Cô Gái Không Là Gì

Lượt đọc: 33 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
VI

❊ ❊ ❊

Chắc mẹ tôi sẽ ngạc nhiên khi được biết , sẽ chẳng bao giờ tôi trở thành thợ may. Tôi sẽ cùng Ewa thi vào trung học phổ thông. Tôi rất sợ thi cử, nhưng Ewa thì không đến nỗi sợ như vậy. Chúng tôi đã có tất cả các câu hỏi và đề các bài thi viết.

Chúng tôi vớ được các đề thi đó ở đâu vậy?

Đó là bí mật của Ewa.

Sau khi tốt nghiệp trung học phổ thông tôi sẽ thi vào ngành triết. Tôi sẽ là giáo sư triết học, thậm chí tôi sẽ thông minh hơn cả Kasia Bogdanska. Lúc đó tôi sẽ lại nói chuyện với cô bạn về những bí ẩn của trí tuệ con người và về những chiếc xe tải kéo rơ-moóc nọ.

Đàn ông giàu có vốn rất khinh thường người thấp kém. Hắn sẽ như vậy nếu lấy phải một cô thợ may làm vợ. Đối với những gã đàn ông này, cần phải học một ngành lạ, ngành càng lạ, càng khó hiểu càng tốt. Và trên thế giới này còn có ngành nào lạ hơn ngành triết học nào?

Tất nhiên gã đàn ông giàu có chỉ là lối thoát khi xảy ra sự cố mà thôi, gã tựa hồ một cái bệ phóng. Trước sau rồi gã cũng sẽ phải ra sống tự lập, phải tách con vịt con suốt ngày ngụp lặn dưới ao ra khỏi gia đình đàn vịt con tội nghiệp này. Tôi phải ranh ma và láu lỉnh để dối lừa bọn họ, vì tôi biết, họ sẽ làm tất cả, để không cho tôi vỗ cánh bay đi. Vì ai sẽ hầu trà họ lúc họ về già nào?

Hỡi các vị đàn ông giàu có, các vị khỏi sợ, từ nơi xa xôi em sẽ gửi cho các vị hẳn một phích trà, mà đó lại là phích bằng vàng.

Có thể đến một ngày nào đó rồi họ sẽ hiểu ra, là tôi có lý. Mặc dầu... hiểu tính mẹ, tôi nghĩ rằng, không bao giờ mẹ tha thứ cho tôi chuyện tôi không chịu noi gương mẹ, để cho đời tôi không đụng hàng với đời mẹ.

Nhưng việc bỏ gã đàn ông giàu có sau khi cưới là chuyện dễ ợt. Chỉ cần thả Ewa của tôi đến với gã và trong thời điểm thích hợp bí mật chụp môt pô ảnh màu thật đẹp. Ewa đánh gục được cả vị hồng y tuổi tám mươi cơ mà, đức ông chồng tương lai đầu hói của tôi thì chả là cái đinh gì. Ly dị tại lỗi của ông chồng, tài sản cưa đôi, và tạm biệt, hẹn không bao giờ gặp nhau. Mà có khi tôi sẽ không thích li dị...

Mẹ Ewa cũng đã đánh gục bố của cô bạn vì tiền, nhưng bây giờ họ rất yêu nhau, sống hạnh phúc với nhau. Thỉnh thoảng hai người gặp nhau trong bữa ăn, nghe họ trò chuyện với nhau, dị thường đến nỗi phải cười vỡ bụng. Nhưng rất tuyệt vời khi tất cả chúng tôi ngồi cùng bàn và chỉ huyên thuyên những chuyện chẳng đâu vào đâu. Lúc nào tôi cũng nghĩ là mình không biết nói chuyện với người lớn. Nhưng nó đơn giản thôi. Chính tôi cũng không biết mình lấy đâu ra những ngôn từ mà tôi đã nói ra cửa miệng. Không bao giờ tôi lại nghĩ là mình lại hóm hỉnh và thông minh đến vậy. Lắm khi tôi nói những chuyện mà tất cả mọi người chỉ biết há hốc miệng nghe rồi ôm bụng cười.

Cho nên tôi mới nghĩ bụng, bí quyết của khôi hài là không chấp bất kỳ điều gì và mọi cái đều nhìn từ xa. Năm người chúng tôi ngồi quanh bàn, còn lời nói tựa hồ những tia lửa nhỏ bay bên trên bàn. Tôi đã không biết, trên thế gian có những gia đình sống vui và hạnh phúc. Khi tôi ở nhà Ewa, mà tôi thì hầu như liên tục có mặt ở đây, thì tôi có cảm giác như thể xưa nay tôi luôn luôn ở cùng với họ, như thể tôi đã sinh ra ở gia đình này. Còn họ coi tôi như thể tôi là đứa con gái, là chị em trong nhà.

Mimi và Tutu quả thật tuyệt vời. Lúc nào ông bô bà bô cũng tươi cười, lúc nào cũng cởi mở. Ewa, Michal và tôi cảm thấy như thể mình là bạn đồng trang lứa với họ. Còn chúng tôi kính trọng họ chẳng phải vì họ lớn tuổi hơn chúng tôi, và cần phải thế... mà là vì họ thông minh hơn chúng tôi và luôn luôn là những người có phần rất nhanh nhạy. Có lẽ uy tín chính là ở đó. Thật là đại phúc khi có được những bậc cha mẹ như vậy. Có thể nói với họ mọi chuyện và việc gì cũng giải quyết ổn thỏa được. Tôi chẳng hiểu tại sao Ewa lại không thích họ. Tôi không tài nào hiểu nổi.

Còn nếu nói về Michal, thì rõ ràng anh chàng yêu tôi. Tôi cũng rất thích anh chàng, thân hình thon thả, điển trai. Và có phần không được thực tế cho lắm. Ewa bảo, đó là một con người hèn yếu, không bao giờ bơi ra biển lớn được. Cho nên tôi chỉ sử dụng anh chàng để tập dượt tán tỉnh những người đàn ông mà trong tương lai sẽ rất hữu dụng cho tôi. Cứ nghĩ đến chuyện buổi đầu anh chàng nhìn tôi như nhìn một đứa bé gái thì tôi lại buồn cười. Còn anh chàng thì lúng túng. Tôi làm cho nét mặt tôi ở mức số tám, anh chàng liền tái mét toàn thân. Ewa đánh số các trạng thái nét mặt của tôi. Cô bạn tôi bảo, nét mặt số tám của tôi đánh gục bất kỳ gã đàn ông nào. Tôi cho Michal hôn tôi mỗi một lần, còn bây giờ tôi giữ khoảng cách nhất định với anh chàng, cho nên anh chàng càng ngày càng mê tôi hơn, đến nỗi tôi sợ, sau này tôi sẽ không còn đường tháo lui, nhưng mà Ewa bảo rằng, có thể đánh tháo bất kỳ mối tình nào. Tôi không muốn làm tổn thương anh chàng, tôi không muốn anh chàng buồn vì tôi, vì tôi rất quý anh ta. Tạm thời chúng tôi còn cách bờ vực một mét rưỡi nữa. Một chàng trai tội nghiệp.

Tuy nhiên, nhìn chung là vui, chẳng có gì phải phàn nàn. Chúng tôi thường chơi trò với nhau trên máy vi tính của anh chàng, tôi học được khá nhiều kế hay. Kasia cũng có máy vi tính, nhưng cô ả không thích chơi trò trên máy.

Tôi còn học lái xe máy. Không phải xe máy vi tính, mà là xe máy thật. Chiếc Yamaha của Ewa. Tất nhiên tôi không lái xe máy trên đường quốc lộ... thế nhưng, hễ đi vào rừng là ngay lập tức chúng tôi đổi chỗ cho nhau, tôi lao như điên trên đường rừng, đến nỗi Ewa phải dùng cằm chọc vào lưng tôi, để tôi đi chậm hơn, đi chậm hơn! Nhưng lúc đó tôi đi càng nhanh hơn, càng nhanh hơn.

Đúng là có phép màu thật sự thì chúng tôi mới còn sống.

Vặn hết tay ga thì dễ ợt thôi mà.

Tại vì tôi nghĩ thế này. Nếu chúng tôi phải sống thì chúng tôi sẽ sống, còn nếu chúng tôi phải lao vào cây rừng thì chúng tôi ắt lao vào cây rừng. Về cơ bản Ewa tán thành quan điểm này của tôi, nhưng cô bạn tôi lại rất sợ xấu mất gương mặt đẹp. Lúc đó tôi an ủi bạn tôi rằng, về nguyên tắc kẻ ngồi sau chết ngay tại chỗ. Còn Ewa đáp lại rằng, hay hơn cả là đợi đến cuộc phẫu thuật căng da mặt thứ ba hẵng liều mạng.

Phẫu thuật thẩm mỹ căng da mặt đúng là tuyệt diệu. Có thể đã ngoài năm mươi mà trông cứ như là cô gái trẻ. Như vậy là chúng tôi vẫn còn bốn mươi năm tuổi xuân. Tất nhiên với điều kiện sẽ có tiền, nhiều tiền, và không phải là đồng zlôty. Cho nên, tiếc thay, phải học tiếng Anh, vì những người đàn ông giàu có thật sự họ không nói tiếng Ba Lan, tiếng Nga cũng vậy.

Tuy nhiên, chúng tôi mà trở thành những người mẫu thời trang lừng danh, thì tất cả những con cá béo này hãy đi mà nhồi nhét cho đầy bụng những đồng bảng, những đồng đô la của mình. Chúng tôi sẽ có tiền riêng do chúng tôi tự kiếm. Lúc đó, may ra bọn họ chỉ có thể liếm chúng tôi qua kính màn hình tivi hoặc trên bìa báo mà thôi. Điều quan trọng là phải thoát ra khỏi nơi này. Và nếu tự bán mình thì phải bán thật đắt. Còn nếu sau đó mà chuồn thì phải mang theo cả bao tải tiền.

Ewa chỉ được cái nói đúng.

Nói chung tiền không phải là quan trọng nhất, nhưng với điều kiện phải có tiền. Điều kỳ diệu nhất ở đây là, bây giờ tôi biết rồi, ở tuổi mười lăm, vì nếu tôi đi đến kết luận như vậy ở tuổi ngoài bốn mươi, như nhiều người đàn bà ngu ngốc khác, thì cùng lắm tôi chỉ có thể không cần bất cứ thứ gì và ở vậy với ông chồng nghèo rớt mùng tơi và lũ con, mà đứa nào cũng đòi mặc quần jeans giá trên hai mươi đô la, trong khi tôi có năm mươi ngàn zlôty [1] cho đến ngày mùng một và tôi phải tính toán để cả nhà không chết đói.

Cứ nhìn mẹ tôi, nhìn một trăm kí lô thịt mỡ và hoa hậu sưng tĩnh mạch, thì đủ biết. Cách đây hai mươi năm còn là một cô gái xinh đẹp, mảnh mai. Chuyện gì đã xảy ra với mẹ tôi vậy? Cô gái xinh đẹp ngày xưa ấy biến đi đâu rồi?

Ô, không đâu, tôi sẽ không chạy tiếp sức trên con đường mẹ tôi chạy đâu. Không ai bắt tôi phải làm như vậy cả. Nhờ có Ewa mà tôi biết tất thảy những gì tôi biết, cho dù tôi có cảm giác, lúc nào tôi cũng biết những điều đó. Liệu có quá khó khăn để nghĩ rằng, tôi hơi bị thông minh và cộng thêm vào đó, hơi bị xinh gái? Tôi mà không nghĩ như vậy thì còn ai nghĩ hộ tôi nữa nào?

Cho dù tôi có phải bơi ếch qua mọi vùng biển và đại dương... thì nhất thiết tôi phải đến được hòn đảo nhỏ, nơi người giàu sinh sống. Và cả thông minh nữa, tất cả những người giàu đều thông minh, còn nếu có người nào đó thông minh mà nghèo thì rõ ràng người này chẳng hề thông minh.

Tôi quả là mắn phúc khi gặp được Ewa và kết thân với gia đình cô bạn, vì rốt cuộc tôi đã hiểu ra, sự thật trên thế giới này là thế nào. Những người giàu và thông minh họ nắm chặt tay nhau, giúp đỡ nhau, vì có rất ít người giàu, còn hàng tỷ kẻ nghèo ngu dốt cắn xé lẫn nhau trong khi xếp hàng và bất kỳ chỗ nào. Đã như vậy và sẽ luôn luôn như vậy trên thế giới này, và chỉ còn có thể tồi tệ hơn mà thôi, tại vì trên trái đất này càng ngày dân càng đông, và càng ngày càng có ít cái để chia cho họ. Cho nên phải vơ vét bất cứ thứ gì, vì con người ta chỉ có một cuộc đời. Có thể thêm vào đó cụm từ rất ngắn chăng?

Ai mà biết được...

Ai mà biết được... có thể năm phút nữa, mà cũng có thể trong giây lát tôi sẽ vặn tay lái về bên trái và hôn một cây nào đó với vận tốc một trăm cây số giờ? Và ở nơi bây giờ máy xe đang nổ sẽ lặng im, chim hót líu lo và hai cô gái đẹp nằm trong vũng máu. Không còn sống và khỏa thân.

Vì chúng tôi khỏa thân khi đi trong rừng, hoàn toàn khỏa thân.

Hai cô gái khỏa thân ngự trên chiếc xe Nhật điên khùng, màu đen, che biển đăng ký, đang phóng qua làng với tiếng máy rít như điên, trong mây bụi và khói xanh.

Thật là dị thường. Một cô gái vừa là một kẻ thực tế, đồng thời lại là một kẻ điên rồ đến như vậy. Vì Ewa là kẻ hoàn toàn điên rồ, bây giờ tôi biết... và để khỏi điên rồ đến tận cùng, thì tôi phải điên rồ hơn cô bạn tôi gấp bội.

Hay là tất cả các cô gái ở tuổi chúng tôi đều điên rồ như vậy nhỉ?

Kasia cũng đã điên rồ chứ còn gì.

Còn Magda mà không điên rồ ư? Chị chàng lén lút đến với một ông lão đã bảy mươi sáu tuổi. Đó là một lão già khả ố, tao nhã trong bộ com-lê trắng, đầu đội mũ, tay chống can. Có lần Ewa chỉ cho tôi nhìn lão già này ngoài phố thì tôi không thể tin được, Magda đi đến nhà lão, mặc bộ váy lót màu hồng và tất quần, bao cao su giắt thắt lưng và cho lão liếm...

Chuyện bắt đầu như thế này, cách đây hai năm, cô ả được giao bán hàng căn-tin trong trường, nhưng chỗ sô-cô-la mà cô ả đã ăn nhiều hơn gấp bội chỗ cô ả bán được, cho nên cô ả bị thâm hụt kinh khủng, lúc đó một cô bạn lớp trên của cô ả bí mật mách cho cô ả rằng, có một ông sẵn sàng trả hai đô la nếu cô gái nào cho ông ta liếm. Cô bạn này đã dắt cô ả đến cho lão kia. Magda rất thích lão này, và cô đã đến với lão mỗi tuần ba lần. Và trong vòng một tháng cô ả đã thặng dư khi kiểm kê cửa hàng. Sau đó lão già này bị túng thiếu, vì ông anh của lão bên Mỹ qua đời, còn bà vợ của ông anh không gửi đô la về Ba Lan cho lão nữa. Cho nên từ nửa năm nay lão không có tiền để trả cho Magda nữa, mặc dầu vậy Magda vẫn đến với lão, cho lão liếm miễn phí.

Còn Klaudia... cô ả không điên rồ hay sao?

Có thể ít hơn chút xíu, hoặc theo cách khác, nhưng mà cô ả nhiều hơn chúng tôi một tuổi cơ mà.

Còn Bogusia, người tôi không quen biết, vì đang nằm trong bệnh viện... cô ả này mới là điên rồ thứ thiệt. Đi giày trượt pa tanh lao từ dốc cao và có lẽ cô ả bị tàn phế suốt đời mất rồi. Đó là cô bạn thân nhất của Klaudia và chính cô ả đã nghĩ ra “những khoảnh khắc phiêu diêu đó, khi các cô gái có thể là mình thật sự”.

Tôi rất muốn được biết trò chơi này như thế nào. Thế là một hôm Ewa đưa tôi đến nhà Klaudia. Cô bạn có một ông tổ ngũ đại là một đại tá về hưu. Đã chín mươi tuổi, từng tham gia chiến đấu ở Tobruk và Monte Cassino. Bây giờ bị mù, suốt ngày ngồi trên ghế bành có bánh xe. Cụ rất thích có người đến phòng thăm cụ, vì lúc đó cụ sẽ hết buồn, cụ có thể kể chuyện thời chinh chiến. Bữa đó ba đứa chúng tôi vào phòng cụ, chúng tôi uống sô-cô-la, còn cụ kể cho chúng tôi nghe những câu chuyện rất hay. Đến nỗi tôi thấy tiếc là không mang Tadziu đến đó, vì thằng bé rất thích nghe những câu chuyện về chiến tranh. Bất thình lình, tôi nhìn... Ewa kéo vạt áo lên và lắc lư đôi vú trần trụi của mình. Ông tổ ngũ đại kể chuyện, không nhìn thấy gì, vì cụ bị mù. Và cụ sai Klaudia vào tủ lấy gươm và huân chương của cụ. Thế là Klaudia mang gươm và huân chương ra, nhưng trên đường đi Klaudia tụt quần jeans và quần lót ra. Cô bạn bước đi, phơi đôi mông trần về phía chúng tôi. Cô bạn này để mông trần... Ewa để hở vú ra ngoài... thì tôi phải làm gì bây giờ nhỉ? Tôi bèn cởi hết quần áo. Ông tổ ngũ đại lấy tay sờ hết tấm huân chương này đến tấm huân chương khác và giải thích, cái huân chương này cụ được tặng là do chiến công này, còn cái kia là nhờ chiến công kia, còn tôi đội lên đầu cái mũ bộ đội của cụ và tôi đeo vào hông thanh gươm của cụ. Ewa và Klaudia nhìn thấy tôi cởi truồng đội mũ và đeo gươm cười như nắc nẻ, và kiếm cớ chạy ra ngoài để cười cho thoải mái. Hai cô ả lấy hết quần áo của tôi, cho nên tôi hoàn toàn khỏa thân ngồi bên cạnh cụ tổ, chỉ đội mũ lính chiến và đeo gươm bên hông, còn cụ tổ kể cho tôi nghe câu chuyện, cụ có ba người bạn thân tình nhất thì cả ba đều hy sinh trong cùng một ngày. Cụ kể, còn nước mắt trào ra bên dưới kính râm của cụ.

Bằng cách như vậy tôi đã được biết, những khoảnh khắc mà “các cô gái có thể là mình thật sự” là như thế nào. Và thấy chưa, Klaudia có phải là một cô ả điên rồ hay không nào? Dám cười chế nhạo một người già... nhất hạng đó là ông tổ ngũ đại của nhà mình?

Hoặc cô ả điên rồ, hoặc đó là một con lợn bình thường.

Thế nhưng, tôi cũng chẳng hơn gì. Tôi cũng là một con lợn, y hệt cô bạn. Cách đây không lâu tôi đã xúc phạm mẹ tôi rất nhơ bẩn trước mặt người khác.

Chuyện thế này.

Julek, bạn thân của Michal đến chơi. Hồi trước hai người cùng nhau cắp sách đến trường, sau đó Julek đi theo bố mẹ sang Áo và phải bảy năm sau mới trở về thăm lại Ba Lan. Anh chàng có một chiếc xe ô tô tuyệt vời, bản thân anh ta cũng tuyệt vời. Tôi bèn đánh cuộc với Ewa, ai sẽ là người chiếm đoạt được anh chàng này trước tiên. Nhưng phải làm sao cho anh chàng yêu chết mê chết mệt mới được. Và tôi đã thắng cuộc, vì trước khi Ewa kịp mở miệng ra, tôi đã túm tay anh chàng, kéo anh chàng vào trong vườn. Như một cô gái tột cùng trơ trẽn tôi nói với anh ta rằng, ao ước lớn nhất và duy nhất của tôi là được đi xe ô tô của anh ta, mà chỉ có hai đứa đi với nhau thôi. Ngay lập tức anh chàng cảm thấy mình cực kỳ quan trọng, vì tôi phải tự mình chạy đến với anh chàng, thế là anh chàng bèn hân hạnh mời tôi lên xe đi dạo chơi một đoạn đường ngắn. Chúng tôi đi, mặc dầu Ewa và Michal rất bực với tôi. Julek một tay cầm lái, tay kia đặt lên đùi tôi và chắc chắn anh chàng đã tính, đến đoạn rảnh nào anh chàng sẽ xài tôi. Nhưng tôi không hề sợ, vì tôi thừa biết, tôi mạnh hơn tất cả đàn ông trên thế gian này, tôi chỉ cần búng tay một cái là khắc có một gã đàn ông biến mất tăm. Tôi bảo anh chàng rằng tôi thèm ăn bánh ngọt.

Chúng tôi dừng xe bên cạnh một quán cà phê gần nhất, quán này ở trong địa phận thành phố Walbrzych. Chúng tôi xuống xe, và ngay lập tức có người gọi:

- Marysia!

Tôi quan sát, hóa ra là mẹ tôi và cậu em Tadziu đang đi tới từ phía quảng trường chợ cổ. Vì đúng hôm sau ngày mùng một, mẹ tôi đi vào phố để mua cho Tadziu đôi dép. Tôi giả vờ không nghe thấy tiếng gọi, chúng tôi lùi lại, leo ngay lên xe ô tô và cao chạy xa bay. Julek nhìn nét mặt tôi, biết ngay là có chuyện gì đó không bình thường, bèn hỏi tôi, bà già vừa gọi tôi là ai vậy?

Còn tôi lúc đó miễn cưỡng trả lời:

- Đó là bà giúp việc của nhà em.

