“Vậy ta phải làm sao?” Ô Hằng cười khổ, hắn không muốn cả đời mang theo Hắc Ám Chú. Những ngày qua, hắn đã dùng mọi thủ đoạn có thể, nhưng hoàn toàn vô hiệu.
Hắc Ám Chú không ảnh hưởng đến việc tu luyện, cũng không ảnh hưởng đến sinh hoạt bình thường, nhưng nó lại ảnh hưởng đến tuổi thọ của hắn. Sống một ngày bằng mười ngày, nghĩ đến thôi đã thấy xót xa.
Ô Hằng không muốn mình phải chết yểu...
Hoắc Chân nói: “Thiên Trì thánh thủy của Thiên Tiên Trì có lẽ có thể giúp ngươi giải khai lời nguyền.”
“Lời này là thật?” Mắt Ô Hằng sáng lên, muốn Thiên Trì thánh thủy thì có gì khó, cứ đến Thiên Tiên Trì tìm Tố Nguyệt lấy là được!
“Chỉ là có khả năng thôi, Thiên Trì thánh thủy thuần khiết không nhiễm bụi trần, khá khắc chế vật hắc ám.” Hoắc Chân không dám nói lời chắc nịch.
Hắc Ám Cấm Chú vốn dĩ tà môn, lấy cái giá là sinh mệnh để giết địch, huống chi còn là tình huống cao giai giết thấp giai, lại càng không thể lạc quan, khó mà phá giải.
Nếu là chú thuật cùng giai thì không quá khó giải quyết, nhưng nếu là thấp hơn vài cảnh giới tu vi thì sẽ trở nên gian nan. Mà Ô Hằng và Tôn Vô Thường đâu chỉ chênh lệch vài tiểu cảnh giới, mà là mười mấy cảnh giới, thế nên tình huống trở nên vô cùng hóc búa.
Ô Hằng nói: “Chỉ có thể coi ngựa chết thành ngựa sống mà chữa thôi, ta đi Thiên Tiên Trì một chuyến ngay đây.”
“Mọi việc cẩn thận.” Hoắc Chân căn dặn.
Hiện nay cái đầu của Ô Hằng ở Tiên Vực đáng giá vạn cân thần thạch, gần như cử thế đều là kẻ địch.
Còn về việc vật ẩn giấu trong bí cảnh thì chưa cần vội, bọn họ ít nhất sẽ ở đây một hai năm, không thiếu gì một hai ngày.
Một ngày sau, Ô Hằng ra khỏi bí cảnh, một mình đi tới Thiên Tiên Trì.
Trước khi đi, Tinh Vũ và Phượng Hoàng dặn dò hắn: “Ở Tiên Vực tuyệt đối không được để lộ thân phận, dù là người của Thiên Tiên Trì cũng không được tin tưởng.”
“Yên tâm, hành tẩu giang hồ bao năm qua, điểm này ta vẫn hiểu rõ.” Ô Hằng mỉm cười gật đầu.
Thiên Tiên Trì cách địa giới Ngô Quốc chỉ hơn mấy chục vạn dặm, hắn dọc đường tìm trận pháp truyền tống để đi, không cần nửa ngày là có thể tới nơi.
Ra khỏi cửa đá bí cảnh, Ô Hằng không hề bay, lặng lẽ tránh mọi tai mắt đi bộ xuống núi. Thanh Vân Môn nhỏ bé, người có thể chặn được hắn gần như không có.
Xuống núi ba trăm dặm ngoài Thanh Vân Phong chính là đô thành Ngô Quốc, nơi đây náo nhiệt phi phàm, thương mại phồn vinh, là một vùng đất mưa thuận gió hòa, giàu có.
Ô Hằng mặc một bộ áo xanh đi vào đô thành. Hóa danh Triệu Phàm này không thể dùng nữa, bởi vì đã bị tu sĩ Lạc Sơn Tông biết được, hắn tự xưng mình là người ở biên giới Ngô Quốc, tên là Triệu Hằng.
