Cô Gái Không Là Gì

Lượt đọc: 74 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
PHẦN HAI

❊ ❊ ❊

Hai ngày tôi vắng mặt ở trường. Ngày thứ ba tôi đi học mang theo giấy chứng nhận do chính tay mẹ tôi viết: “con gái Maria Kawczak của tôi nghỉ học vì cảm thấy rất khó ở trong người, kính thư, Slawa Kawczak”.

Vì tên mẹ tôi là Slawa mà.

Tôi theo dõi để mẹ tôi không viết sai chữ nào, tuy nhiên chỉ có bốn chữ có thể bị viết sai, cho nên các câu hỏi tham khảo hoàn toàn ổn thỏa, không cần sử dụng từ điển chính tả.

Tôi ngồi một mình trên ghế. Đương nhiên là không có Kasia ở trường. Tôi không biết tại sao tôi biết, nhưng tôi biết, trong thời gian mười mấy ngày còn lại của năm học, Kasia sẽ không đến trường, dù chỉ một lần, thậm chí sẽ nhờ mẹ mình, hoặc cô Zenobia đến trường nhận hộ chứng chỉ tốt nghiệp phổ thông cơ sở.

Vả lại... tôi cần gì phải quan tâm.

Giờ ra chơi, Ewa Bogdaj đến hỏi tôi, có chuyện gì với Kasia vậy. Tôi bảo, bạn ấy bị ốm.

- Tớ biết. Hôm qua mẹ bạn ấy mang giấy nghỉ ốm đến trường, tớ nhìn thấy bác ấy nói chuyện với cô Turska. Nhưng mà ốm bệnh gì vậy?

- Vẫn chưa biết, - tôi trả lời. - Một căn bệnh gì đó rất phức tạp.

- Tớ mường tượng trong đầu, - Ewa nói, mỉm cười, chỉ hơi nhếch mép, đến mức khó nhận ra. - Vì cậu biết không... mình lo cho bạn ấy lắm.

Và cô bạn đặt tay lên gáy. Tôi luôn luôn thích cử chỉ này.

- Hay là cậu thích bạn ấy chết? - tôi hỏi.

- Sao cậu lại nghĩ về tớ như vậy, - Ewa nói. - Tớ chẳng phải là người như cậu nghĩ đâu.

- Làm sao cậu biết được tớ đang nghĩ gì nào? - tôi hỏi, đoạn khẽ cười, khẽ cười như cô bạn vừa cười lúc nãy.

- Thế cậu đang nghĩ gì nào?

- Có khi đang nghĩ y như cậu...

- Thế hả? Vì tớ đã nghĩ, cậu rất dễ thương.

- Thế thì lạ thật đó, - tôi nói. - Vì chính tớ cũng nghĩ, cậu rất dễ thương.

Ewa bật cười.

- Như vậy rốt cuộc cả hai chúng ta đều dễ thương, - tôi nói. Ewa nhìn tôi với vẻ nghi ngờ.

- Cậu đang chơi trò con vẹt phải không?

- Cậu đang chơi trò con vẹt phải không? - tôi nhắc lại.

Ewa nghiêm sắc mặt. Cắn môi dưới. Chẳng nói chẳng rằng. Tôi cũng cắn môi dưới, cũng chẳng nói gì. Tôi phồng môi giống hệt như cô bạn. Vậy ai trong hai đứa là ai nào? Đúng lúc này chuông reo làm chúng tôi giật mình. Hành lang không bóng người. Chỉ có hai đứa chúng tôi đứng đối diện nhau.

Chuyện này sẽ kết thúc thế nào đây?

Chẳng thế nào cả. Ewa nhún vai và bỏ đi. Cô bạn đi được nửa hành lang thì tiếng huýt sáo nổi lên. Tôi huýt sáo. Ewa đứng lại, ngoảnh mặt về phía tôi. Nhìn tôi từ đàng xa. Tôi mỉm cười. Và cô bạn cũng mỉm cười. Nụ cười thiếu tự tin. Ewa Bogdaj mà tôi luôn luôn sợ mà là như vậy ư?

Tôi bật cười, cười to, tiếng cười của tôi vang vọng.

Ewa biến vào bên trong cánh cửa lớp.

Tôi đứng một mình ở chỗ này, không khí trong lành bao quanh tôi.