Tôi đã nói về mẹ tôi như vậy đó. Sau đó, chúng tôi đi về hướng Ksiaza và hai đứa vào rừng đi dạo. Không có xe ô tô của mình, Julek trở nên vô cùng nhát gan. Hay tại tôi mặt khó đăm đăm cho nên anh chàng mới như vậy. Tại vì đầu óc tôi đang nghĩ về mẹ tôi và rằng, tôi đã nói hỗn về mẹ tôi như vậy. Sau chót tôi sực nhớ tôi đã đánh cuộc với Ewa và đúng là, tôi đã phải vất vả biết bao nhiêu để cho anh chàng hôn tôi. Còn lúc anh chàng hôn tôi thì các ngón tay tôi lần vào bên trong quần jeans của anh ta, vào chỗ mà mỗi gã đàn ông cho là quan trọng nhất. Ngay lập tức anh chàng bạo gan quá chừng, tôi phải phanh anh chàng lại vì tôi và cô bạn không cuộc nhau phải làm từ A đến Z, mà chỉ làm tình. Chỉ cần một chút nói kháy, một lời nói châm chọc, một cái nhìn bực bội là anh chàng lại trở nên nhút nhát, vụng về, mất tự tin và khó bảo. Khi như vậy thì tôi lại phải nói năng nhẹ nhàng, tế nhị, như rót mật vào tai.

- Em cực thích anh, - tôi nói một cách bí hiểm, đoạn đi về phía xe ô tô. Trên đường về nhà, tôi rất vui và rất dí dỏm, cho nên trước khi chúng tôi về tới Szczawno, Julek cảm thấy anh chàng là một thằng đần nhất hạng khi ở bên cạnh một cô gái thông minh nhất thế giới. Phải đến khi về đến trước biệt thự nhà Bogdaj tôi mới lại chạm vào người anh chàng và tôi cắn môi... và tôi run bắn cả người.

- Em sợ anh lắm cơ, - tôi rên rỉ và anh ta đã là của tôi. Tôi mà tiếp tục quan hệ với anh chàng, thì sau một tuần có lẽ anh ta sẽ là cái chổi trong kho than của tôi mất thôi.

Chúng tôi bước vào nhà. Ewa nhìn tôi và biết ngay, cô bạn đã thua cuộc. Michal đã uống đến hộp bia thứ tư và chẳng nói năng gì.

- Chẳng biết các cậu thế nào, - tôi nói, - còn nếu nói về tớ, thì tớ có thể ăn hết cả chậu kem.

Nghe vậy Julek lao ngay vào nhà tắm, vớ ngay cái chậu nhựa to đùng, tay cầm chậu lao vào trong xe ô tô và sau mười phút coi trời bằng vung ở các lối rẽ, ngoặt, anh chàng trở về, mang theo chậu kem đầy tú hụ, mua tại cửa hàng bánh kẹo ngon nhất thành phố Walbrzych.

Michal đón anh chàng rất nhiệt tình, vì tôi và Ewa đã kịp giải thích cho ông anh rõ thực chất của vụ đánh cuộc của hai đứa chúng tôi là gì. Chúng tôi chỉ ăn chút xíu chỗ kem đó, chỗ còn lại chúng tôi mang ra vườn cho chó. Bây giờ đến lượt Ewa quay vòng nhà tài trợ, vì chúng tôi lại đã cuộc nhau. Nội dung đánh cuộc lần này là, liệu Ewa có giành lại được anh chàng từ tay tôi hay không. Ewa bèn bảo rằng, cô ta muốn đưa anh chàng vào phòng mình xem cái gì đó... Anh chàng nhìn tôi ra chiều lưu luyến, yêu lắm, thương lắm, nhưng do không tiện từ chối Ewa, cho nên anh ta đành đi theo cô bạn. Cho đến khi hai người quay trở lại tôi và Michal đã kịp chơi một trận bóng chóng vánh trên máy vi tính. Và lạ thay, Julek không thèm nhìn tôi nữa, chỉ dán hai mắt, như hai cái đĩa nhìn qua kính phóng đại, vào Ewa vì anh chàng chết mê chết mệt vì cô nàng rồi, anh ta đã ra đi với quyết định thiêng liêng rằng, sau một năm nữa, khi Ewa tròn mười sáu tuổi, thì cô bạn sẽ sang thành Viên với anh ta, hai người sẽ cưới nhau. Sau đó chàng trai này đã gửi cho cô bạn tôi ba bức điện với nội dung: “Chỉ Em, Em, Em. Julek”, nhưng Ewa không hồi âm một bức điện nào cả, khi anh chàng gọi điện về thi cô nàng nói qua điện thoại với anh ta rằng, đó chẳng qua chỉ là một vụ đánh cuộc giữa tôi và Ewa mà thôi, anh chàng hoàn toàn thất vọng, không đoái hoài đến cô bạn tôi nữa. Lại còn bực mình cả với Michal.

Và hãy nghĩ mà coi, Ewa còn tệ đến mức không cho anh chàng hôn cái nào. Suốt nửa giờ đồng hồ hai anh chị huyên thuyên toàn những chuyện trụy lạc, kích dục kinh người, nghĩa là Ewa huyên thuyên, còn anh chàng lắng nghe, mặt mày tái nhợt, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, toàn những chuyện quái đản tuôn ra từ miệng cô nàng... Ewa là cô gái thế nào thì ai chả biết. Biết kể rất cụ thể những chuyện như vậy, nhưng đồng thời cũng chẳng hiểu nổi, cô nàng nói cái gì. Rốt cuộc chẳng biết được gì, ngoài một điều, tất cả đều rất tuyệt vời.

Những thằng nhóc con như thế này thì không bõ công tán tỉnh. Chưa hết tháng trời chúng đã tưởng, một cô gái đẹp như vậy mà thích chúng, thì hàng triệu cô gái đẹp khác cũng sẽ thích chúng, và trước khi chúng nhận ra rằng, không hề ngon ăn chút nào với một cô gái đẹp và thông minh đâu, thì vừa đúng lúc chúng bắt đầu rụng tóc và bụng to. Lúc đó, hay hơn cả là hạ gục kẻ như vậy và trói hắn vào với mình suốt đời, tức thị cho đến khi li dị.

Phát đạn này sẽ trúng vào kẻ nào đây!

Không nên thành thật.

Có thời tôi đã nói cho tất cả mọi người về mọi chuyện, tôi đã thổ lộ toàn bộ sự thật, bất luận nó như thế nào. Thế nhưng đó là chuyện ngày xưa, bây giờ tôi không ngu như vậy nữa đâu.

Tôi từng là một người tốt và toàn nói thật, nhưng không bao giờ mẹ tôi nói với tôi lấy một lời đẹp nào, không hề khen tôi lấy một lần. Còn bây giờ... Bây giờ mẹ thích tôi, vì khi ở bên mẹ tôi luôn nghiêm chỉnh, đọc những câu cách ngôn răn đời từ cuốn cẩm nang của con ngốc thực tế. Là chuyện khác, khi hầu như tôi không có mặt ở nhà. Đi học từ sáng sớm, tối mò tôi mới về nhà.

Hình như thi vào trường dạy cắt may sẽ rất khó, tại rất đông thí sinh. Vì cô bạn tôi là con nhà giàu, lúc nào cũng có gia sư ngồi kè kè bên cạnh, cho nên tôi phải tận dụng cơ hội, ráng học lỏm được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Cho nên, ngay cả các buổi tập văn nghệ chuẩn bị cho lễ bế giảng tôi cũng đành phải bỏ...

Và người mẹ nghèo hèn không thích lời tuyên bố như thế này của cô con gái khôn ngoan của mình chăng? Con không thích về nhà. Vì con cảm thấy vô cùng xót xa. Đó không phải là cuộc sống, đó là sự cùng khổ. Có thể một ngày nào đó tôi sẽ cứu được gia đình. Nhưng tôi phải rất, rất giàu.

Tôi yêu tất cả mọi người trong nhà. Ngoài ra... biết nói thế nào nhỉ? Có thứ tình yêu đối với gia đình mình và có thứ nghĩa vụ thương yêu gia đình mình. Cái này và cái kia không liên quan gì đến nhau, cho đến một ngày, bất thình lình chúng nhập thành một, và sẽ chẳng bao giờ tôi biết được, sự thật là thế nào. Cho nên, hay hơn cả là tiếp nhận vế đầu tiên và khỏi phải lăn tăn điều gì.

Một dòng sông ngầm đang chảy trong tôi. Đó là dòng sông kim cương và giá lạnh. Nó lấp lánh nỗi mừng, mà nỗi mừng là ánh sáng chiếu rọi bất kỳ cái hang cực lớn và cực tối nào. Tôi sẽ chỉ làm những gì tôi thích làm. Tôi tự mình trải nghiệm cuộc sống của mình, tôi không cho phép bất kỳ ai trải nghiệm cuộc sống của tôi bằng cái giá của tôi và tôi sẽ chỉ sang bờ bên kia ở nơi tôi thích tới.

Khi con người sinh ra thì đồng thời thế giới cũng sinh ra. Thế giới tồn tại là cho con người. Và chỉ cho con người mà thôi.

Cho nên tôi phải bắt thế giới phục vụ tôi. Không được làm tôi mất phương hướng bởi những lời răn dạy đủ các kiểu, vì những kẻ mạnh đã nghĩ ra những lời răn dạy đó cho kẻ yếu, để kẻ yếu phục vụ họ. Tôi phải mạnh và tôi phải thông minh. Đôi khi tôi nhượng bộ, nhưng nhượng bộ chẳng qua chỉ là để mạnh mẽ hơn khi giáng đòn. Không nhìn vào bất kỳ cái gì, không ngoái cổ lại đàng sau, chỉ biết lấy hết sức bình sinh mà giáng đòn. Và chiến đấu, chừng nào lũ sâu bọ chưa đến.

Mũi dao găm Anh lạnh lùng của tôi.

Con dao găm này là tặng phẩm của Ewa cho tôi. Tôi và con dao găm của tôi chậm rãi xê dịch trên cơ thể lõa lồ của bạn gái của tôi. Chỗ này là con tim của cô bạn, chỗ này là cái bụng của cô bạn.

Chúng tôi đi tới rồi lại đi lui. Chúng tôi lại hiện diện ở chỗ con tim. Mũi dao găm chui vào cơ thể. Đôi môi của Ewa run bần bật. Bây giờ rồi hay sao?

Bạn tôi không biết chuyện này, cả tôi cũng không biết.

Chỉ có Pimpus biết mà thôi.

Pimpus của tôi, kẻ đang mai phục trong người tôi giả vờ đang ngủ. Tôi biết nó giả vờ, vì tôi liên tục cảm nhận đôi mắt thủy tinh bất động của nó... Tôi cảm nhận đôi mắt đó trong bụng và bất kỳ chỗ nào. Lắm khi tôi cảm nhận đôi mắt của nó ngay trong mắt tôi. Lúc đó không phải tôi nhìn, mà là nó nhìn, qua tôi Pimpus nhìn ra thế giới. Có khi tôi cảm nhận Pimpus trong ý nghĩ của tôi và tôi không còn biết nữa, có phải TÔI vẫn đang suy nghĩ, hay là PIMPUS đang suy nghĩ hộ tôi. Tuy nhiên chừng nào “nó” và “tôi” đang suy nghĩ thì có lẽ có nghĩa là, vẫn là tôi... Tôi sợ nó lắm, vì nếu nó cho là cần thiết phải giả vờ, nó tỉnh ngủ, tôi sẽ phải lắng nghe nó mọi cái.

Nó sẽ ra lệnh cho tôi phải làm gì? Làm sao tôi biết được đây?

Ewa còn sợ Pimpus hơn tôi gấp bội. Cô bạn tôi không am hiểu nó như tôi, cho dù tôi cũng chỉ hiểu nó được chút xíu mà thôi, ít đến nỗi hầu như chẳng biết gì. Ewa chỉ suy đoán sự hiện diện của nó, khi cô bạn quỳ trước mặt tôi như vậy, nhưng đang lửng lơ treo trên đầu nhọn của dao găm.

Tách!

- Xong rồi! – Ewa hô to, chạy lại chỗ máy ảnh chụp tự động cho chúng tôi.

Sau đó Michal phóng to ảnh màu cho chúng tôi.

Trên bãi cỏ vắng bóng người, một cô gái khỏa thân đang quỳ. Đứng bên cô gái là một người mặc y phục áo liền quần bằng da, màu đen, đầu đội mũ bảo hiểm đen kính chắn sẫm màu. Bãi cỏ màu xám, bầu trời màu đỏ, chìm trong những làn khói đen. Mũi nhọn của dao găm lấp lánh trên ngực cô gái.

Chúng tôi ngồi, khen ảnh quá đẹp.

- Ê, tớ thích Majka quỳ khỏa thân, - Michal nói.

Ewa đáp:

- Xúc xích không đến phần chó đâu.

- Cô em giận ông anh đó - tôi nói với Michal.

- Hô, hô, chẳng sao cả, tớ giận cả cậu nữa đó, - Michal nói. Anh chàng liếm môi, nhìn tôi, như nhìn miếng xúc xích.

- Đơn giản, Ewa đã khẳng định một sự thật, - tôi nói. - Con này là xúc xích chứ còn gì. Loại hảo hạng của thành phố Walbrzych, ba ngàn sáu trăm một kí-lô.

- Anh sẵn sàng mua cả vòng, - Michal nói. - Em cân nặng bao nhiêu?

Michal lấy máy tính, sau một lúc anh chàng nói:

- Một trăm tám mươi ngàn. Tớ mua.

Ewa cười.

- Nhưng mà là một trăm tám mươi ngàn đô la, ông nhà quê ơi. Cửa hàng này chỉ thu đồng xanh thôi. Này, ông già kia, vác bị mà xéo đi, vì nhà ngươi đang chắn đường quý bà đó!

- Nếu vậy thì cho tôi mua ba kí-lô sườn, - Michal nói, chỉ ngón tay về phía Ewa. Chúng tôi bật cười.

- Đây, xin mời, - Ewa nói, - để cho lão nhà quê vào cửa hàng thì chỉ thế thôi.

- Nếu nói thật chính xác thì, - tôi nói, - thì con này chỉ nặng bốn mươi hai.

- Vì cậu là con giun.

- Còn cậu là cái bắp cải - tôi đáp trả.

- Còn tớ? Tớ là gì nào? – Michal hỏi.

- Anh là cái đinh vít, - tôi nói.

- Còn em là cái tuốc-nơ-vít.

- Còn tớ đang chán đây này, - Ewa nói, ra bộ ngáp dài. – Chúng mình còn chụp những tấm ảnh khác nữa cơ mà...

- Chỉ còn một chiếc nữa thôi, - Michal nói, - nhưng tớ sẽ chế thành bưu ảnh, vì chẳng có gì hay ho cả.

Và anh chàng đưa cho chúng tôi tấm ảnh nhỏ, trong ảnh có rất đông các cô gái mặc váy trắng trong Thánh Lễ. Ewa đã chụp tấm ảnh này tại Swiebodzice, vì khi chúng tôi đi qua đó thì gặp đám rước.

Đúng hôm Lễ Rước Mình Thánh Chúa.

Chúng tôi phải đợi cho toàn bộ dân thành phố đi qua. Chúng tôi ngồi trên chiếc xe máy sơn đen, mặc quần áo da màu đen, mũ bảo hiểm lấp lánh, mạng bên trong kính chắn gió che mặt. Hàng ngàn người diễu hành qua trước mặt chúng tôi, ai cũng nhìn chúng tôi chòng chọc. Chắc họ nghĩ, chúng tôi là hai con quỷ đực, trong khi họ đang nhìn hai con quỷ cái. Họ bước đi trước mặt chúng tôi. Chạm mũ bảo hiểm của mình vào mũ của Ewa, tôi nói:

- Toàn là dân nhát gan. Họ đi trong đám rước này chẳng qua là vì họ sợ địa ngục.

Ewa cười khẽ, chạm mũ đáp lại tôi.

- Một lũ ngu, - cô bạn tôi nói. - Đường nào thì trên thiên đường cũng không đủ chỗ cho tất cả bọn họ.

Nổ máy, chúng tôi quay xe đi về, tiếng động cơ gầm rú. Chúng tôi định đi vòng qua đầu đám rước, nhưng đám rước lại nhanh hơn, khi chúng tôi đi đến chỗ đầu đoàn, thì gặp các cô thiếu nữ đang diễu hành, tay họ rải hoa, lấy từ các lẵng hoa. Ewa cởi mũ bảo hiểm, dùng máy Nikon chụp ảnh các cô gái. Tôi cũng cởi mũ bảo hiểm, vì hôm đó trời nóng, mà đám rước thì xem chừng vô cùng tận.

Tôi ngắm các thiếu nữ mặc váy trắng dài sát gót, và tôi cảm nhận, trong miệng mình vẫn còn dư vị của một ngày cách đây sáu năm, khi tôi cũng đi trong đám rước và tay rải hoa hồng ra mặt đường... Tôi như đang nghe thấy tiếng sột soạt của bộ váy trắng của tôi. Tôi nhớ, bữa đó tôi thích cứ đi, đi hoài, mong cho cho đám rước không bao giờ kết thúc, để tôi được diễu hành và diễu hành trong bộ váy trắng toát, và suốt cả đời được rải hoa hồng trong tiếng đồng ca và trong âm thanh của những chiếc chuông nhỏ.

Chúng tôi ngồi trên chiếc xe máy sơn đen, mặc bộ bảo hộ da, màu đen, áo liền quần, tất cả đàn ông nhìn chòng chọc vào hai đứa chúng tôi, nhưng họ nhìn hoàn toàn khác so với lúc chúng tôi chưa cởi mũ bảo hiểm. Họ đẫm mồ hôi trong những bộ com-lê của mình, miệng họ hát thánh ca, mắt họ nhìn chòng chọc, còn những người đàn bà của họ mắt gườm gườm ngán ngẩm nhìn chúng tôi. Bất thình lình đội hình đám rước bị gián đoạn. Ewa liền nổ máy, chúng tôi rú ga lao vút sang phía bên kia ngã tư. Sau chưa đầy hai mươi phút, thành phố Walbrzych đã xuất hiện trước mặt chúng tôi, dưới bầu trời khói đen u ám, đây là một trong mười hai thành phố bẩn nhất thế giới. Thành phố này tham gia nhóm mười hai với đủ mặt anh tài. Vì hiện diện trong nhóm này có cả các thành phố Lodz và Warszawa, có cả Manchester, có cả Detroit...

- Cậu bỏ sót thành phố Zabrze rồi, - Michal nói. Tôi ghé miệng vào sát tai anh chàng, giục đi về, để chúng tôi còn phải học hành chút đỉnh. Chúng tôi phải nhồi nhét vào đầu, phải học thuộc lòng các bài thi viết của chúng tôi vào trung học phổ thông. Michal đã làm hộ đề thi toán cho chúng tôi rồi, còn môn văn thì anh bạn thân của Michal, đang học khoa văn đại học Wroslaw, làm hộ.

Tôi về đến nhà lúc tám giờ hơn. Tadziu ngoảnh mặt khỏi màn hình tivi, nói:

- Có thư cho chị đấy. Thư ekspres, nhưng nội tỉnh.

- Đâu? – tôi hỏi. Tadziu hất đầu về phía kệ sách. Tôi cầm lấy thư, chạy vào phòng riêng của tôi. Ngoài bì thư có tên người gửi. Tôi bóc phong bì... thì ra là Kasia mũi to.

“Minka yêu thương nhất trần đời. Nếu Cậu có thể tha thứ được cho tớ, thì tớ tha thiết xin Cậu tha thứ cho tớ. Chưa bao giờ tớ nhớ ai như nhớ Cậu. Tớ van Cậu, hễ nhận được thư này thì Cậu đến ngay với tớ nhé. Tớ đã rời Sobotka, về nhà rồi, nhưng mẹ Karolina không chịu cho tớ ra khỏi giường, vì tớ vẫn còn ốm, vì thế cho nên tớ không thể một mình đến nhà Cậu được. Tớ biết, tớ có lỗi với Cậu nhiều lắm, nhưng tớ xin Cậu đừng giận tớ nữa. Tớ đã rất không may, có lẽ vì thế mà giữa hai đứa chúng mình đã xảy ra chuyện như vậy. Cho nên xin Cậu hãy tha thứ cho tớ, nếu mà Cậu có thể tha thứ được cho tớ thì Cậu hãy chịu khó đến với tớ và nói như vậy với tớ đi. Tớ đang rất thèm được nhìn thấy cái gương mặt dễ thương nhất trần đời của Cậu. Tớ nhớ Cậu và lúc nào tớ cũng chờ Cậu.

Katarzyna.

TB: Tớ van Cậu, Cậu đến nhé”.

Tôi khóc thê thảm, vì lá thư này mà tôi mất ngủ mất một phần hai đêm.

Tôi mang lá thư theo mình đến trường, suốt tất cả các giờ học tôi để lá thư trong túi váy và tôi liên tục thò tay vào túi, mân mê chiếc phong bì... nhưng tôi không đến nhà Kasia. Tôi không đến, thế thôi.

Buổi tối ăn vận như những con búp bê, chúng tôi kéo theo Michal và đi xe ô tô đến vũ trường. Chúng tôi uống mỗi đứa hai cốc vang và lao vào khiêu vũ như điên, đến nỗi Michal bực mình với chúng tôi và mời một con ngốc nhảy với mình, con bé mặt buồn rười rượi, chẳng nói chẳng rằng, tóc xõa màu tím hồng. Có hai gã dị thường, trọ ở nhà nghỉ công nhân, bám theo hai đứa tôi. Hai gã muốn nhảy với chúng tôi, họ nói bằng thổ ngữ nghe rất buồn cười...

