Cảm ơn Bách Hợp Vũ Hinh, c~book đại nhân đã không tiếc tiền thưởng, cảm ơn sự ủng hộ của các vị dành cho Đại phu, còn có những đại nhân đã ủng hộ đặt mua, vé tháng, vé đề cử, cảm ơn sự ủng hộ của mọi người, cảm ơn!
Hải Khoát Phi hơi ngẩn người. Điều Trâu Tiểu Âu thể hiện ra rõ ràng là màn chân thật nhất trong cuộc sống, dù là lúc vừa rồi đùa giỡn với Mã Không Thành, cũng có thể cảm nhận được nỗi ưu tư trong ánh mắt cô ấy, mà lúc này lại cười rạng rỡ đến thế. Chẳng lẽ cô ấy đã đoán ra thân phận của Chu Vân Phi, có ý muốn leo cao sao?
Đồ đàn bà ngốc, chẳng lẽ không biết cành cao đâu có dễ leo thế sao? Hôn nhân của đám con cháu gia tộc quyền quý đâu phải do tự họ quyết định? Đừng nói là Chu Vân Phi, ngay cả con trai một phó bí thư tỉnh ủy như hắn, con đường hôn nhân của chính mình e cũng chẳng suôn sẻ gì!
"Vốn dĩ kế hoạch là tôi và Tiểu Âu giả làm tình nhân để thăm dò tình hình, giờ thêm hai người các anh vào, thực lực đúng là tăng mạnh, nhưng kế hoạch cũng cần sửa lại chút!" Mã Không Thành liếc nhìn Hải Khoát Phi, thấy được một tia khao khát nóng bỏng từ ánh mắt của tên này.
"Đại thiếu, tối nay chủ yếu là thăm dò tình hình, anh nhất định đừng làm lỡ việc chính đấy!"
Thần sắc Hải Khoát Phi nghiêm lại, gật đầu: "Lão Mã, anh cứ yên tâm, tuy tôi thích chơi bài nhưng cũng không đến mức không biết nặng nhẹ. Tất nhiên, đến sòng bạc mà không thể biểu hiện ra sự điên cuồng của một con bạc, khéo lại bị người ta nghi ngờ đấy?"
Mã Không Thành gật đầu, biết lời Hải Khoát Phi nói cũng là sự thật, đây cũng là một khía cạnh anh cân nhắc: "Vậy đi, tối đến, trước hết cứ đến mấy sòng nhỏ xem thử, sau đó để họ thấy anh là "cá béo", rồi mới có cơ hội đến mấy sòng bạc du mục cao cấp hơn! Về phần tìm sòng nhỏ thế nào, mọi người đưa ra ý kiến xem?"
"Tôi nghĩ thế này, chúng ta cứ đến quán bar có đẳng cấp cao một chút trước, rồi chơi bài trong bar, giả vờ vô tình rút từ trong người ra xấp tiền lớn, như vậy chắc chắn sẽ có người tiến lại bắt chuyện!" Hải Khoát Phi cười hì hì, đây là thủ đoạn trước kia hắn hay dùng để tán gái trong các quán bar ở Bạch Sa. Tuy nhiên, hắn nói cũng có lý, lộ tài vừa phải thì không sợ không có ai tìm đến cửa.
"Không ổn đâu, tục ngữ nói "tài không lộ bạch", nhỡ đâu đám người này thấy tiền sáng mắt thì sao?" Trâu Tiểu Âu khẽ nhíu mày. Tuy cô cũng từng thấy bản lĩnh của Mã Không Thành, nhưng Mã Không Thành mới đến Vũ Lăng, người lạ nước lạ cái, huống hồ đám người liều mạng này trên người chắc chắn đều giấu hung khí, nhỡ có súng thì làm sao?
"Trâu tiểu thư, chuyện này không cần lo, chúng tôi đâu có ăn không ngồi rồi!" Chu Vân Phi nhướng mày, không kìm được muốn thể hiện sức mạnh đàn ông của mình, nhưng ánh mắt liếc thấy Mã Không Thành, liền từ bỏ ý định khoe cơ bắp.
