Mất toi trọn vẹn một ngày, Tiêu Vũ Không và Erichis bận rộn dọn dẹp chiếc vũ trụ hạm bừa bộn, hai người ở giữa chỉ đơn giản ăn chút thức ăn nén rồi ngủ vài tiếng mà thôi.
Lúc mua sắm quá vội vàng nên hoàn toàn không thể cải tạo quy mô lớn cho vũ trụ hạm. Vì là vũ trụ hạm thương mại nên thứ chiếm không gian lớn nhất tự nhiên là kho hàng. Chiếc vũ trụ hạm này ban đầu vốn dùng để vận chuyển gỗ cao cấp, thế nên bên trong đâu đâu cũng là mùn cưa và vỏ cây vương vãi, trong đó còn kèm theo mùi đất và mùi gỗ nồng đượm, tất nhiên không thể thiếu cả mấy con côn trùng nhỏ.
Mặc dù thương gia bán gỗ đã rất chú ý bảo vệ gỗ, thế nhưng sức sống của côn trùng luôn là mãnh liệt nhất trong số tất cả sinh vật, tốc độ tiến hóa thích nghi với môi trường cũng vô cùng kinh ngạc.
Chỉ riêng việc dọn dẹp những tạp vật này, Tiêu Vũ Không và Erichis đã mất hơn mười tiếng đồng hồ, rác dọn ra đều được đổ sạch vào không gian vũ trụ.
Thực ra, trong chốn tinh không mịt mờ, rất khó phân biệt rốt cuộc đã qua một ngày hay chưa, không có ban ngày mà chỉ có bầu trời đêm tinh không tưởng như là bóng tối.
Nếu bạn không thể tìm chút việc cho mình làm, thì sự nhàm chán trong chuyến hành trình đằng đẵng sẽ trở thành chủ đề chính trong toàn bộ cuộc sống của bạn. Cứ kéo dài như vậy, chỉ sợ con người ta sẽ phát điên mất. Đương nhiên, với công nghệ hiện nay, chặng hành trình dài nhất cũng không đến mức đọc tiểu thuyết nửa đường, hơn nữa phần lớn vũ trụ hạm đều bố trí một số thiết bị dùng để giải trí như phim ảnh nhập vai, trò chơi, phòng tập thể hình. Chỉ có điều những thiết bị này rõ ràng chẳng có chút sức hút nào đối với Tiêu Vũ Không và Erichis.
Hồi ở hành tinh Landis, hai người hầu như dành toàn bộ thời gian vào việc tu luyện bản thân và hoàn thiện trang bị, bỗng nhiên có thời gian rảnh rỗi thì ngược lại không muốn lập tức bước vào trạng thái căng thẳng đó nữa. Thế là họ dời tầm mắt, khóa mục tiêu vào việc dọn dẹp vệ sinh, dù sao cũng phải sống trên chiếc vũ trụ hạm này tận một tháng trời cơ mà.
Cuối cùng cũng dọn dẹp xong toàn bộ vũ trụ hạm, Tiêu Vũ Không dạng chân dạng tay nằm dài trên sàn kho hàng trống trải, còn Erichis thì ôm gối ngồi sụp xuống cách hắn chừng vài mét, tay nhỏ cầm mẩu gỗ vụn cuối cùng còn sót lại nhẹ nhàng vẽ những vòng tròn nhỏ trên mặt đất, không biết đang suy nghĩ gì.
Tiêu Vũ Không liếc nhìn Erichis, hai tay đan gối đặt sau đầu, tò mò hỏi: "Erichis, em đang nghĩ gì thế?"
Erichis vẫn tì cằm lên hai đầu gối, nhìn mặt đất vẽ những vòng tròn nhỏ, trên gò má băng thanh vẫn còn vương vết mồ hôi sau khi lao động, thản nhiên đáp: "Không nghĩ gì cả! Chỉ là hơi chán thôi!"
