“Dấu vết Đại Đạo cực kỳ đậm đặc, thực lực của lão long này khi còn sống chắc chắn vô cùng siêu phàm!” Phượng Hoàng bình phẩm.
Tố Nguyệt tán thành: “Thân tử đạo tiêu đã mấy ngàn năm, oán niệm vẫn còn lưu lại nhân gian, tái hiện cảnh tượng lúc sinh thời, ắt hẳn là một tồn tại tuyệt đỉnh!”
Sau khi hoàn hồn từ sự chấn động, Tinh Vũ không bình phẩm về lão long mà như một cô bé, túm lấy vạt áo Phượng Hoàng làm nũng: “Nữ thần, chúng ta mau kết hôn đi!”
Ô Hằng không trêu chọc Tinh Vũ nữa, sợ đến lúc đó hắn thật sự vì Phượng Hoàng mà quyết đấu với mình.
Hắn nghiêm mặt nói: “Ngay cả một con rồng mạnh mẽ đến thế còn bị kẹt lại Long Cốc, chúng ta muốn thoát ra ngoài, quả thực khó như lên trời!”
Nghe vậy, Tố Nguyệt, kẻ nhát gan này cũng cuống lên, oán hận nhìn Ô Hằng nói: “Đều tại ngươi cả, nếu không phải tại ngươi thì bổn cô nương đâu có bị nhốt ở cái nơi quỷ quái này!”
“Nếu ngươi không muốn ở cái nơi quỷ quái này, lát nữa có thượng cổ truyền thừa cùng Hoàng Kim Long Tủy, ngươi đừng có mà nhận!” Ô Hằng buông lời đe dọa.
“Thế thì không được, đã đến đây rồi, tất nhiên phải đi tìm truyền thừa và Long Tủy chứ.” Tố Nguyệt vội vàng giải thích.
Ô Hằng gõ lên đầu Tố Nguyệt hù dọa: “Vậy thì ngươi tốt nhất đừng có mà than vãn với ta nữa, bằng không ta ăn thịt ngươi ngay lập tức, chắc hẳn thịt của ngươi cũng không kém cạnh Thái Cổ di chủng đâu nhỉ!”
Tố Nguyệt vội vàng ngậm miệng, tỏ vẻ một cô nàng ngoan ngoãn bị mắng không cãi, bị đánh không trả. Vì thượng cổ truyền thừa, bổn cô nương nhịn ngươi lần này!
“Ô Hằng, nghe nói nương ngươi đã hứa gả Tố Nguyệt cho ngươi rồi, chi bằng gạo nấu thành cơm luôn đi, đến lúc đó làm con rể Thiên Tiên Trì, Thiên Trì Thánh Thủy dùng không bao giờ hết!” Tinh Vũ ở bên cạnh xúi bậy. Một lý do khác tất nhiên là vì Phượng Hoàng, Ô Hằng có Tố Nguyệt rồi thì hắn mới yên tâm hơn được chút. Nếu không, hắn thật sự sợ tên này không chịu nổi cô đơn mà đến tranh giành nữ nhân với mình.
“Ừm, đây quả là một ý kiến không tồi. Dù sao nàng ta cũng đánh không lại ta, ở Long Cốc này cũng chẳng có cường giả Thiên Tiên Trì nào ngăn cản, hơn nữa đây là ý của nương, ta làm con cũng không tiện trái lời!” Ô Hằng gật đầu, trong mắt hiện lên vẻ đùa cợt.
“Á?” Sắc mặt Tố Nguyệt thay đổi, nàng ngượng ngùng nhìn Ô Hằng nói: “Chuyện đó... ngươi tuyệt đối đừng có coi là thật đấy!”
“Ta đã coi là thật rồi!” Ô Hằng nhìn Tố Nguyệt đang độ tuổi đôi mươi, khóe miệng khẽ nhếch, từng bước ép sát lại gần.
Nàng có đôi mắt linh động, sáng trong thuần khiết, gương mặt trái xoan tròn trịa, làn da mịn màng tựa như thổi là vỡ, trắng nõn không tì vết.