- Eng réc láy lờm tiếc, - Ewa đáp lại, bắt chước chút xíu giọng nói của họ, - nhơng mà eng xợ vú nhân tạo của eng rơi ra méc.

- Ha, đu me, - một gã trong bọn họ nói, đoạn túm tay Ewa lôi đi. Tôi bèn vớ lấy chai coca-cola trên bàn, mang hết sức bình sinh đập vào mặt hắn. Hắn ngã, trước khi hắn kịp đứng dậy thì Michal đã có mặt bên cạnh chúng tôi. Thế nhưng tại sàn nhảy có rất đông con trai đến từ nhà nghỉ công nhân, bọn chúng không thể bình thản đứng nhìn, khi một người đàn ông đánh bạn của chúng. Cho nên chúng tôi đành phải cao chạy xa bay để tự cứu mình, vì không có chuyện một anh chàng mới học bập bẹ karate lại chống chọi nổi với mười tay thợ mỏ trẻ trung lực lưỡng.

Ewa cầm tay lái, tôi và Michal ngồi đàng sau, tôi hôn vào đôi mắt dễ thương của anh, anh đặt tay lên đùi tôi, bên trong váy, và xem ra anh chàng rất ưng bụng với “phi vụ” này. Còn tôi liên hồi nghĩ về những hành vi đã bị lãng quên. Tôi chẳng hiểu tại sao tôi lại nhớ....

Những hành vi đã bị lãng quên.

Có lần Kasia đã đọc điều này trong một trong những cuốn sách đầy thông tuệ của cô bạn và sau đó Kasia đã kể lại cho tôi nghe. Đó là, tất cả những hành vi rất phổ biến của con người ngày xưa, bây giờ không ai làm cả. Thí dụ, hành vi lấy tay che ngọn nến khi đi qua hành lang có gió lùa... Hoặc hành vi tuốt gươm. Ngã mũ... Nâng váy dài khi bước lên cầu thang... Tất cả những hành vi đó đã đồng hành với con người suốt hàng trăm năm. Một số hành vi đã hoàn toàn biến mất tăm, một số khác đang dần dần mai một. Có rất nhiều những hành vi đại loại như vậy, nhưng tôi và Kasia không thể nhớ hết được, mặc dầu chúng tôi có cảm giác chúng tôi sắp nhớ ra đến nơi rồi. Kasia bảo rằng, những kỷ niệm nhạt nhòa từ sự hiện thân trước đó của Chúa đang lảng vảng trong đầu chúng tôi.

Chung quy, tôi rất tiếc những hành vi đã bị lãng quên, vì chúng tựa hồ những đóa hoa, không được ai tưới nước, cho nên chúng héo khô trong sự lãng quên và im lặng.

Sang ngày thứ hai tôi cũng không đến nhà Kasia, tôi chỉ liên tục mang lá thư theo người, góc lá thư bị lòi ra ngoài, cho nên Ewa mới lôi bức thư ra từ trong túi quần tôi.

Cô bạn đọc ngay lá thư.

- Cậu nhận được khi nào vậy?

- Hôm kia.

- Nhưng cậu chưa đến nhà nó, đúng không?

- Chưa.

- Thế nó đã làm gì cậu mà nó phải xin cậu tha thứ?

- Cô ấy chẳng làm gì cả. Chỉ... dạy cho tớ nên người. Các cậu đã cùng nhau dạy tớ.

- Tớ không hiểu.

- Không nhất thiết cậu phải hiểu tất cả.

- Nhưng cậu sẽ không đi đến nhà nó chứ?

- Sao cậu hỏi ngu thế?

- Cậu thật tuyệt vời.

Ewa cười toáng lên, nhìn vào lá thư và đọc to đầy xúc cảm:

“Minka yêu thương nhất trần đời. Nếu Cậu có thể tha thứ được cho tớ, thì tớ tha thiết xin Cậu tha thứ cho tớ!!!”...

Ra bộ đau đớn rồi van xin tôi. Tôi cười, xé lá thư. Và hai mắt tôi nhìn thấy hai tay tôi xé nát lá thư thành những mảnh nhỏ, rồi vứt vào sọt rác.

Sau đó tôi mở tủ, tôi lấy ra dây thắt lưng váy. Tôi quay mặt về phía Ewa, nói theo kiểu ra lệnh:

- Cậu lại đây!

Cô bạn bước lại, do dự.

- Không... tớ xin cậu. Không...

- Quay mặt đi.

Tôi trói trật cánh khuỷu cô bạn. Trói chặt, nhiều vòng để không thể giằng ra được. Tôi đẩy cho Ewa ngã xuống thảm, tôi ngồi dạng hai chân lên bụng cô bạn. Tôi từ từ cởi khuy áo của Ewa. Cô bạn hoảng sợ nhìn tôi, người run bắn, miệng rên khe khẽ.

- Dzamajka, - Ewa gọi nhỏ, - Dzamajka...

Lúc này tôi lôi ra con dao găm. Mắt cô bạn bừng tỉnh, giương to sợ hãi. Ewa thì thầm bên dưới tôi. Còn miệng tôi nói:

- Sẽ giải quyết ngay bây giờ đây.

- Tớ van cậu, chưa đâu! Cậu đã hứa với tớ là năm nay chưa cơ mà!

- Lời hứa không có bảo đảm, - tôi nói, nở nụ cười buồn. Tôi dùng tay rỗi vuốt ve mặt cô bạn. - Vĩnh biệt Ewa.

Ewa cắn răng trong thất vọng. Người không nhúc nhích.

- Nhưng cậu phải nhắm trúng...

- Cậu khỏi lo, tớ ắt nhắm trúng, - tôi nói. – Và cậu nhắm mắt lại đi.

- Tạm biệt cậu, - Ewa thì thầm, nhắm nghiền hai mắt. Tôi liếm mũi dao găm, cảm nhận trong miệng vị mặn của máu chảy ra từ lưỡi, tôi giơ cao hai tay. Bất thình lình Ewa run bắn lên, trừng mắt nhìn tôi và đã muộn mất rồi, tôi không thể giáng đòn nữa rồi. Tôi ném dao găm đi, cúi xuống người Ewa. Máu trong miệng tôi rỏ giọt xuống môi cô bạn, còn Ewa liếm máu tôi và nuốt vào họng.

Tôi hôn Ewa. Bây giờ cô bạn uống máu trực tiếp từ miệng tôi, nom như thể con chim nhỏ đang mổ con giun từ miệng mở to của con chim mẹ.

- Cậu là con nhát gan, - Ewa thì thầm.

- Cậu cũng vậy.

- Lần sau thì tớ sẽ không là con nhát gan nữa đâu.

- Tớ cũng vậy.

Suốt đêm cái lưỡi bị thương làm tôi đau, khi đến trường tôi nói ngọng. Còn Ewa, để động viên tôi cũng bắt đầu nói ngọng. Magda nói ngọng và rồi Klaudia nói ngọng. Cả lớp bị lây chúng tôi, vừa đi vừa nói ngọng. Bệnh nói ngọng nhanh như chớp lan rộng ra cả trường, và bây giờ cả các thầy giáo và cô giáo cũng nói ngọng. Đã là những ngày cuối cùng của năm học, cho nên bất kỳ chỗ nào, trong các lớp học, ngoài hành lang sặc mùi nghỉ hè.

Đang giờ ra chơi. Tôi ngồi một mình trong lớp, đọc sách. Tôi nghe có tiếng người bước vào lớp. Tôi ngước mắt nhìn... và tôi nhìn thấy bác Karolina, mẹ của Kasia.

Bác ấy cười bước lại chỗ tôi. Tôi nói:

- Cháu chào bác.

- Chào cháu, Minka, - chào tôi xong bác ngồi xuống ghế cạnh tôi. – Cháu không thích đến thăm Katarzyna hay sao?

- Cháu đã định đi, - tôi nói, - tim tôi đập thình thịch như máy đầm bê tông.

- Cháu đừng giận Kasia. Bạn cháu vừa bị một cú sốc khủng khiếp. Đợi ngần ấy năm để được gặp bố, vậy mà không được...

- Có chuyện gì vậy, thưa bác?

- Bố Kasia đã qua đời.

- Khi nào vậy bác?

- Cháu không biết tí gì hay sao?

- Không! Làm sao cháu biết được nào?

- Cách đây độ hai tuần hai mẹ con bác mới hay tin, - bác Karolina nói.

Cách đây hai tuần... Đó là hôm. Là hôm tôi đội mưa đi tìm cô bạn khắp thành phố. Vậy đó chính là hôm tôi tìm thấy Kasia ở nhà thờ. Lạy Chúa, thì ra chuyện xảy ra bữa đó.

Tôi dứng dậy và cho sách vào cặp.

- Cháu đi ngay đây, - tôi nói.

- Cháu không còn giờ học nào nữa hay sao?

- Cháu có, nhưng không sao, các thầy cô không hỏi nữa đâu.

- Thế thì bác chở cháu về vậy.

Chúng tôi đi trong hành lang ồn như chợ vỡ, tôi nhìn ngang nhìn dọc xem có thấy Ewa đâu không. Không nhìn thấy cô bạn, càng tốt. Chắc Ewa và Klaudia lại rủ nhau đi hút thuốc lá rồi.

Tim đập thình thịch, tôi bước vào phòng Kasia.

Cô bạn đang ngủ. Trong bộ pyjama đỏ, in hoa. Tôi ngồi xuống mép giường, nhìn bạn. Đôi môi gầy của bạn tôi nhợt nhạt.

Vậy đây là Kasia của tôi. Rất khôi hài, rất tuyệt vời. Rất tuyệt vời cho dù thậm chí không đẹp. Kasia bé bỏng của tôi. Tôi nghe, bạn tôi đang thở như thế nào. Bạn tôi khả dĩ đang nằm mơ thấy gì nhỉ? Hay là tôi đang nằm mơ thấy cô bạn. Kasia của tôi, Kasia tuyệt vời. Tôi ngồi và tôi ngắm. Biết bao đêm tôi đã nghĩ về bạn mình. Còn lúc này đây, bên cạnh tôi, bạn tôi đang ngủ, bất kì lúc nào tôi cũng có thể kéo tay cô bạn, đụng vào người cô bạn.

Tội nghiệp bạn tôi, gầy quá đi mất.

Hay là lúc nào bạn tôi cũng như vậy, chỉ có điều tôi không nhận ra. Tôi không biết nhìn, dẫu tôi nhìn. Chuyện gì đã xảy ra với tôi, đến nỗi tôi không còn như ngày trước? Hồi trước, hồi trước, đúng cách đây hai tuần.

Vậy là diện mạo của cậu bây giờ là như vậy, Kasia yêu thương của tớ ơi.

Kasia mở mắt, tỉnh ngủ. Cô bạn nhìn tôi và tôi nhận ra, hai mắt của bạn tôi càng lúc càng đẫm lệ. Và bất thình lình Kasia thét lên sung sướng, lao vào người tôi, ôm chặt lấy tôi, người cô bạn đẫm mồ hôi, nóng bừng. Tôi ôm chặt Kasia, ôi, thì ra hạnh phúc thật sự là như thế này đây. Chúng tôi ôm nhau, khóc nức nở, phải đến năm phút, mà có khi mười phút cũng nên, chúng tôi không thể nín khóc. Mà có khi chỉ một phút, cũng có thể một trăm năm.

Kasia lấy mép chăn chùi nước mắt cho tôi. Rồi chùi cả cho mình. Chúng tôi nhìn nhau và chúng tôi không thể nhìn nhau lâu.

- Cậu xinh quá đi mất, - Kasia nói, - lạ hẳn đi.

Tôi mỉm cười. Còn Kasia:

- Cậu thay đổi nhiều quá. Cậu là sinh linh đẹp nhất thế gian. Tớ hổ thẹn với cậu...

Bạn tôi giấu mặt vào trong chăn.

- Minka, có đúng là cậu không đó?

- Đúng, chắc chắn là tớ, - tôi trả lời. - Mà cũng có thể không là tớ nữa rồi. Làm sao tớ biết được nào? - Kasia ôm chặt lấy tôi.

- Cậu tha thứ cho tớ nhé.

- Cậu đừng có ngốc. Tớ đã quên từ lâu rồi. Như thể mười năm đã trôi qua...

- Cậu có biết, bố tớ đã qua đời.

- Tớ có biết.

Tôi vuốt ve mái đầu cô bạn. Cô bạn bé bỏng của tôi. Ngần ấy năm đợi chờ để được gặp bố mình và sẽ không bao giờ bố con được gặp nhau nữa.

- Bố tớ ốm đã một năm nay, nhưng vì bố không muốn tớ lo cho nên bố đã không nói cho tớ biết, và cũng không viết tí gì về chuyện ốm đau của mình. Cho nên bố tớ mới rất muốn tớ sang bên đó.

- Kasia ơi, tớ nhớ cậu nhiều lắm cơ.

Cô bạn nhìn tôi bằng đôi mắt nhỏ như hai cái khuy. Đôi mắt, như mọi khi, thâm quầng. Kasia giơ tay ra, chạm vào má tôi.

- Minka, - bạn tôi nói, - Minka.

- Tớ mà biết... – tôi nói.

- Tớ chẳng biết, chuyện xảy ra như thế nào, nhưng tớ hoàn toàn phát điên, - bạn tôi nói. - Có lẽ chỉ có tác phẩm âm nhạc của tớ đã cứu tớ. Vì tớ đã quyết định, tớ phải sáng tác bằng được tác phẩm này, trước khi tớ phải nằm viện trong quãng đời còn lại của mình.

- Và cậu đã sáng tác xong?

- Xong. Và tự sáng tác, không có sự trợ giúp của con quỷ Dzigi. Tớ đã giết nó, tớ đã giết nó chết rồi.

- Thế còn âm nhạc?

- Bây giờ toàn bộ âm nhạc là sở hữu của tớ.

- Thế thì tuyệt vời.

- Tớ đã không ngủ tí nào suốt năm ngày và năm đêm. Và mọi cái trong tớ hòa quyện vào nhau... mơ và thực. Cậu đã luôn luôn ở bên tớ...

- Tớ?

- Đúng. Minka. Tớ cảm nhận cậu ở quanh mình và bất kỳ chỗ nào. Những gì tớ chơi là cậu. Tớ cũng là cậu. Tớ ngắm đôi tay mình thì nhìn thấy đôi tay cậu. Tớ nghe thấy giọng cậu, cho dù chính miệng tớ nói ra. Cậu tha thứ cho tớ nhé.

Kasia đặt môi mình vào tay tôi, hôn tay tôi.

- Tớ phải tha thứ cho cậu cái gì mới được chứ? Tớ đã tha thứ cho cậu tất cả rồi.

- Không, cậu chẳng hiểu gì cả, - Kasia nói ngay. – Vì cậu thấy đó, tớ rất tồi, rất lạnh lùng, đến nỗi không biết đau khổ. Khi bố mất thì tớ không đau khổ, tớ chỉ giận bố là bố đã chết và sẽ không nghe nhạc phẩm của tớ nữa. Và rằng, tớ chẳng còn biết sáng tác nhạc cho ai nữa rồi. Và tớ cảm thấy vô cùng trống rỗng, vô cùng trống rỗng... chẳng còn gì trong người ngoài cơn tức giận, cơn tức giận trong bất lực và trống rỗng. Và phải đến khi tớ nhìn thấy cậu, ở đó, ở đàng trước nhà thờ, trên mặt đất, đang la hét vì đau khổ... khi tớ hiểu ra, tớ đã làm gì cậu... thì cơn tức giận trong người tớ mới biến đi. Sự đau khổ của cậu đã chữa trị cho tớ. Tớ chạy trốn khỏi cậu vì tớ không thể nhìn nước mắt cậu tuôn trào. Còn tiếng khóc của cậu đã theo tớ, tớ luôn luôn nghe thấy tiếng khóc này. Tớ không còn cơn tức giận trong người nữa rồi, tiếng khóc của cậu nằm im trong người tớ rồi. Tớ đặt tay vào các phím đàn và chơi đàn để làm át đi tức giận... Và rồi tớ phát hoảng, vì những gì tớ thể hiện mới hay làm sao, mới đẹp làm sao... và hùng vĩ làm sao... Đó là phần mở đầu bản nhạc của tớ. Tớ gọi điện cho mẹ Karolina, đòi mẹ về ngay lập tức, chở tớ cùng với nhạc cụ về Sobotka, đến nhà bà. Sau đó là năm ngày năm đêm, rồi tớ ốm rất nặng. Tớ nằm viện, sau đó nằm ở nhà... tớ lo cho cậu suốt, tớ chẳng thể làm gì được, vì mẹ Karolina không cho tớ đi đâu cả...

Kasia ngừng nói. Cô bạn ngồi trước mặt tôi, co hai chân, người đổ nhẹ về phía trước rồi phía sau. Lệ trào dưới đôi mắt lim dim.

Tôi nhìn bạn tôi, tôi cảm thấy mình như là bà cố của cô bạn. Tôi nhìn và tôi thấy tất cả. Tôi thấy Kasia, nhưng đồng thời tôi cũng thấy vết bẩn trên vải trải giường và tất cả những nếp gãy của chiếc chăn. Vải giường, đầu gối của mình, tia nắng mặt trời đọng trên thảm. Và tất thảy đều rõ mồn một... hồi trước tôi không biết nhìn như vậy.

- Rốt cuộc tớ đã hiểu ra, - Kasia nói, - tớ sáng tác nhạc phẩm này chỉ vì tớ đã xúc phạm cậu đến như vậy. Như thể tớ đã nhốt con bướm trong hộp đựng kẹo và ghi lên giấy chép nhạc tiếng vỗ cánh của nó, ở chỗ đó, bên trong hộp, trong bóng tối sắt tây, như thể nó không im lặng... Không, nhạc phẩm này không phải là của tớ.

Kasia mở to đôi mắt lệ nhòa. Thò tay xuống dưới gối, lôi ra chiếc hộp phẳng đựng băng cát-sét bên trong. Đưa cho tôi.

- Của cậu đó, - bạn tôi nói. - Cậu muốn làm gì thì làm. Cậu có thể ném nó qua cửa sổ, cậu có thể đốt nó đi. Nhưng mà cậu hãy tha thứ cho tớ nếu có thể. Tớ van cậu.

Nhận chiếc hộp từ tay cô bạn, tôi mỉm cười.

- Cậu đừng nghĩ ngợi nữa, - tôi nói, - cậu không hề xúc phạm tớ. Ngược lại là đằng khác. Tớ cảm ơn cậu nhiều, nhiều lắm. Nhờ có cậu mà tớ hiểu được rằng, đích thực tớ là thế nào, và rốt cuộc tớ chấm dứt việc lừa dối chính mình. Như thế không có nghĩa là tớ không lừa dối người khác... nhưng đó đã là một đôi ủng khác. A ha... còn chuyện con bướm... tất nhiên ý cậu muốn nói về tớ chứ gì, đúng không nào?

Kasia gật đầu.

- Nếu vậy thì cậu khỏi lo cho nó đi. Chỉ có cậu tưởng là cậu nhốt nó, nhưng thực ra là cậu đã thả nó ra. Thôi, cậu đừng khóc nữa, vì tớ không nhìn nổi nước mắt của cậu. Chính cậu có lần đã nói với tớ, tất cả các nghệ sĩ đều biến cái kim thành cái cào.

Tôi rút khăn mùi soa ra, lau sạch mặt Kasia. Còn cô bạn ôm lấy tôi. Tôi ôm chặt bạn mình.

- Minka này, - Kasia thì thầm vào tai tôi, - rồi cậu sẽ thấy. Tớ sẽ thay đổi. Tớ sẽ không bao giờ tức giận nữa. Tớ thề với cậu đó.

- Tớ biết, Kasia, tớ biết.

Tôi nhìn vào chiếc hộp đựng băng cát-sét tôi đang cầm trong tay trái. Trên mặt hộp nhựa có dòng chữ viết bằng bút lông đỏ:

“Tại vương quốc những giờ đã chết”.

- Ôi, tiêu đề cực hay, - tôi nói. - Tớ không thể đợi, khi nào cậu mở cho tớ nghe.

- Có đúng là cậu thích tiêu đề này không? - Kasia hỏi.

- Rất thích.

- Vì cậu biết không, thậm chí tớ không biết, tớ viết nó lúc nào. Tớ phải đang lên cơn sốt...

- Khổ thân bạn tôi, - tôi nói, sờ tay vào trán bạn. - Cậu vẫn còn sốt đó.

- Nhưng không sốt cao nữa rồi, - Kasia nói. - Ba mươi tám độ và một gạch.

- Như thế mà bảo là không cao hả? Cậu chui ngay vào trong chăn đi! Tớ sẽ tự mở băng nhạc của cậu.

- Tớ mở cho cậu đây!

Kasia nhảy khỏi giường, chạy chân trần ra phía cửa sổ. Người bé nhỏ, tóc rối bời và hồn nhiên .

Tôi nghe hết bản nhạc - mất một giờ năm phút hai mươi giây – và tôi phải quay về trường, vì cô Zelenow đã dọa lần cuối rằng, cô sẽ hỏi tôi một số chuyện, nếu như ở cái trường này tôi có sợ ai đó, thì người đó chính là cô Zelenow. Tôi giao hẹn với Kasia, tan học tôi sẽ quay lại để hai đứa trò chuyện thoải mái với nhau về nhạc phẩm rất hay của cô bạn và về những chuyện khác.

Tôi lao vào lớp, ngồi xuống ghế, Ewa tỏ vẻ bực mình.

- Cậu đã đến nhà cô ả chứ gì?

- Sao cậu biết?

- Tớ có tình báo của mình.

- Thì tớ đến đấy.

- Và sao?

- Cô ấy ốm, nhưng đã khá hơn. Cụ thể là Kasia bị cảm.