Tiêu Vũ Không bỗng cảm thấy khoảnh khắc này thật hạnh phúc. Người phụ nữ này, hắn vừa nhìn thấy cái thứ nhất đã thích rồi, còn vì sao thì chính hắn cũng không nói rõ được. Thích chính là thích, cho dù cô ấy cả ngày mặt mày không chút cảm xúc, lạnh lùng như sương giá, thậm chí cảm nhận không ra trên người cô ấy tồn tại chút dịu dàng nào vốn có của người phụ nữ.
"Đã chán chi bằng anh kể cho em nghe một câu chuyện cười nhé! Có muốn nghe không?"
Erichis hơi ngước mắt lên, trong đôi ngươi màu tím xẹt qua một tia vui mừng khó lòng phát hiện, thế nhưng trên mặt không có sự thay đổi biểu cảm nào, vẫn giữ nguyên sự rụt rè mang sắc thái lạnh lùng quen thuộc của cô, đáp: "Nói đi, em đang nghe đây."
Tiêu Vũ Không nghiêng người sang, một tay chống đầu nhìn Erichis nói: "Nếu câu chuyện cười của anh chọc cười được em, em phải giúp anh đấm lưng đấy."
Erichis chớp chớp mắt nói: "Được chứ, nhưng nếu em không cười thì anh phải giúp em đấm lưng!"
Tiêu Vũ Không với khuôn mặt kỳ quặc ngồi bật dậy, đối diện thẳng với Erichis nói: "Anh là chủ nhân của em, nào có chuyện chủ nhân đi đấm lưng cho bộc nhân bao giờ, đây đúng là chuyện đại nghịch bất đạo mà!"
Đầu Erichis nghiêng sang một bên, mái tóc dài đen nhánh mềm mại theo thế trượt xuống nửa người, nhẹ lướt trên mặt đất rồi biện hộ: "Em chỉ gọi anh là chủ nhân, nhưng mối quan hệ giữa chúng ta chưa từng được định vị. Em vẫn luôn làm bảo tiêu miễn phí cho anh, đó là vì em đang đợi câu trả lời của anh. Trước khi anh cho em câu trả lời chính xác, em tuyệt đối sẽ không để anh vướng phải bất kỳ mối đe dọa nào."
Tiêu Vũ Không lại ngửa người nằm xuống, nói: "Là vấn đề cưới xin kia à?"
"Đúng vậy!"
"Vậy được, anh sẽ kể cho em nghe một câu chuyện cười giữa vợ chồng vậy!"
Erichis ngẩn ra, không ngờ Tiêu Vũ Không lại chuyển chủ đề nhanh đến thế, hơi lộ vẻ thất vọng nói: "Vấn đề này khó trả lời đến thế sao?"
Tiêu Vũ Không ngước nhìn trần kho hàng, đáp: "Không khó, chỉ là thời cơ chưa chín muồi, đợi đến thời điểm thích hợp anh sẽ trả lời em! Giờ quay lại vấn đề đấm lưng của chúng ta đi, anh thực sự rất cần người giúp đấm lưng đấy! Không ngờ quét dọn vệ sinh còn mệt hơn cả điều khiển cơ giáp đánh nhau."
Erichis thừa hiểu cứ dây dưa tiếp vấn đề này cũng chẳng có kết quả gì, bèn vô vị nói: "Anh nói đi! Anh biết đấy, con người em vốn không thích cười lắm đâu."
Khóe miệng Tiêu Vũ Không hơi nhếch lên, cố tình ngừng lại một nhịp rồi kể: "Ngày xửa ngày xưa có một cặp vợ chồng thỏ trắng, con đực tên là Tiêu Vũ Không, con cái tên là Erichis. Tiêu Vũ Không tính tình hoạt bát cởi mở, còn tính cách của Erichis thì hoàn toàn ngược lại, rất hướng nội và lạnh lùng. Bọn chúng có một tổ ấm vô cùng thoải mái, đó là một cái hang nhỏ ấm áp vào mùa đông và mát mẻ vào mùa hạ, bọn chúng vẫn luôn sống rất sung túc và yên bình.
