Diệt Thế Võ Tu

Lượt đọc: 11953 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1119
Con rồng vàng cuối cùng tuyệt vọng

❊ ❊ ❊

"Ơ? Có một miếng vải!" Ô Hằng nhìn thấy một tấm vải dài rộng khoảng mười mét trong góc đầy quần áo, trong đầu lóe lên tia sáng, lập tức nảy ra phương án đối phó. Cậu vội vàng lấy miếng vải ra.

"Đánh cược một phen, coi như ngươi là dù vậy!" Ô Hằng nhìn miếng vải đỏ nắm trong tay, nghiến răng kèn kẹt, tay trái nắm chặt góc trên bên trái và góc dưới bên trái của tấm vải, tay phải nắm góc trên bên phải và góc dưới bên phải.

Người có tài nghệ cao thì gan cũng lớn!

Trong tình trạng không có bất kỳ khả năng bay lượn nào, trong mắt Ô Hằng vậy mà không có lấy một chút do dự, nắm lấy tấm vải nhảy xuống vực thẳm vạn trượng!

Gió rất lớn, thổi tung mái tóc dài của cậu.

Trong khoảnh khắc nhảy vào Long Cốc, tấm vải đỏ trong tay Ô Hằng lập tức phồng lên, hình thành một chiếc dù hình bầu dục.

Miếng vải đỏ này là do mẹ Hiên Viên Vũ đưa cho, do chính tay Hiên Viên Vũ dệt, nói rằng sau này làm vải may áo cưới cho con dâu, cũng coi như tấm lòng của người mẹ chồng này, dù sao bà cũng không tham dự được hôn lễ.

Nhưng Ô Hằng đã quên mất chuyện này, vì thế hôn lễ của Tuyết Hoa và Hàn Sương không dùng đến nó.

Hơn nữa lễ phục của bọn họ đều quá xa hoa, chiếc váy dài quét đất cũng chỉ tầm mười mét, miếng vải này căn bản không đủ dùng.

Chắc hẳn mẹ không biết con trai mình muốn cưới hai cô vợ, vải vóc căn bản không đủ.

Bà chắc chắn cũng không thể biết, miếng vải đỏ bình thường mình tặng, lại có một ngày cứu mạng con trai mình.

"Ù ù!"

Tiếng gió gào thét, tấm vải đỏ không ngừng phát ra tiếng "xè xè".

Chất lượng khá tốt, vải đỏ không bị xé rách bởi lực xung kích từ trọng lượng của Ô Hằng.

Tốc độ rơi của cậu bắt đầu chậm lại, trong lòng vô cùng vui mừng, tự hỏi liệu mình có phải hơi thông minh quá mức hay không, vào lúc nguy cấp vẫn có thể nghĩ ra cách làm dân dã này.

Mà khi cậu ngẩng đầu nhìn qua đỉnh tấm vải đỏ, chỉ thấy một màu trắng xóa, sương mù dày đặc.

May mà mình đi nhanh, nếu không giờ phút này đã bị sương mù hỗn độn nuốt chửng!

Hơn nữa cậu vui mừng phát hiện sương mù hỗn độn không tràn vào bên trong Long Cốc, điều này càng khiến Ô Hằng tin chắc rằng Long Cốc có trận thế mạnh mẽ bảo vệ, nếu không sao có thể ngăn cách sương mù hỗn độn bên ngoài?

Tuy nhiên tất cả những điều này đều nằm trong lẽ thường.

Nếu không cản được sự xâm nhập của sương mù hỗn độn, tộc Rồng Vàng làm sao sống sót trong Long Cốc này?

"Không đúng nha, tại sao tộc Rồng Vàng lại chọn nơi quanh năm bị sương mù hỗn độn bao phủ này để ẩn cư?" Ô Hằng lộ vẻ nghi hoặc, không thấy nơi đây có điểm gì đặc biệt thích hợp để tu luyện.

