Cơ Giáp Nông Dân

Lượt đọc: 886 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 189
Chùm sáng năng lượng bách phát bách trúng

❊ ❊ ❊

Tiêu Vũ Không dần dần cảm thấy có chút miễn cưỡng, túng sử tự mình có tăng tốc thủ tự kỷ nhanh hơn một chút, Bạch Lan Đế gian hít bắt đầu bị đối thủ kích trung……

Tuy nhiên chiếm được thượng phong Phong Hồ lại tỏ ra dị thường cật kinh, tự mình động dụng tới tối cao tuyệt kỹ, đối phương vậy mà cũng chỉ là ở vào hạ phong một chút, khó trách lẽ nào hắn cũng là cơ giáp long kỵ?

Xích hồng sắc Lục Phong Hồ cơ giáp mỗi một kích đều bồng triếu cao độ ôn độ truyền đạo, hoặc hứa bản thân lực lượng tịnh không phải rất lớn, vật lý thương hại phi thường chi tiểu, bất quá mấy vạn độ cao ôn đủ để di bổ vật lý thương hại bất túc, cấp cho đối thủ trí mệnh đả kích.

Nhưng lúc này ngay trước mắt nàng cái này đối thủ lại có vẻ hoàn toàn không sợ cao ôn, phảng phất bên trong cơ giáp này căn bản là không có người điều khiển vậy.

Nhiệt độ ngày càng cao, cao đến mức ngay cả Tiêu Vũ Không cũng có chút không chịu nổi, ngoài nhiệt độ cao ra, không khí trong phòng điều khiển cực kỳ khô ráo, nếu không phải tế bào tổ chức của Tiêu Vũ Không khác với người khác, chỉ sợ cho dù có bản lĩnh trọng sinh cũng không tài nào ngăn cản sự thất thoát thủy phân, bất quá nội mô tế bào đặc biệt đã ngăn chặn hiệu quả sự bay hơi của nước.

Thế nhưng việc liên tục bị thiêu đốt rồi tái sinh đối với Tiêu Vũ Không mà nói vẫn rất khó chịu, năng lượng sinh vật trong cơ thể tiêu hao cũng vô cùng to lớn, cứ đánh tiếp như vậy thì bản thân chắc chắn thất bại.

Đào tẩu tuy có chút không vẻ vang gì nhưng vẫn tốt hơn là mất mạng.

Tiêu Vũ Không cũng không suy nghĩ nhiều, đã không có cách nào đối phó với đối thủ thì dứt khoát quay đầu bỏ chạy.

Biến cố đột ngột này lại khiến Phong Hồ một trận ngạc nhiên. Trong chiến đấu, đối thủ vẫn luôn giữ vững sự kiên nhẫn không lùi bước, tinh thần kiên trì không bỏ, tần suất tấn công tựa hồng thủy cũng chứng minh hắn là một người không dễ dàng bỏ cuộc, thế nhưng giờ phút này lại dứt khoát quay đầu bỏ chạy khiến Phong Hồ có chút không tài nào hiểu nổi.

Lúc Phong Hồ muốn đuổi theo thì đã không kịp nữa rồi. Cơ giáp lam bạch chớp mắt khởi động, tốc độ còn nhanh hơn Lục Phong Hồ, chỉ trong chớp mắt đã hòa mình vào trong chiến hạm vũ trụ.

“Trốn vào chiến hạm vũ trụ là có ích sao?” Phong Hồ nheo cặp mắt phượng lại, đây là lần đầu tiên nàng bị đối thủ bức đến bước đường này. Trong lòng khó tránh khỏi dâng lên một loại nồng giận khó diễn tả bằng lời.

Mà ở một chiếc chiến hạm vũ trụ khác, Mặc Mai Long nhìn thấy Lục Phong Hồ giơ một đôi tay giáp lên trước ngực, lớn tiếng nói: “Phong Hồ! Ngươi muốn làm gì? Đừng tấn công chiếc chiến hạm vũ trụ kia!”