Trong giờ vật lý tôi linh cảm Ewa đang nhìn tôi. Tôi quay mặt, cô bạn bèn nhìn ra chỗ khác.

Tôi đi trên phố Maria Konopnicka. Tôi nghe tiếng huýt sáo. Tôi nhìn, thì ra là cô bạn. Ewa đang ngồi trên chiếc xe máy to, màu đen, ở phía bên kia đường, vẫy tay gọi tôi.

Tôi bước lại.

- Tớ chở cậu về nhà, - cô bạn nói. – Cậu muốn không?

- Sẵn lòng.

Tôi ngồi sau lưng Ewa, tìm chỗ để chân. Ewa bảo:

- Ôm chặt lấy người tớ, đến chỗ rẽ thì nghiêng người cùng với tớ, nếu tớ đi quá nhanh thì cọ hàm thật mạnh vào lưng tớ. Sẽ có hiệu quả.

Chúng tôi rời chỗ cùng tiếng động cơ vang rền.

Không có chúng tôi ở chỗ kia nữa rồi.

Một con phố nhỏ, con phố thứ hai... và đã đến quảng trường.

Ewa dừng xe máy trước cổng nhà Kasia.

- Tớ có còn ở đây nữa đâu, - tôi nói. Ewa nhảy xuống xe, dựng chân chống.

- Tớ biết. Thế nhưng chắc cậu muốn thấy cô Katarzyna Bogdanska ăn ở thế nào.

- Hay quá, tớ cảm ơn. Chào cậu.

- Tớ đứng đây chờ cậu.

- Có khi lâu đó, có khi đến tận chiều tối... tớ chẳng biết.

- Không sao. Đằng nào thì tớ cũng chẳng có việc gì phải làm. Tớ đã hứa là tớ chở cậu về nhà cơ mà.

- Tớ sẽ tự lo liệu. Đã có một người thông minh nào đó phát minh ra xe buýt.

- Nhưng không thông minh bằng người đã phát minh ra xe máy đâu, - cô bạn đáp, mỉm cười. - Tớ sẽ đợi cậu.

- Thôi được, nửa giờ đồng hồ nữa tớ sẽ về, - tôi nói. - Tạm chia tay cậu.

Và tôi bước vào cổng.

Tôi lên cầu thang bộ.

Đã tầng thứ hai, nhưng tôi không ấn chuông. Tôi đi tiếp lên tầng thứ ba và thứ tư. Tôi leo lên sân thượng.

Mái nhà ở đây phẳng. Một cái sân thượng rộng được bao bọc bởi lan can đá. Đã có lần tôi ở trên này. Lần ấy tôi cùng Kasia gấp hai mươi chiếc máy bay giấy, mỗi đứa chi mười đồng, và chúng tôi tổ chức cuộc thi.

Các máy bay lượn vòng trên quảng trường. Có tới ba chiếc rơi trúng vào một cửa sổ mở bên kia quảng trường. Cả ba chiếc máy bay đó đều là của tôi. Một chiếc của Kasia rơi vào chiếc rơ-moóc để hở của một chiếc xe tải. Một chiếc khác bay lên tít trên cao rồi mất hút trong mây. Không chiếc máy bay nào của cô bạn rơi trúng vào ô cửa sổ, nơi ba chiếc của tôi đã rơi vào.

Sau đó lúc tôi đi về nhà, tôi nhìn thấy lũ trẻ con đang chơi các máy bay trước đó của chúng tôi. Tôi rất sung sướng vì chúng đã không bị phí hoài, chúng vẫn còn bay và biết đâu trong số những chiếc máy bay này có chiếc sẽ còn bay ngày mai, ngày kia.

Tôi bước lại chỗ lan can, nhìn xuống dưới, nhìn Ewa, nhìn từ trên sân thượng, người cô bạn bé tí xíu bên chiếc xe máy bé xíu của mình. Nửa giờ trôi qua, bốn mươi phút trôi qua, vậy mà bạn tôi vẫn không bỏ đi.

Tôi xuống cầu thang.

- Katarzyna đã chết rồi, - tôi nói, mặt buồn tang thương. Ewa nhìn tôi. Hai mắt cô bạn đờ đẫn như hai mắt búp bê. Đôi môi hé mở của cô bạn cứng lại khi chưa nói trọn lời.

Ôi, có chuyện gì xảy ra thế này?

Ewa biến đâu mất rồi?