Sau một hồi hỏi thăm, Ô Hằng biết được đô thành Ngô Quốc chỉ có hoàng cung mới có trận pháp truyền tống cấp triệu dặm, có thể đến thẳng gần khu vực Thiên Tiên Trì.
Đi trên đường phố đô thành Ngô Quốc người qua kẻ lại, Ô Hằng tự nhủ trong lòng: “Cường xông hoàng cung dường như có chút không thực tế lắm, nghe nói Ngô Quốc đã có cường giả Đăng Tiên.”
Thế nhưng trận pháp truyền tống của hoàng cung Ngô Quốc lại không mở cho người ngoài.
Không biết từ lúc nào, hắn đã đi tới con phố ngoài tường thành hoàng cung trọng địa, nơi đó trọng binh canh giữ, có tu sĩ Phong Thần tọa trấn!
“Ủa? Bên kia sao lại nhiều người như vậy?” Ô Hằng nhìn quanh bốn phía, phát hiện trên tường thành cạnh đại môn hoàng cung vây kín rất nhiều người, ồn ào náo nhiệt.
Hắn tiến lại gần nhìn, phát hiện cạnh đại môn hoàng cung dán chính là Hoàng Bảng!
“Ngô hoàng tử chiêu mộ kỳ nhân dị sĩ thiên hạ vào cung tỷ đấu, người được hoàng tử coi trọng sẽ có cơ hội đích thân tham gia đại hội Đồ Ma ở Thiên Tiên Trì!”
“Có thể được Ngô hoàng tử thưởng thức, đó chính là vinh hạnh to lớn đó!”
“Còn có thể tham gia đại hội Đồ Ma của Thiên Tiên Trì, đại hội đó người bình thường không đi được đâu, có thể mở mang tầm mắt lắm đấy!”
Rất nhiều người thân hình vạm vỡ bàn tán xôn xao, trông đều là người tu võ.
“Đại hội Đồ Ma Thiên Tiên Trì?” Ô Hằng lộ vẻ nghi hoặc, sau đó nhớ lại chuyện vài ngày trước bàn bạc cùng Tinh Vũ trong bữa tiệc rượu tại Thanh Vân Môn.
Tinh Vũ nói thế lực ma tu ở Tiên Vực ngày càng lớn mạnh, năm ngoái các đại tiên môn đã muốn tổ chức một đại hội Đồ Ma, dự tính mấy tháng gần đây sẽ thực hiện!
“Xem ra không giả, các đại tiên môn thực sự đã có động thái rồi!” Ô Hằng tự nhủ, sau đó nhìn nội dung dán trên Hoàng Bảng, khóe miệng khẽ nhếch lên, như vậy rất tốt, chỉ cần trà trộn vào đội ngũ của Ngô hoàng tử, thì không lo mình không vào được Thiên Tiên Trì nữa!
Trước đại môn khôi hoằng của hoàng cung, có hơn mười binh sĩ mặc khải giáp lạnh lẽo đứng thẳng, trong đó một binh sĩ trưởng nói với người vây xem Hoàng Bảng: “Nếu cảm thấy mình có bản lĩnh, cứ việc vào diễn võ trường trong hoàng cung, nhưng nếu kẻ không có bản lĩnh mà tự tiện vào hoàng cung, sẽ bị định tội xâm nhập hoàng cung trái phép!”
Lời vừa dứt, hơn trăm người vây xem Hoàng Bảng có một nửa lộ vẻ cảm thán, tội xâm nhập hoàng cung trái phép là phải chém đầu đấy!
Một nam tử gầy gò cất tiếng hỏi: “Thế nào mới tính là người có bản lĩnh?”
“Không vào Hóa Long Cảnh thì tự nhiên không thể đồ ma!” Binh sĩ trưởng nhàn nhạt nói, một câu đã dọa hơn phân nửa người lùi lại, hiển nhiên họ đều chưa đạt tới Hóa Long Cảnh.
