Mã Không Thành lấy điện thoại ra gọi cho Lý Tinh, điện thoại rất nhanh đã được kết nối, Mã Không Thành qua điện thoại cũng có thể cảm nhận được niềm vui sướng của Lý Tinh.
“Tiểu Tinh, dịp mùng 1 tháng 5 này, anh trực vào các ngày 1, 2, 7, ngày nào tổ chức tiệc cưới thì em tự quyết định đi, chỉ cần đừng quên báo thời gian cho anh là được!”
“Anh, đã chọn được ngày rồi, là mùng 4 tháng 5! Lúc đó, anh nhất định phải làm chủ hôn cho em đấy, còn nữa, đừng quên mừng cưới nhé!” Lý Tinh cười ha hả, trong tiếng cười tràn ngập niềm hạnh phúc, nghĩ đến việc đám cưới của mình có biểu ca là Huyện trưởng tham dự, cảnh tượng chắc chắn sẽ rất hoành tráng!
“Làm chủ hôn thì chắc chắn rồi, em là em trai anh mà! Đúng rồi, Tiểu Tinh, cái thằng này, vợ em mang bầu sao em không chia sẻ tin vui này với anh hả!” Mã Không Thành hừ mạnh một tiếng trong mũi.
“Anh, mấy hôm nay không phải em đang bận sao, trước đó cứ trực suốt, chuyện tiệc cưới toàn người nhà của Nhi lo liệu. Đây này, hôm qua vừa về đã bị bắt làm tráng đinh, bận tối tăm mặt mũi chẳng nhớ ra việc gì nữa, đâu còn nhớ tới chuyện này chứ! Anh, thôi, không nói với anh nữa, Nhi lại gọi em rồi!” Nói xong, không hề quan tâm đến cảm nhận của Mã Không Thành mà cúp điện thoại cái rụp.
Thằng nhóc này, Mã Không Thành mỉm cười cất điện thoại, trong lòng cũng thấy vui cho đứa em này. Cô dượng vất vả cả đời ở nông thôn, giờ thấy Lý Tinh có tiền đồ như vậy chắc cũng mãn nguyện lắm. Nghĩ lúc trước cô cứ hỏi mãi Lý Tinh có được ăn lương nhà nước không, giờ nào ngờ thằng nhóc này lại trở thành đồn trưởng đồn cảnh sát, thậm chí có khả năng trở thành Đội trưởng cảnh sát giao thông cục công an huyện Dương! Tuy đều là cán bộ phó khoa, nhưng ai cũng biết Đội trưởng cảnh sát giao thông sẽ có quyền lực hơn một chút!
Việc Lưu Tương Dương được đề cử lần này liệu có thông qua được trong cuộc họp Ban thường vụ huyện ủy hay không vẫn là một dấu hỏi, nhưng chuyện này không phải điều Mã Không Thành cần lo lắng. Điều duy nhất anh có thể khẳng định là dù kết cục thế nào, Lưu Tương Dương cũng sẽ điều Lý Tinh về đội cảnh sát giao thông!
Mã Không Thành đương nhiên sẽ bỏ một phiếu ủng hộ cho anh ta. Hiện tại số lượng thường ủy huyện Dương đã thiếu một Phó bí thư huyện ủy, số người giảm từ mười ba xuống mười hai.
Người phe Bì Vạn Trường chắc chắn sẽ không bỏ phiếu tán thành, Trưởng ban tuyên giáo Cao Phi là người của Bì Vạn Trường. Người rõ ràng phản đối có Bì Vạn Trường, Cao Phi. Người tán thành có Mã Không Thành, bản thân Lưu Tương Dương, tổng cộng mười hai thường ủy, những người khác hiện tại chưa nói trước được, còn phải xem Lưu Tương Dương xoay xở thế nào, ngoài ra còn phải xem Mai Quang Bảo muốn tiến cử ai!
Lưu Tương Dương có thủ đoạn gì, Mã Không Thành không biết, anh chỉ biết Lưu Tương Dương chắc chắn sẽ không ngồi yên chờ đợi như vậy.