Ôi, cô bạn đang nằm dưới chân tôi.

- Bác ơi, - tôi gọi người đàn ông, - có cô gái bị ngất đang nằm ở đây.

Người đàn ông bế Ewa lên tay, mang vào chỗ đài phun nước. Tôi đi theo sau ông ta. Khách bộ hành hiếu kỳ đứng vây quanh chúng tôi. Tôi rỏ nước mát lên mặt bạn. Ewa mở mắt. Ngồi lên thành bể, Ewa lấy vạt áo lau nước trên mặt.

Đám đông đã giải tán. Ewa vẫn còn yếu, tôi lại phải xoa bóp người cô bạn.

- Cậu tin hả? - tôi hỏi.

Ewa ngước mắt nhìn tôi. Lòng trắng trong mắt bạn tôi trắng đến độ hóa xanh da trời, hai con ngươi đen đến độ hóa thành tím than. Có lẽ tôi đã nhầm, đó là một cô gái bình thường, tốt bụng.

- Chỗ Katarzyna mọi chuyện ổn cả, - tôi nói. - Bạn ấy về quê chơi với bà, ở Sobotka.

Ewa thở sâu, tỉnh lại.

- Cậu đã cho tớ một cú hoảng hồn, - cô bạn nói. - Sao lại đùa dại dột như vậy.

- Trò chơi như thế này được gọi là trò “ấn phím”. Cậu thích không nào?

- Cực thích. Cậu phải dạy tớ trò này.

Tôi búng ngón tay.

- Cậu biết rồi đó.

Chưa quá năm phút, chúng tôi đã có mặt tại con phố nhà tôi. Xe buýt thì phải bò nửa giờ đồng hồ.

- Đây là chung cư của nhà tớ, - tôi nói. Ewa phanh xe, đi đến trước cổng. Tôi xuống xe. Ewa bảo:

- Nếu cậu có chút thời gian... chúng mình có thể đi tiếp.

Tất nhiên là tôi có thời gian. Tôi có rất nhiều thời gian là đằng khác. Bây giờ tôi đang tập văn nghệ cơ mà, còn sau đó tôi sẽ đến chăm sóc Kasia lâm bệnh.

- Tớ có, - tôi trả lời.

- Thế cậu không sợ đi xe máy với tớ hay sao?

- Tại sao?

- Tớ đi có nhanh quá hay không?

- Chính tớ đang định hỏi cậu, tại sao cậu bò chậm như rùa vậy.

- Cậu có biết xe máy là gì hay không nào? Cậu nhìn này.

Ewa chỉ ngón tay vào những chữ vàng trên thùng sơn đen lấp lánh. “YAMAHA”. Đúng rồi, tất cả đều có đôi với nhau rất đẹp. Đài phun nước lấp lánh dưới nắng trời cũng đã có hai lần. Bây giờ chỉ cần đám mây nước đá thứ hai bị vỡ tan và sẽ có thể từ từ đóng cửa hàng.

- Yamaha, - tôi đọc to. - Liệu theo tiếng Nhật thì đây có phải là “con rùa” hay không?

- Rồi cậu sẽ thấy hối hận, - Ewa nói, đoạn đeo đôi kính đen có viền cao su vào mắt. - Cậu lên xe đi!

Tôi ngồi lên xe, ôm chặt cô bạn. Tôi cảm nhận bộ xương sườn của bạn nằm bên dưới các ngón tay tôi và tiếng đập nhè nhẹ của con tim cô bạn bị động cơ xe máy lấn át ngay trong giây lát.

Chúng tôi chậm rãi đi vào phố Wroclawska. Bất thình lình Ewa vặn tay ga và lao như điên, lạng lách, đánh võng giữa dãy dài xe cộ, đi sang phía bên kia đường.

Thành phố Walbrzych đã ở sau lưng chúng tôi khá xa. Chúng tôi lao đi trong tiếng gầm rú của máy xe, thậm chí tôi chẳng biết, bên dưới hai bánh xe chúng tôi còn có đường quốc lộ nữa hay không, hay là chúng tôi đang bay trong không trung bên trên con đường này. Tai ù, mắt nhắm tôi ôm chặt vào chiếc áo da màu đen của Ewa.

Cây bên đường như hàng rào vun vút chạy ngược chiều.

Những chiếc xe ô tô lao tới từ phía đối diện rú máy vang trời.