Thế nhưng đột nhiên có một tên thợ săn chăn nuôi xông vào tổ ấm đáng yêu của chúng và dễ dàng bắt giữ thỏ cái Erichis. Thỏ đực Tiêu Vũ Không vì bản tính lanh lợi nên vào ngàn cân treo sợi tóc đã trốn thoát được vào trong cái hang nhỏ.
Nhưng thợ săn chăn nuôi muốn giết là thỏ đực Tiêu Vũ Không, thế là hắn ta túm lấy đôi tai dài to sủ của thỏ cái Erichis, chĩa thẳng vào cửa hang gào lên: 'Mày mà không ló mặt ra thì tao cho mày thành kẻ cô đơn đấy!'
Thỏ đực Tiêu Vũ Không nghĩ cũng không nghĩ liền hét lớn..." Kế đến chỗ này, Tiêu Vũ Không bỗng khựng lại, nghiêng đầu nhìn Erichis rồi hỏi: "Đoán xem thỏ đực Tiêu Vũ Không đã nói gì nào!"
Erichis vốn chẳng mặn mà gì với chuyện cười, thế nhưng lúc này lại dần bị thu hút bởi việc Tiêu Vũ Không dùng chính tên của hai người bọn họ. Cô ngẫm nghĩ một lúc rồi lắc đầu nói: "Không biết, có lẽ thỏ đực sẽ vì thỏ cái mà tự chui đầu vào lưới."
Tiêu Vũ Không cười ranh mãnh: "Thỏ đực đâu có ngốc thế, hắn lập tức hét trả lại rằng: 'Mày tưởng tao ngu chắc, tao mà ló mặt ra thì cô ấy thành góa phụ à...'"
Khác xa với tưởng tượng, Erichis ngẩn ngơ nhìn Tiêu Vũ Không, còn người sau thì mang bộ mặt cười gian nhìn lại cô. Trong khoản nghe chuyện cười, phản ứng của Erichis rõ ràng chậm hơn nửa nhịp, nhưng cũng chính vì cô ít khi nghe chuyện cười nên lại càng dễ bị tác động về mặt tư duy.
"Phụt... Khụ khụ...!" Erichis vậy mà phát ra tiếng cười thành tiếng, mu bàn tay cheờ hững bờ môi mềm, lần đầu tiên cười thả phanh đến thế.
Tiêu Vũ Không lại là người đầu tiên thưởng thức nụ cười không kiêng nể gì của Erichis, đến mức ngẩn ngơ cả người. Hóa ra mỹ nhân băng sơn cũng có thể cười rạng rỡ đến thế, sự tương phản với khí chất rõ nét vốn có lại càng tô điểm thêm vẻ quyến rũ và yêu kiều của cô. Người phụ nữ biết cười mới là người đẹp nhất.
“Em cười trông đẹp lắm.” Tiêu Vũ Không ngắm nhìn Erichis, vô thức cất lời.
Erichis vẫn chưa cười dứt thì đã bị câu nói này chặn đứng ý cười, trên mặt lan tràn một tầng mây đỏ: “Em thua rồi, để em giúp anh đấm lưng vậy!”
Tiêu Vũ Không không nói hai lời, thoải mái lật người lại, nằm sấp xuống đất chờ đợi người đẹp số một vũ trụ trong lòng đấm lưng cho mình. Người khác mơ mộng được trôi dạt hoang đảo một mình với mỹ nhân, còn hắn lại có diễm phúc trôi dạt tinh không một mình với mỹ nhân, cuộc sống xem ra hình như cũng không đến nỗi tồi tệ như bề ngoài nhỉ!
