâm lòng
Chợt tỉnh dậy tiếc nuối mơ chợt dứt

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-18 16:35:14SuongAnh>
Anh Nằm Mơ...
 
Tai nghe khe khẽ...anh ơi!
Là tiếng cuả lá...hay ngưòi vọng sang
Mong chờ tiếng cưả gõ vang
Nhưng sao chẳng thấy...chăn đang quấn vòng
Giường êm nệm ấm chăn bông
Vẫn còn lạnh quá... căn phòng rộng thênh
Người ơi hãy đến gần bên
Ta đang chờ đợi...tay êm ai kề

Ơ kià...
ta tỉnh hay mê
Thấp thoáng
ẩn hiện
bên hè song thưa

Người về...cưả ơi...mở chưa?
Để ta gặp mặt cho vưà lòng nhau
Hồn rung ngây ngất...mơ cầu
Ôi đêm ngà ngọc.. bên nhau xum vầy
Ngập tràn hạnh phúc...tình say!
Cánh cưả đập mạnh...tỉnh ngay giấc nồng
Thì ra...đang dệt mộng lòng
Anh nằm mơ...thấy bóng hồng kề bên.


Sương Anh
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-18 14:20:52Nguyên Đỗ>
Ở Một Nơi Nào Đó


Ở một nơi nào đó
Em có nhớ nhung không
Cầu xin lệ đừng nhỏ
Xuống má môi ươm hồng


Ở một nơi nào đó
Em bây giờ làm chi
Có đêm nào trăn trở
Đợi bóng tối qua đi

Ở một nơi nào đó
Gió thu đã trở về
Em ngắm nhìn lá đổ
Mơ màng lối sơn khê?

Ở một nơi này anh nhớ
Dáng hình em thân thương
Nhớ con chim nho nhỏ
Hót ca dưới mái trường

Nguyên Đỗ
 
Đăng nhập để trả lời
0