- Cậu là con hèn. Cậu đã hứa với tớ là cậu không đến nhà nó cơ mà.

- Tớ phải đến.

- Vì sao?

- Bố Kasia mất.

- Thì đã sao nào?

- Sao lại “đã sao nào”?

- Vì rằng tớ biết chuyện này từ lâu.

- Sao cậu lại biết được?

- Đơn giản là tớ có tình báo của mình.

- Thế sao cậu không báo cho tớ biết.

- Làm sao tớ biết được cậu quan tâm việc này hả? Và sao, cô ả đã nói cho cậu biết rằng cô ả được kế thừa bao nhiêu ngàn đô la?

- Kasia không nói gì, tớ không quan tâm chuyện đó.

- Thế hả? Thế tớ đang nhìn thấy gì nào?

- Một con ngốc.

- Một con đần.

- Càng hay.

- Tan học cậu lại đi đến nhà nó chăng?

- Không phải việc của cậu.

- Tớ van cậu, cậu nói đi.

- Tớ sẽ đi.

- Cậu đừng đi.

- Cậu đừng có ghen tị.

- Tớ hả? Tớ ghen tị hả? Với cái con ngốc đó hả? Cậu hãy chọn đi. Hoặc tớ, hoặc nó.

- Để cho tớ yên.

- Như vậy là cậu không yêu tớ nữa.

- Câm mồn đi, con ngốc. Tớ yêu. Nhưng Kasia ốm. Tớ đã hứa là tớ sẽ đến.

- Nếu vậy thì hai đứa chúng ta chấm hết.

Ewa cầm lấy túi của mình và đi sang ghế Magda.

Sau giờ ra chơi tôi lại chỗ cô bạn.

- Ewa này, cậu đừng có ngốc.

- Cậu tránh xa tớ ra.

Tôi tránh xa.

Nhưng giờ tan học, Ewa lại đợi tôi trước cổng trường.

- Cậu ngồi lên xe đi, - Ewa nói. - Tớ chở cậu đến nhà con Kasia chết tiệt.

Ewa dừng xe trước biệt thự nhà cô bạn ở Szczawno.

- Một giờ nữa tớ sẽ chở cậu đến đó. Được không nào?

- Thậm chí hai giờ nữa, đồ điên.

Sau bữa cơm trưa chúng tôi ngồi ghế võng ngoài vườn. Còn Ewa:

- Cậu nói đi, tớ phải làm gì để cậu không đi đến nhà nó nữa?

- Tớ đi thì có ảnh hưởng gì đến hai đứa chúng mình đâu nào. Đơn giản là tớ đã hứa và Kasia đang đợi tớ.

- Tớ ra lệnh cho cậu. Cậu không được đi đến nhà Kasia, kể cả hôm nay, kể cả bất kỳ ngày nào. Đó là mệnh lệnh.

- Nhóc ơi, cậu không nhớ bây giờ đến lượt tớ ra lệnh hay sao?

- Vậy cậu ra lệnh gì đó cho tớ đi, nhanh lên.

- Được. Tớ ra lệnh cho cậu để cho tớ đi đến nhà Kasia để cô ấy không trách tớ.

- Rồi cậu sẽ thấy, ả sẽ hủy diệt cậu!

- Cậu mà không im mồm, tớ đi ngay bây giờ đây!

Tôi nhảy ra khỏi ghế, bước đi. Ewa chạy theo tôi. Ôm lấy tôi.

- Majka ơi, cậu đừng đi, cậu đi là tớ điên.

Tôi thở dài. Ewa kéo tay tôi. Miệng nói:

- Cậu vào đây, tớ cho cậu xem cái này.

Hai đứa chúng tôi đi vào phòng Ewa. Ewa lục lọi hồi lâu trong tủ. Cuối cùng lôi ra một vật nhỏ. Đó là lọ thủy tinh, trong lọ đựng một viên thuốc bé xíu.

- Cậu biết đây là gì không? Đây là chất xi-a-ních. Cậu mà đi đến nhà Kasia, tớ sẽ uống viên thuốc này và sẽ chết trong đau đớn.

Tôi ngồi xuống đi văng.

- Tớ biết làm gì bây giờ, - tôi nói trong thất vọng. Ewa ngồi bên cạnh tôi.

- Đơn giản là cậu đừng đi đến nhà nó nữa, thế là ổn.

- Cậu đưa cái lọ cho tớ, - tôi nói. Ewa chìa hai tay không ra.

- Tớ không có cái lọ nữa.

Ewa quỳ xuống, cởi cho tôi đôi dép.

- Ôm lấy tớ đi nào...

Chúng tôi nằm trên ghế đi văng. Ewa vùng dậy, chạy ra phía cửa sổ, đóng cửa ra sân trời, hạ mành che cửa xuống. Khóa trái cửa thứ hai ra tiền sảnh.

- Không, - tôi nói.

- Không có nói năng gì nữa cả.

Cô bạn hiện ra trong bóng tối. Nằm đè lên người tôi. Hôn tôi và âu yếm tôi. Hôn bụng và khắp người. Tôi cảm thấy ngọt ngào. Tôi biến mất trong sóng mặn.

Cuộc sống.

Có thể chẳng làm gì, chẳng nói gì, chẳng nghĩ gì... và vẫn sẽ là cuộc sống. Giống hệt như tôi, như con kiến, như mỗi cây cỏ.

Bất luận tôi sẽ là cái gì, thì tôi luôn luôn sẽ là cuộc sống. Chừng nào còn tôi. Thế khi không còn tôi nữa thì sao? Tôi sẽ là gì, nếu như tôi sẽ không là cuộc sống nữa?

Là không khí chăng?

Vì bây giờ tôi đang là cơ thể.

Là bộ xương được bọc thịt, da và thêm các thứ khác nữa. Cơ thể tôi đang nằm trên đi văng, trong mờ ảo sắc hồng, đang thở và đang suy nghĩ. Cơ thể tôi đang nằm ở đây, còn cơ thể của Ewa đang ngủ ở đàng kia. Cô bạn tôi là cô bạn tôi, còn tôi là tôi. Mà TÔI... cũng là những ý nghĩ của tôi. Vậy có phải tất cả những gì tôi đang nghĩ là tôi? Và có phải tôi hiện diện ở bất kỳ nơi nào có các ý nghĩ của tôi?

Và liệu các ý nghĩ của tôi, nếu chúng lang thang ở đâu đó... có ở lại nơi đó, hay chúng luôn luôn quay về với tôi? Bởi vì, nếu tôi dang hai tay sang hai bên, thì tôi hiện diện ở nơi hai tay tôi với tới. Nhưng nếu tôi đặt hai tay lên ngực, rồi lại co chân nữa, thì tôi không còn ở đó nữa, tôi đang ở đây. Ô, nhưng mà ý nghĩ là một cái gì đó hoàn toàn khác hai tay và hai chân.

Tốt hơn cả có lẽ là đừng có ý nghĩ nữa chăng? Còn nếu như nhất định phải có ý nghĩ thì chúng hãy như hai tay và hai chân, sát sàn sạt bên nhau. Hễ tôi nằm thì các ý nghĩ của tôi cũng nằm với tôi và đừng có nhảy loạn xạ chỗ này, chỗ kia. Hễ tôi ăn thì các ý nghĩ của tôi cùng ăn với tôi.

Và đây, hãy xem, chúng làm cái trò gì khi chúng trốn chạy thực tại. Tôi nhìn Ewa đang ngủ và tôi nghĩ về Kasia, rằng cô bạn, toàn thân nóng như nung vì sốt cao, đang đợi tôi ở đó và đang lo vì đã biến tôi thành lễ vật dâng hiến trên bàn thờ âm nhạc của mình.

Làm ầm ĩ tôi lên mà làm gì, tôi không thích.

Đường nào thì tôi đang sống chẳng để làm gì. Ít ra thì tôi cũng đã hữu dụng cho một việc gì đó. Và không phải cho một việc tầm thường mà là cho việc tạo ra một kiệt tác vĩ đại.

Hay là luôn luôn phải là như vậy nhỉ?

Phải chăng đàng sau mỗi bản giao hưởng tuyệt vời, đàng sau mỗi cuốn sách hay đều có một nạn nhân vô danh, một nạn nhân kiểu như tôi? Biết đâu sau năm trăm năm nữa, một người nào đó sẽ nghe nhạc phẩm của Kasia và sẽ bảo: “Ôi, hay quá đi mất!” Và nếu như trong cái hay đó sẽ còn đọng lại một chút tiếng vỗ cánh của tôi trong cái hộp đựng kẹo thì sao? Có lần Kasia kể cho tôi nghe về tái sinh, lúc đó tôi đã ao ước, giá kiếp sau tôi được sinh ra là âm nhạc. Và phải chăng thời khắc này đã đến? Có khi bằng cách như vậy tôi đang trở thành âm nhạc chăng?

Tôi là một cô gái đê tiện. Lúc nào cũng chỉ nghĩ về mình. Còn Kasia đang đợi ở đó và thậm chí cô bạn không biết, tôi có thích nhạc phẩm của cô bạn hay không.

Tôi với tay cầm điện thoại để bên cạnh đi văng. Tôi ấn phím số. Sau giây lát nghe giọng Kasia:

- Vâng, tôi nghe đây?

- Tớ đây mà, - tôi nói nhỏ, để không đánh thức Ewa.

- Tớ đang đợi cậu.

- Kasia ơi, nhạc phẩm của cậu tuyệt vời. Nói thật đó. Một kiệt tác. Rồi cậu sẽ thấy. Cậu sẽ đi vào lịch sử âm nhạc.

- Cậu cứ nói, - Kasia cười. – Sau bao lâu nữa cậu sẽ đến?

- Hôm nay tớ không thể, - tôi nói nhỏ. – Zenus bị ốm, tớ phải chăm sóc em...

Tôi nhìn, Ewa chống khuỷu tay và nghe hết. Môi Ewa run bắn, cô bạn nhìn tôi, mặt buồn đến nỗi... làm tan nát tim tôi. Còn trong ống nghe là giọng xa xăm, của Kasia:

- Hay là mình đến nhà cậu vậy? Mình cảm thấy đã khá hơn.

- Không, không, cậu đừng đến!

- Tại sao?

- Vì tớ đã nói dối cậu, - tôi nói với nỗi bực mình bất chợt. – Zenus không ốm đau gì đâu. Không bao giờ tớ đến nhà cậu nữa đâu. Vĩnh biệt Kasia.

Tôi nghe tiếng Kasia khóc nức nở. Ewa cầm lấy ống nghe từ tay tôi, áp vào tai mình. Nghe tiếng khóc của Kasia cô bạn mỉm cười với tôi.

Đặt ống nghe xuống, Ewa vùi đầu vào vai tôi. Tôi nghe thấy tiếng thở của cô bạn.

- Cậu có hài lòng với tớ hay không đó? - tôi hỏi.

- Sẽ không bao giờ tớ quên chuyện này. Cậu thật dễ thương.

- Cậu đi pha trà cho tớ được không?

- Tớ đi ngay đây.

Ewa mặc vội áo khoác, chạy ra cửa sổ, nâng rèm che lên, trong phòng không có cô bạn nữa. Tôi vội vàng mặc quần áo vào. Tôi thò tay vào kẽ ghế bành lôi chiếc lọ đựng viên thuốc độc ra, vì tôi biết Ewa giấu ở chỗ này. Tôi đậy nắp lọ lại.

Đúng lúc này Ewa quay vào phòng.

- Tớ đặt nước rồi, - Ewa nói, nhìn thấy cái lọ trong tay tôi. Cô bạn quát to: - Đặt xuống ngay!

Ewa chạy đến chỗ tôi, đã quá muộn, tôi đã nuốt mất rồi. Cô bạn nhìn tôi, tôi nhìn cô bạn... chẳng có chuyện gì xảy ra với tôi cả.

- Cậu lừa dối tớ, đó là thuốc aspirin.

Tôi đi giày, cầm lấy cặp xách, bước ra ngoài.

Ewa chạy đuổi theo tôi.

- Majka! Cậu đừng có ngu ngốc!

Tôi đóng cánh cổng lại.

Tôi bước đi trên phố.

Mặt trời tỏa nắng, gió trời thổi nhẹ... thật dễ chịu.

Tôi gọi điện cho Kasia tại bốt điện thoại đầu tiên, tôi xin lỗi cô bạn ríu rít, nhưng bạn tôi không hề tức giận, thế là tôi nhảy lên xe buýt và sau nửa giờ đồng hồ hai đứa đã ở bên nhau. Cho đến tận tối chúng tôi huyên thuyên toàn chuyện âm nhạc, chuyện triết học. Chúng tôi phải kiên nhẫn. Trong cuộc sống vẫn còn rất nhiều điều bí ẩn, mà thậm chí chúng tôi vẫn chưa nghĩ ra là chúng đang tồn tại...

Khi tôi về nhà, bố tôi say rượu, chửi mắng loạn cả nhà. Mẹ đau tim, mấy đứa em gái khóc inh ỏi. Ngay cả Tadziu cũng bực bội, vì ồn như thế cu cậu không thể ngồi yên xem tivi được. Tôi đã dẹp ngay cảnh này. Tôi đặt bố ngủ trên giường của tôi cùng với Tadziu, còn hai đứa em gái tôi kể chuyện cổ tích cho nghe, để chúc chúng ngủ ngon, sau chót tôi đã làm cho mẹ bình tâm trở lại, lôi mẹ vào những kỷ niệm của thời thơ ấu.

Mọi chuyện trong nhà tôi đều ổn. Cả nhà ngủ, chỉ có tôi là không chợp mắt nổi, vì tôi ngủ cùng giường với mẹ, mà mẹ tôi thì ngáy rất to đến nỗi bức tranh treo trên tường rung lên bần bật. Có thể tôi hơi phóng đại chuyện bức tranh này, nhưng nói thật, nghe tiếng ngáy to như thế thì làm sao ngủ nổi.

Tôi bước ra ngoài ban công.

Trời ấm áp, sao trời lấp lánh.

Nhìn từ xa trái đất giống hệt một vì sao, như những vì sao. Một chấm sáng bé xíu trong đêm đen. Và đó là nơi tất cả chúng ta đang quần tụ bên nhau, nơi trái đất. Tôi cảm thấy thoải mái trong lòng khi nghĩ như vậy.

Đã năm giờ sáng. Tôi hơi ngái ngủ. Bây giờ tôi làm bữa sáng cho bố.

Tôi đánh thức bố.

Bố mặc quần áo rồi đi vào bếp. Nhìn bố, tôi thương quá. Tôi đặt cốc nước chè trước mặt bố, tôi vuốt ve mái tóc bố. Lần đầu tiên trong đời tôi vuốt ve mái tóc bố tôi, như thể bố là thằng em nhỏ bé bỏng của tôi, thậm chí như đứa con trai cưng chiều của tôi.

- Bố quậy phá ghê lắm phải không con?

- Chút xíu thôi, - tôi trả lời. – Hôm nay đi làm về bố nên mua cho mẹ bó hoa. Chưa bao giờ bố mua hoa cho mẹ cả.

- Sao lại không? Ngày Phụ nữ Quốc tế bố chả mang hoa về tặng mẹ còn gì.

- Nhưng hôm nay bố mua cho mẹ đi.

- Rồi... Bố sẽ mua và mẹ lại sẽ mắng bố là tiêu tiền vào những thứ vô bổ.

- Nhưng có lẽ hôm nay mẹ sẽ không mắng đâu. Bố cứ mua liều đi.

Bố tôi cười.

- Thôi được. Một liều ba bảy cũng liều, bố sẽ mua.

Bố đã ra đến cửa để đi làm, nhưng bố còn ngoảnh mặt lại, nháy mắt tinh nghịch và nói nhỏ với tôi:

- Một liều ba bảy cũng liều.

Tôi mỉm cười, nháy mắt tinh nghịch đáp lại bố. Ôi, trong cái nhà này quá cần một cô con gái lớn.

- Chào, Majka.

- Chào.

- Cậu ơi, có chuyện ngu xuẩn quá đi mất. Mẹ Mimi của tớ bị mất chiếc nhẫn. Chiếc nhẫn kim cương mài, cậu biết không, giá những trên một ngàn đô la đó. Hôm qua mẹ tớ định đeo, vì bố mẹ tớ đi dự tiệc. Tớ tìm suốt từ sáng đến giờ. Cậu còn nhớ... chúng mình đã nghịch chiếc nhẫn này.

- Tớ nhớ. Nhưng chúng mình đã cất trở lại chiếc nhẫn vào trong hộp rồi còn gì. Cùng với chiếc vòng đeo cổ.

- Cậu mới đeo chiếc nhẫn còn gì. Hay là cậu quên cởi ra?

- Tớ cởi ra rồi. Chắc cậu không nghĩ là tớ ăn cắp.

- Tớ không nghĩ gì hết. Nhưng có thể cậu quên. Rồi sau đó cậu cởi ra ở nhà cậu, cậu để vào chỗ nào đó rồi quên... Có thể như vậy.

- Chắc chắn là không, có thì tớ phải nhớ. Tớ thề là tớ không có chiếc nhẫn này.

- Tớ hiểu. Gần đây chỉ có mỗi mình cậu đến nhà tớ thôi. Tớ mà không tìm thấy thì chỉ còn chỗ cậu.

- Nhưng mà tớ làm gì có chiếc nhẫn nào.

- Dẫu vậy tớ đề nghị cậu hãy tìm ở nhà cậu. Chúng ta phải biết chắc. Cậu mà tìm thấy thì cậu gọi điện ngay cho tớ. Tớ vẫn sẽ tiếp tục tìm.

- Tớ có thể tìm, nhưng tớ biết chắc chắn, không có chiếc nhẫn ở chỗ tớ.

- Nhưng cậu hãy tìm. Chào, tớ đi về.

Và Ewa đi về. Còn tôi, trong ngày học cuối cùng, đầu óc bị ám ảnh bởi chiếc nhẫn.

Tôi mường tượng ngày hôm đó, ngày chúng tôi nghịch đồ trang sức của mẹ Ewa, tuy nhiên tôi càng nghĩ nhiều về chuyện đó thì tôi càng nhớ ít hơn, tôi đã có thể làm gì với chiếc nhẫn này. Bất thình lình trong đầu tôi nảy ra ý nghĩ... không hề có chuyện mất chiếc nhẫn này, Ewa chỉ nghĩ ra như vậy để hành hạ tôi, để trả thù tôi về những chuyện hôm qua.

Đúng rồi, tôi dám chắc, đúng là như vậy.

Hầu như chắc chắn.

Không, hoàn toàn chắc chắn. Tôi ít nhiều hiểu Ewa và tôi biết cô bạn tôi có thể làm những gì. Không ai am hiểu Ewa bằng tôi đâu. Mà thậm chí không kể chuyện trả thù. Có thể bằng chiếc nhẫn này cô bạn tôi muốn xóa sổ những gì đã xảy ra hôm qua giữa hai đứa. Mà tôi có bực tức gì cô bạn đâu, tôi rất thông cảm việc Ewa ghen tị với Kasia. Tôi mà ở địa vị cô bạn thì có lẽ tôi cũng ghen tị chăng?

Tôi cảm nhận, chuyện giữa hai đứa rồi sẽ ổn thôi. Ôi, sẽ là hết sẩy, nếu Ewa muốn kết bạn với Kasia. Khi mà được như vậy thì tôi sẽ có cả hai. Mà thậm chí có khi chúng tôi còn có thể thuyết phục được Kasia cùng với chúng tôi thi vào trung học phổ thông chăng? Và cho đến ngày tốt nghiệp trung học phổ thông chúng tôi sẽ ở bên nhau, bộ ba...

Kasia trong bộ váy bình thường là một người khác hẳn Kasia trong bộ y phục Digan. Phải bây giờ mới thấy thật sự Kasia mảnh mai và xinh đẹp như thế nào. Và rất vô tâm. Có được như vậy chắc chắn là do cô bạn đã loại bỏ được con quỷ Dzigi. Như thế là tốt cho cô bạn.

Kasia đã khỏe rồi. Không còn bị sốt, không còn bị làm sao nữa cả, chỉ còn hơi bị sổ mũi. Đó là do bị cảm, tại vì, sau năm ngày năm đêm liên hồi kì trận sáng tác nhạc, cô bạn ra vườn, nằm lăn quay ra bãi cỏ, và ngủ trên đất phải đến năm tiếng đồng hồ liền, trước khi bà tìm thấy.

Kasia ghi âm bản nhạc của mình vào băng cát-sét, rồi gửi băng đến cho một nhà phê bình âm nhạc có uy tín và đề nghị ông viết thư cho cô bạn biết nhận xét của ông về tác phẩm nhạc này, cho nên bữa nay suốt ngày cô bạn chạy xuống dưới nhà thăm thùng thư, xem có thư của nhà phê bình âm nhạc hay không. Nhưng làm gì đã có thư được khi từ hôm gửi băng cát-sét đến hôm nay mới có mấy ngày...?

Chúng tôi đi dạo khá lâu. Tại nhà ga xe lửa chúng tôi đã mua gần bốn mươi chiếc vé khứ hồi đi Sobotka. Bây giờ chúng tôi đang ngồi ở nhà và cho vé vào các phong bì.

Các vé tàu có giá trị cho ngày kia, trên mỗi tấm vé chúng tôi ghi giờ tàu chạy.

Mua tới ngần ấy vé mà làm gì vậy hả?

Bí mật.

Trong buổi lễ trao bằng tốt nghiệp phổ thông cơ sở chỉ vắng mặt có hai nữ sinh lớp chúng tôi. Kasia và Ewa. Kasia đang ở Sobotka rồi, chuẩn bị mọi thứ cho ngày mai. Còn Ewa? Bằng tốt nghiệp của cô bạn thì Magda nhận hộ, còn của Kasia tôi nhận. Tôi nhìn... cô bạn đã đỗ. Chỉ có điều, từ trên xuống dưới toàn điểm ba.