Thế nhưng khoảng thời gian dễ chịu ngắn ngủi này chỉ có thể duy trì đến khoảnh khắc này mà thôi.
“Vũ Không, thời gian giải trí đã hết, có một chiếc vũ trụ hạm cỡ nhỏ không rõ danh tính đang tiếp cận chúng ta với tốc độ kinh người.” Giọng nói của Mộc Thang vang lên không đúng lúc trong đầu Tiêu Vũ Không.
“Có lẽ chỉ vô tình bay cùng một đường bay với chúng ta thôi.” Tiêu Vũ Không không cho rằng sẽ có kẻ bám theo đến tận đây. Hôm qua vừa mới thực hiện bước nhảy không gian lần đầu tiên, một khi đã hoàn thành bước nhảy thì không thể nào bị truy tung được nữa.
“Đáng tiếc là tôi không hề để vũ trụ hạm bay trên bất kỳ đạo tuyến nào cả. Ba tiếng trước tôi đã phát hiện ra dấu vết của chiếc vũ trụ hạm này, lúc đó vẫn chưa thể xác định nên đã bay chệch khỏi đạo tuyến vòng qua một lượt để dò xét, kết quả là nó vẫn cứ bám sát theo sau, tốc độ của nó ít nhất là gấp đôi chúng ta, chỉ mười mấy phút nữa là đuổi kịp chúng ta rồi.” Mộc Thang thản nhiên nói.
Tiêu Vũ Không sực ngồi dậy, suýt thì đâm phải Erichis vừa đi tới, người sau khó hiểu nhìn hắn.
Tiêu Vũ Không áy náy và tiếc nuối liếc nhìn Erichis, nói: “Nợ lại trước nhé, có việc làm rồi, chúng ta quả nhiên đã bị bám đuôi.”
Gương mặt vốn đang dịu lại của Erichis lập tức trầm xuống, khôi phục lại trạng thái lạnh lùng như trước: “Đến đây rồi mà vẫn có kẻ bám đuôi, đám ruồi nhặng này đúng là đeo bám dai như đỉa mà!?”
“Đúng lúc cho anh thử thực chiến của Brandy xem thế nào, Erichis em ở lại trên hạm sẵn sàng tiếp ứng bất cứ lúc nào.” Trong mắt Tiêu Vũ Không lóe lên một loại ánh sáng phấn khích, nơi này chẳng khác nào núi rừng hoang vu trên Trái Đất, không cần phải che giấu tung tích nữa, đã đến lúc cho đám bám đuôi này biết thế nào là lợi hại rồi.
Nói đoạn, Tiêu Vũ Không đã triệu hồi Brandy ra. Tông màu xanh trắng kết hợp khiến Brandy trông vô cùng rực rỡ, thế nhưng lưỡi hái tử thần màu đỏ rực khổng lồ đeo sau lưng lại thêm thắt mặt tối cho sự rực rỡ đó.
Đây là kho hàng, đồng thời cũng là nơi có không gian lớn nhất trong số các phòng đơn lẻ của chiếc vũ trụ hạm này. Chứa nổi một cỗ cơ giáp thực sự không tính là gì. Đây là vũ trụ hạm thương mại nên không hề có cửa khoang và lối đi chuyên dụng xuất nhập cho cơ giáp như vũ trụ hạm quân sự, thứ duy nhất có thể tận dụng chỉ là lối đi vốn dùng để vận chuyển cơ giáp trong kho hàng này và cánh cửa vận chuyển đó mà thôi.
Tiểu Phong ngồi trước đài điều khiển, là người đầu tiên thông qua rađa phát hiện vật thể tách rời khỏi thể vũ trụ hạm mục tiêu, nhưng không tách hoàn toàn mà phủ lên bề mặt thân thể vũ trụ hạm mục tiêu.
“Đại nhân Phạm Đặc Tân, vũ trụ hạm mục tiêu có tình huống bất thường xuất hiện.”