Lúc này, Lưu Tương Dương quả đúng như Mã Không Thành dự đoán, anh ta không hề ngồi yên chờ đợi, mà đang gọi điện cho Trưởng ban tổ chức Thành ủy Hà Lực Minh.
“Tương Dương này, đồng chí Chu Anh Kiệt - Trưởng ban tổ chức huyện ủy các cậu vẫn rất khá, có cơ hội hai cậu nên giao lưu nhiều hơn nhé. À đúng rồi, huyện ủy các cậu còn thiếu một Phó bí thư phụ trách nhân sự, dự là mấy hôm nữa Thành ủy sẽ phái xuống một Phó bí thư phụ trách nhân sự. Công tác nhân sự là trọng tâm của trọng tâm trong công tác Đảng, Thành ủy rất coi trọng nhân sự lần này, hơn nữa ở huyện Dương các cậu cũng chưa có nhân tài phù hợp, nên lần này mười phần thì chín là Thành ủy quyết định người ứng cử cho vị trí Phó bí thư này!”
“Trưởng ban, lần trước con có liên lạc với Bí thư Tưởng Tân Hoa, chú ấy cũng đã nhận lời, chỉ cần thường ủy huyện Dương chúng con báo cáo xin phê chuẩn thì Thành ủy sẽ không phản đối ý kiến của huyện ủy.” Lưu Tương Dương biết Tưởng Tân Hoa làm vậy là nể mặt Kim Khải Nghiên, dù sao hai người thuộc các phe phái khác nhau, Tưởng Tân Hoa thuộc phe Thường Hạo, Kim Khải Nghiên là thư ký của Vương Mẫn Thành, hai người cơ bản chẳng liên quan gì đến nhau, nhưng Vương Mẫn Thành là Phó bí thư Tỉnh ủy, có quyền lực rất lớn trong vấn đề nhân sự, Tưởng Tân Hoa đương nhiên không muốn vì một Lưu Tương Dương mà đắc tội với Kim Khải Nghiên.
Đạo lý này Hà Lực Minh đương nhiên hiểu, sức nặng của Lưu Tương Dương hiện tại vẫn chưa đủ, chưa đủ để trở thành tiêu điểm của hai phe.
“Tương Dương này, Bí thư Ủy ban kiểm tra kỷ luật huyện Dương các cậu là Hà Vĩ Kỳ cũng là một đồng chí tốt, có thời gian cậu nên liên lạc nhiều với họ, lão Hà có mối quan hệ khá khăng khít với Trưởng ban tổ chức, Trưởng ban mặt trận các đồng chí lão thành ở huyện ủy các cậu đấy!” Hà Lực Minh lại tung cho Lưu Tương Dương một củ cà rốt.
“Trưởng ban, cảm ơn chú ạ! Con hiểu phải làm thế nào rồi!” Lưu Tương Dương mừng rỡ khôn xiết. Tuy anh ta biết thế lực của phe Vương ở Vĩnh Xuyên không nhỏ, nhưng đến tận lúc này mới phát hiện ra ở huyện Dương cũng có không ít thế lực, và anh ta có thể khẳng định thế lực của phe Vương không chỉ dừng lại ở đó!
Tuy nhiên, anh ta cũng không thể gửi gắm tất cả chuyện của mình vào người phe Vương, nếu không thì dù có giành được chiếc ghế Phó huyện trưởng cũng không thể hiện được năng lực của bản thân, như vậy chỉ khiến biểu ca bị người phe Vương coi thường!
“Hiểu là tốt rồi, Tương Dương, lần này là cơ hội tốt của cậu, hãy nắm bắt lấy cơ hội, tôi và thư ký Kim đều đánh giá rất cao cậu! Được rồi, bên này chú còn có chút việc phải làm, không nói nhiều với cậu nữa!”
Hà Lực Minh sau đó cúp máy.
Phải liên lạc với Bí thư UBKTKL Hà Vĩ Kỳ thế nào đây, anh ta chưa từng giao thiệp với Hà Vĩ Kỳ nhiều, còn Chu Anh Kiệt thì chỉ gặp mặt trong họp thường ủy thôi, cơ bản chưa từng nói chuyện. Với Hà Vĩ Kỳ thì ít nhất hai người từng cùng nhau giải quyết một vụ án của UBKTKL.