“Ngươi muốn làm gì?” Tố Nguyệt bỗng nhiên khẩn trương.
Ô Hằng đưa tay véo gương mặt xinh đẹp của Tố Nguyệt, đột nhiên cau mày nói: “Không ổn, cái mặt này mập quá rồi!”
“Ngươi!” Tố Nguyệt tức giận đến mức mất hết kiên nhẫn, trêu chọc nàng thì thôi đi, đằng này còn chê nàng béo!
“Ta mập chỗ nào hả, ngươi bị mù à!” Nàng giận dữ mắng.
“Chỗ nào cũng mập!” Ô Hằng liếc nhìn toàn thân nàng rồi chậc lưỡi: “Thực sự nên giảm cân đi thôi.”
Nhớ lúc gặp Tố Nguyệt ở chiến trường vực ngoại, khi đó nàng phát triển vẫn chưa đầy đặn, không ngờ nay lại đầy đặn đến thế, đúng là nữ đại thập bát biến.
Tố Nguyệt nhăn cái mũi nhỏ xinh, vẻ mặt đầy khó chịu.
“Có Long Tủy thì tuyệt đối đừng ăn, thứ đó quá bổ, phần của ngươi cứ đưa cho ta đi.” Ô Hằng tự quyết định.
“Dựa vào cái gì chứ, bổn cô nương giảm cân là được chứ gì!” Tố Nguyệt phẫn nộ nói.
“Được, đây là chính ngươi nói đấy nhé, chỉ cần ngươi giảm cân, ta sẽ thực hiện hôn ước của hai chúng ta!”
“Tại sao ta giảm cân thì ngươi lại phải thực hiện hôn ước?”
“Vì bây giờ ngươi quá béo, ta không thích, nhưng giảm cân rồi thì khác, chắc chắn sẽ rất xinh đẹp.”
“Vậy ta không giảm cân nữa, ta không muốn làm vị hôn thê của ngươi đâu.”
“Không giảm cân thì đừng hòng lấy Long Tủy!”
“Dựa vào cái gì?”
Ô Hằng cười cợt: “Ta là vì tốt cho nàng thôi, nàng đã béo như vậy rồi, ăn thêm Long Tủy nữa chắc chắn sẽ béo đến mức không ra hình người!”
“Ngươi thật là bá đạo, không giảm cân thì không cho Long Tủy, giảm cân rồi thì phải làm vị hôn thê của ngươi, kiểu gì ta cũng chịu thiệt!” Tố Nguyệt bĩu môi phàn nàn, trông đáng yêu như một cô bé vậy.
“Dù sao cũng chỉ được chọn một trong hai, một là giảm cân làm vị hôn thê của ta, giảm cân xong có thể chia cho nàng Long Tủy; hai là không giảm cân, không lấy Long Tủy, như vậy cũng không cần làm vị hôn thê của ta.”
“Được, ta giảm cân làm vị hôn thê của ngươi, như vậy mới có Long Tủy!” Tố Nguyệt đồng ý.
Ô Hằng trố mắt, nha đầu này không phải thật sự ngây thơ đến thế chứ?
Thế mà lại thực sự đồng ý với mình!
Có phải nàng ấy thích mình rồi không?
Tội lỗi, tội lỗi, lại khiến một thiếu nữ yêu mình rồi!
Nếu Tố Nguyệt biết Ô Hằng tự luyến như thế, chắc chắn sẽ khinh bỉ tột độ. Nàng đồng ý làm vị hôn thê của Ô Hằng cũng chỉ là kế hoãn binh, đợi sau khi ra khỏi Long Cốc trở về Thiên Tiên Trì, nàng nhất định phải cho tên tiểu tử này một trận nên thân!
Tinh Vũ thấy Tố Nguyệt đồng ý làm vị hôn thê của Ô Hằng, tảng đá trong lòng cuối cùng cũng hạ xuống, giờ thì không còn ai tranh giành Phượng Hoàng với hắn nữa.
