Cơ Giáp Nông Dân

Lượt đọc: 886 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 156
Tăng giá

❊ ❊ ❊

Tiêu Vũ Không thản nhiên mỉm cười nói: "Ta chỉ là đột nhiên nhận ra giao dịch giữa ta và gia gia ngươi quá mức chịu thiệt. Ta đây liều mạng bỏ cả tính mạng đi cướp ngục, ngông cuồng lắm lão mới chỉ ném cho ta một cỗ trong vô số động cơ vốn có của lão là xong chuyện, ta cũng dễ dãi quá rồi đấy chứ!"

Cơ Na biến sắc, mặt mày khó coi, tỏ vẻ phớt lờ đáp: "Đó là chuyện của chính ngươi, đã thương lượng xong xuôi thì không còn chỗ để cò kè mặc cả nữa."

Tiêu Vũ Không khẽ lay động cần điều khiển, Bạch Phượng cơ giáp lập tức hạ xuống cách dung nham chưa đầy trăm mét mới dừng lại, nhiệt độ phút chốc tăng lên không ít.

“Cơ Na tiểu thư, cô thật sự không định bố thí cho ta chút gì sao? Vậy ta đành tìm một chỗ thả cô xuống, chặng đường tiếp theo đành tự trông cậy vào cô thôi!" Tiêu Vũ Không nói bằng giọng bình thản nhưng ngữ điệu lại vô cùng gian xảo.

Cơ Na nghe vậy thì có chút hoảng hốt. Nếu ở bên ngoài thì không nói làm gì, nhưng đây lại là bên trong ngọn núi lửa, nhiệt độ cực kỳ cao. Nếu bọn họ hiện tại không ngồi trong cơ giáp, e rằng thân thể dù thế nào đi nữa cũng không chịu nổi loại nhiệt độ này. "Ngươi... Tên nhóc thối, sao ngươi dám nuốt lời! Ngươi đã đồng ý với gia gia ta là sẽ cứu ta ra ngoài, giờ lại định vứt ta lại giữa đường, ý ngươi là gì! Được thôi, có giỏi thì thả ta xuống đi, làm thế thì ngươi cũng chẳng nhận được cái gì sất!"

Tiêu Vũ Không cười gian, thầm nghĩ cái lão già Cổ Tư Tháp Phu kia có thực sự giao cỗ động cơ phản vật chất đó cho hắn hay không vẫn là một ẩn số, cho dù có cho thì cũng chưa chắc đã là đồ hoàn chỉnh. Đã thiếu nữ này là thiên tài về lĩnh vực động cơ, chi bằng nhân cơ hội này làm một mẻ giao dịch với cô ta, làm vậy tài nghệ của bản thân mới không bị chịu thiệt thòi lớn.

“Ta và gia gia ngươi chỉ bàn bạc là lôi cô ra khỏi nhà giam chứ có nói là cứu cô đến nơi nào đâu. Ta hiện tại đã lôi cô ra khỏi ngục tối, tức là đã hoàn thành ước định với gia gia ngươi rồi. Nếu lão không đưa đồ cho ta, thì chính là định quỵt nợ. Đường đường là Long Tâm động cơ Địa Minh giả mà lại đi quỵt nợ một tên tiểu tốt vô danh tiểu tốt như ta, ta đành ngậm bồ hòn làm ngọt thôi. Cùng lắm thì tống cổ cô về lại ngục tối là xong." Tiêu Vũ Không nói với vẻ nhẹ tênh và bất cần.

Cơ Na giận tím mặt nhưng lại chẳng có nổi nửa cỗi cách. Giờ phút này bản thân hoàn toàn rơi vào thế hạ phong, cô rất muốn tiện tay tìm một khối kim loại để tấn công cái tên mặt dày này, nhưng khoảng cách giữa bọn họ thực sự quá gần, Cơ Na hiểu rõ mình không phải đối thủ của tên nhóc này. Lần trước ở trong phòng giam, lúc cô tỉnh lại thì đã bị đánh ngất chính là một bài học nhãn tiền. Thân thủ của tên nhóc này e rằng cũng là một dị năng giả giống như cô.

“Hừ, ngươi thả ta xuống đi!" Cơ Na quật cường nói.