Hà Lực Minh đã bảo anh liên lạc với hai người này, thì chắc chắn chỗ hai người đó đã được nhắn nhủ trước rồi, giờ anh chỉ cần tìm một điểm đột phá thích hợp thôi!
Lưu Tương Dương đặt điện thoại xuống, châm một điếu thuốc ngậm trong miệng, chậm rãi rơi vào trầm tư.
“Tiểu Tần này, cậu gọi cho Minh Dũng một cuộc, bảo cậu ta lái xe về đi, tối nay tôi phải tăng ca một chút, tăng ca xong tôi tự đi bộ về!” Mã Không Thành ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo trên tường, đã đến giờ tan tầm!
“Thưa Huyện trưởng, con gọi cho Minh Dũng ngay đây. Ngài cũng đừng tăng ca quá lâu, sức khỏe quan trọng ạ, thưa Huyện trưởng!” Tần Nghiên giúp Mã Không Thành đổ trà lạnh đi, pha cho anh một tách trà nóng.
“Được rồi, tôi biết rồi, cậu cũng về sớm đi!” Mã Không Thành không ngẩng đầu, nhìn tài liệu trong tay, tay phải cầm bút viết liên tục cái gì đó.
“Thưa Huyện trưởng, còn nữa, lát nữa ngài nhớ ăn cơm đấy, hay là con bảo Tiểu Vương nhà ăn mang cơm tới cho ngài nhé?” Tần Nghiên dừng bước, quay đầu nhắc nhở Mã Không Thành, trong lòng ước gì được ở lại tăng ca cùng anh.
“Đi đi, đi đi, cậu thật là lải nhải!” Mã Không Thành ngẩng đầu nhìn Tần Nghiên, xua tay ra hiệu cho cậu ta đi: “Cũng không có việc gì, chỉ là chút việc tư thôi!”
Phần anh nói là sự thật, phần lớn là tìm hiểu tình hình sản xuất kinh doanh của tất cả các doanh nghiệp trực thuộc huyện. Là một huyện trưởng, anh phải tìm hiểu những tình hình này càng sớm càng tốt.
Việc tư là anh phải giúp Vân Khai Tiên nghĩ nhanh một cái tên cho sản phẩm xưởng dầu của ông ấy. Hôm nay Vân Khai Tiên còn bàn với anh về tốc độ xây dựng nhà xưởng và các cơ sở vật chất phụ trợ, hai tuần nữa là mọi thứ xong xuôi hết.
Việc gia công dầu hạt trà phải đợi đến dịp Quốc khánh. Thời gian này, Vân Khai Tiên định thu mua hạt cải dầu trong toàn huyện, muốn sản xuất trước một đợt dầu cải. Mẻ dầu cải đầu tiên này ông không tính chuyện kiếm lời, chỉ cần đào tạo tốt công nhân, chiếm lĩnh một phần thị phần trước đã!
Mã Không Thành xử lý xong công việc, nắm được đại khái tình hình kinh doanh của tất cả các doanh nghiệp huyện, tình hình rất không khả quan, rất nhiều doanh nghiệp chỉ có thể duy trì hoạt động, cơ bản không có lợi nhuận. Anh biết đây chỉ là những biểu hiện bề ngoài, tình hình thực tế có lẽ còn tồi tệ hơn những gì anh nhìn thấy lúc này!
Lông mày nhíu chặt vào nhau, Mã Không Thành nâng tách trà lên uống một ngụm, ánh mắt liếc nhìn thì thấy thời gian đã qua giờ cơm từ lâu. Lúc này nếu chạy đến nhà ăn, nhà ăn lại phải lục đục một phen!
Mã Không Thành quyết định đi tìm một quán vỉa hè uống chút rượu. Gần đây tin tốt nhiều quá, anh thực sự muốn uống một bữa thật ngon để ăn mừng, đáng tiếc nghĩ mãi mà chẳng tìm được người nào có thể uống cùng mình!