Bây giờ cực đỉnh.

Rồi!

Tốc độ cực đỉnh rồi!

Có chuyện gì vậy... Ewa đi chậm lại, phanh. Chúng tôi dừng lại bên lề đường. Tôi nhìn thấy hai thiên thần mặc sắc phục, đội mũ trắng, quai mũ dưới cằm, mặt dữ tợn, đó là bộ mặt mà cảnh sát giao thông thường có khi làm nhiệm vụ.

- Nào, các chị kính mến, hết đi xe máy rồi nhá.

Chúng tôi xuống xe. Ewa thả chân chống.

Hai thiên thần bước lại gần. Một vị tóc vàng râu bạc, vị thứ hai tóc nâu râu đen.

- Đợi tí các chàng trai ơi, để cho chị thở cái đã, - Ewa vừa nói vừa cười. Lôi ra từ trong túi một hộp các tông bọc bên ngoài đưa cho thiên thần tóc nâu. Người này đọc rồi ngước mắt nhìn cô gái.

- Không đẹp đâu, chị Zdzislawa ơi, - gã nói. - Vì những thứ này mà chúng tôi thu xe.

- Những thứ gì, những thứ gì nào? - Ewa hỏi, giọng dịu dàng.

- Một trăm năm mươi cây số giờ và không đội mũ bảo hiểm. Đó chính là những thứ này đó.

- Có lẽ rađa của các anh bị hỏng mất rồi, - Ewa cười. Tháo kính đen ra. Quắc mắt nhìn vị này rồi vị kia.

- Các anh từ đâu đến mà chị không biết các anh nhỉ?

- Đến phòng xử phạt hành chính thì chị khắc hiểu chúng tôi từ đâu, - anh chàng tóc vàng nói.

- Ôi, kể cả các anh cảnh sát mà đùa là không phải đùa đâu nhá, - Ewa tán dóc.

- Chị cho xin chìa khóa xe, - cảnh sát tóc nâu yêu cầu.

- Các chàng trai thân yêu ơi, đợi một giây, để cho chị tập trung! - Ewa nói, rút chìa khóa ra khỏi xe. Cảnh sát tóc vàng chìa tay ra, Ewa nhảy lùi về phía sau.

- Khoan, khoan, chị phải chia tay thật là tình cảm với chìa khóa, - Ewa nói, đoạn hôn chiếc chìa khóa. Rồi ném chiếc chìa khóa vào túi trên của áo khoác. Đặt hai tay lên đó, nom như thể đang đặt tay trên con tim, rồi nói ra chiều hối hận, nhưng giọng uốn éo:

- Ôi, các anh cảnh sát ơi, có thể làm gì đó được hay không?... Chồng chị sẽ giết chị mất thôi. Anh ấy bị bệnh mù màu, chị phải chở anh ấy đi khắp đó đây bằng xe ô tô của anh ấy. Vì cái trò ngu ngốc này mà nỡ thu bằng lái xe của chị hay sao.

- Chị đưa chìa khóa xe đây, - cảnh sát tóc nâu yêu cầu. Ewa dẩu môi.

- Các chàng trai ơi, các cậu phải biết thương bà già có bầu chứ.

Hai nhân viên cảnh sát cười.

- Hai chị khỏi phải lo, - cảnh sát tóc vàng nói. - Tôi sẽ chở các chị về đồn bằng xe ô tô, còn anh bạn sẽ thử nghiệm xe máy.

- Biết làm sao, - Ewa nói. Lục túi, lôi chìa khóa ra. Đưa chìa khóa cho cảnh sát tóc vàng. Anh chàng nắm chặt tay, Ewa rụt tay lại. Tôi nhìn... cô bạn vẫn cầm chiếc chìa khóa trong tay. Thế thì cảnh sát tóc vàng đang cầm cái gì vậy? Cảnh sát tóc nâu bước lại chỗ viên cảnh sát này, chìa tay ra.

- Cậu đưa đây tớ, - anh này nói, - mình chưa đi loại này bao giờ cả.

- Tớ chẳng biết, liệu có vừa với cậu hay không, - cảnh sát tóc vàng trả lời và cho anh chàng kia xem cái anh ta đang nắm trong tay. Cảnh sát tóc nâu rướn lông mày, nhìn Ewa. Còn cô bạn tôi hai mắt tình tứ, làm dáng, tán tỉnh:

- Và còn thêm một cái hôn môi nữa.