Cơ Na dẫu nói vậy, nhưng tiểu nha đầu này tự nhiên sẽ không đời nào chịu thỏa hiệp dễ dàng thế. Cô sớm đã tính toán xong xuôi, chỉ cần vừa thả cô ra, cô lập tức phóng thích toàn bộ năng lượng tinh thần, kéo cả người lẫn Bạch Phượng cơ giáp chìm thẳng vào dòng dung nham, cho tên nhóc này biết thế nào là lợi hại. Bậc thầy điều khiển kim loại đâu phải hư danh.

Tiêu Vũ Không thong thả đứng dậy, trên mặt treo nụ cười nửa thật nửa đùa, không vội vàng ra tay, một đôi tròng mắt đen thẳm không ngừng liếc dọc liếc ngang đánh giá thân thể Cơ Na, tầm mắt đảo quanh khắp nơi.

Cơ Na phát hỏa quát lên: "Tên nhóc thối nhìn cái gì mà nhìn? Muốn thả thì mau cút xéo thả lão nương xuống, còn lề mề cái gì!"

Tiêu Vũ Không sờ sờ cằm đáp: "Đừng vội chứ, thả thì chắc chắn là phải thả rồi. Nhưng trước khi thả cái đồ bát phụ nhà cô xuống, ta nhất định phải đánh ngất cô trước đã, bằng không cái cô kim loại điều khiển giả này nổi cơn lôi đình kéo luôn cả ta xuống theo lúc ta rời đi thì phải tính sao đây, đúng không?"

Thân thể Cơ Na cứng đờ, trong lòng lại dùng đủ loại lời thô tục mắng chửi tên nhóc trước mặt một trận tơi bời. Hắn thật sự quá thâm độc, còn ác độc hơn cả Băng Long...

Tiêu Vũ Không dùng ánh mắt sắc sảo nhìn chằm chằm vào một chỗ trên người Cơ Na, dường như đã tìm được một vị trí xuống tay vô cùng thích hợp. Vừa giơ tay lên, Cơ Na liền cản lại: "Đợi đã, ngươi còn muốn cái gì nữa?"

Cái tay vừa giơ lên của Tiêu Vũ Không lại hạ xuống, ra vẻ "đây là do cô hỏi đấy nhé, vậy thì ta không khách khí nữa đây", đoạn nói: "Ta nghe gia gia cô nói thiên phú chế tạo động cơ của cô còn cao hơn cả lão, lại thêm bản thân là kim loại điều khiển giả bẩm sinh, vậy ta đòi cô một cỗ động cơ cùng một loại quặng khoáng nhé!"

Cơ Na mím chặt đôi môi nhỏ nhắn, chỉ là bộ dạng này khi làm ra những động thái đó trông chẳng đáng yêu chút nào cả. Đám tàn nhang và vết bớt lớn trên mặt quả thật phá hoại phong cảnh hết chỗ nói, cái nốt ruồi đen to thỉnh thoảng xuất hiện trên cổ lại càng khiến người ta có xúc cảm muốn nôn mửa, cộng thêm vẻ mặt đầy miễn cưỡng, dung mạo này quả thực khiến người ta không dám khen ngợi: "Ngươi muốn loại động cơ và quặng khoáng nào?"

Tiêu Vũ Không cười nói: "Thứ ta muốn đối với người khác mà nói khả năng rất khó kiếm được, nhưng đối với Cơ Na tiểu thư thì chắc là dễ như trở bàn tay."

“Đừng nói nhảm nữa, mau nói đi!"

“Ta muốn một cỗ động cơ phản vật chất có trọng lượng bản thân không quá ba ký và khoảng một tấn hoàng tinh!"

“Cái gì!?" Cơ Na trợn tròn hai mắt kinh hô hoàn toàn theo phản xạ sau khi Tiêu Vũ Không đưa ra điều kiện, sau đó lại nói: "Hay là ngươi cứ ném toi vào dòng dung nham ở dưới luôn cho rồi!"