Magda bước lại chỗ tôi. Hỏi, tôi có tìm thấy chiếc nhẫn không. Tôi bảo rằng không, rồi tôi đưa cho cô bạn hai chiếc phong bì với hai tấm vé mời cô bạn và Ewa.

Chỗ vé còn lại tôi đem phân phát cho các bạn gái và các bạn trai trong lớp, và tôi chuồn ra về trước khi kết thúc buổi lễ trao bằng tốt nghiệp, vì tôi không muốn mọi người hỏi tôi, chỗ vé tôi phân phát là vé về việc gì vậy. Bây giờ tôi cần phải đến nhà Ewa. Hay là chiếc nhẫn đó mất thật rồi nhỉ?

Nhưng mà không, hôm nay tôi không thích nói chuyện với Ewa.

Do năm nay được lên lớp nên Tadziu được bố thưởng cho hai chiếc vợt bóng bàn và một quả bóng ping pong. Chúng tôi kê bàn trong phòng lớn, thay vì lưới chúng tôi đặt một dãy sách chồng lên nhau và chơi bóng bàn. Chỉ có tôi và Tadziu ở nhà, vì mẹ tôi cùng Zenus và hai đứa em gái đi tắm nắng ở bãi cỏ cạnh nhà.

Hai séc đầu tôi thua trắng tay, đến séc thứ ba tôi bắt đầu quen dần và đã dẫn năm ba.

Tiếng chuông gọi cổng vang lên. Tadziu chạy ra mở cổng.

Đó là Ewa.

Ngay lập tức tôi hiểu, lại chuyện chiếc nhẫn. Tôi dẫn cô bạn vào phòng tôi và bảo rằng, tôi đã tìm nhưng không thấy. Ewa phẩy tay, mỉm cười.

- Thấy rồi hả? - tôi hỏi.

- Chưa... Nhưng chắc mẹ tớ quăng chiếc nhẫn ở đâu đó, thôi, cậu khỏi lo đi.

Tôi thở phào nhẹ nhõm. Ewa ngồi trên đi văng, giơ tay về phía tôi. Tôi ngồi bên cạnh cô bạn. Ewa thở dài rồi nói:

- Tớ đến để xin lỗi cậu về mọi chuyện. Tớ là một con đần, một con lợn ghen tuông. Nhưng tớ xin cậu, đừng giận tớ.

- Tớ không giận.

- Từ hai ngày nay tớ không tìm được chỗ cho mình. Lúc nào tớ cũng nghĩ về cậu.

- Còn tớ thì nghĩ về cậu, - tôi nói. - Tớ rất mừng.

Và hai đứa lao vào ôm chầm lấy nhau.

- Tớ đã rất muốn các cậu trở thành bạn thân của nhau, - tôi nói. - Thậm chí cậu không mường tượng nổi, Kasia đã thay đổi nhiều như thế nào đâu. Rồi cậu sẽ thấy bây giờ cậu thích bạn ấy.

- Vì cậu tớ có thể thậm chí kết duyên với một tên vô lại.

- Cậu đừng nói như vậy. Kasia đâu phải là vô lại.

- Tớ biết, thì tớ là tên vô lại.

- Cậu cũng không phải là tên vô lại.

- Vậy rốt cuộc, ai là tên vô lại nào?

Lúc này Tadziu thò đầu vào trong cửa và hỏi, tôi có chịu thua vì đã bỏ hiệp giữa chừng hay không. Tôi và Ewa bật cười.

Vì nỗi mừng này mà tôi đã thua séc cuối cùng đến năm quả. Sau đó Ewa chơi với Tadziu và cũng thua nốt. Như vậy là Tadziu đoạt huy chương vàng, còn tôi với Ewa chơi tiếp với nhau tranh huy chương bạc.

Tadziu làm trọng tài.

- Vụ áp phe mấy chiếc vé đi Sobotka thế nào? - Ewa, tay phát bóng, miệng hỏi.

- Đó là bí mật, - tôi nói, đập mạnh bóng. Tôi đang dẫn trước. - Nhưng tớ sẽ nói cho cậu biết. Kasia chuẩn bị cho cả lớp chúng ta một cuộc tiệc vườn ở nhà bà bạn ấy. Sẽ đón chúng ta ngoài ga xe lửa.

Ewa phát bóng. Tôi đập mạnh và tôi đã dẫn trước hai điểm. Ewa lại phát bóng. Chúng tôi đánh qua đánh lại hồi lâu.

- Cậu biết không, - tôi nói, - Kasia hiểu ra rằng, cô ấy đã làm một việc rất ngu, tự cách ly mình khỏi các bạn cùng trang lứa. Cô nàng đã quyết định trở thành một cô gái bình thường.

Quả bóng đập vào vợt Ewa và bắn ngược trở lại, thay vì đập xuống bàn lại đập vào chao đèn. Tôi dẫn trước ba điểm.

- Rất hay là cô nàng đã khôn ra, - Ewa nói.

- Có lẽ đến một ngày nào đó rồi chúng mình cũng sẽ khôn ra chăng?

- Nhất định rồi, - tôi nói. - Bây giờ tớ phát bóng.

Ewa đánh bóng ngược trở lại, tôi đánh bóng ngược trở lại, Ewa đánh bóng ngược trở lại, tôi đánh bóng ngược trở lại... và cuối cùng tôi thắng.

Tadziu trao huy chương. Cu cậu được hộp kẹo vàng, tôi hộp kẹo hạnh nhân, còn Ewa, huy chương đồng, được hộp kẹo con bò cái. Tôi rút ra kết luận, thắng Ewa là tôi ngu, vì huy chương đồng là ngon nhất.

Ga Thành phố Walbrzych.

Chín giờ sáng. Tất cả đã có mặt. Szkapa khoác tay Zenek đi lượn quanh sân ga.

- Buông ra! - Zenek thét to, vùng vẫy hai chân trong không trung.

- Em yêu anh, em yêu anh, em yêu anh! - Szkapa nói. Cô gái nói như hát. Rốt cuộc cậu chàng đứng dậy được. Zenek không thể bước đi, người lảo đảo như say rượu. Thằng béo Ziebinski nói:

- Sao vậy, cậu Zenek, sáng sớm mà đã rượu rồi sao?

Chúng tôi cười ồ.

Tàu vào ga. Hầu như trống rỗng, rất tuyệt, vì tàu hai tầng. Lũ con trai đuổi nhau chí chóe, từ tầng trên chạy xuống tầng trệt, còn Klaudia tổ chức khiêu vũ, vì cô bạn có mang theo máy ghi âm.

Tôi và Ewa rủ nhau chạy xuống cuối đoàn tàu, vì cô bạn tôi rất thèm ngủ. Tôi ngồi bên cửa sổ, còn Ewa gối đầu mình lên đùi tôi. Tôi vuốt ve mái đầu Ewa, và cô bạn ngủ.

Con tàu của chúng tôi đã đi qua Swidnica. Chỗ nào cũng toàn đồng ruộng màu xanh và màu vàng. Phía đàng xa là núi Sleza. Cùng với con tàu tôi đang tiến dần đến dãy núi này. Đâu đó, dưới chân ngọn núi, đang có Kasia. Chắc cô bạn tôi đang cùng bà chạy loanh quanh khắp vườn hoàn tất nốt những công việc còn lại của buổi tiệc.

Dãy núi tắm mình trong nắng trời. Quá hay, vì ở Walbrzych trời sắp đổ mưa. Bên cạnh đường xe lửa được tôn cao, nơi con tàu đang chuyển bánh chầm chậm, thấy một con đường mòn. Một thằng bé đang đi xe đạp, bám riết chúng tôi.

Thằng bé không bám được lâu, vì không còn thấy cậu ta nữa. Ông kiểm tra vé tàu đến. Tôi rút vé ra, ông già phẩy tay.

- Đến Sobotka còn xa nữa không bác? - tôi hỏi.

- Ga thứ tư, - ông già trả lời rồi biến luôn. Ewa thức dậy.

- Ông ấy nói gì vậy?

- Ông ấy bảo đến ga thứ tư là Sobotka rồi.

- Ôi, - Ewa nói, miệng ngáp. - Tớ mót tiểu tiện quá, một lát tớ quay lại.

Và cô bạn tôi chạy ra nhà vệ sinh. Tôi nhìn qua cửa sổ con tàu. Gần đến Sleza rồi, từ đây có thể nhìn thấy rõ từng cây rừng trên sườn núi. Liệu có nhìn thấy nhà của bà Kasia không nhỉ?

Đến Sobotka chỉ còn ba ga nữa thôi.

Đây là ga Szczepany rồi. Cỏ mọc, gà lang thang kiếm ăn trên sân ga. Thậm chí có cả hoa đồng nội. Tôi có thể nhảy xuống, hái một ít hoa, nhưng tôi sợ không kịp nhảy trở lại tàu.

Ô, một con chó gầy còm đang lang thang. Nó bị què chân. Lông bết, bẩn. Có lẽ nó bị ốm. Và mặt nó buồn... Ba gã đàn ông say rượu đang đi. Một người trong bọn họ đá con chó. Con chó nhảy tránh ra xa, kêu ăng ẳng.

Con tàu chuyển bánh.

Ga Sobotka Tây. Sao Ewa lâu vậy nhỉ? Hay là cô bạn bị xỉu. Tôi đi ra nhà vệ sinh, tôi gõ cửa. Im lặng. Tôi mở cửa ra, trống không. Tôi đi tới nhà vệ sinh khác. Tôi xoay quả đấm, cửa đóng.

- Ewa!

- Cái gì? - Giọng thô bên trong trả lời tôi. Tôi chạy dọc con tàu. Hay là Ewa chạy đến chỗ các bạn cùng lớp?

Tôi nghe thấy tiếng các bạn trên tầng. Tôi leo lên cầu thang.

Tất cả mọi người đang ở đó cả, Ewa cũng vậy. Cả lớp đang thảo luận ỏm tỏi cái gì đó.

- Có thể người ta không chịu bán cho chúng mình đâu, - Florek nói.

- Cậu tưởng ít khi tớ đến mua ở cửa hàng rượu vang chắc? - Ewa nói. - Tớ sẽ đi cùng Thằng Béo, rồi người ta sẽ bán cho chúng mình.

- Nhưng những hai mươi chai, các cậu không cáng nổi đâu.

- Đồ ngốc, - Ewa nói. - Họ mà bán cho chúng mình thì bọn tớ sẽ huýt sáo gọi các cậu.

- Có lý.

- Nhưng mà tớ không có tiền, - Marlena nói.

- Cả tớ...

- Tớ đã nói rồi, tớ chi tiền mà lại, - Ewa nói. - Được không nào, OK?

- OK!

Tôi bước lại chỗ các bạn. Magda ẩy nhẹ Ewa. Ewa quay mặt về phía tôi. Cô bạn cầm tay tôi, lôi tôi quay trở lại hành lang tầng trệt.

- Có chuyện gì vậy hả? – tôi hỏi. Ewa đặt hai tay lên hai vai tôi, nhìn trực diện vào mắt tôi, nói nhanh:

- Cậu nghe đây. Tất cả chúng tớ đã quyết định, không đến dự tiệc ở nhà bà của Kasia nữa.

- Vì sao?

- Vì không. Cả cậu nữa cũng sẽ không tới đó.

- Ewa, cậu định làm gì vậy?

- Đó là chuyện của tớ, - cô bạn tôi nói lạnh lùng. - Còn bây giờ cậu chú ý... quả bất ngờ. Nếu cậu không đi theo bọn tớ, thì ngay lập tức tớ đi xe taxi quay trở về Walbrzych và nói với mẹ tớ là cậu đã lấy cắp chiếc nhẫn của mẹ tớ. Magda và Klaudia đã nhìn thấy chiếc nhẫn trên tay cậu, ngoài quảng trường.

- Không phải như vậy!

Ewa chạy lên cầu thang. Gọi to:

- Klaudia! Magda!

Ewa quay lại chỗ tôi. Và sau chốc lát, Magda và Klaudia đã có mặt bên cạnh chúng tôi.

- Các cậu có nhìn thấy chiếc nhẫn ấy trên tay Majka không?

- Tớ nhìn thấy, - Magda nói.

- Tớ cũng nhìn thấy, - Klaudia nói.

- Các cậu có khai báo cho cảnh sát không nào? - Ewa hỏi.

- Chúng tớ sẽ khai báo, - Klaudia trả lời. Magda gật đầu ra hiệu cũng sẽ khai báo.

- Các cậu không thể nhìn thấy! - Tôi thét to. - Các cậu thấy khi nào? Ở đâu?!

- Hôm thứ hai, chúng tớ gặp cậu trên quảng trường Grunwaldzki, - Magda nói. - Sao, cậu không còn nhớ nữa hay sao?

- Cậu nói điêu!

Ewa lấy tay làm hiệu, hai cô bạn quay lại tầng trên của con tàu.

- Ngay ngày hôm nay cảnh sát sẽ đến khám nhà cậu, - Ewa nói.

- Cậu đừng làm như vậy, - tôi nói trong đau khổ. - Mẹ tớ sẽ không chịu đựng nổi như vậy. Cậu biết rồi đó, mẹ tớ bị bệnh đau tim!

- Đồng ý, nhưng với một điều kiện, - Ewa nói. - Cậu phải theo bọn tớ và cậu không được hé nửa lời với Kasia. Còn bây giờ cậu chọn đi.

- Không, cậu đừng có làm như vậy!

- Rõ ràng là cậu không hiểu tớ, cô bé của tôi ơi. Tớ thề với cậu. Chỉ cần cậu nói một lời với Kasia, ngay lập tức tớ ngồi xe taxi cùng với Magda và Klaudia và chúng tớ sẽ quay về Walbrzych đi báo cảnh sát.

- Cậu thừa biết là tớ không ăn cắp, - tôi nói.

Ewa mỉm cười.

- Cậu biết không, tớ khó lòng hình dung cậu đã ăn cắp thứ gì đó... Nhưng tớ thì biết cậu, còn cảnh sát thì không.

- Tớ van cậu đó, - tôi nói, - đừng làm vậy. Cậu đừng triệt hạ Kasia, bạn ấy sẽ thất vọng. Tớ hứa với cậu, từ ngày mai tớ sẽ chấm dứt tình bạn với Kasia, sẽ không bao giờ tớ gặp cô ấy nữa... Nhưng hôm nay cho tớ được ở với cô ấy. Tớ van cậu.

Nước mắt tôi tuôn trào. Tôi quỳ gối trước Ewa, ôm hai chân cô bạn.

- Ewa, tớ van cậu, cậu đừng ác như thế.

Ewa nhấc tôi dậy.

- Không ăn nhằm gì đâu, - Ewa nói, - đã quá muộn mất rồi. Cho nên cậu suy nghĩ nhanh lên. Cậu cần nhất cái gì nào? Cần con ngốc đó hay cần sức khỏe của mẹ cậu. Và cậu câm miệng khóc ngay. Cậu phải tươi cười lên.

Ewa lau nước mắt trên hai má tôi.

Đoàn tàu chạy chậm lại. Lũ con trai và con gái lớp tôi từ tầng trên chạy xuống dưới. Ngôi nhà có dòng chữ lớn tiến lại gần:

“Thị trấn Sobotka [2] ”.

Ở đàng kia, trên sân ga, Kasia đang đứng.

- Rồi cô đào chính sẽ bị ngạc nhiên, - Ziebinski cười, mở cửa. Chúng tôi ùn ùn xuống tàu. Tôi và Ewa xuống sau cùng.

Kasia đi về phía chúng tôi. Cô bạn tôi mặc quần cộc, áo vàng với dòng chữ “Glimp”. Đầu đội mũ cói. Nom như thể một bé gái.

Kasia cười rất tươi với chúng tôi.

- Tớ vô cùng xin lỗi cả lớp, là tớ đã làm phiền các bạn, - Kasia nói to, - nhưng tớ nghĩ rằng chúng mình phải cùng nhau mừng kết thúc trường phổ thông cơ sở. Cho nên tớ mời tất cả các bạn tới dự đại tiệc ngoài vườn. Sẽ có âm nhạc, sẽ có những món ngon và nhiều thứ hấp dẫn khác.

- Có kem không? - Ziebinski hỏi.

- Có bánh ga tô không? - Kawczak hỏi.

- Sẽ có, cái gì cũng có hết, - Kasia cười.

Ziebinski mặt buồn rười rượi nói:

- Đáng tiếc, vì tớ đang ăn kiêng.

Klaudia đứng trơ ra.

- Bọn tớ rất tiếc, - cô bạn nói, - nhưng không phải bọn tớ đi đến nhà cậu đâu. Đơn giản, bọn tớ chỉ tận dụng số vé tàu được biếu không.

- Cậu nói gì ngốc thế, - Kasia vừa nói vừa mỉm cười.

- Ngay bây giờ sẽ thấy, ai ở đây ngốc, - Ziebinski nói. Các cô gái, come on!

Và tất cả mọi người bỏ đi, để lại Kasia. Chỉ có một mình tôi ở lại. Kasia nhìn tôi, còn Ewa gọi:

- Majka!

Tôi nuốt nước bọt, bước đi, để lại Kasia.

- Minka! – Kasia gọi sau lưng tôi. – Minka!

Tôi không ngoảnh mặt lại, bước đi tiếp. Kết thúc rồi. Tôi phải làm như vậy, không thể khác được. Vì có lẽ mẹ tôi sẽ không thể chịu nổi việc cảnh sát khám nhà chúng tôi.

Ewa đợi tôi. Cô bạn ôm lấy tôi, hai đứa cùng đi, ôm nhau. Kasia và nhà ga đã ở xa chúng tôi. Cả lũ lội bộ về phía quảng trường chợ cổ.

- Tớ biết, cậu đang xúc động cái gì, - Ewa nói, - nhưng đã đến lúc rốt cuộc cậu phải thành người lớn. Một khi đã là người lớn thì phải đi theo hoặc những người này hoặc những người khác. Cậu phải luôn luôn nhớ một điều rằng, các kẻ thù của các bạn của chúng ta là kẻ thù của chúng ta. Mà tớ thì là bạn của cậu chứ còn gì. Rồi sẽ có ngày cậu hiểu ra tớ nói phải. Không có con đường nào khác để tới vinh quang và giàu có ngoài con đường tớ đang đi. Cậu mà muốn lên tới tận đỉnh thì cậu phải y hệt như tớ. Có phải mọi cái tớ đã nghĩ ra là dành riêng cho cậu? Để cho cậu ít nhiều tập dượt. Sẽ không phải chỉ một lần rồi cậu phải lựa chọn. Nếu cậu muốn bứt mình ra khỏi bùn lầy và gia đình mình thì cậu phải học lựa chọn. Và lựa chọn một cách thông minh. Kasia là một đứa ích kỷ và điên rồ. Sớm hay muộn rồi nó cũng phải vào nhà thương điên. Có lần cậu đã cảm ơn tớ vì đã cứu cậu khỏi tay cô ả. Cô ả chỉ muốn hút máu cậu rồi vứt bỏ. Còn tớ cần cậu và tớ cũng cần cho cậu. Cậu có thể trở nên rất mạnh mẽ, tớ biết ít nhiều chuyện này. Tớ cần sức lực của cậu. Thế nhưng, cậu mà kết bạn với những kẻ yếu thì sức mạnh của cậu sẽ biến mất tăm. Cho nên, tớ đề nghị cậu hãy tiếp nhận sự trợ giúp của tớ bây giờ, để một ngày nào đó tớ sẽ có thể tiếp nhận sự trợ giúp của cậu.

- Cậu có lý, - tôi nói, - cậu có lý, cậu có lý! Thế nhưng cậu đừng nói gì với tớ nữa.

Ewa mỉm cười.

- OK, - Ewa nói, rồi chạy ra chỗ Klaudia.

Chúng tôi ngồi trên ghế đá trên quảng trường chợ cổ, quanh khu vực bức tượng bê tông lớn. Ewa cùng Ziebinski và lũ con trai kéo nhau vào cửa hàng mua rượu vang.

Lũ con gái bắt đầu hát. Đó là một điệu nhạc nào đó, nhưng lời tự bịa.

Tôi liếc nhìn đồng hồ. Chín giờ mười phút. Kim chỉ giây không dịch chuyển... Đứng im. Lũ con gái hát đoạn hai. Tất cả đều hát, ngoài tôi.

Tuổi mới lớn của tôi là như vậy đó. Tôi đã lựa chọn. Lựa chọn một cách thông minh. Tôi chẳng thể làm khác được. Và suốt đời tôi sẽ lựa chọn như vậy. Tôi sẽ đứng nhìn những kẻ xấu triệt hạ những người tốt, và thậm chí không thèm ngọ nguậy ngón tay.

Rồi một ngày nào đó tôi sẽ có con... Để là người tốt đối với các con mình, thì đôi khi phải là người xấu đối với các con của những người khác. Đối với tất cả trẻ con chưa đủ.

Sao lại có thể như vậy được? Vừa là người tốt vừa là người xấu.

Không được, tốt và xấu phải tách biệt nhau.

Hoặc là người xấu.

Hoặc là người tốt.

Tôi đứng dậy khỏi ghế, bỏ chạy.

Tôi chạy ra ga. Không có Kasia ở đó nữa. Tôi quan sát chung quanh. Chỗ nào có thể có nhà của bà Kasia nhỉ? Chắc là ở đàng kia.

Tôi chạy.

Đúng, ngôi nhà này. Tôi đứng nín thở bên cổng phụ. Trong vườn, bà của Kasia đang dọn dẹp bên những chiếc bàn. Nhưng không thấy Kasia đâu cả.

Bà nhanh tay thu dọn đĩa trên các bàn. Bà nhìn lên trời.

