<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-02-13 04:27:41Nguyên Đỗ>
Chờ Lễ Tình Nhân
Anh đã chờ trông cả mấy tuần
Em đi nhạt nắng mất mùa Xuân
Hôm nay em lại, bừng hoa nắng
Anh thóang cười vui thọat hết buồn
Em hỏi anh ơi có giận không?
Buồn thôi, em gái, nhạt thơ hồng
Làm sao anh giận, từ em được
Em vắng thơ anh cạn cuối sông...!
Anh chỉ buồn thôi chẳng giận đâu
Bâng khuâng lo lắng sợ em đau
Hay cha mẹ bệnh em săn sóc
Lạc tiếng quên đi ... nặng nỗi sầu
Em đến đây rồi sức sống vang
Anh mơ ngọn lá nắng khoe vàng
Bài thơ anh viết thêm say đắm
Cho Lễ Tình Nhân đang ghé sang
Nguyên Đỗ

Anh đã chờ trông cả mấy tuần
Em đi nhạt nắng mất mùa Xuân
Hôm nay em lại, bừng hoa nắng
Anh thóang cười vui thọat hết buồn
Em hỏi anh ơi có giận không?
Buồn thôi, em gái, nhạt thơ hồng
Làm sao anh giận, từ em được
Em vắng thơ anh cạn cuối sông...!
Anh chỉ buồn thôi chẳng giận đâu
Bâng khuâng lo lắng sợ em đau
Hay cha mẹ bệnh em săn sóc
Lạc tiếng quên đi ... nặng nỗi sầu
Em đến đây rồi sức sống vang
Anh mơ ngọn lá nắng khoe vàng
Bài thơ anh viết thêm say đắm
Cho Lễ Tình Nhân đang ghé sang
Nguyên Đỗ