Ai ngờ Ô Hằng đặc biệt xấu tính, nghiêm nghị nói với Tố Nguyệt: “Vị hôn thê thân yêu, nàng có để ý việc ta tìm cho nàng một người tỷ tỷ không?”
Tố Nguyệt thầm đảo mắt trong lòng, cảm thấy Ô Hằng quá tham lam, nhưng nàng cũng chẳng để tâm, hắn muốn tìm ai thì tìm, dù sao nàng cũng đâu có thật sự đồng ý với hắn.
Nàng tỏ vẻ ngây thơ vô số tội, vui vẻ nói: “Tất nhiên là không để ý rồi, thêm một người tỷ tỷ, thêm một người để trò chuyện, chẳng phải rất tốt sao!”
Tinh Vũ vừa mới trút được gánh nặng lại trở nên căng thẳng lần nữa.
Ô Hằng quả nhiên là cầm thú, ăn trong bát còn nhòm trong nồi.
“Mình phải mau chóng gạo nấu thành cơm với Phượng Hoàng mới được... tránh cho việc bị Ô Hằng cướp mất!” Tinh Vũ thầm nghĩ trong lòng, thực ra hắn cũng là một tên cầm thú đấy chứ!
Trong lúc trò chuyện, họ đã đi ra khỏi hồ nước khô cạn, tiến đến một vùng đất cao. Phóng mắt nhìn lại, trong cốc toàn là hài cốt thần long rải rác, mỗi một bộ hài cốt đều to lớn như ngọn núi.
Tố Nguyệt nghi hoặc hỏi: “Tại sao những con Hoàng Kim Long tôn quý này lại không có mộ phần? Thi hài cứ rải rác ngoài đất thế kia?”
Ô Hằng đã tìm hiểu một số tập tính của rồng qua những cuốn cổ thư, hắn nói: “Hoàng Kim Long khác với nhân tộc, rất ít khi xây mộ. Đa số chúng vì cậy mình tôn quý, cho rằng trên đời không có thứ gì đủ tư cách để chôn cất mình, bao gồm cả bùn đất, nên chúng thà phơi thây ngoài trời chứ không muốn bị bùn đất bẩn thỉu vùi lấp!”
“Nói cũng có lý.” Tố Nguyệt chợt hiểu ra.
“Có phải cảm thấy vị hôn phu của nàng rất thông tuệ không?” Hắn bất ngờ trêu chọc một câu.
Vì Hoàng Kim Long Tủy, Tố Nguyệt đành nhẫn nhịn, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết, trông vô cùng đáng yêu quyến rũ, nàng đáp lời giòn giã: “Ừm!”
Ô Hằng tỏ vẻ tự nhiên, giơ tay đặt lên vai Tố Nguyệt: “Đi, ta dẫn nàng đi tìm Long Tủy!”
“Ừm!” Tố Nguyệt cười ngọt ngào, cam chịu diễn kịch.
Chỉ cần hắn không chạm đến giới hạn chịu đựng của nàng, nàng đều có thể nhịn.
Bị hắn chạm vào vai vẫn còn nằm trong giới hạn chịu đựng của Tố Nguyệt.
“Ủa?” Bỗng nhiên, Ô Hằng đang vận Thiên Nhãn tìm kiếm Long Tủy thốt lên đầy ngạc nhiên, dường như có phát hiện mới!
Hắn dẫn Tố Nguyệt bay thẳng lên không trung, đi tới một vách đá cao vạn mét. Trên vách đá đen kịt bị đục ra một lối vào Long Sào vô cùng to lớn, chiều dài và chiều rộng đều lên đến trăm mét!
“Chúng ta vào trong!” Ô Hằng lên tiếng, dẫn Tố Nguyệt bước vào đó.
Tinh Vũ và Phượng Hoàng theo sát phía sau. Ô Hằng có Thiên Nhãn, sự lựa chọn của hắn chắc chắn đúng đắn hơn hai người họ.