Phạm Đặc Tân ở bên cạnh lại nói: “Tại sao lại không tấn công! Nếu là ta thì ta cũng sẽ làm như vậy.”

Mặc Mai Long sốt ruột kêu lên: “Nếu chiến hạm vũ trụ phát nổ tức thì, rất có khả năng khiến chủ nhân của đầu địa không kịp trọng sinh đã tiêu biến rồi!”

Phạm Đặc Tân cười nhẹ một tiếng nói: “Nếu là như vậy thì lại càng không cần phải lo lắng, bởi vì tuyệt kỹ của đại nhân Phong Hồ là kỹ năng phi bạo tạc, vừa rồi đại quốc sĩ chẳng phải cũng đã nhìn thấy rồi sao?”

Mặc Mai Long gào thét: “Đồ ngốc! Nhiệt độ cao nếu làm cho lò động lực và thương năng lượng của chiến hạm vũ trụ mất ổn định thì cũng sẽ phát nổ đấy!”

Phạm Đặc Tân nhún nhún bả vai ra điều bất đắc dĩ nói: “Đại quốc sĩ thân yêu, người muốn tấn công chiếc chiến hạm vũ trụ kia đâu phải là ta, ngài có rống với ta cũng chẳng có ích gì đâu!”

Giữa hai lòng bàn tay của Lục Phong Hồ nhanh chóng ngưng tụ xoay tròn một quả cầu quang đỏ rực.

Nhiệt độ cao.

Năng lượng khổng lồ.

Nếu bị quả cầu hồng quang này đánh trúng, chỉ sợ chiến hạm vũ trụ có lớn đến đâu cũng sẽ bị nó xuyên thủng……

Vù……

Một luồng quang thúc không mấy nổi bật lặng lẽ bắn thẳng về phía Lục Phong Hồ.

Trong tình huống hoàn toàn không kịp chuẩn bị, Lục Phong Hồ đã hứng trọn một đòn, bất quá uy lực của chùm sáng năng lượng này không lớn, chỉ vừa đủ khiến Lục Phong Hồ đang lơ lửng trong tinh không chao đảo lùi lại mấy mét, thay đổi tư thế một chút……

Lục Phong Hồ đã không kìm nén được tâm trạng bứt rứt muốn tiêu diệt đối thủ, hai ống tay giáp bỗng siết chặt, dồn sức chuẩn bị tung ra quả cầu quang đỏ rực, nhưng ngay lúc đó, lại một chùm sáng năng lượng nữa bắn tới, một lần nữa phá hủy thế công của nàng.

Vù…… Vù……

Từng đạo chùm sáng năng lượng liên tục bắn ra từ thương nghiệp vũ trụ hạm, tất cả đều bắn trúng Lục Phong Hồ một cách chính xác không sai chút nào, trực tiếp coi nàng thành bia ngắm. Chùm sáng vô cùng chuẩn xác có trật tự bắn trúng từng bộ phận của Lục Phong Hồ: đầu, vai, eo và chân. Tóm lại, mỗi một lần bắn trúng Lục Phong Hồ đều khiến nàng bị động chấn động lùi về sau, giống như một võ sĩ đứng trên võ đài quyền anh đang bị đối thủ dồn dập tấn công đến mức lảo đảo lùi lại trong tình trạng phòng thủ khốn đốn.

Những đợt tấn công tầm xa dồn dập bằng chùm sáng năng lượng tuy không thể gây sát thương hiệu quả cho Lục Phong Hồ, nhưng lại có thể phá hủy quá trình tích tụ năng lượng và thế tấn công của nàng, khiến nàng mãi vẫn không thể phóng ra quả cầu năng lượng nhiệt độ cao đỏ rực trong tay. Nếu phóng ra trong tình huống không thể nhắm chuẩn thì chỉ uổng phí lãng phí một quả cầu năng lượng đẳng ly tử nhiệt độ cao mà nàng đã nhọc công tích tụ từ nãy đến giờ……

“Tốc độ bắn chuẩn quá, độ chính xác không hề có chút hồi hộp nào, bách phát bách trúng!” Tiểu Phong kinh ngạc đưa tay chỉnh lại chiếc kính có phần hơi tuột xuống, đoạn nói tiếp: “Ta nhớ trong số bọn họ hình như vẫn còn có một cao thủ tính toán điều khiển chiến hạm vũ trụ, lần trước chúng ta không đuổi kịp bọn họ chính là vì gia hỏa này.”