“Cô định cho ta nhiều đồ tốt như thế, sao ta nỡ lòng nào vứt cô xuống dưới chứ? Cô cứ yên tâm đi, nếu ta đoán không lầm thì bên phía gia gia cô chắc chắn có những thứ này, đặc biệt là hoàng tinh, lão tuyệt đối có sẵn. Cho dù lão không có thì người bạn thân của lão là Thát La chắc chắn sẽ có. Còn về cỗ động cơ phản vật chất nặng ba ký kia, ta tin tưởng với thiên phú của Cơ Na tiểu thư thì hoàn toàn có đầy đủ năng lực chế tạo ra được!" Tiêu Vũ Không bỗng nhận ra tài năng trong lĩnh vực kinh doanh của mình dường như tiềm lực cực kỳ to lớn.

Cơ Na nhìn nhìn dòng dung nham cuồn cuộn trên màn hình, trong lòng không ngừng nguyền rủa, nhưng hảo hán không chịu thiệt trước mắt, hiện tại bản thân hoàn toàn chẳng có chút tư vốn nào để cò kè mặc cả với người ta, đành cắn răng nói: "Co như ngươi lợi hại, ta đồng ý!"

Lúc này Tiêu Vũ Không mới thu lại cái ánh mắt quái dị vẫn đang dò xét Cơ Na, cười thầm hiểu ý: "Thế mới phải chứ! Chẳng ai lại đi làm cái buôn bán lỗ vốn cả! Lời nói vừa rồi của Cơ Na tiểu thư ta đều đã ghi âm lại hết rồi đấy nhé, muốn đổi ý là không thể nào đâu. Nếu khăng khăng muốn đổi ý thì ta chỉ đành phiền bản thân một chuyến tống cổ cô quay lại đó thôi."

Cơ Na mặt không biểu cảm, trong lòng lại thầm nhủ: "Đến lúc đó để xem ngươi có bản lĩnh này không đã."

Bạch Phượng cơ giáp từ từ bay lên, bay đến cửa hang động khi nãy bị rơi xuống. Tiêu Vũ Không ngồi trong phòng lái, trên mặt vương nợ nụ cười quái dị. Thực sự cứ thế bay ra ngoài thì chắc chắn không thoát được đâu. Vừa rồi bản thân cũng chiếm ưu thế về địa hình mới có thể đánh nhau với Băng Long một trận, ra đến bên ngoài e rằng chẳng phải đối thủ của nó.

“Ngươi muốn làm gì, chẳng phải ta đã đồng ý với ngươi rồi sao!? Còn không mau chóng rời khỏi cái quỷ địa phương này!" Cơ Na sợ Tiêu Vũ Không lật lọng nên sốắng xít lên tiếng.

“Cứ thế bay ra ngoài thì chán chết!" Tiêu Vũ Không thảy ra một câu cụt lủn rồi mặc kệ Cơ Na đang vô cùng nôn nóng, cẩn thận thao tác cần điều khiển, giữ cho Bạch Phượng cơ giáp duy trì một tư thế cực kỳ thoải mái giữa không trung.

Tấn công tầm xa từ trước đến nay chưa bao giờ là thế mạnh của Tiêu Vũ Không, thế nhưng trong tay Bạch Phượng cơ giáp lúc này lại cầm một khẩu nạp từ pháo cỡ nòng lớn. Đây cũng là thứ vũ khí duy nhất được tích hợp sẵn bên trong Bạch Phượng cơ giáp. Loại vũ khí nhiệt năng này cũng là trang bị vũ khí phổ thông nhất của chiến đấu cơ giáp, cho dù là cận chiến cơ giáp nếu có nhu cầu thì vẫn có thể lắp thêm một cây.

Nòng pháo của nạp từ pháo bắt đầu tích tụ năng lượng, nhưng trong tình trạng thông thường thì không cần phải bóp cò kiểu này là đã có thể khai hỏa, chỉ khi thời gian cho phép mới có khả năng tích tụ năng lượng lúc oanh tạc các mục tiêu cỡ lớn...

Lông mày Cơ Na nhặt chặt lại, cô thực sự không nhìn ra tên nhóc này muốn làm cái gì, càng không hiểu tại sao hắn cứ lề mề mãi ở đây, chẳng lẽ là sợ Băng Long rồi sao.

Ngay cả Ái Lị Tây Tư vẫn luôn im lặng từ nãy đến giờ trên mặt cũng phảng phất vẻ nghi ngờ nặng nề...

“Băng Long phải không! Hôm nay tao sẽ cho con rồng băng mày tắm một trận dung nham thỏa thích!" Tiêu Vũ Không dứt lời bèn phắt tay nhấn mạnh nút xạ kích.