"Đúng đấy, Trâu tiểu thư, ở đây có tận hai cảnh sát, còn một sĩ quan quân đội nữa mà!" Hải Khoát Phi cũng hăng hái thử sức. Qua mấy tháng rèn luyện, hắn cũng đã có chút cơ bắp, bài kiểm tra thể lực của cục cảnh sát cũng có thể vượt qua hết. Dù là vượt qua đầy nguy hiểm, nhưng cũng khiến hắn phấn khích suốt một thời gian dài.
"Nhưng mà, anh là phó thị trưởng Vũ Lăng, hiện giờ còn là cục trưởng công an, nếu trong sòng bạc có người trong quan trường Vũ Lăng, chẳng phải vừa nhìn là nhận ra anh ngay sao?" Trâu Tiểu Âu nghe vậy ngẩng đầu nhìn Mã Không Thành, tình cảm quan tâm trong ánh mắt thoáng qua rồi biến mất.
Giọng Hải Khoát Phi vang lên: "Thực ra, Trâu tiểu thư cũng rất dễ bị lộ thân phận đấy. Tôi thì sao cũng được, Vũ Lăng sợ là chưa có ai quen biết tôi, Vân Phi cũng vậy! Hai người các anh thì khác, một người là bí thư chính pháp ủy, một người là đại minh tinh của Nam Hồ, nhỡ đâu trong đám con bạc có fan của cô thì sao!"
"Đây đúng là một vấn đề!" Mã Không Thành gật đầu: "Nhưng tôi đã nghĩ ra cách rồi, chúng ta đi ăn trước đi, trưa nay cứ đi ăn đủ loại món ăn vặt đặc sắc của Vũ Lăng, đảm bảo các người ăn xong còn muốn ăn nữa!"
Nghe Mã Không Thành nhắc đến ăn, Trâu Tiểu Âu lập tức reo hò nhảy cẫng lên: "Đi thôi, đi ăn đồ ngon nào!"
Mã Không Thành mỉm cười, trong đầu không tự chủ được mà nhớ lại mọi chuyện khi hai người gặp nhau, dường như mọi thứ mới xảy ra ngày hôm qua vậy.
Bữa trưa toàn là món ăn vặt đặc sản chính hiệu của Vũ Lăng, bao gồm những món ngon của các dân tộc thiểu số ở Vũ Lăng. Hải Khoát Phi và những người khác ăn một cách ngon lành, đánh chén no nê. Ngay cả cô gái như Trâu Tiểu Âu cũng không màng giữ ý tứ nữa, bàn tay nhỏ bé thỉnh thoảng lại phe phẩy trước miệng vì cay, nhưng đôi đũa trên tay lại không ngừng nghỉ một giây nào.
Mãi đến khi thanh toán rời đi, Hải Khoát Phi vẫn kêu quá đã. Chu Vân Phi tuy cũng thấy ngon, nhưng hắn chú ý đến từng lời nói cử chỉ của Trâu Tiểu Âu nhiều hơn. Dường như món ngon nào lúc này cũng không thiết thực bằng việc được ngắm nhìn Trâu Tiểu Âu!
Sau bữa cơm, Mã Không Thành không dẫn họ quay về khách sạn Kim Thành để bàn bạc chi tiết cụ thể, mà đến một nhà nghỉ không mấy cao cấp, đi thẳng lên một căn phòng ở tầng ba. Đẩy cửa ra, một thanh niên đeo kính râm đang nằm trên giường xem tivi. Thấy Mã Không Thành vào, cậu ta lập tức lộn nhào từ trên giường bật dậy: "Mã ca, anh đến rồi!"
Mã Không Thành gật đầu: "Bắt đầu đi!"
Người thanh niên gật đầu, đứng dậy đóng chặt cửa phòng, vặn to âm lượng tivi, kéo rèm cửa, bật đèn huỳnh quang trên trần, cẩn thận lôi từ dưới gầm giường ra một cái hộp.