- Đồng ý, - cảnh sát tóc nâu nói, - cái hôn quyết định vấn đề.

- Vấn đề gì cơ? - Ewa ra chiều ngạc nhiên. - Không có vấn đề gì hết.

Ewa bước lại chỗ cảnh sát tóc nâu, hôn vào môi anh ta. Đến lượt anh tóc vàng. Anh chàng ôm Ewa, cô nàng liền tuột khỏi tay anh chàng.

- Cảm ơn các chàng trai, hẹn lần sau, - Ewa nói. - Chị tên là Zdzisia. Còn đây là Ewunia, em ruột của chị.

Ewa hất đầu về phía tôi.

- Franek, - cảnh sát tóc vàng tự giới thiệu.

- Edek, - cảnh sát tóc nâu nói. Và tiếp luôn - Cô em ruột không thích hôn hay sao?

- Em nó vẫn còn trinh nguyên, - Ewa đáp.

- Phải rồi, - Edek nói, - tất cả đàn bà đều trinh nguyên.

Franek lấy ngón tay đe dọa.

- Lần thứ hai là sẽ gay go đấy - anh chàng nói.

- Lần sau sẽ bằng lưỡi, - Ewa đáp. Edek nói thêm vào:

- Hay bây giờ chúng mình làm thử đi, xem bằng lưỡi nó như thế nào?

- Với điều kiện các cậu sẽ đuổi kịp bọn này, - Ewa cười. Cô bạn ngồi lên xe, còn tôi ngồi đàng sau.

- Bằng cái đống sắt vụn này ấy à?

Edek chỉ tay về phía chiếc xe ô tô đỗ bên gốc cây. Ewa vặn tay ga. Chúng tôi lao đi, để lại đàng sau hai thiên thần trấn giữ, trong màn khói màu thanh thiên.

Trên đường về nhà chúng tôi ghé vào quán ven đường. Ewa gọi hai cola. Chúng tôi ngồi bên bàn.

- Cậu thấy có dễ thương không? - Ewa hỏi.

- Dễ thương.

- Cái “dễ thương” này có giá hai chục đó.

- Hai mươi zlôty?

- Cậu đừng có giả vờ.

- Hai mươi ngàn?

- Hai mươi tờ xanh. Ngần ấy không phải là nhiều, nhưng với số tiền như vậy lúc nào cũng có thể mua được một món gì đó. Thế mà tớ đã tưởng, tớ quen tất cả chúng nó.

Tôi nâng cốc lên, uống một ngụm cola. Ôi, tôi đã tránh xa một cái gì đó. Cái gì đó rất quan trọng. Đêm qua tôi đã cảm nhận tôi tránh xa như thế nào. Tôi nằm, không ngủ, giả đò ốm, mơ màng nhìn thấy một số vật gì đó, một số người nào đó đang định cho tôi... Tôi đã đến rất gần, chỉ cần nối cái gì đó với cái gì đó, cái gì đó khác.

Ở đó có rất nhiều phòng, chỗ nào cũng thấy người ta chơi bi-a. Đàn ông mặc áo sơ-mi kẻ ô vuông. Họ... Tôi toan bỏ chạy, nhưng tôi mặc trên người chiếc váy quá chật. Và có một đứa trẻ con ở đó... tôi là mẹ của đứa bé hay sao? Tôi và một cô gái nữa. Và cô ta... tôi chẳng còn nhớ gì nữa cả.

- Cậu đang nghĩ gì vậy? - Ewa hỏi. Đặt tay mình lên tay tôi. Cô bạn rụt tay lại ngay lập tức. Toàn bộ thân người cô bạn chuyển động, mỗi chuyển động của cô bạn là một ngôi sao nhỏ trên bầu trời.

Tôi đã tới rất gần, rất gần.

Niềm thương nhớ không bao giờ chấm dứt.

Cái gì vậy hả?

Ewa nhìn tôi. Tôi mỉm cười. Cô bạn cũng mỉm cười với tôi.

- Ôi, cậu trốn tránh, - cô bạn nói. - Cậu thật tuyệt vời. Tớ luôn luôn muốn gặp được một người như cậu. Tớ ngu ngốc đến nỗi không nhận ngay ra cậu. Kasia nhanh tay hơn, đã cuỗm mất cậu của tớ. Cậu tha thứ cho tớ chứ?

