Đô Thị Siêu Cấp Y Tiên

Lượt đọc: 2911 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Một ngàn một trăm mười bảy: Tiểu hỗn đản (14 chương)

❊ ❊ ❊

Bởi vì thực lực của Tô Trần đã vượt qua Hằng Cổ cảnh, sức chiến đấu thực tế có thể sánh ngang với tu giả Hằng Cổ cảnh tầng ba, nên dùng hắn để làm bạn luyện là thích hợp nhất.

Nhờ có sự giúp đỡ không hề nương tay của Tô Trần, mỗi lần luyện tập, Mộc lão đều bị đánh cho chỉ còn thoi thóp một hơi, sau đó Tô Trần lại dâng lên một bát máu tươi của chính mình.

Cứ như vậy, dùng trọn một tháng, Tô Trần ép Mộc lão phải phá vỡ tầng chướng ngại kia.

"Đã lão phu đã đột phá, sau này có thể đi theo bên cạnh Thủy Lam, ngày đêm bảo vệ con bé rồi, cũng đến lúc phải tới Thái Sơ đại lục." Mộc lão cười nói.

Tại sao trong một tháng này, bất kể là Tô Trần hay Mộc lão đều không tiếc sức lực, nhất định phải giúp Mộc lão đột phá đến Hằng Cổ cảnh?

Bởi vì Thủy Lam.

Tô Trần đã quyết định đưa Thủy Lam đến Thái Sơ đại lục, nhưng hắn biết, mình không thể nào lúc nào cũng trông nom con bé, mà lại cần một cường giả tối thượng để bảo vệ khiến Thủy Lam được an toàn tuyệt đối.

Gánh nặng này đặt lên vai Mộc lão, chỉ khi Mộc lão đột phá đến Hằng Cổ cảnh mới có thể khiến Thủy Lam an toàn hơn.

"Cảm ơn Mộc lão." Tô Trần chân thành cảm kích.

"Cảm ơn cái gì? Thủy Lam gọi lão phu là ông nội mà. Nhóc con, nói thật nhé, trong lòng lão phu, con còn lâu mới quan trọng bằng cháu gái ngoan của ta, ha ha ha..." Mộc lão cười lớn.

Thủy Lam đúng là đáng yêu vô địch.

Ngay cả Mộc lão cũng không thể kháng cự lại sự đáng yêu của Tô Thủy Lam.

Tô Trần nhìn ra được Mộc lão là thật tâm, dù không có mối quan hệ giữa hắn và Mộc lão, e rằng Mộc lão vẫn sẵn lòng ẩn mình bên cạnh bảo vệ con bé.

Cô bé này đúng là được thiên địa ưu ái mười phần, thì chiếm hết chín phần rưỡi rồi!

Thật là trời ban phúc trạch.

Tô Trần còn cảm thấy hơi ghen tị với con gái mình.

"Thủy Lam đâu?" Mộc lão đột nhiên hỏi, mấy ngày bế quan này, lão cũng có chút nhớ cô cháu gái ngoan của mình.

"Đang đi chơi cùng Quỳnh nhi rồi."

"Nhóc đã quyết định đưa Thủy Lam tới Thái Sơ đại lục, vậy có chuẩn bị hậu chiêu gì không?" Sắc mặt Mộc lão trở nên nghiêm trọng hơn: "Nhóc con, nhóc phải đảm bảo Thủy Lam tuyệt đối an toàn!!! Lão phu một mình ở bên cạnh con bé cũng không dám nói là tuyệt đối an toàn! Tuy rằng ở Thái Sơ đại lục, Hằng Cổ cảnh cũng không nhiều, nhưng rốt cuộc vẫn có!"

"Tiếp theo con sẽ bế quan để luyện chế một món bảo vật cho Thủy Lam." Tô Trần suy nghĩ một chút rồi nói: "Có món bảo vật đó, Thủy Lam hẳn sẽ an toàn hơn."