"Được rồi, mọi người ngồi xuống đi!" Mã Không Thành phất tay ra hiệu cho Hải Khoát Phi và những người khác ngồi xuống, anh lại đi đến bên cạnh người thanh niên: "Tiểu Quan, thế nào, có khó khăn gì không?"
Người thanh niên từ từ đứng dậy, tháo kính râm trên sống mũi xuống cười hì hì: "Mã ca, chuyện anh nhờ dù có khó khăn đến đâu, em cũng phải nghĩ cách hoàn thành chứ! Ai bảo em nợ anh một mạng cơ!"
Người thanh niên này chính là Tần Quan trong tổ ngoại sự thuộc Hồng Ẩn!
"Tiểu Quan, vậy vất vả cho cậu rồi!" Mã Không Thành vỗ vai cậu ta. Tần Quan lắc đầu, mở hộp ra, bắt đầu lấy đồ đạc bên trong. Mắt Trâu Tiểu Âu sáng lên, cô nhìn thấy một chiếc trâm đính cườm vô cùng xinh đẹp, nếu cài lên váy của cô, chắc là sẽ rất đẹp.
"Mã ca, trong bông hoa này được gắn một chiếc camera rất nhỏ, chỉ cần đeo trước ngực cô ấy là được!" Tần Quan sau đó lại lôi ra một thứ giống như lò điện nhỏ, đặt dưới đất rồi cắm điện, lấy từ trong hộp ra một cái hộp nhỏ, đeo găng tay rồi lấy từ trong đó ra một thứ gì đó như hồ dán.
"Đi thôi, chúng ta ra ngoài đứng một lát, lát nữa mùi hơi khó ngửi đấy!" Mã Không Thành đứng dậy đi ra ngoài cửa. Chu Vân Phi há miệng, cuối cùng vẫn đi theo ra ngoài.
Trâu Tiểu Âu dù không kìm nén được ham muốn hóng hớt trong lòng, cũng đành phải đi theo sau Mã Không Thành bước ra ngoài.
"Lão Mã, đây là ai vậy?" Hải Khoát Phi ra khỏi phòng, đứng ngoài hành lang đưa cho Mã Không Thành một điếu thuốc. Lúc này đã hơn một giờ trưa, cả hành lang yên tĩnh không một bóng người, chỉ có bốn người họ.
"Việc hôm nay, mấy người cứ coi như vừa trải qua một giấc mộng đi!" Mã Không Thành rít một hơi thuốc. Không còn cách nào khác, lần này muốn mượn Chu Vân Phi và Trâu Tiểu Âu để hoàn thành đợt hành động "câu cá" này, tự nhiên phải vô cùng cẩn thận. Chu Vân Phi tuy chưa chắc đã có người nhận ra, nhưng thân phận của anh ta rất nhạy cảm, một khi xảy ra sai sót gì thì không dễ xử lý!
Vì thế, không còn cách nào khác, anh đành phải cầu viện Từ Minh. Đúng lúc Tần Quan đang làm nhiệm vụ ở Nam Hồ, thế là mới có màn này.
Một lát sau, cửa phòng mở ra, Tần Quan thò đầu ra, ánh mắt lưu lại trên khuôn mặt từng người đúng một phút, sau đó lại rụt đầu vào.
Một điếu thuốc hút xong, cửa phòng lại mở ra, bên trong truyền đến giọng nói mệt mỏi của Tần Quan: "Mã ca, xong rồi!"
"Đi thôi!" Mã Không Thành vứt tàn thuốc, quay đầu bước vào phòng.
Trâu Tiểu Âu nhìn một thứ mỏng như cánh ve trước mắt, kinh ngạc che miệng, trong ánh mắt lộ ra vẻ kinh hãi, vì trong phòng đã không còn thấy Chu Vân Phi đâu nữa, chỉ có thêm một thanh niên có vẻ ngoài bình thường!