Tuy có một mỹ nữ ngực phẳng là Trâu Tiểu Âu, nhưng bây giờ anh không dám liên lạc với cô ấy nữa. Lời nhắc nhở về đám cưới của Lý Tinh làm anh nhớ ra, anh không thể trao cho Trâu Tiểu Âu hạnh phúc khi khoác lên mình bộ váy cưới, thay vì khiến cả hai cùng rơi vào vòng xoáy đau khổ, chi bằng bây giờ cứ cắt đứt cho nhanh gọn. Để cô ấy một mình dần dần thích nghi với cuộc sống không có Mã Không Thành, cũng tốt!
Mã Không Thành ra khỏi cơ quan huyện ủy, màn đêm đã buông xuống, anh vẫy một chiếc taxi, lao thẳng tới con phố điện ảnh, đồ nướng ở đó thực sự rất ngon.
“Đại ca, trông anh có vẻ tâm trạng không tốt nhỉ, có phải đến huyện ủy biếu xén thất bại rồi không?” Tài xế nổ máy, mỉm cười nhìn Mã Không Thành qua gương chiếu hậu.
Mã Không Thành hơi khựng lại, sờ lên má: “Sắc mặt tôi khó coi lắm sao?”
“Đại ca, không phải khó coi, mà là rất khó coi đấy! Không tin anh tự nhìn gương xem, màu sắc đó, còn đen hơn cả đáy nồi nhà tôi nữa!”
Mã Không Thành ghé người nhìn vào gương, quả nhiên sắc mặt hơi vàng vọt, nhưng không hề khoa trương như lời tài xế nói. Nghĩ bụng chắc là do lo lắng cho tình trạng các doanh nghiệp trong huyện mà ra.
“Tôi nói này đại ca, anh muốn biếu quà thì cũng phải chọn chỗ, chọn thời gian chứ! Lãnh đạo kỵ nhất là nhận quà ngay tại văn phòng của họ, chẳng phải bày ra chứng cớ chứng minh người ta nhận hối lộ sao. Còn nữa, giờ thời thượng là chuyển khoản rồi, ai còn nhận quà của anh nữa, giờ thường là một cái thẻ, mật mã là sáu số tám mặc định!”
Mã Không Thành ngẩn người, không ngờ tài xế taxi ở huyện Dương còn sắp đuổi kịp tài xế taxi ở kinh thành rồi, chỉ thiếu mỗi việc chém gió về nước Mỹ, chém gió về Afghanistan nữa thôi.
Taxi nhanh chóng đến quán đồ nướng, Mã Không Thành trả tiền xe rồi xuống xe.
Lúc này chính là thời điểm buôn bán bận rộn nhất, mấy năm nay ở huyện Dương đã dần thịnh hành lối sống đêm, giờ đã là cuối tháng Tư, thời tiết cũng dần ấm lên, người tận hưởng cuộc sống về đêm ở huyện Dương cũng dần nhiều lên!
“Chào mừng, mời vào, tự tìm chỗ ngồi nhé!” Phục vụ nhiệt tình dẫn Mã Không Thành vào nhà hàng, sau đó lại đi lấy bia cho một bàn khách đang gọi bia.
Mã Không Thành gật đầu, đi vào trong, phát hiện bên trong hầu như đã ngồi kín người, chỉ còn một cái bàn dựa vào tường, một người phụ nữ đang cúi đầu ăn đồ nướng rất chăm chú.
Mã Không Thành chậm rãi đi tới: “Cô ơi, tôi có thể ngồi đây không?”
“Không được, tôi không quen ngồi cùng bàn với đàn ông!” Người phụ nữ kiêu ngạo ngẩng đầu lên, nhìn thấy khuôn mặt của Mã Không Thành, không khỏi sững người lại, xiên thịt trong tay vô thức rơi xuống đĩa, dầu mỡ bắn tung tóe, trên đôi môi xinh đẹp của cô, có ánh sáng lấp lánh!
Hai mắt cô dần ươn ướt, nước mắt chậm rãi lăn dài trên gương mặt!