Món bảo vật mà Tô Trần định luyện chế là một bộ nhuyễn giáp phòng ngự.

Nguyên liệu hắn đã thu thập xong xuôi.

"Còn hậu chiêu nào khác không?" Mộc lão dường như vẫn chưa hài lòng.

"Còn có truyền tống quyển trục. Nếu thực sự gặp nguy hiểm đến tính mạng, con có thể lập tức tới đó." Tô Trần nghiêm nghị nói.

"Ừ." Mộc lão hơi hài lòng hơn một chút.

"Cụ thể Thủy Lam tới Thái Sơ đại lục, nhóc định sắp xếp thế nào? Không phải là luôn đi theo bên cạnh nhóc đấy chứ? Lão phu không đồng ý đâu. Nhóc con khả năng gây họa quá lớn, đi theo nhóc lúc nào cũng gặp nguy hiểm."

"Không đi theo con." Tô Trần cạn lời: "Ở Thái Sơ đại lục, con có người quen."

Trong tâm trí Tô Trần chợt hiện lên một bóng hình xinh đẹp.

Hách Nguyệt Nghê Thường.

Thủy Lam tới Thái Sơ đại lục, để bên cạnh Nghê Thường là tốt nhất.

"Khi nào chuẩn bị phi thăng?" Mộc lão hỏi tiếp.

"Ba tháng sau đi!" Tô Trần nói chắc chắn: "Mấy tháng này, con phải ở bên Thủy Lam và Nguyên Nhi, tận hưởng niềm vui gia đình."

"Ừ!" Mộc lão gật đầu: "Đi đi. Ta tiếp tục tu luyện đây."

Tô Trần rời đi.

Thời gian tiếp tục trôi qua.

Trong ba tháng tiếp theo, Tô Trần thực sự dành thời gian bên con gái và những người phụ nữ của mình.

Tranh thủ lúc rảnh rỗi, hắn còn dạy Thủy Lam tu luyện.

Đối với cô con gái bảo bối của mình, Tô Trần không giấu giếm bất cứ điều gì.

Về sự lĩnh ngộ pháp tắc, lĩnh ngộ đạo vận, kinh nghiệm chiến đấu, vân vân, Tô Trần đều kiên nhẫn truyền thụ.

Thủy Lam rất ham chơi, học không nghiêm túc, nhưng con bé thực sự đủ thông minh, thông minh đến kinh người, cho dù không nghiêm túc thì thu hoạch cũng rất lớn.

Ba tháng sau.

"Nương, người yên tâm đi. Bảo bối tới Thái Sơ đại lục nhất định sẽ chăm chỉ tu luyện, tranh thủ sớm ngày tu luyện thành tài để đón nương tới Thái Sơ đại lục nhé." Trên đỉnh ngọn núi cao nhất của Thần Võ đại lục, Thủy Lam đang ngồi trên vai Tô Trần, đôi mắt trong veo ấy lại đang đẫm lệ.

Cổ Nguyên đã sớm khóc không thành tiếng.

Nam Cung Vũ, Nạp Lan Khuynh Thành và những người khác cũng khóc đến sướt mướt, ai nấy đều không nỡ rời xa Thủy Lam. Mấy tháng nay, tiểu gia hỏa này đã làm tan chảy trái tim của tất cả, dù không phải do họ sinh ra nhưng cũng chẳng khác nào con gái ruột.

Ngay cả Thịnh Ứng Khôn, Hoắc Thủ Doanh hốc mắt cũng đỏ hoe.

"Các vị nương, bảo bối yêu mọi người." Sau đó, Thủy Lam lại nhìn về phía Nam Cung Vũ, Nạp Lan Khuynh Thành và những người khác, còn làm một cái hôn gió.

"Con đúng là tiểu hỗn đản, sao lại khiến người ta thương thế không biết?" Đế Quỳnh đứng bên cạnh Tô Trần, véo véo đôi má nhỏ nhắn của Thủy Lam: "Chỉ là quá hay gây họa."