Cậu nhớ lại một số lịch sử từ sách xem ở Thiên Thư Các.

Hơn một vạn năm trước, tộc Rồng Vàng xưng bá Tiên Vực, khi đó Tiên Vực đang ở thời kỳ hưng thịnh, ngầm so sánh mạnh hơn cả Ma Vực và Thần Vực.

Sau đó không biết vì sao, tộc Rồng Vàng xưng bá toàn bộ Tiên Vực hoàn toàn biến mất trong vòng ba tháng, lúc đó chấn động cả ba tinh vực, đến nay cũng không ai tìm được nguyên nhân căn bản vì sao tộc Rồng Vàng lại ẩn lui.

Có lẽ trong đó có nỗi khó nói không thể giải thích, khiến tộc Rồng Vàng buộc phải từ bỏ địa vị bá chủ tại Tiên Vực lúc bấy giờ, lựa chọn ẩn lui.

Cũng có người nói tộc Rồng Vàng đã gặp phải nguyền rủa, không phải ẩn lui, mà là diệt vong.

Sáu ngàn năm trước, có một con Rồng Vàng cảnh giới Truyền Thuyết xuất hiện ở Tiên Vực, một trận chiến giết liên tiếp mười mấy cường giả Đăng Tiên, nhưng cũng chỉ là thoáng hiện, nhanh chóng biến mất trong tầm mắt người đời.

Một số lão giả phỏng đoán tộc Rồng Vàng xuất hiện lần này, chính là muốn cảnh báo người Tiên Vực đừng tùy ý suy đoán, chúng không hề diệt vong, chỉ là thực sự ẩn cư!

Bốn ngàn năm trước, một cường giả truyền thuyết Đăng Tiên phát hiện di tích Rồng Vàng trong một ngọn núi sâu bí ẩn ở phía bắc Tiên Vực, nhìn thấy xương cốt thần long đầy núi, lúc đó sương mù hỗn độn ập đến, chỉ có thể rút lui, sau đó không ai có thể xông vào Long Cốc được nữa.

Mà tính chân thực của chuyện này, rất nhiều người cũng bày tỏ nghi ngờ.

Dù sao thì đống xương rồng đầy núi đó chỉ có một mình vị cường giả Đăng Tiên này nhìn thấy, không có người thứ hai tận mắt chứng kiến, hơn nữa người này không lâu sau khi ra khỏi Long Cốc đã tọa hóa, đã chết không đối chứng.

Cho nên tộc Rồng Vàng đối với Tiên Vực mà nói là một bí ẩn cực lớn, Long Cốc có di tích Rồng Vàng hay không, cũng là một bí ẩn cực lớn.

Lúc này Ô Hằng đang không ngừng rơi xuống Long Cốc lại biết, điều mà vị cường giả Đăng Tiên kia tận mắt chứng kiến là thật, vì chính cậu cũng nhìn thấy xương rồng đầy núi!

Trong cốc có thể nói là một tiểu thế giới, có núi có nước!

Tuy tối đen như mực, nhưng đồng lực của cậu kinh người, vẫn có thể nhìn thấy mọi vật.

Trên đường hạ xuống, cậu nhìn thấy trong vách đá của thung lũng, có không ít hang động khổng lồ, đó chắc là hang rồng.

Mà dưới đáy cốc, là từng đống bộ xương trắng như tuyết khổng lồ, có cái sống động như một dãy núi đặt ở đó, dài khoảng nghìn mét.

Rồng Vàng đều là thần long phương Đông, không có đôi cánh của rồng phương Tây.

Ô Hằng nhìn mà hít một hơi lạnh, liếc mắt nhìn qua, đã phát hiện hơn mười bộ xương Rồng Vàng.

"Rống!"

Đúng lúc này, tiếng rồng ngâm lại gào thét vang lên, vang dội hào hùng giữa Long Cốc, hồi lâu không tan, khí thế cực mạnh.