“Cao thủ cận chiến cơ giáp, thần xạ thủ tầm xa, cao thủ quang thuật ảo ảnh, lại thêm một cao thủ tính toán điều khiển chiến hạm vũ trụ, sự kết hợp thế này đặt ở đâu cũng là sự tồn tại gần như hoàn hảo. Xem ra chỉ dựa vào một mình Lục Phong Hồ thì không hạ gục được bọn họ rồi.” Phạm Đặc Tân đứng dậy, lắc lắc cái đầu nói.

Tiêu Vũ Không điều khiển Bạch Lan Đế tiến vào trong khoang hàng hóa của thương nghiệp vũ trụ hạm. Mộc Thang lập tức khởi động hệ thống phòng cháy của khoang, từ vách tường và trần nhà phóng ra mấy chục vòi phun ti ti, đồng thời phun ra một lượng lớn hơi nước băng giá.

Những giọt nước này vừa tiếp xúc với thân giáp của Bạch Lan Đế liền hóa thành hơi nước lan tỏa khắp khoang hàng hóa, chẳng mấy chốc toàn bộ khoang thuyền đã bị hơi nước mờ ảo lấp đầy.

Nước là môi trường hấp thụ nhiệt tốt nhất, vài phút sau, nhiệt độ trên thân giáp Bạch Lan Đế liền sụt giảm nhanh chóng. Lúc này Tiêu Vũ Không nhảy ra từ phòng điều khiển đã mở nắp, chỉ có điều quần áo trên người đã sớm không cánh mà bay.

Hơi nước trong khoang chẳng mấy chốc cũng được thu hồi vào hệ thống ống nước ở tầng dưới bề mặt chiến hạm vũ trụ. Ở đó, hơi nước có nhiệt độ rất cao sẽ phân bố đều lượng nhiệt hấp thụ được đến từng ngóc ngách trên bề mặt chiến hạm vũ trụ, sau đó biến thành nước được thu hồi để cung cấp cho người uống.

Á Lệ Tây Tư một vẻ đầy lo lắng lao thẳng vào khoang chứa, khi nhìn thấy Tiêu Vũ Không trần truồng không mảnh vải che thân, nàng lại hoảng hốt quay lưng đi, mặt đỏ bừng hỏi: “Ngươi không sao chứ!?”

Tiêu Vũ Không lại nghênh ngang trần truồng cái mông đi tới trước mặt Á Lệ Tây Tư nói: “Sự thì không có gì, chỉ là quần áo mất tiêu rồi, chi bằng cởi quần áo của ngươi ra cho ta mặc đi!? Ta bây giờ rất cần che đậy đấy.”

“Đồ đáng ghét, còn dám nói nhãn trêu chọc, cẩn thận ta ám sát ngươi!” Á Lệ Tây Tư nói xong liền đầu không ngoảnh lại chạy vụt ra khỏi khoang thuyền. Chẳng mấy chốc, ngoài cửa khoang ném vào một bộ quần áo, đồng thời cũng truyền đến giọng nói giận dữ của Á Lệ Tây Tư: “Quần áo của ngươi đấy, mau mặc vào rồi lên phòng điều khiển, trận chiến vẫn chưa kết thúc đâu!”

Tiêu Vũ Không nhặt quần áo dưới đất lên vừa mặc vừa lầm bầm: “Ám sát ta!? Ngươi nỡ sao? Đã nói là muốn gả cho ta rồi, chẳng lẽ ngươi muốn mưu sát phu quân hay sao!”