"Là do Quỳnh nhi nương dạy tốt ạ." Thủy Lam đắc ý lè lưỡi, tinh nghịch vô cùng.

Mặt Đế Quỳnh đỏ bừng lên: "Tiểu hỗn đản, con đã hứa với Quỳnh nhi tỷ tỷ là không gọi là Quỳnh nhi nương rồi mà!"

Cách gọi "Quỳnh nhi nương" này là danh xưng dành riêng cho những người phụ nữ của Tô Trần.

Đế Quỳnh cũng không phải là phụ nữ của Tô Trần, chỉ là tọa kỵ thôi.

Vì vậy, ban đầu khi Thủy Lam gọi Đế Quỳnh là Quỳnh nhi nương, Đế Quỳnh đã phản đối, nhưng Thủy Lam lại tinh nghịch, cứ gọi như thế, Đế Quỳnh cũng chẳng làm gì được.

Về sau, Đế Quỳnh vì muốn lấy lòng tiểu Thủy Lam, đủ kiểu dẫn tiểu Thủy Lam đi chơi, Thủy Lam mới miễn cưỡng đồng ý gọi Đế Quỳnh là Quỳnh nhi tỷ tỷ.

Không ngờ...

Tiểu hỗn đản này lại đổi ý rồi.

"Quỳnh nhi nương, người lớn hơn bảo bối mấy nghìn tuổi, sao có thể là tỷ tỷ được? Phải là nương mới đúng chứ." Thủy Lam tinh nghịch nhíu cái mũi nhỏ, trông như một con hồ ly nhỏ vậy.

"Con đúng là tiểu hỗn đản, uổng công ta thương con!" Đế Quỳnh lườm Thủy Lam một cái. Tuy nàng đã mấy nghìn tuổi, nhưng đối với yêu thú mà nói, mấy nghìn tuổi không phải là lớn, nhưng tiểu hỗn đản này lại chẳng thèm nói lý lẽ. Ừ, tiểu hỗn đản này chưa bao giờ nói lý lẽ.

Vì Tô Trần và mọi người quá cưng chiều nên Thủy Lam vẫn rất nghịch ngợm, ngay cả Đế Quỳnh cũng thấy tiểu Thủy Lam quá nghịch.

"Tới Thái Sơ đại lục, không được phép bắt nạt Quỳnh nhi nương, nghe rõ chưa?" Cổ Nguyên cười nói.

"Con biết rồi, nương." Thủy Lam gật đầu, sau đó quay sang nhìn Tô Trần: "Cha, chúng ta đi thôi! Thủy Lam đã nóng lòng muốn tới Thái Sơ đại lục rồi!"

"Con đúng là tiểu hỗn đản!" Cổ Nguyên suýt chút nữa mắng thành tiếng, bầu không khí buồn bã vừa mới có đã lập tức tan biến, tiểu hỗn đản này thật biết pha trò.

"Nguyên nhi, Vũ nhi, Khuynh Thành, các nàng bảo trọng. Sư tôn, mọi người cũng bảo trọng. Rất nhanh thôi, con sẽ quay về." Tô Trần hít sâu một hơi nói, sau đó không nói thêm gì nữa.

Quay người.

Phá không bay đi.

Cùng đi với Tô Trần và Thủy Lam chỉ có Đế Quỳnh và Mộc lão.

Sau khi Tô Trần và ba người rời đi, Cổ Nguyên và những người khác hồi lâu vẫn không nhúc nhích, nước mắt lã chã rơi.

Đặc biệt là Cổ Nguyên, đôi mắt đẹp tràn ngập nước mắt.

Giữa hư không.

"Hu hu hu..." Thủy Lam nằm trên vai Tô Trần, bắt đầu khóc.

Hốc mắt của Tô Trần cũng hơi ươn ướt.

"Thủy Lam, cha hứa với con, rất nhanh thôi chúng ta sẽ được gặp lại nương." Tô Trần vỗ vỗ Thủy Lam, nghiêm túc nói.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1102
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.