"Rồng, đó là Rồng Vàng sao? Rồng Vàng còn sống?" Ô Hằng nhìn thấy cách đó trăm dặm có một tia sáng màu vàng đang từ mặt đất bay lượn lên chín tầng trời, dài khoảng nghìn mét, chói mắt lóa mắt, rực rỡ huy hoàng.

Nhìn kỹ lại, đó là một con Thần Long Năm Móng màu vàng, toàn thân vảy vàng sáng lấp lánh, thân dài tới nghìn mét, như một ngọn núi bay lượn trong hư không, xông thẳng lên tận trời, đôi mắt rồng to bằng chiếc đèn lồng, thần quang sáng rực, mang theo một ý cảnh khó mà diễn tả bằng lời.

Nó ngửa mặt lên trời gào thét, mặt lộ vẻ hung dữ, muốn so cao thấp với ông trời, thế nhưng chưa kịp bay ra khỏi Long Cốc, ánh sáng trên người Rồng Vàng dần liễm đi, trở nên ảm đạm, cuối cùng tiêu tán trong Long Cốc tăm tối.

Ô Hằng nhìn thấy trong ánh mắt cuối cùng của con Rồng Vàng này pha lẫn vẻ không cam lòng.

Con rồng này khi còn sống tuyệt đối từng là bậc đế vương, chỉ cần nhìn thấy chân dung từ cách xa trăm dặm, nội tâm Ô Hằng liền tự nhiên sinh ra sự kính sợ đối với nó.

Rất mạnh, ít nhất cũng là cảnh giới Truyền Thuyết Đăng Tiên!

Thậm chí rất có thể đã chạm đến lĩnh vực của "Chân", Chân Tiên chăng?

"Hóa ra chỉ là một tia oán niệm không cam lòng còn sót lại giữa trời đất chưa tiêu tán." Ô Hằng nhìn đến đây, đã tin chắc rằng Long Cốc không còn Rồng Vàng sống nữa, tiếng rống nghe thấy trước đó đều phát ra từ oán niệm của con rồng này.

Cậu từng nhìn thấy Rồng Vàng còn sống.

Thần thú hộ tộc Chân Long lão tổ của Hiên Viên thế gia chính là huyết mạch thuần vàng.

Nhưng cậu không biết Rồng Vàng của Tiên Vực và Rồng Vàng của Trung Châu khác biệt ở đâu, có phải cùng một huyết thống hay không?

Ô Hằng nhìn những bộ xương thần long khổng lồ dưới chân, trong lòng cảm khái vạn phần, từng là bá chủ siêu cấp của Tiên Vực, vậy mà bị nhốt trong Long Cốc cách biệt với đời, cuối cùng tuyệt tích Tiên Vực.

Tộc Rồng Vàng có phải bị nhốt trong Long Cốc hay không, đều là phỏng đoán của cậu.

Bởi vì oán niệm của con Rồng Vàng xuất hiện vừa nãy chính là đang lao lên đỉnh thung lũng, đáng tiếc thất bại, phát ra tiếng gào thét không cam lòng, cho nên cậu mới đoán rằng Rồng Vàng bị nhốt lại.

Có lẽ con rồng này là con rồng cuối cùng già chết trong Long Cốc, cô độc tuyệt vọng.

Có lẽ quãng thời gian cuối cùng khi nó còn sống chính là làm việc giống hệt oán niệm vừa hiện ra, lao vút lên cao, dốc hết sức bình sinh xông ra khỏi Long Cốc, rồi lại thất bại, lần này đến lần khác khởi xướng xung kích, rồi lại lần này đến lần khác thất bại!

Ô Hằng khó có thể tưởng tượng cảm giác trong lòng con Rồng Vàng này cuối cùng ra sao, cho đến tận giây phút cuối cùng vẫn thất bại mà chết, vô cùng lạc lõng, già chết trong Long Cốc.

---❊ ❖ ❊---

[Dịch từ bản hv] ChuongId:892
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.