Tôi quan sát chung quanh rồi nói:

- Một quán hàng dễ chịu.

- Đúng, rất dễ chịu, - Ewa nói.

- Một quán hàng bẩn thỉu, - tôi nói.

- Bẩn thỉu kinh người, - Ewa công nhận. - Cậu phải hiểu, tớ chỉ giả vờ như vậy bên những người ngu của tớ. Tớ buồn thì tớ giả vờ...

- Tuy nhiên dễ chịu, - tôi nói.

Ewa thở dài và nói: - Xin cậu cho tớ cơ hội.

Tôi nhún vai:

- Cậu muốn gì ở tớ nào?

- Ôi, không muốn gì đâu. Chỉ...

- Thế thì quá nhiều, - tôi nói. – Tớ có thể cho cậu một nửa.

Tôi đứng dậy, cầm lấy cốc và thả xuống nền nhà. Xoảng. Chiếc cốc thủy tinh vỡ. Mọi người dồn mắt nhìn về phía chúng tôi.

Tôi đi ra ngoài.

Tôi đi trong bãi gửi xe, đàng sau là cây cối. Tôi không tài nào thoát ra khỏi những giấc chiêm bao ấy, những ngôn từ ấy. Tôi ngồi lên chiếc xe máy màu đen của Ewa. Tôi nắm lấy tay lái.

Ewa bước ra khỏi quán. Đi lại chỗ tôi. Tôi nhìn bất kỳ chỗ nào cũng đều thấy cô bạn. Chỗ nào cũng đầy rẫy Ewa.

- Cậu muốn cầm tay lái không? - Ewa hỏi.

- Tớ không biết lái.

- Tớ sẽ dạy cậu.

Tôi gật đầu. Tôi ngồi lùi ra phía sau. Cô bạn ngồi phía trước tôi. Không nổ máy, chỉ ngồi, hai tay đặt trên hai tay lái. Tôi ôm Ewa. Áp chặt vào người bạn.

- Ewa ơi...

- Gì cơ?

- Chở tớ xuống địa ngục đi.

Ewa nghiêng đầu về phía sau, chạm đầu vào mặt tôi. Tôi cảm nhận trên môi làn tóc mềm, thơm tho của cô bạn.

- Tớ đã đoán ra chuyện đó, - Ewa nói nhỏ. - Tớ sẽ làm tất cả những gì cậu thích...

- Vậy chúng ta tự giết mình - tôi nói.

- Đúng, - Ewa nói nhỏ, - nhưng chưa phải bây giờ.

- Tôi nhắm hai mắt lại. Khi mở mắt ra tôi nhìn thấy một ngôi biệt thự lớn, màu trắng, như trong thần thoại, náu mình trong rừng cây tươi xanh. Đã đến Szczawno Zdroj.

- Cậu có thích túp lều nhỏ làm bằng bánh bàng của tớ hay không?

- Có thích.

- Cậu muốn tạt vào đó không?

- Có thể vào một lát...

Tại tiền sảnh, một người đàn bà, tóc trắng, khá xinh, mặc váy cộc, đứng bên máy điện thoại.

- Chào Mimi, - Ewa nói. - Con giới thiệu với mẹ, Majka, bạn gái mới quen của con.

- Chào, - người đàn bà tóc vàng đáp lại. Mỉm cười với tôi, đoạn nói vào ống nghe:

- Ok. Em đi ngay đây.

Đặt ống nghe xuống, người đàn bà quay tròn hai vòng.

- Nom mẹ thế nào? – người mẹ hỏi.

- Tuyệt vời - Ewa đáp.

- Chơi thoải mái vào nhé, hai búp bê, - Mimi nói. - Không có mẹ nữa rồi.

Người đàn bà biến mất, không có bà ta nữa. Ewa cầm lấy tay tôi, dẫn tôi leo cầu thang, vào một sảnh lớn, sáng trưng. Tại đó, ở đàng xa, một người đàn ông đẹp, tóc đen, đang ngồi bên chiếc bàn tròn. Vừa ăn vừa đọc báo.

Chúng tôi bước lại gần người này.

- Chào, Tutu, - Ewa nói. Người đàn ông ngẩng đầu lên. Nhìn Ewa rồi nhìn tôi.