Tôi nhìn. Ôi... những con rồng đen, rất đáng sợ, đang tụ tập trên trời cao, chúng đang giương rộng những cái vòi của mình trên đó. Chúng bay theo sau chúng tôi, từ Walbrzych đến đây.

Bà ôm chồng đĩa chạy vào nhà.

- Kasia! - tôi thét to. - Kasia!

Bất thình lình... có gì đó chạm vào người tôi, tôi quan sát. Đàng kia, đàng xa, trên đường quốc lộ bên sườn núi, tôi nhìn thấy một vết màu vàng. Ô, vết này biến vào rừng rồi, trên con đường mòn dẫn lên đỉnh núi Sleza. Đó là Kasia trong chiếc áo vàng của mình.

Tôi phải đuổi theo cô bạn bằng được, cho dù phải đi rất xa.

Tôi chạy băng qua cánh đồng.

Tôi ngã, vì chân tôi bị tụt xuống hố tổ chuột chũi. Tôi rút chân lên ngay.

Nếu Ewa làm đúng lời đe dọa tôi, nếu mẹ tôi có mệnh hệ gì... tôi biết, tôi sẽ làm gì. Tôi sẽ lấy tuốc-nơ-vít đục thủng mắt Ewa. Tôi thề.

Tại sao tôi không nói ngay với cô nàng như vậy?

- Tớ sẽ đục thủng mắt cậu, tớ thề!

Tôi đang trên đường quốc lộ rồi. Nhưng đến đường mòn chạy lên đỉnh núi vẫn còn trên một cây số. Tôi không còn sức để chạy nữa.

Một chiếc xe taxi chạy tới. Tôi không có tiền, biết làm sao. Tôi vẫy tay. Xe taxi dừng lại. Tôi ngồi vào xe.

- Đàng kia, - tôi nói.

Chúng tôi quay đầu xe, đi dưới chân núi.

Ô, tôi đã nhìn thấy Kasia ở chỗ này.

- Ông dừng lại đi, - tôi nói. Chúng tôi dừng lại. Người lái xe ngoái đầu về phía tôi.

- Hai trăm, - người lái taxi nói. Tôi cho tay vào túi.

- Ôi, cháu không thể lôi ra được. Đợi chút xíu... Tôi xuống xe, giả vờ lục lọi trong túi... và bất thình lình tôi ù té chạy vào rừng.

Tôi nghe tiếng dập cửa xe đàng sau lưng tôi, tiếng nện chân. Ông lái xe đang đuổi theo tôi.

Ông lái xe taxi túm lấy tôi. Giằng người tôi, lôi ngược trở lại.

- Đồ chó, mi sẽ biết tay!

Người lái xe taxi bẻ quặt tay tôi ra đàng sau, dẫn tôi tới chỗ xe ô tô. Tôi la hét.

- Mày đi mà hét cảnh sát! - người lái xe mắt long sòng sọc. Tôi đá ông ta một phát và tôi tự ngã. Ông ta nhấc tôi dậy, lại bẻ quặt tay tôi ra sau.

Đúng lúc này tôi nhìn thấy toán khách du lịch đang xuống núi.

- Cứu tôi với! – tôi hô. – Hắn cưỡng hiếp tôi!

Toán khách du lịch chạy tới chỗ chúng tôi. Tôi sẽ hét thật to để cho ông tài xế không thể thanh minh với họ. Hình như ông ta đã hiểu ra ý đồ của tôi, vì ông ta buông tôi ra và chạy về chỗ xe ô tô. Còn mấy khách du lịch đuổi theo ông lái xe.

Tôi đang chạy trong rừng cây. Chạy lên núi. Không có ai đuổi theo tôi cả.

Tôi nằm trong bụi cây, tôi thở, tôi phải thở rất mạnh.

Càng lúc trời càng tối, càng lúc dốc càng dựng đứng. Tôi nghe có tiếng chân người đàng trước mặt. Nhóm con gái và con trai lưng đeo ba lô đang xuống núi, theo con đường đá.

- Các bạn có nhìn thấy cô gái mặc áo cánh màu vàng ở đâu không?

- Đồ điên, - cả toán đáp lại, - chạy theo bọn này ngay. Cơn giông khủng khiếp đang ùn ùn kéo tới kia kìa. Trong dãy núi này toàn quặng uran. Một lát nữa thôi, nơi đây sẽ là địa ngục đó!

Tôi lại cô đơn.

Tôi leo lên cao trong bóng đêm dày đặc. Dây buộc giày của tôi bị đứt, tôi đi chân trần. Trời tối đen đến nỗi hầu như chẳng nom thấy gì cả.

Bên trên đầu tôi cành cây gãy kêu răng rắc.

Có người đang đi theo tôi.

Tôi quay mặt lại, nghe ngóng. Không, chẳng có ai ở đàng kia cả.

Uỵch.

Cây đổ.

Có ai ở đây không...

Toàn là đá, toàn là cây.

- Kasia ơi! - tôi gọi. Trời đất ơi. Sao mà lặng im kinh khủng thế. Có lẽ tôi bị lạc mất rồi, không chỗ nào có đường mòn.

Ở đâu ra lắm sương mù đến thế nhỉ?

- Kasia ơi! - tôi gọi thất thanh. - Kasia ơi!

Kasia đứng đàng kia. Tôi nhìn thấy mái tóc sáng và cái gì đó vàng vàng... nhất định đó là chiếc áo cánh của bạn tôi. Kasia đứng bất động... Đang nhìn tôi chăng?

Tôi chậm rãi bước lại gần.

Không, Kasia không nhìn tôi, mà quay lưng về phía tôi. Ăn mặc rất lạ. Cái màu vàng vàng đó chung cục không phải là áo cánh... đó là đôi tất dài. Giày đỏ và áo khoác đỏ may chỉ vàng.

Cô nàng quay mặt về phía tôi. Đó đâu phải Kasia. Đó là một một người con trai. Có lẽ tôi biết người này. Mái tóc dài, vàng, được quấn thành lọn, chiếc mũ cắm lông chim, thanh kiếm... một người cải dạng.

- Tôi vô cùng xin lỗi, - tôi nói, - anh có nhìn thấy cô gái mặc áo cánh màu vàng ở đâu không? Trên áo có viết chữ “Glimp”. A ha... và đội trên đầu chiếc mũ cói.

Người này không nghe chăng?

Anh chàng nhìn tôi... mỉm cười.

- Như vậy cậu đã đi đến kết luận rằng, cái ác và cái thiện không thể cùng nằm trong một hộp chứ gì?

- Tôi đang tìm Kasia, - tôi nói to hơn - Cô gái mặc áo vàng và đội mũ cói!

- Còn tớ đang tìm Marysia.

- Tôi đây, tôi là Marysia đây.

- Thế mà tớ cứ tưởng tên cậu là Minka hoặc Majka.

- Cũng là tôi. - Kasia và Ewa gọi tôi như vậy.

- Cậu không nhận ra tớ hay sao?

- Không, - tôi trả lời. - Có, - tôi nói.

Tôi không biết...

- Cậu là Pimpus phải không? - tôi hỏi bất thình lình. Hắn mỉm cười.

- Pimpus hả?... Thậm chí thằng này không biết mình có cái tên đẹp như vậy. Tớ mang thư đến cho cậu đây.

- Thư của ai? - tôi hỏi.

- Có khi là của chính cậu?

- Sao lại có chuyện... tôi gửi thư cho tôi?

- Không sao cả, - hắn nói, - đường nào thì tớ cũng ăn mất lá thư rồi. Không có gì chữa đói bụng giỏi bằng giấy lá thư. Nhưng mà cậu khỏi lo đi, thằng này nhớ hết sạch sành sanh mọi điều viết trong thư.

- Đã viết những gì nào? - tôi hỏi.

- Tớ đã nói là “đã viết” hay sao?

- Đúng, cậu nói như vậy.

- Thế thì có sự nhầm lẫn trong in ấn rồi. Tớ đã nói rằng, trong thư có vẽ một tấm bản đồ nom như thể mê cung...

Pimpus quan sát chung quanh.

- Đúng, - hắn nói, - hoàn toàn khớp, có lẽ chỗ này. Cậu có nhìn thấy những tảng đá này hay không? Đó là phế tích của bức tường.

Tôi nhìn... Những tảng đá trồi lên khỏi mặt đất, tỏa ánh sáng dịu dàng. Chỗ này trở nên vô cùng thơ mộng. Chỗ nào cũng tối om, chỉ có chung quanh chúng tôi là sáng.

- Đúng rồi, - Pimpus nói, - chúng ta đang đứng ở chính giữa. Cậu có nhìn thấy con đường mòn không?

Tôi nhìn về hướng tay hắn chỉ.

- Có nhìn thấy.

- Đó là đường mòn của Minka. Ở đó cậu sẽ rất lạnh, như thể bướm đêm tự thiêu thân. Còn chỗ này bắt đầu đường mòn của Marysia. Nó chạy vòng xoắn ốc quanh ngọn núi. Đây là một con đường mòn cực dài, thế nhưng, nếu tớ phải khuyên cậu điều gì thì tớ chỉ muốn nói: Marysia ơi, cậu đi theo con đường này đi. Đi theo đường mòn này nhất định cậu sẽ tới nơi.

- Đến đâu? - tôi hỏi.

- Biết rồi còn gì, - Pimpus mỉm cười. - Tất cả các con đường mòn trên núi đều hướng lên đỉnh núi. Còn một đường mòn nữa...

Hắn quay mặt lại, dùng thanh kiếm lấp lánh chỉ cho tôi đường mòn thứ tư.

- Đó là đường mòn gì vậy? - tôi hỏi.

- Không ai biết được là con đường gì. Có thể là con đường mòn dài nhất trong số tất cả các đường mòn, mà cũng có thể là ngắn nhất. Có thể là con đường mòn thần kỳ nhất, mà cũng có thể là con đường mòn kinh khủng nhất. Có thể chỉ là cái bóng của con đường mòn trong âm bản của ngọn núi chăng? Tớ không thể nói nhiều hơn với cậu được, vì bản thân tớ không biết...

Tôi nhìn con đường mòn thứ tư. Chẳng khác gì những đường mòn còn lại, nhưng tất cả mọi cái trong người tôi đang lao tới đó cơ mà. Tôi tiến một bước về phía đường mòn này, tôi bước bước thứ hai. Tôi dừng lại.

- Cậu mà đi con đường mòn này, - Pimpus nói, đứng cao trên đầu tôi, - tớ sẽ cho cậu mượn thanh gươm của tớ.

Tôi đã giơ tay định nhận thanh gươm, thì tôi nghe thấy, như thể nghe qua tai nhét bông, dư âm của tiếng sấm.

Cơn giông... Kasia... Kasia ở đâu?

Tôi quay mặt về phía Pimpus.

- Tớ phải tìm bằng được Kasia!

Bộ mặt đẹp của Pimpus méo xệch chán nản.

- Chắc chắn cô ấy không đi theo đường mòn này đâu.

- Tớ yêu cầu cậu nói cho tớ biết Kasia đang ở đâu!

- Để giúp đỡ những kẻ khác, - Pimpus nói, - trước hết phải giúp đỡ chính mình. Cảnh khôi hài chẳng nghĩa lý gì khi người mù dắt kẻ mù. Marysia, cậu nghĩ mà coi.

- Tớ van cậu đó, hãy nói cho tớ biết, làm thế nào để tìm được Kasia.

- Kasia đã đi bằng con đường riêng của mình. Cho nên, cả cậu nữa, hãy đi bằng đường của mình. Còn con đường mòn này ư? Cậu có muốn đi trên con đường đầy bất ngờ hay không nào?

- Tớ rất muốn, - tôi trả lời, - nhưng tớ phải tìm được Kasia. Cơn giông sắp ập đến rồi và tớ phải ở bên cô bạn...

Vẻ mặt Pimpus ỉu xìu, tra thanh gươm sáng loáng vào vỏ.

- Thôi được, - hắn nói, - tớ sẽ không bó buộc cậu với thanh gươm của tớ nữa. Còn nếu nói về cơn giông, thì cơn giông đã có từ lâu rồi.

Đúng lúc này, bao quanh tôi là chớp, là sấm. Người tôi ướt đầm, tôi run như cầy sấy vì lạnh.

- Pimpus! - tôi thét to. - Cậu hãy nói ngay cho tớ, Kasia ở đâu!

Từ trong mưa, từ bóng tối, cánh tay hiện ra.

- Đàng kia, - giọng nói vang lên. - Vĩnh biệt Marysia.

Trong sấm vang, chớp giật tôi chạy về hướng hắn chỉ tay.

Pimpus thương yêu, cậu tha thứ cho tớ nhé. Tớ biết, tớ sẽ không bao giờ gặp lại cậu nữa nhưng mà tớ phải cứu bằng được Kasia.

Trong mưa tuôn như thác đổ, tôi leo trên đá ướt.

Tôi ngửa đầu nhìn lên cao.

Kasia nhỏ xíu, hai tay giơ lên biển trời rực cháy, đang đứng ở trên đó, trên đỉnh núi Sleza, trên đỉnh ngôi tháp ngắm cảnh. Tôi nghe thấy lời khẩn cầu thống thiết, mặc dầu tôi ở quá xa để có thể nghe được.

- Bố ơi! Bố mang con đi theo với!!!

Chớp lòe và sấm nổ vang trời. Núi rừng rung chuyển.

Tấm mạng nhện, được dệt bởi vô vàn những tia chớp, bọc Kasia trong tổ kén sáng lòe.

Tôi không còn nhớ gì hơn nữa... Tôi đã xuống núi như thế nào? Chuyện gì đã xảy ra mà tôi lại đang có mặt ở nơi đây?

Đây ga xe lửa, đây vẫn là Sobotka. Một người đứng cạnh tôi gập lại chiếc ô đỏ. Tôi ngồi trên ghế trong ngôi nhà nhỏ bên đường ray. Một người đang nhìn tôi, họ đang nói gì đó về tôi. Chuông reo. Loa phóng thanh kêu sột sột. Tôi ngồi, người ướt đẫm, dính chặt vào váy, vào ghế.

Có tiếng cười đùa ríu rít. Một đoàn con trai, con gái, người ướt đầm lao vào đây. Bọn chúng nó. Tôi lén chạy ra sân ga. Có thể chúng nó không phát hiện ra tôi. Tôi ngồi co ro trên ghế đá dưới chân tường.

Cánh cửa kêu cọt kẹt.

Cô bạn mắt đen, tóc đen đi tới chỗ tôi ngồi. Ngồi cạnh tôi, trong mưa.

- Sao, cậu không tìm thấy Kasia hay sao?

- Kasia đã lên thiên đường cùng với bố mình rồi.

- Sao cậu nói gở vậy? Chuyện gì đã xảy ra vậy?

- Chúng ta đã giết Kasia. Cậu đã giết bạn ấy và cả tớ cũng đã giết bạn ấy. Tất cả chúng ta đã giết bạn ấy, cả thế giới đã giết bạn ấy!

Cô bạn bèn túm lấy hai vai tôi, lắc mạnh.

- Majka, cậu sao vậy?

Cô bạn biến luôn.

Con tàu đang chuyển bánh, tôi đang trên toa tàu. Lưng quay về phía Walbrzych, mặt hướng về Sleza. Tôi nhìn, ngọn núi đang xa dần. Lúc này ngọn núi đã nhỏ xíu như cái hang chuột chũi, bên cạnh hang là xác con chuột chũi con nọ. Màn mưa đã trùm lên ngọn núi.

- Cháu ơi, sao cháu lại khóc? - một bà hành khách hỏi tôi.

Magda cùng Klaudia đi ngang qua.

- Cậu có thấy Ewa đâu không?

Trước nhà tôi gặp bố.

- Con nằm xuống ngay, - mẹ tôi bảo.

- Nhưng chị ấy run, - Tadziu nói.

Zosia thêm vào:

- Con đã vắt nước váy của chị. Phải tới năm lít nước.

Tôi đẩy chăn ra khỏi người.

Đó là tảng đá lớn, tôi không đẩy nổi. Biết làm sao, phải để dành đôi chân. Tôi mà không có chân thì tôi có đi được không nhỉ? Chẳng sao cả đâu, tôi sẽ bơi ếch.

Tôi đang bơi.

Sao chỗ này lắm cây thánh giá thế này? Thánh giá trải dài đến tận chân trời. Đang xếp hàng thì phải. Chỗ nào cũng thấy toàn thánh giá, trên thánh giá là người bị đóng đinh. Họ rên la, khóc lóc, co rúm như những con giun.

- Chỗ của mày ở đâu, đồ chết tiệt! - Họ quát tôi. - Cút ngay xuống cuối hàng!

- Tôi nói cho nhà chị biết, máu tóe cả vào thịt thăn và thịt chín rồi.

- Đừng xô đẩy, đừng xô đẩy! - tôi nói.

- Bác ơi, còn nhiều nữa không?

- Cô này không đứng xếp hàng ở chỗ này đâu!

Trời đất ơi, hình như người ta đang xếp hàng lên thiên đường. Các vị khỏi sợ đi, các vị yêu quý, tôi sẽ không chen ngang đâu, tôi sẽ không chen ngang đâu, tôi sẽ đi xếp hàng chỗ khác. Tôi từ từ trôi về phía cuối. Chỗ này càng lúc càng nhiều trẻ em bị đóng đinh trên các cây thánh giá. Chúng khóc rằng, con tim chúng nát tan.

Ô, một ông lão đang đi. Tay chống can, mặc áo choàng lóe sáng. Râu bạc dài quét đất. Tôi bơi lại chỗ ông già, khoanh tay.

- Lạy Đức Chúa Trời, xin Ngài hãy giúp đỡ chúng, trẻ con có tội tình gì đâu.

Tôi nhìn, lão già lấy hai ngón tay gọt gọt vào nhau như gọt cà rốt, rồi lão thét to:

- Sraku pierdaku [3] !

Lão cười khúc khích, bỏ chạy, chạy kiểu cóc nhảy.

- Sraku pierdaku!... Sraku pierdaku!...

Lão trốn vào rừng thánh giá. Tôi nghe thấy tiếng sủi bọt. Tôi quay mặt lại.

Ở đây, trên bệ đá trắng, một đứa trẻ con da hồng, xinh xắn, đang quấy môi trong chảo. Nó mỉm cười với tôi, nhe bộ răng sứ.

- Chị nếm thử coi, - nó hót như chim họa mi, - đây là món súp rất ngon và không ngon.

Nó lấy thìa môi múc súp đưa lên miệng tôi. Tôi húp súp, súp nổ bùng lửa băng và băng lửa trong bụng tôi.

Tôi tỉnh dậy, để rồi ngay lập tức lại chìm vào giấc mơ mới. Tôi ngồi trên đi văng, mặc bộ pyjama xanh da trời. Căn phòng bé tí xíu như thể cái lồng chim kim tước. Tôi vội vàng cởi pyjama ra, mặc váy vào.

Tôi bước ra ngoài. Chỗ này treo quần áo. Đàng kia, trước tivi cả nhà đang cầu kinh. Phòng sáng sủa, trời nắng, trên màn hình có gì đó lướt nhanh.

Tôi chạy ra ngoài phố.

Những ngôi nhà cao chung quanh che lấp tất cả. Có một việc quan trọng nào đó tôi phải làm... A, tôi biết rồi, tôi phải xác định, giấc mơ này tụt hậu bao xa.

Tôi cần năm zlôty.

Ô, có gì đó óng ánh trên cầu thang.

Tôi cúi xuống, đó là đồng năm zlôty. Còn ở đàng kia một cái bốt điện thoại. Tất cả như được chuẩn bị sẵn cho ý định của tôi. Tôi mang năm zlôty vào bốt. Tôi nhét đồng xu vào khe máy, rồi dùng ngón tay quay vòng. Tôi nghe tiếng tút tút trong tai. Bỗng tôi nghe thấy giọng nói:

- Tôi nghe đây?

Đó là giọng Kasia. Giọng Kasia to, rõ ràng.

- Ha lô, tôi nghe đây!

Đó là giọng Kasia. Tôi treo máy nghe. Ôi, tôi là con ngốc. Kasia vẫn sống, đang ở nhà, tôi phải gặp cô bạn, phải nhìn tận mắt cô bạn, vì bây giờ tôi mới chỉ tin qua tai thôi.

Xe buýt đi trên đường, tôi ngồi trong xe.

Tất cả hành khách nhìn tôi chòng chọc.

Tôi mỉm cười với tất cả mọi người. Tôi tuyệt vời như vậy. Hay là tôi bẩn thỉu?

Tôi nhìn kỹ người mình... trời đất ơi, tôi đi chân trần. Vì thế cho nên mọi người mới nhìn tôi chòng chọc như vậy. Tôi đang mặc gì trên người vậy? Váy dùng lau nhà, rách bươm. Thế thì Kasia sẽ cười tôi, nếu tôi ăn vận như vậy đến nhà cô bạn.

Tôi chạy qua quảng trường chợ cổ.

Dưới nắng trời đài phun nước tỏa ánh vàng.

Trước cổng nhà Ksia tôi gặp ông đưa thư thọt chân.

- Bác có thư từ Warszawa gửi cho Kasia Bogdanska hay không ạ?

Ông đưa thư lục túi rồi nói:

- Có, thư phát nhanh bảo đảm, phải ký nhận. Cháu xuất hiện trước mặt tôi như trên trời rơi xuống, nếu không tôi phải đi cà nhắc lên tận tầng hai.

Tôi cầm chiếc bút bi đỏ, ký chữ ký màu xanh.