Tiêu Vũ Không mặc xong quần áo vừa bước vào phòng điều khiển thì liền nhìn thấy Lục Phong Hồ bị từng đạo chùm sáng năng lượng chuẩn xác bắn cho liên tục bại thối: “Di…… Mộc Thụ, ngươi lấy đâu ra súng chùm sáng đẳng ly tử vậy?”

Mộc Thang ra vẻ đắc ý nói: “Còn nhớ hai cỗ cơ giáp màu vàng gạo lúc thi đấu không?”

“Nhớ chứ sao không?” Tiêu Vũ Không nhất thời chưa phản ứng lại, nhưng ngay tức khắc lại nói: “Lẽ nào ngươi giấu hai cỗ cơ giáp đó vào trong Long Không mang ra ngoài rồi à.”

“Không khoa trương đến thế đâu, không gian trong Long Không có hạn, ta đâu có để cho hai cỗ cơ giáp cấp thấp chẳng có tác dụng lớn lao gì đó chiếm mất không gian của ta, chỉ là mang ra vài món vũ khí mà thôi, không ngờ mới qua một ngày đã lại dùng tới rồi, quyết định của ta xưa nay vẫn luôn anh minh.” May mắn là Mộc Thang không có mũi, bằng không lúc này chiếc mũi chắc chắn đã kéo dài ra rồi.

Lục Phong Hồ ở trong hư không bị chùm sáng năng lượng cấp thấp đánh cho tả tơi khốn đốn, quả cầu đẳng ly tử nhiệt độ cao tích tụ trong tay cũng tiêu tan dưới những đợt tấn công hết lần này đến lần khác……

Phong Hồ dùng đôi nắm đấm nhỏ nhắn giáng những cú nặng nề xuống bàn điều khiển trước ghế lái, nàng vậy mà không thể né tránh loại tấn công tầm xa cấp thấp này, bất kể bay đến đâu cũng đều bị chùm sáng năng lượng bám sát theo sau bắn trúng, mọi động tác né tránh đều là vô hiệu, độ chính xác của đối phương quả thực là quá cao, cao đến mức khó tin khiến nàng thậm chí hoài nghi kẻ bắn súng rốt cuộc có phải là con người nữa hay không.

Một vị cơ giáp long kỵ mà bị chùm sáng cấp thấp bức đến bước đường này, Phong Hồ cũng coi như là đệ nhất nhân trong vũ trụ rồi, vì thế nỗi hậm hực không gì sánh bằng đó khiến nàng thực sự muốn bùng nổ toàn thân nhiệt độ để thiêu rụi cái chiến hạm thương nghiệp chết tiệt kia.

Một đạo ánh sáng bạc lướt qua, một thanh trường kiếm lướt qua toàn thân cơ giáp Lục Phong Hồ, chiều dài ít nhất gấp 1.5 lần, thân kiếm mang sắc trắng bạc, nhìn kỹ lại thì hóa ra là vô cùng sáng chói, quanh thân trường kiếm quanh quẩn một làn ánh sáng lục nhạt, lúc này đang hoành ngang cản trước thân Lục Phong Hồ mấy chục mét.

Trường kiếm giống như có sinh mệnh, lần lượt chặn lại từng đạo chùm sáng năng lượng bắn tới.

Bắn chuẩn xác, nhưng trường kiếm lại chặn càng thêm tinh diệu, thân kiếm mảnh mai lúc này thậm chí còn có vẻ hơi quá rộng một chút.

“Lo chuyện bao đồ!” Phong Hồ nhìn thanh kiếm đó, khinh miệt nói.

Hình ảnh đầu của Phạm Đặc Tân lúc này cũng xuất hiện trên màn hình của Phong Hồ, vẫn mang theo nụ cười lười nhác mang mác vẻ mệt mỏi ấy: “Đại nhân Phong Hồ, để ta đối phó với vị thần xạ thủ này cho.”

“Hừ!” Phong Hồ lạnh lùng hừ một tiếng rồi tắt màn hình, trực tiếp lao về phía chiến hạm vũ trụ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:149
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Mộc Thang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.