- Chào, các cô gái xinh đẹp, - người đàn ông nói. Ewa chỉ tay vào tôi.

- Tutu, con giới thiệu với bố người bạn gái vĩ đại nhất của con. Tên là Majka [1] .

Ông bố đứng dậy. Chìa tay ra cho tôi. Tôi giơ tay tôi ra cho ông. Ông nói:

- Bác là Bogdaj, rất hân hạnh được gặp cháu.

- Cháu cũng vậy.

- Súp cực ngon, - ông nói. - Xin giới thiệu với hai chị. - Ông nhìn đồng hồ. - Bố phải đi rồi, - ông nói. Và ông biến luôn. Chỉ còn lại hai đứa chúng tôi.

- Bằng cách như vậy cậu đã làm quen với ông già và bà già của tớ, - Ewa nói. Cô bạn chỉ cho tôi chiếc ghế bên cạnh bàn, chúng tôi ngồi. Ewa gọi:

- Cô Zenobia! Bày hai bộ đồ ăn!

Cửa phía cuối phòng hé mở. Tôi nhìn... cô Zenobia đang đứng ở đó.

- Xin phục vụ hai bà chị, - cô nói, biến mất, rồi lại xuất hiện, đẩy đàng trước mặt mình chiếc xe chở đĩa ăn. Bày chỗ đĩa lên bàn, đổ súp từ bình vào đĩa. Cô nhìn tôi, không nhận ra ai, và biến luôn.

Có cái gì đó là lạ bồng bềnh trong súp. Tôi múc vào thìa. Mì màu xanh, trong suốt. Cô Zenobia lại xuất hiện. Tay cô thoăn thoắt, cho món thứ hai vào đĩa, biến.

- Sao cậu nhìn cô ấy dữ tợn vậy hả? - Ewa hỏi.

- Vì tớ thấy giống một người.

- Thậm chí tớ biết là ai rồi.

- Ai nào?

- Mình.

- Đó là cô ta?

- Ai?

- Cô... Zenobia...

- Tên cô ta như vậy.

Tôi kéo đĩa lại gần, cầm dao và dĩa. Dao uốn cong khi tôi chạm nó vào miếng thịt. Một con bọ dừa bò trên bàn. Ewa cười. Ngồi lún sâu trong ghế bành xanh, trong suốt, chúng tôi ngồi trong phòng Ewa và chúng tôi uống món gì đó, lạnh, ngon, trong cốc cao. Tất nhiên, nếu đó không phải là trà nóng...

Ewa đứng phắt dậy, chạy ra chỗ máy ghi âm.

- Cậu có yêu cầu gì không nào?

- Không biết nữa.

- Vậy thì Kju.

Cô bạn tìm băng cát-sét, nhét vào rãnh. Jarett bắt đầu nện các phím đàn.

- Người Hà Lan, mình nhầm băng rồi, - Ewa nói.

- Cứ để đó.

Ewa chạy về bàn. Ngồi phịch xuống ghế bành.

- Cậu thích tên ngốc này không? – Ewa hỏi.

- Còn cậu?

- Đó không phải là băng cát-sét của tớ. Nhưng đại khái tớ chịu được.

- Tớ thích, - tôi nói. - Tôi tưởng tượng quả bóng vàng mà anh ta lăn dọc cầu thang không có đầu cuối.

- Cậu nói cực hay, - Ewa nói. - Tớ có loại son cực hay, cậu thích không, tớ cho.

Cô bạn chạy vào nhà vệ sinh, quay trở lại. Vội vàng bôi môi mình.

- Cậu nhìn này, môi vàng, - Ewa nói. Dẩu môi. Đôi môi vàng. Cô bạn đưa son cho tôi. Tôi bôi vào móng tay. Móng tay hóa vàng.

- Hay, - tôi nói.

- Cậu còn trinh nguyên không? – Ewa hỏi tôi.

- Tất cả đàn bà đều trinh nguyên, - tôi trả lời. Ewa cười khúc khích.

- Cậu mà thích thì tớ nhảy với hắn.

Ewa đứng dậy khỏi ghế, nhảy nhạc của Jarrett. Quả bóng vàng lăn trên các bậc cầu thang không có đầu cuối. Chạy theo quả bóng hay hẵng cứ ngồi lại và nhìn Ewa nhảy?

Tôi ngồi lại.