Tôi đang chạy trên cầu thang rồi. Nếu trong thư viết cái gì đó xấu thì sao nhỉ? Nếu viết cái gì đó xấu thì Kasia sẽ thất vọng. Tôi nhìn... hồ dán dính không được chắc cho lắm. Kệ, tôi bóc thư ra:

“Chị thân mến,

Theo yêu cầu của chị, tôi hồi âm ngay lập tức đây. Và tôi xin đi ngay vào vấn đề để chị khỏi sốt ruột không cần thiết. Không nghi ngờ gì nữa, chị có tài năng, xét tuổi chị còn trẻ (20 tuổi), thì thậm chí có lẽ đó là một tài năng lớn. Tôi đã rất vui khi nghe băng cát-sét. Quả thật là trong băng có nhiều...”.

Đó là thư của nhà phê bình âm nhạc, khen bạn tôi. Tuyệt vời. Kasia đến chết vì mừng mất thôi. Tôi dùng lưỡi liếm ướt chỗ hồ còn lại để dán thư, phong bì thư được dán lại, còn chắc hơn trước đó.

Tôi giơ tay ấn chuông, cánh cửa tự động mở ra, mặc dầu tôi chưa xoay quả đấm. Đó là mẹ Kasia, đúng lúc bà đi ra ngoài. Bác ấy ngỡ ngàng nhìn tôi.

- Cháu chào bác, có Kasia ở nhà không ạ?

- Có, - mẹ Kasia trả lời. - Cháu vào đi, bác sẽ khóa cửa lại.

Tôi bước vào, tôi nghe thấy tiếng sột soạt của chìa khóa trong ổ khóa. Tôi bước lại chỗ tấm rèm che màu mật ong, đàng sau tấm rèm... Tôi nghe thấy tiếng cười. Đó không phải là tiếng cười của Kasia.

Tôi ghé mắt nhìn qua khe hở.

Trên đi văng, trong nắng trời, Ewa đang ngồi. Ewa Bogdaj... đang ở đây ư?

Kasia ngồi bên cạnh, quay lưng về phía Ewa. Tôi nhìn thấy dáng hai người. Hai dáng người được nắng trời tô vẽ.

Ewa dùng lược chải tóc Kasia.

- Như thế có lẽ đã ít nhiều phóng đại rồi, - Kasia nói.

- Cậu biết rồi đó, không bao giờ tớ dối trá, - Ewa nói và cả hai bật cười.

- Ôi, cậu giằng mạnh quá!

- Tớ xin lỗi. Cậu có mái tóc thật tuyệt vời. Có lẽ tớ cũng phải để tóc dài thôi.

- Tớ đã nói rồi, giá cậu đừng cắt ngắn. Tớ rất thích đuôi tóc dài của cậu.

- Cậu lại rất thích tóc thả dài rồi. Cậu còn lọn tóc không?

- Tất nhiên là còn. Cậu mà thích, tớ có thể cho cậu mượn. Một đô la một giờ. Được không nào?

- Tớ sợ là cậu đã ném vào thùng rác mất rồi, - Ewa nói. Đã một năm trôi qua rồi còn gì, kể từ trận cãi nhau kịch liệt của chúng ta.

- Sao cậu lại nói thế, hồi tháng hai. Mới có bốn tháng. Thậm chí tớ không còn nhớ chúng mình đã hục hặc với nhau chuyện gì.

- Cậu không nhớ hay sao? - Ewa ngạc nhiên.

- Không.

Ewa ôm lấy Kasia, thì thầm gì đó vào tai cô bạn.

- Cậu là đồ lợn! - Kasia thét lên. - Phải ngược lại cơ! Rất may là cậu đã nhắc tớ. Ô, tớ sẽ không bỏ qua chuyện này cho cậu đâu.

- Tớ cũng sẽ không bỏ qua cho cậu!

Cả hai cười khúc khích. Ewa lại chải đầu cho Kasia.

- Cậu có biết, - Ewa nói, - cậu có biết, tớ đang nghĩ gì không nào?

- Nghĩ gì?

- Có lẽ nó đã thật sự hết khôn. Cậu có biết không... nó hăng say tham gia bất kỳ cuộc khiêu vũ nào.

- Đôi khi tớ cũng có cảm giác như vậy, - Kasia nói. Thoạt đầu cô ta hiền lành ít nói, dễ thương...

- Nó đã mai phục. Muốn thành danh bằng cái giá chúng ta.

- Không, tớ không tin điều này.

- Nhưng tớ biết ít nhiều chuyện này đó. Tớ đã cho cô ta rất nhiều thứ. Chẳng hạn, quần lót của tớ này, quần tất của tớ này, xu chiêng của tớ này, váy áo của tớ này, tớ lại còn giải quyết chuyện thi cử của cô ta vào trung học phổ thông nữa chứ. Thế mà là ít hay sao?

- Tớ cũng đã định cho cô nàng hẳn một tủ quần áo, - Kasia nói. - Thế nhưng mà tớ ngốc ơi là ngốc, tớ sợ xúc phạm cô nàng.

- Nó không biết xấu hổ đâu. Nhẽ ra cậu cứ phải thử. Thì rồi cậu có thể thấy. Nó sẽ xách hai va li to đùng, một gói đồ nặng trịch, và lại còn đem xe quay trở lại chở nốt các thứ chưa mang đi hết.

- Trời đất ơi, cậu là đồ lố bịch - Kasia nói.

- Cậu im đi, tớ thích mình là con lố bịch đó. Mỗi sự thật đều lố bịch.

- Tớ cảm nhận trong người cô ấy có điều bí ẩn, - Kasia nói. - Đó là sự ngây thơ, sự nhút nhát, sợ hãi. Cái đó không quan trọng. Giá cô ấy là người tốt... Thế nhưng mà không, tớ vô cùng thất vọng với cô ta. Phui, phui.

Kasia rùng mình.

- Tóm lại nó bị loạn trí, hãy quên nó đi, - Ewa nói.

- Bí ẩn, bí ẩn, - Kasia nói. - Tớ đi đến kết luận, là trong con người không có gì bí ẩn.

- Tớ không thích những điều bí ẩn.

- Bí ẩn chỉ có trong âm nhạc. Bây giờ thì tớ biết điều này rồi. Chỉ có trong âm nhạc. Rồi cậu sẽ thấy, một ngày nào đó cậu sẽ khám phá ra bí ẩn này.

- Ngoài ra cô ả lại còn định làm dâu nhà này nữa chứ, - Ewa nói.

- Thôi, cậu đừng nói về cô ta nữa! Cô ta không là gì cả, không có cô ta.

Ewa cười.

- Cậu nói cực hay, cậu có lý, cô ta là cô gái Không Là Gì.

Tôi lùi ra xa tấm màn che. Tôi nghe thấy tiếng nói của họ, tiếng cười của họ. Cô gái Không Là Gì chính là tôi.

Cánh cửa kêu đánh sầm sau lưng tôi. Tôi chạy theo cầu thang xuống dưới nhà. Tuyết từ trên cao rơi vào người tôi. Đó là những mảnh giấy của lá thư bị cô gái Không Là Gì xé nát trên tầng.

Ôi, tôi đã chạy quá xa. Xuống tận tầng hầm. Có người đứng trong bóng tối. Mục kỉnh óng ánh.

- Marysia này, nếu em muốn, anh sẽ hủy hết, sẽ như chưa hề có chuyện gì cả.

- Anh cút đi, anh không có quyền, đó là quyền của tôi!

Tôi bỏ chạy. Tôi đứng trước cổng, dưới nắng trời. Tôi đặt ở đó một quả bom, điều khiển từ xa. Tôi cởi đồng hồ khỏi tay. Tôi đập đồng hồ xuống vỉa hè, mặt kính vỡ. Tôi vội vàng đặt kim đồng hồ chỉ mười giờ chín phút. Tích tắc, tích tắc, tích tắc... một lát nữa thôi ngôi nhà sẽ sập xuống đầu chúng nó.

Uỳnh. Xong rồi ư?

Không, đó là chiếc ô tô đen nhánh, lấp lánh, đang chạy với tiếng gầm rú của ba trăm sức ngựa. Người lái xe môi đỏ chót nhảy phắt ra ngoài xe, cánh cửa trước mặt tôi mở ra.

Tôi ngồi vào trong xe.

Một chiếc găng tay của tôi rơi xuống đất. Chàng trai mặc áo đuôi tôm màu trắng bạc bèn cúi xuống nhặt lên. Chàng quỳ gối, đưa chiếc găng tay cho tôi. Kính cẩn hôn vào vạt váy lụa may chỉ vàng của tôi. Chàng lấy tay ra hiệu cho tài xế.

- Đi thôi.

- Nhà ngươi là ai? - tôi hỏi.

- Là kẻ hầu cận, là thư ký của nữ hoàng, tâu nữ hoàng, - chàng trai miệng nói, đôi mắt trắng, xanh long lanh nhìn tôi. - Đã lâu lắm rồi, nữ hoàng xuống lệnh cho các thần đợi lệnh bà trở về, và các thần những tưởng hết hy vọng mất rồi. Nhưng tâu lệnh bà, sự kiên nhẫn của các thần đã được đền đáp. Ôi, nữ hoàng nhung nhớ của các bề tôi, lệnh bà vô cùng kính yêu...

Nghe thấy có tiếng rì rầm đàng sau, tôi quan sát.

Một chiếc xe ô tô vĩ đại, bên trong rộng và đẹp như phòng khiêu vũ, với đài phun nước ở chính giữa. Các chàng trai và các cô gái xinh đẹp cúi chào tôi. Tất cả bọn họ đều xinh xắn, ăn vận bảnh bao, sang trọng, theo phong cách cung đình và vũ hội.

- Muôn tâu lệnh bà vô cùng kính yêu, các thần sẵn sàng vâng phục bất kỳ mệnh lệnh nào của lệnh bà, - người hầu cận dễ thương của tôi nói.

- Cái gì ta cũng ban lệnh được hay sao?

- Tâu lệnh bà, xin lệnh bà cứ xuống lệnh. Lệnh bà là chúa tể của các bề tôi cơ mà.

- Vậy các người hãy làm sao cho tất cả các nhà phê bình âm nhạc chê cười nhạc phẩm của Bogdanska Kasia, còn nhà phê bình, kẻ đã ngợi khen nhạc phẩm của nó thì điếc đặc. Hãy làm cho Kasia không bao giờ sáng tác được gì nữa và hãy làm cho nó tột cùng đau khổ vì không ai chịu nhìn nhận giá trị nhạc phẩm của nó. Cứ để cho nó sống lâu, nhưng cho đến ngày về nơi chín suối nó đừng mong được ngợi khen, và hãy cho nhạc phẩm của nó biến luôn cùng với nó khi nó xuống dưới mồ.

- Ôi, tâu lệnh bà, chuyện vặt, - người hầu cận nói, miệng cười, nhe hàm răng sứ, - để làm những việc đó thần chỉ cần phẩy tay một cái là xong. Trong lịch sử, vô vàn những tác phẩm hay, đẹp, đã biến mất tăm sau một cái phẩy tay như vậy đó, biến mất tăm cùng với các tác giả của chúng, và ngay đến con chuột cống nhà thờ lớn cũng không thèm nhắc đến chúng nữa. Cho nên, muôn tâu lệnh bà, việc đó coi như đã xong. Mệnh lệnh tiếp theo của lệnh bà là gì, tâu lệnh bà? Kẻ bề tôi có linh cảm rất lạ rằng, trong đời mình, cô gái Bogdaj Ewa sẽ bị một cú bất ngờ...

- Đúng rồi, - tôi nói. - Hãy cho Ewa biến thành một con lợn cái béo ịch, già nua trước tuổi, có bảy đứa con và phải cáng đáng một ông chồng suốt ngày nát rượu.

- Cái này hơi bị khó, - người hầu cận dễ thương của tôi nói, mắt nhìn các cung nữ và đám triều thần.

- Kẻ bề tôi này! Kẻ bề tôi này sẵn sàng vào cuộc, - một cô gái xinh đẹp mặc váy dài tournure , đầu đội mũ cắm lông công, lên tiếng. - Kẻ bề tôi này sẽ chấm dứt việc làm thủ thuật hoóc-môn và chuyển hóa cho cô ta, cô ta sẽ hết đường giảm cân. Tâu lệnh bà, cho cô ả nặng một trăm mười ki lô và hai chân là hai chân voi liệu lệnh bà có thuận ý hay không ạ?

- Ta thuận ý, - tôi nói và cười sằng sặc. Đám triều thần của tôi cũng cười sằng sặc.

- Và hãy cho nó nghèo xác nghèo xơ, - tôi nói, - nó hãy còng lưng mà xách xô than lên tận tầng áp mái, nơi cả nhà nó sẽ sống chui rúc như những kẻ thuê nhà khốn khổ. Và hãy làm cho nó, một tuần trước ngày mùng một hàng tháng chẳng còn cái cóc khô gì để nhét vào miệng lũ con bẩn thỉu, thiểu năng trí tuệ.

- Kẻ bề tôi nảy ra một ý rất hay, tâu lệnh bà - một triều thần ăn vận hết mực bảnh bao, áo vét, quần ống chẽn, đầu đội mũ với hình con gà trống mạ vàng, lên tiếng. - Chúng ta sẽ thâm nhập vào chuyện làm ăn của cha ả. Không có vụ làm ăn nào mà lại không có một ít hóa đơn lậu. Kẻ bề tôi này sẽ làm cho gia đình bé nhỏ của ả bị phạt tiền cực nặng và đi đến phá sản. Như thế đủ chưa ạ?

- Ta nghĩ, như thế là vừa đủ, - tôi nói và vỗ hai tay đeo nhẫn, vỗ tay hùa theo tôi là các cung nữ của tôi, các vũ công của tôi. Mấy chiếc nhẫn rơi xuống nền sảnh bóng loáng.

- Mệnh lệnh tiếp theo của lệnh bà là gì ạ? - Người hầu cận hỏi.

- Ta còn có thể đưa ra bao nhiêu mệnh lệnh nữa nào? – tôi hỏi, bất thình lình thấy sợ.

- Lệnh bà muốn bao nhiêu cũng được ạ, tâu lệnh bà hết đỗi dịu dàng. Một trăm, một ngàn, một triệu, một tỷ...

- Một ngàn tỷ, một ngàn ngàn tỷ...! - Các triều thần thay nhau xướng to.

Tôi nghiêng người khoan khoái, tôi thẳng người hãnh diện.

- Vậy thì, hãy làm cho ta thành một người giàu có và lừng danh. Để cho cả thiên hạ phải ghen tị với ta. Hãy cho họ ngắm nhìn hình ảnh ta trên báo chí, trên áp phích, trong rạp chiếu phim và trên truyền hình. Hãy làm cho thiên hạ đua nhau bàn tán về ta trong xe buýt, trên tàu hỏa và trong xe điện. Và đặc biệt hãy làm cho Ewa và Kasia ghen tị với ta.

- Xong rồi, tâu lệnh bà! - người hầu cận hô to thích thú. – Còn gì nữa ạ?

Còn gì nữa ư? Tôi sẽ suy nghĩ sau... Còn tạm thời...

- Tạm thời ta hẵng sung sướng cái đã, - tôi trả lời.

- Ôi, nữ hoàng nói mới hay làm sao. Nữ hoàng sung sướng. – Người hầu cận nói với đám triều thần.

- Hỡi các người yêu dấu, các người có nghe thấy không nào?

- Ô, có, chúng tôi có nghe thấy! - đám cung nữ và các triều thần hô to. - Lệnh bà của chúng ta nói cực hay! Lệnh bà sung sướng!

- Xin các vị hãy chú ý mà xem, niềm sung sướng của lệnh bà sâu đậm biết bao nhiêu, - chàng trai tóc búi tó và mắt kim cương nói to.

- Và mênh mông vô bờ bến!

Đó là giọng đồng ca của hai chàng trai da đen xinh đẹp với hai nét mặt dễ thương. Ôi, các triều thần của tôi mới tuyệt vời làm sao, tất cả đều hòa cùng một nhịp.

- Chúc mừng! - người hầu cận hô lớn.

- Chúc mừng! - tất cả các triều thần hô to.

- Chúc mừng nữ hoàng!

- Chúc mừng! Chúc mừng!!!

Họ vỗ tay và vỗ tay, và cứ mỗi lần vỗ tay, ngọc và kim cương lại rơi xuống, kêu leng keng dưới nền nhà bóng nhoáng.

- Đúng là, tiếng vỗ tay chúc mừng không bao giờ chấm dứt, - người hầu cận của tôi nói, đặt một tay lên trái tim mình. - Đó chính là ý nguyện của nữ hoàng. Nữ hoàng sung sướng. Xu lẻ kêu keng keng, sao trời đua nhau sáng chói, nữ hoàng vui bất tận.

- Ôi, đa tạ lệnh bà, lệnh bà là ngôi sao sáng của các thần!!! – đám bề tôi đồng thanh hô lớn.

- Các người đa tạ ta cái gì nào? - tôi, lấy làm ngạc nhiên, hỏi.

- Đám bề tôi đa tạ lệnh bà vì lệnh bà đã tin tưởng bề tôi, tâu lệnh bà, - người hầu cận dễ thương của tôi, thư ký của tôi, giải thích. - Vì khi có yêu cầu đồng loạt thì trách nhiệm đơn lẻ thuộc về các triều thần. Các triều thần tôn sùng tự lập hơn bất kỳ điều gì, đương nhiên không kể lệnh bà vô cùng anh minh, đấng các triều thần tôn sùng hơn tất cả.

Quan hầu cận trịnh trọng bò bằng đầu gối, hôn vào đôi hài vàng của tôi. Bất thình lình có tiếng kèn kẹt. Tiếng phanh kít.

- Đồ chết tiệt, đi đứng cái kiểu gì vậy hả! - Người hầu cận quát người lái xe.

- Bẩm quan, con không đi được nữa, con phải dừng lại, - người lái xe nói, giơ cái cổ đầy tớ đỏ lựng về phía chúng tôi. - Thiếu chút nữa là vỡ...

Tôi nhìn... một ông già, miệng móm, đầy bọt mép, áp bộ mặt sần sùi, nhăm nhúm vào kính ô tô phía tôi ngồi. Lão thò các ngón tay mốc meo, cong queo qua khe hở bên trên kính xe.

Lão nhìn tôi chòng chọc, gọi nhỏ, nói giọng thều thào.

- Mẹ ơi, mẹ ơi...

- Cái gì vậy hả? - tôi hỏi.

- Đó là Pawel, - người hầu cận nói.

- Pawel nào? - tôi hỏi. - Ta không biết Pawel nào cả.

- Con trai của lệnh bà, Pawel.

- Sao? Con trai của ta? Con trai tương lai, bé bỏng, yêu thương của ta như thế này ư???

- Tâu nữ hoàng, thật đáng tiếc, đây chính là con trai của lệnh bà. Chỉ có điều, sau tám mươi năm nữa.

- Ô, đúng, sau tám mươi năm... Đi thôi, - tôi ra lệnh cho lái xe, còn với quan hầu cận - Thuốc lá, nhanh lên!

Ô tô lao về phía trước, lão già tụt lại đàng sau, ngã xuống mặt đường kêu đánh bốp! Trong chốc lát tôi vẫn còn nghe thấy tiếng gọi, giọng thều thào, của cái gọi là con trai của tôi: “Mẹ ơi, mẹ ơi”.

Người hầu cận đưa cho tôi điếu thuốc vàng và chiếc bật lửa óng ánh vàng. Tôi hút thuốc trong chiếc tẩu vàng, nuốt vào bụng từng làn khói thuốc màu vàng. Người hầu cận dễ thương của tôi bứt tôi khỏi dòng suy nghĩ.

- Còn ở đàng kia, muôn tâu nữ hoàng, xin nữ hoàng ngó đầu nhìn giùm, nàng Zuzanna, con gái của nữ hoàng đang an nghỉ.

- Tôi nhìn sang bên đường, thấy một nghĩa địa. Ở đó, trong nghĩa địa... con gái Zuzia của tôi?

- Sao lại như vậy được? Ta đã đẻ nó đâu mà nó đã nhai đất?

- Biết làm sao, - người hầu cận nói, mặt buồn thiu. Đôi mắt bạc - xanh của viên quan đảo qua đảo lại. - Chỉ có thể ngậm kẹo khi không nhổ kẹo đi. Khi kẹo đang ở trong miệng, cho dù kẻ bề tôi không biết nó ngọt tới mức nào, thì cũng là lúc nó đang bay vào các vùng khác, hòa đồng với các mùi thơm khác, như dì Eufemia của kẻ bề tôi này đã nói. Đó là lúc Thời Gian để lộ bộ mặt độc ác của mình đối với lệnh bà, tâu lệnh bà vô cùng, vô cùng kính yêu của các bề tôi. Thời Gian mạnh hơn chúng ta.

- Nào các người, các người hãy tìm cách nào đó đi, - tôi nói, ra lệnh cho tất cả triều thần. Nhưng họ có nghe tôi nói đâu. Họ đang đi theo sau chúng tôi trong đoàn xe ô tô hạng sang dài dằng dặc.

- Rất tiếc, - người hầu cận nói, - Chúng ta chỉ làm việc trong Thời Gian. Không có Thời Gian thì không có chúng ta, không có công việc của chúng ta. Thời Gian ngu ngốc và đáng nguyền rủa biết nhường nào!... - Và người hầu cận của tôi, người thư ký của tôi nghiến răng bực tức và cứ mỗi lần hắn nghiến răng, những hạt kim cương lại rơi tua tủa xuống đất.

- Vậy chuyện hạnh phúc của ta sẽ sao đây? - tôi hỏi. Tôi uống câu hỏi như uống ngụm cocktail.

- Ôi! - người hầu cận thét lên và nụ cười nở trên gương mặt tái mét của hắn. - Khi ăn hết một cái kẹo thì có thể ăn cái tiếp theo. Muôn tâu hoàng hậu, hoàng hậu không thiếu kẹo trong các tờ giấy bằng vàng.