Bùm……

Nòng của nạp từ pháo đã tích đầy năng lượng phóng xạ ra thứ ánh sáng chói lọi, một đạo quang ba to bằng cổ tay xuyên qua nòng pháo bắn ra...

Bắn thẳng vào giữa dòng dung nham cuồn cuộn phía dưới...

Hầu như ngay tại khoảnh khắc xạ kích hoàn tất, Bạch Phượng cơ giáp đột ngột khởi động, dùng cực hạn tốc độ lớn nhất của bản thân bay thẳng vào cái hang động đã bị thân thể nó đâm thủng.

Đạo quang ba mang theo nguồn năng lượng khổng lồ vừa bắn vào hồ dung nham liền lập tức bị nổ tung, còn quang ba thì chìm thẳng vào trong đó biến mất tăm. Hồ dung nham vốn dĩ không ổn định lúc này lại càng sôi trào dữ dội hơn, bên trong có một luồng năng lượng khổng lồ bị dồn nén hình như muốn bùng nổ phun trào qua cái miệng hồ có hạn, thế nhưng miệng hồ chật hẹp đã không thể thỏa mãn việc phá vỡ của nó, đành kìm nén chặt luồng năng lượng này ở bên dưới.

“Mộc Thang, chiêu này có tác dụng không vậy?" Lúc sắp bay ra khỏi hang động, Tiêu Vũ Không có hơi lo lắng lên hỏi, bởi vì vụ phun trào núi lửa như dự kiến hình như vẫn chưa tới.

“Chắc chắn là có tác dụng. Địa hạch núi lửa còn sống đều vô cùng không ổn định, chỉ cần chịu sự nhiễu loạn của năng lượng bên ngoài gia áp thì tuyệt đối sẽ bị kích động phun trào. Hơn nữa, cho dù là núi lửa bình thường chịu sự va chạm năng lượng khổng lồ như thế cũng sẽ không giữ được bình tĩnh, kiểu gì cũng sẽ có phản ứng thôi, kiên nhẫn đợi một lát là được." Mộc Thang khẳng định chắc nịch.

Lúc này Băng Long vẫn luôn lơ lửng trên bầu trời đêm lại có chút đứng ngồi không yên. Thát La buồn chán ngồi trong phòng lái, hắn đã đợi ít nhất mười phút rồi mà đối phương vẫn không có ý định đi ra.

“Mẹ nó, có phải nó sợ bố mày rồi không!" Thát La uất ức lầm bầm, vừa nói vừa điều khiển Băng Long lao dốc xuống dưới, chuẩn bị tiến vào xem xét rốt cuộc cái tên nhát gan này đang lề mề cái gì.

“Chủ nhân, liệu bọn chúng có trốn thoát từ cái hang động bị đánh thủng vừa nãy không!?" Băng Long nhắc nhở.

“Chỉ cần cái cỗ Bạch Phượng cơ giáp đó rời khỏi bên trong núi lửa, ta sẽ lập tức phát hiện ra trên radar, chẳng có hiển thị gì cả cho nên bọn chúng vẫn chưa ra ngoài!" Thát La vô cùng chắc nịch.

Đúng lúc này, bên trong núi lửa bắt đầu xuất hiện chấn động, bùng phát ra từng trận âm thanh oanh minh trầm đục hệt như tiếng rên rỉ của một người khổng lồ...

Thát La đang điều khiển Băng Long không ngừng tiếp cận miệng núi lửa bỗng cảm thấy có gì đó bất ổn. Lúc này Băng Long đột ngột phát ra cảnh báo: "Chủ nhân mau rời khỏi miệng núi lửa, bên trong núi lửa xuất hiện va chạm năng lượng, sắp phun trào rồi."

“Cái gì!?" Thát La lớn tiếng kêu lên, thế nhưng khoảng cách vài trăm mét đối với Băng Long mà nói thực sự quá ngắn, lúc này đã bay đến ngay sát miệng núi lửa.

Ngay khoảnh khắc Băng Long bay đến miệng núi lửa, cảnh tượng tiếp theo lại trở thành khung cảnh tự nhiên tráng lệ nhất mà hắn từng được thưởng thức trong đời, đồng thời cũng biến thành cơn ác mộng của hắn.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:116
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Mộc Thang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.