Nhưng trong đám người vây xem không thiếu tu sĩ có năng lực.
Nam tử gầy gò từng cất tiếng hỏi binh sĩ trưởng lúc trước mặt mày đạm mạc, nghênh ngang đi vào đại môn hoàng cung, bên trong tự có người tiếp đón dẫn đường.
Trong đám người, một lão giả hạc phát tiên phong, tay cầm phất trần tiến vào hoàng cung.
Ngay sau đó là người thứ ba, người thứ tư...
Ở Tiên Vực, tu sĩ Hóa Long Cảnh không hiếm thấy, tương đương với tu sĩ Thông Linh ở Trung Châu mà thôi, chỉ thuộc tầng trung.
Thông Thiên, Phong Thần mới là tầng trên.
Đăng Tiên mới là đỉnh phong!
Ô Hằng áo xanh phần phật, tướng mạo thanh tú, trông còn rất trẻ, cũng đi theo đại quân vào đại môn hoàng cung.
Thế nhưng người khác thông suốt không bị cản trở, duy chỉ có Ô Hằng bị binh sĩ trưởng kia ngăn lại.
Binh sĩ trưởng lạnh lùng nói: “Nếu chưa đạt tới Hóa Long Cảnh mà vào đại môn hoàng cung, sẽ là tội chết.”
Binh sĩ trưởng không thể phát hiện tinh nguyên ba động trên người thanh niên này, hoặc là hắn đã ẩn giấu, hoặc không phải là người tu võ.
Đám tu sĩ vào hoàng cung muốn đầu quân cho Ngô hoàng tử đều quay đầu nhìn lại, phát hiện Ô Hằng quả thực trông quá trẻ tuổi, chắc là chưa đạt tới cảnh giới Hóa Long nhỉ?
Ô Hằng không muốn quá phô trương, đã đối phương mắt chó coi thường người khác, mình không vào cũng được, đi tìm trận pháp truyền tống của thành khác là xong.
Thực ra Thanh Vân Môn cũng có trận pháp truyền tống, chỉ là khoảng cách truyền tống quá ngắn, mới mấy vạn dặm mà thôi.
Ô Hằng không nói nhiều, quay người bỏ đi.
Binh sĩ trưởng thấy Ô Hằng hoàn toàn phớt lờ mình, lại định rời đi một cách dễ dàng như vậy, trong mắt lóe lên hàn mang, quát lớn: “Tiểu tử, đại gia ta hảo tâm nhắc nhở ngươi, ngươi còn tỏ thái độ ngang ngược như vậy sao?”
Nói đoạn, binh sĩ trưởng cầm trường mâu đâm thẳng về phía Ô Hằng, toàn thân tuôn trào tinh nguyên chi lực màu xanh, là một tu sĩ Hóa Long nhất cảnh!
Ô Hằng không thèm quay đầu lại, lười quản cái tên nhãi con kia.
“Loảng xoảng!”
Trường mâu đâm vào sau lưng Ô Hằng, Ô Hằng không sao cả, trái lại trường mâu còn vỡ vụn ngay lập tức!
Binh sĩ trưởng trợn mắt há mồm, đối phương không né không tránh, tinh nguyên chi lực cũng chẳng dùng ra, binh khí của hắn không làm đối phương bị thương dù chỉ một chút, trái lại trường mâu còn bị gãy mất!
Nhiều tu sĩ quay đầu quan sát đều tắc lưỡi, nhưng chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng phiêu dật rời đi của Ô Hằng.
“Cứ thế đi rồi?”
“Cũng không đánh trả?”
“Đúng là một kỳ nhân!”
“Đợi đã, huynh đài, đợi chút đã!” Binh sĩ trưởng vội vàng đuổi theo, cười làm lành: “Xem ra huynh đài quả thực có bản lĩnh, Ngô hoàng tử coi trọng hiền sĩ nhất, ngài nếu vào hoàng cung, chắc chắn sẽ được trọng dụng!”