Sau khi xong xuôi mọi việc, thời gian đã hơn năm giờ chiều. Cả nhóm ăn uống qua loa rồi đến quán bar nổi tiếng nhất thành phố Vũ Lăng - quán bar Mèo Hoang.
Lúc này khách không đông, chỉ lác đác vài người, nhân viên pha chế đang uể oải tán gẫu với mấy cô gái tiếp bia. Bar thường thì sau mười giờ tối mới là lúc làm ăn phát đạt nhất.
Nhóm Mã Không Thành vào bar, tìm chỗ ngồi xuống, búng tay một cái. Phục vụ thấy nhóm người này ăn mặc sang trọng, khí chất bất phàm, cũng không dám chậm trễ, vội vàng đi tới.
"Các người ở đây có rượu gì ngon?" Hải Khoát Phi vung tay, tuy hắn cố gắng vận động rèn luyện thân thể, cánh tay cũng không có thay đổi rõ rệt gì, vẫn thô kệch như trước. Phối hợp với câu nói này của hắn, ra dáng một gã trọc phú.
Nhân viên phục vụ vội vàng liệt kê từng loại rượu ngon trong bar. Hải Khoát Phi gật đầu, chọn một chai Royal Salute, lại nịnh nọt gọi cho Trâu Tiểu Âu một ly bia đắt nhất.
Một lát sau, phục vụ mang rượu lên, bốn người uống một ly, tán gẫu với nhau. Nội dung trò chuyện không ngoài chuyện núi sông Vũ Lăng, bất cứ ai nghe cũng biết ngay nhóm người này là dân ngoại tỉnh.
"Tiểu Phi, mấy ngày không chơi bài rồi, có thấy ngứa tay không?" Mã Không Thành cười hì hì. Tuy dán một chiếc mặt nạ mỏng trên mặt, nhưng vẫn có thể nhìn ra nụ cười của anh sống động như cũ, chiếc mặt nạ này quả thực rất tốt.
Hải Khoát Phi rất phối hợp đặt ly xuống, bàn tay to lớn thò vào túi, vô tình móc ra một xấp tiền đỏ rực, khoa trương hơn là mấy xấp tiền lăn xuống sàn nhà!
Hắn vội vàng cúi người, luống cuống tay chân nhét tiền vào lòng ngực, đôi mắt quét quanh một vòng, thấy không ai chú ý, lúc này mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng không biết nhân viên pha chế bên cạnh nhìn thấy mà mắt sáng rực lên.
Mã Không Thành lúc này giơ tay gọi nhân viên phục vụ mang đến một bộ bài tây. Bài được mang lên rất nhanh, bốn người bắt đầu vừa uống rượu vừa chơi bài. Hải Khoát Phi thỉnh thoảng lại móc tiền ra, vứt từng tờ từng tờ xuống, trong chốc lát hai xấp tiền đã không cánh mà bay.
Hắn lại mặt không đổi sắc tiếp tục chơi. Chơi một lúc, xung quanh đã có người đứng lại xem. Mã Không Thành xòe bài trong tay ra: "Thôi, chán quá, không chơi nữa!"
"Ừ!" Hải Khoát Phi gật đầu, ném bài trên tay lên bàn: "Mọi người uống trước đi, tôi đi vệ sinh cái!"
"Đi đi, cẩn thận đừng ngã xuống hố xí đấy!" Mã Không Thành cười ha hả, giơ ly rượu lên. Hải Khoát Phi không thèm để ý đến anh, đứng dậy hỏi phục vụ vị trí nhà vệ sinh.
Bóng dáng Hải Khoát Phi vừa khuất, nhân viên pha chế trong nháy mắt đã biến mất không thấy tăm hơi.
Hải Khoát Phi trút bầu tâm sự rất thoải mái, kéo khóa quần, đi đến bồn rửa tay, nhưng lại nghe thấy một giọng nói khẽ hỏi: "Ông chủ, chơi bài với bạn bè có gì vui đâu, muốn chơi cái gì kích thích hơn không?"