Ewa nhảy như vũ nữ thật sự, chỉ có điều đẹp hơn gấp trăm lần. Tôi nhìn, phục lăn. Ôi, quả thực, cô bạn là quả bóng phát sáng của Jarrett.

- Cậu hoàn toàn khác so với tớ đã nghĩ, - tôi nói.

- Đó chẳng qua là tại cậu không biết tớ đấy thôi, - Ewa đáp. Cô bạn nhảy rất cao, chạm đầu vào cả trần nhà, lắc lư trên đó trong giây lát, rồi từ từ bay xuống thảm xanh lam.

Tôi nhắm nghiền hai mắt và không thể mở ra được nữa.

- Chẳng biết tại sao, nhưng tớ buồn ngủ lắm cơ, - tôi nói, ráng mở miệng.

- Thế thì cậu nằm xuống mà ngủ, - giọng Ewa từ đàng xa ập vào tai tôi. Tôi nằm xuống tấm thảm trong suốt. Tôi lún người trong thảm. Tôi cảm nhận, Ewa nhẹ nhàng đắp cái gì đó lên người tôi, tôi cảm nhận cô bạn tháo giày ra khỏi chân tôi.

- Tắt nhạc không?

- Cứ để, - tôi nói nhỏ, nhỏ đến nỗi chính tôi cũng không nghe thấy lời tôi. Tôi chỉ nghe tiếng đàn của Jarrett và nhìn thấy quả bóng sáng của anh ta - Ewa đang nhảy. Tôi trở nên nhẹ tênh và tôi có thể chạy theo cô bạn. Ewa chạy xuống cầu thang lát đá trắng không có đầu cuối. Tôi chạy theo sau cô bạn.

Cây cối bao bọc chung quanh, và rắn, và đầm lầy hôi thối, đầy những chú ếch trơ mắt lặng im.

Chạy và kim cương lấp lánh dưới nắng trời.

Bất thình lình tôi vấp chân, tôi biến vào bóng tối và im lặng.

Giu... giu... giu...

Tôi cuộn tròn như một con giun mù điếc dưới đáy hồ ngầm trong lòng đất.

Aaaaaaaa. Oooooooo...

Có gì đó đang rên rỉ ở đây. Một sinh linh không có cơ thể và không biết suy nghĩ. Một cái bong bóng không khí trong chân không. Wyyyyy...dooooo...

Ooooooodyyyy...

Eeeeeeeee.

Cho ta đụng vào một cái gì đó đi.

Tuuuuuuu...

Trống không trong trống... không, trống không...

Mmmmmm

Mprr

A

Mprstw... của ta.

Tôi đã sợ như thế. Đó là tôi, mẹ tôi bảo tôi đem ném cái gạt tàn đi. Tôi đi giữa những ngôi nhà, tìm thùng rác. Một người đàn ông chạy theo sau tôi, hai chân lao đảo. Tay cầm chiếc dùi cui. Chiếc dùi cui này là một bóng đèn, liên tục phát sáng. Người này toan dùng chiếc dùi cui đánh tôi, tôi bỏ chạy. Hai cậu bé đang đi, cùng chạy với tôi. Chúng rẽ trái, tôi rẽ phải. Gã say tay cầm chiếc đèn nê-ông theo sau tôi. Phía bên kia đường, một cảnh sát đang đi. Trẻ, đẹp trai. Tôi chỉ cho anh ta chiếc gạt tàn, rồi tôi sẽ kể hết tất cả. Tôi chạy ra mặt đường. Người đi xe đạp rẽ ở phút chót. Bốp-uỵch, người này ngã vào bánh xe ô tô, không ai còn sống nữa rồi, máu tuôn ra từ chiếc xe. Ngay lập tức tôi ngoảnh mặt đi. Một người đàn ông cao lớn, đeo kính, mặc áo len xám, đang đứng trước mặt tôi.

- Marysia, - người đàn ông nói, - đừng chạy. Ta muốn giúp nhà ngươi.

- Tôi nhảy vào thang máy. Tôi chạy dọc hành lang. Tôi bước vào. Ở đây hoàn toàn trống rỗng. Cửa sổ bé tí xíu. Kính cửa bẩn ơi là bẩn. Tôi cắm điện và rửa ráy vội vàng.

- Trứng, - có người gọi, - Trứng!

[1] Majka là tên mới của Marysia do Ewa đặt cho.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.