- Các con của ta không phải là những cái kẹo, - tôi nói. - Ta không thích ngậm hoặc ăn chúng. Ta muốn có chúng và không bao giờ chúng chết. Ta chỉ muốn có hai đứa con giống hệt nhau, chứ không phải đẻ sòn sòn! Các người phải nghĩ cách để làm theo đúng ý ta. Ta ra lệnh cho các người!

Đám bề tôi nửa khóc nửa mếu.

- Rất tiếc, tâu lệnh bà. Nếu muốn có con, thì chỉ trong Thời Gian. Không thể xoay xở khác được.

- Nếu vậy thì ta sa thải nhà ngươi! - tôi quát - Nhà ngươi cút ngay lập tức.

Chác, chác! Viên thư kí và quan hầu cận của tôi biến luôn. Người hầu cận và cũng là người thư ký mới duyên dáng của tôi đến thế chỗ của người kia. Cũng đẹp trai như anh chàng cũ, còn đẹp trai hơn là đằng khác.

- Tâu lệnh bà, lệnh bà ban lệnh gì ạ?

- Nhà ngươi phải nghĩ như thế nào đó, để cho Thời Gian không can thiệp vào hạnh phúc của ta.

- Tâu lệnh bà, rất tiếc... - người hầu cận than thở. Tôi liền chỉ tay vào cửa ra lệnh cho hắn cút. Không còn hắn nữa, người khác đã thay thế hắn. Có vẻ là người khác nhưng gã này cũng giống hệt hai gã kia.

- Tâu lệnh bà, lệnh bà ban lệnh gì ạ?

- Ta biết ta vô sinh, - tôi nói. - Vậy ít ra các người hãy mang ngay đến đây người chồng yêu thương của ta. Các người biết sở thích của ta rồi chứ?

- Tâu lệnh bà, các bề tôi biết ạ, - người hầu cận nói với tôi, còn với lái xe - Dừng lại, đồ chết tiệt!

Chúng tôi dừng lại và xuống xe.

Trên con đường qua cánh đồng một đoàn dài dằng dặc những chiếc xe sang trọng hoàng gia. Các cung nữ, các triều thần xuống xe. Đoàn người đông đúc, y phục lụa tơ tằm và kim cương trang sức làm sáng loáng cả một vùng.

Có, có chàng trai của tôi rồi.

Chàng đang ngồi ở đàng kia, bên vệ đường, mắt nhìn hãnh diện, đôi mắt sáng bừng khi đích mục sở thị cái đẹp nữ hoàng của tôi.

Anh chàng này điển trai, thì nhất định đây phải là chàng rồi, tôi đã nhìn thấy chàng như vậy khi tôi định lấy chồng. Tôi bước lại gần... nhưng ở đây, một thiếu nữ, mặt mày bẩn thỉu, đang gối đầu lên hai đùi chàng trai, nhìn tôi, sợ sệt trước oai phong nữ hoàng của tôi. Còn chàng trai, đức phu quân, người yêu tương lai của tôi đang vuốt ve mái tóc cô nàng.

Ô, bắt được quả tang rồi nhé!

- Sao lại như vậy hả? - tôi hỏi, quay mặt về phía viên thư ký và các triều thần của tôi trên con đường ngựa xe như nước giữa cánh đồng.

Họ dang rộng hai tay, nhìn sang bên và bỏ chạy. Một cô gái xinh đẹp quỳ gối ra bộ sửa lại giày. Lại một người túm lấy cổ áo người khác ra bộ phủi bụi... Người hầu cận thở dài, hai mắt lúng túng nhìn xuống đất.

- Cô gái ngồi bên chàng trai đang làm gì vậy hả?! - tôi hỏi giận dữ. - Tống ả đi chỗ khác cho ta!

Đám triều thần xông tới, hai viên quan túm lấy cô gái... nhưng mà sao nào? Chàng người yêu của tôi không chịu buông cô gái ra. Không ăn nhằm gì, anh chàng cực khỏe.

Hoặc đám triều thần của tôi quá yếu.

Rốt cuộc các triều thần tách được hai người ra. Hai triều thần giữ cô nàng, sáu triều thần khác giữ anh chàng. Thoạt tiên tôi bước lại chỗ cô gái. Anh ta thấy gì trong cô gái này nhỉ? Mà có khi cô ta đẹp thật, rất đẹp, có khi lại còn giống tôi, như thể hình tôi trong gương...

Nhưng đó đâu phải là tôi, đó là cô nàng. Có thể ngày trước, trước khi tôi lên ngự ngai vàng, tôi cũng đã từng là một cô gái buồn cười và ngu ngốc...

Chúng tôi đứng đối diện nhau. Lệ rơi từ hai khóe mắt cô gái, còn ngọc và kim cương rơi xuống từ tay tôi. Cô gái cúi đầu, không nhìn tôi. Cô ta sợ chăng? Tôi túm cằm cô gái, nâng và kéo cái miệng chuột của cô nàng về phía tôi.

- Thế nào, cô bé, - tôi nói nhẹ nhàng, - tên nhà ngươi là gì nào?

Cô gái im lặng, mắt nhìn xuống đất, khóc nức nở.

- Nhà ngươi là con ngốc hay sao hả? - tôi hỏi. - Nhà ngươi không biết nói gì hay sao hả? Nhà ngươi đang bị inh tai nhức óc hay sao hả?... Bây giờ nhà ngươi mới thật sự inh tai nhức óc đây này.

Và tôi đấm đánh bốp vào cái đầu trọc của cô gái, bốp tiếp quả thứ hai. Cô gái không hề kêu la, không hề tự vệ, chỉ có nước mắt tuôn trào trong im lặng.

- Các người hãy treo ả lên cây liễu này cho ta - tôi ra lệnh, - biến nó thành một quả lê. Khi nào chín quả lê khắc rơi xuống đất.

- Ha ha ha! - Các cung nữ và đám triều thần cười khoái chí, vỗ tay vang rền, ngọc và kim cương đua nhau rơi xuống mặt đường lấm bụi.

Và đám tùy tòng bàn tán với nhau:

- Ôi, nữ hoàng của chúng ta sao mà vui thế!

- Ôi, nữ hoàng của chúng ta sao mà khôi hài thế!

- Ôi, chẳng có hoàng cung nào lại có được một nữ hoàng như lệnh bà của chúng ta.

Ôi, ôi, ôi, ôi!...

Tôi bước lại chỗ anh chàng người yêu.

- Thả anh ta ra - tôi ra lệnh. - Và họ thả ngay lập tức.

Một chàng trai đẹp tuyệt vời. Mái tóc của chàng là một mái tóc nhất định phải như vậy, hai mắt chàng là đôi mắt nhất định phải như vậy, hai tay của chàng cũng là hai tay nhất định phải như vậy, cả người chàng là cơ thể nhất định phải như vậy, phải đúng như vậy, phải hệt như vậy.

- Chàng yêu quý nhất đời của em, - tôi nói xúc động. Tôi áp người tôi vào người chàng, chàng cũng ôm tôi. Nhưng có vẻ như chàng ôm tôi không chặt. Chàng ơi, đợi tí, em làm cho chàng sướng ngay bây giờ đây. Tôi nâng nhẹ cái mặt hồng hào của chàng lên, rồi chạm môi tôi vào môi chàng - đôi môi yêu quý nhất trần đời của tôi. Toàn thân chàng run bắn, hơi thở thơm tho của tôi hòa nhập với hơi thở của chàng, hai đôi môi của chúng tôi nhập thành đôi môi hồng.

Lưỡi tôi quện lấy lưỡi chàng.

- Ôi, ôi, các người nhìn kìa, nữ hoàng của chúng ta vô địch về hôn! Huy chương vàng rồi! Hoan hô!!!

Đúng vậy đó, họ nói chẳng sai.

Thi hôn nhau thì không kẻ nào thắng nổi tôi đâu. Còn người yêu của tôi, đúng, chàng trao hôn cho tôi, nhưng tôi cũng trao hôn cho chàng, như thể chỉ chàng trao hôn cho tôi mà thôi. Con rắn nhiệm màu của chàng đàn hồi trên bụng tôi, nhưng nó đàn hồi như thể nó đàn hồi không phải cho tôi, nó chỉ đàn hồi thế thôi, đàn hồi chung chung.

- Ôi, tuyệt, - tôi thì thầm, tôi nhìn trực diện vào mắt chàng, - em yêu chàng, em yêu, em yêu chàng hơn cả mạng sống. Còn chàng, liệu chàng có yêu em?

- Ta yêu nàng, - chàng nói, - ta yêu nàng hơn cả mạng sống, - chàng nói tiếp.

Như thế là ngọt ngào lắm rồi, việc gì anh ta phải nói đoạn sau?

Đây là một con vẹt.

- Anh chàng chẳng hề yêu ta, - tôi nói với các cung nữ.

- Có yêu, có yêu, tất cả bề tôi đều nghe thấy, tâu lệnh bà vô cùng kính yêu! Chàng đã nói là chàng yêu, chàng yêu hơn cả mạng sống!

Tôi bước đi ba bước.

- Miệng nói yêu, nhưng bụng không yêu.

Tôi dùng hai ngón tay lôi ra điếu thuốc. Tạch-xòe lửa bùng cháy, tôi châm thuốc hút.

- Ta muốn chàng yêu ta, - tôi nói. - ta ra lệnh cho các người! Chàng phải yêu ta! Chàng phải yêu ta đến mức làm cho ta tin là như vậy!

Chỗ này người lái xe nói leo:

- Hay là cứ đấm cho hắn một quả thôi sơn? Kẻ bề tôi này biết hắn sẽ nhún nhường ngay thôi mà.

- Câm mồm ngay, đồ chết tiệt! Ta cần tình yêu chứ ta không cần sự phục tùng!

Biết làm gì với gã người yêu khờ dại của tôi đây!

Anh chàng, với vẻ mặt yêu thương, đang nhìn chòng chọc vào quả lê trên cành liễu, trong khi đang có ngay trước mặt mình một quả dứa bằng vàng.

- Bây giờ sao đây? - tôi hỏi đám triều thần. - Lời hứa của các người thế nào đây?

Lúc này một cung nữ, chính cô nàng mặc váy da báo, đầu đội bộ tóc giả làm bằng những con đỉa mạ bạc, lại cúi chào trịnh trọng trước mặt tôi, miệng nói như chim hót:

- Muôn tâu lệnh bà, liệu đám bề tôi có thể hát một bài dân ca cổ Trung Hoa được không ạ?

- Các người vứt ngay cái bài dân ca cổ Trung Hoa đi cho ta! - tôi quát, giận dữ. - Các người phải làm gì đó để cho chàng yêu ta!

Quan hầu cận cúi xuống thì thầm vào tai tôi:

- Tâu lệnh bà, lệnh bà cứ cho phép họ ca, họ hát đi ạ. Họ chưa bao giờ hát cho lệnh bà nghe cơ mà. Đây là dàn đồng ca số một của hoàng cung. Dàn đồng ca này từng thắng trong tất cả các cuộc liên hoan ca nhạc cung đình.

- Thôi được, các người hát đi, - tôi cho phép họ. - Nhưng mà hát nhanh nhanh lên, vì ta không có thời gian, ta đang nóng vội tìm hạnh phúc.

Và ngay lập tức các triều thần xếp hàng trên bờ mương. Quan hầu cận nhặt một cành cây dưới đất làm gậy chỉ huy. Họ khai mào bằng giọng Bass, tiếp theo là giọng Tenor, chót cùng là các giọng Soprano và Alto.

Có phải tiêu đề là kanon không?

- Lali lo lali lo lali lo hajda ho

hajda ho lali lo lali lo lali lo

lali lo lali lo lali lo hajda ho

hajda ho lali lo lali lo lali lo...!!!

- Đi vào nội dung! – tôi thét. – Nhanh lên.

Dàn đồng ca hát nhanh hơn, nhưng ca từ vẫn vậy, hát vòng quanh. Và lại ca từ như cũ, nhưng hát nhanh hơn, và càng lúc càng nhanh hơn.

Họ hát nhanh như thể có ai đó đang quấn nhanh băng nhạc đang phát ra loa.

- Sao hát nhanh như vậy hả? – tôi quát.

Họ hát chậm lại. Bây giờ họ hát chậm đến nỗi thậm chí không thấy miệng họ nhúc nhích. Và rồi họ lại bắt đầu hát nhanh như điên.

Biết làm sao.

Họ hát, hát tràn cung mây, không chịu ngừng. Tôi gọi lái xe.

- Ghế ngồi!

Gã lái xe bèn nằm chống hai chân hai tay, nhô lưng lên làm ghế, tôi ngồi xuống. Cái ghế tôi đang ngồi rung lên, vì miệng hắn cũng “hajda ho” ở bên dưới, thằng khốn nạn đang ra bộ đồng cảm với dàn đồng ca. Chỉ có gã ngu si này, gã thần kinh này, gã người yêu của tôi, miệng không hát, chân không bước, chẳng làm gì cả.

Anh chàng đứng đó, hai mắt nhìn chòng chọc vào quả lê.

Tôi đợi, biết đâu anh chàng sẽ mệt, trước khi dàn đồng ca cung đình hát xong. Sao, họ hát xong rồi ư? Không. Một cung nữ, cô nàng đi bít tất dài thêu lỗ bằng chỉ vàng, nhảy ra phía trước dàn đồng ca, và hát giọng Soprano ngọt ngào đến nỗi có thể đem pha trà cho tất cả dân thành phố.

- Thời gian không quay trở lại, tình yêu không mua được bằng tiền, muôn tâu nữ hoàng!!!

Và rồi dàn đồng ca lại hát những ca từ cũ của mình “lali lo, hajda ho...”... Đúng là một lũ hèn. Mình nuôi chúng để mà làm gì nhỉ? Rốt cuộc lặng im. Chỉ có một con ruồi kêu vo vo khi chưa được phép. Đám tùy tòng của tôi buồn thiu, mặt tái xanh và mệt mỏi, mặc dầu vẫn còn một chút tươi cười.

- Ê ê ê, bài hát dở ẹc, - tôi chê. – Hát như thế thì ai chả hát được. Phải chăng ta muốn mua tình yêu của tên giẻ rách này?! Ta chỉ muốn hắn yêu ta. Ta chỉ muốn hạnh phúc mà thôi.

Đoàn tùy tòng hoàng gia đứng lặng im bên đường.

Một liều ba bảy cũng liều. Lần cuối cùng tôi đem uy danh nữ hoàng ra đánh liều. Tôi bước lại chỗ thằng khốn nạn và nói:

- Nhà ngươi có yêu ta không nào? Nhưng nhà ngươi phải nói thật, nhà ngươi mà dối trá, ta sẽ không tin nhà ngươi và ta sẽ đấm nhà ngươi một cú như trời giáng để cho nhà ngươi nhớ đời!

- Tôi yêu nàng, - chàng trai trả lời, giọng run run. May cho anh chàng, rốt cuộc anh chàng đã biết nói thật.

Tôi vẫy tay gọi các triều thần.

- Các người hãy tống khứ con đĩ đực này khỏi mắt ta, - tôi nói. - Các người đưa hắn sang đầu bên kia của thế giới, rồi biến hắn thành cây rau mùi.

Họ đã đem hắn đi, và họ đã kịp quay về.

Tại đây chỉ còn quả lê trên cành liễu.

- Như thế là hay cho bọn chúng, - tôi nói. - Một đứa là quả lê ở đây, còn đứa kia là cây rau mùi ở tận cùng thế giới. Bây giờ thì chúng hãy đi mà yêu nhau.

Và tôi cười như nắc nẻ, tất cả triều thần của tôi cũng cười như nắc nẻ. Bất thình lình tôi thôi cười. Các triều thần cũng lặng im đúng vào giây phút đó. Đám triều thần của tôi là đám bề tôi trung quân hết mực, đám bề tôi cực kì lão luyện. Tôi bước lại chỗ lái xe, tôi ngồi dạng hai chân trên lưng hắn, vỗ tay vào mông hắn, tôi hô:

- Nào, phi ra xe ô tô ngay!

Người lái xe trung thành phi nước đại, miệng cười, hô to:

- He he he, chẳng phải là những quả lê, chẳng phải là những cây rau mùi!

- Hô hô hô, - tất cả các triều thần cười.

- Hi hi hi, - đó là tiếng cười của các cung nữ.

Chác! Đoàn xe sang trọng của hoàng gia chuyển bánh. Tôi đi đầu đoàn.

- Không sao, - tôi nói với quan hầu cận. – Các người đã làm cho ta được hưởng hạnh phúc tập thể.

Người hầu cận rướn lông mày sợ hãi, đôi mắt nịnh thần của gã nhìn trừng trừng vào mặt tôi. Hai mắt của gã như dính chặt vào người tôi. Bất thình lình tôi đập tay kêu đánh bốp vào cái cổ đỏ như gà chọi của gã lái xe.

- Nhà ngươi cút ngay đi! Ta tự cầm lái.

Tôi ngồi sau tay lái, chỗ này ga, chỗ này phanh.

Tôi tẹt ga.

Các cung nữ thét lên vì hoảng sợ, các triều thần thét lên vì hoảng hồn. Tôi chẳng bị làm sao cả, cứ để cho chúng hét, cứ để cho chúng sợ.

Vào cua. Tốt. Lũ chồn kia, các người hãy xem đây, nữ hoàng tẹt ga sát ván cua tay lái như thế nào. Ái! Ối! Tay lái không chịu nghe theo tôi nữa rồi. Chiếc xe bay qua mấy cánh đồng, mấy cánh rừng. Tôi nhìn... chiếc xe lao như điên, tông vào mấy ngôi nhà tạm, lợp tôn sóng, đen màu hắc ín. Tông tiếp vào một ngôi nhà gạch, tường bong tróc, ống khói xiêu vẹo. Tôi chỉ còn nhìn thấy tấm biển hiệu bị mưa gió làm hư hỏng, bị bạc màu bởi nắng trời.

DEUS KOSMADEUS

BAX

SPOLKA Z O.O [4] .

Oành!!!

Ánh sáng làm lóa mắt...

Tôi lao vào bóng đêm dày đặc...

Tôi muốn đứng dậy, tôi không thể. Ôi, thì ra Tadziu nằm mơ, lấy gối lông chim đập tôi.

Tôi đứng dậy. Dưới ánh trăng suông, trước mặt tôi là con đường ngập tràn nước bọt, trơn như mỡ. Tôi sẽ đi trên con đường này. Quỷ Sa tăng tay cầm đinh ba đang đợi tôi ở dưới địa ngục rồi [5] .

Ô, chỗ này bố đang ngủ, còn chỗ này mẹ đang ngủ. Ngáy khò khò.

Xin bố mẹ đừng giận con, đừng khóc. Mà khóc ai cơ chứ. Trong cái nhà này, bố mẹ cần gì con quái vật ghẻ lở, não bộ nhăn nhúm.

Yên lặng nào, Zenus, yên lặng nào. Lại đây, em trai bé bỏng của chị, không có em họ không cho chị tới đó đâu. Chị đã thề bằng mạng sống của em rằng, chị sẽ không hận thù. Ở đây thì có lẽ chẳng bao giờ em nhìn thấy được đâu, còn trên thiên đường em sẽ nhìn thấy những ngôi sao nhỏ, nhìn thấy mặt trời bé con và tất cả mọi cái. Em chỉ tiễn đưa chị một đoạn thôi, một lát nữa thôi các nữ thiên thần sẽ mang em của chị đi. Em bám chắc lấy cổ chị đi em. Chỗ này, ngoài ban công, sao mà ấm áp, sao mà tuyệt diệu. Em có nhìn thấy không hả em? Chị đã gác hai chân của chị qua lan can rồi đây này. Ôi, nhưng em có nhìn thấy gì đâu. Một lát nữa thôi là em sẽ nhìn thấy tất cả. Một lát nữa thôi em sẽ bay tới đó.

Hai chị em mình cùng bay.

Zenus càng lúc càng nhẹ hơn, và tôi càng lúc càng nhẹ hơn.

Không có Zenus bên tôi nữa rồi.

Còn tôi... tôi vẫn liên tục nhẹ dần. Càng lúc tôi càng nhẹ tênh, nhẹ hơn cả không khí. Tuy nhiên, càng lúc tôi càng rất nặng. Tôi càng không có ở nơi đó bao nhiêu, thì tôi càng hiện diện ở chốn này bấy nhiêu.

Co tròn và nặng trịch, thai nghén nhiệt tâm dâng trào trong tôi, tôi bay qua khoảng không đen ngòm. Tôi ấn bụng cho tiếng thét của thai nhi không thoát ra ngoài. Sao lại có sự sinh nở không bao giờ sinh nở, mặc dầu liên tục sinh nở và sinh nở, muôn đời chống chọi với nhiệt tâm dâng trào. Trong vầng hào quang của Chúa, ở bên Chúa, tôi ngoan ngoãn quay tròn như một vì sao nhỏ giữa những vì sao đang nhảy múa, những vì sao chị em của tôi. Nhún nhường một cách bạo gan, đớn đau một cách vui mừng, run sợ một cách điềm tĩnh, tôi lặng im.

Tháng Chín, năm 1988

[1] Năm 1988, đồng zlôty Ba Lan bị mất giá nghiêm trọng, 50 ngàn hồi đó chỉ băng 50 đồng bây giờ - ND.

[2] Một thị trấn ở tỉnh Dolnoslaskie, Ba Lan – ND.

[3] Câu chửi thề tục tĩu – ND.

[4] Công ty trách nhiệm hữu hạn - ND.

[5] Theo sách của Thiên Chúa giáo, ở dưới địa ngục, quỷ Sa tăng ăn mặc màu đỏ, tay cầm đinh ba, luôn luôn túc trực, sẵn sàng hành hạ những kẻ có tội ở trần gian. Marysia, kẻ đã phạm thánh (nhổ nước bọt vào chậu nước thánh ở nhà thờ...), sắp đi trên con đường ngập tràn nước bọt của mình để xuống địa ngục - ND.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.